Ngày 15/5, Công an tỉnh Đồng Tháp cho biết đang điều tra nguyên nhân vụ tai nạn giao thông làm một người tử vong.
Theo thông tin ban đầu, lúc 22h40 ngày 14/5, ô tô mang biển kiểm soát 61K-06965 do bà G.G. (SN 1988, quốc tịch Trung Quốc) điều khiển lưu thông trên quốc lộ 1 hướng từ Mỹ Thuận về Mỹ Tho.
Khi đến đoạn thuộc ấp 5, xã Bình Phú, chiếc xe bất ngờ lao vào nhà dân và tông vào một người phụ nữ đang ngồi bán nước trước cửa nhà.
Cú va chạm làm người phụ nữ bị kẹt dưới gầm xe và kéo lê khỏi hiện trường khoảng 10m. Hậu quả nạn nhân bị thương nặng và tử vong trên đường đi cấp cứu.
Tại hiện trường, chiếc xe bị hư hỏng phần đầu. Danh tính nạn nhân được xác định là bà N.T.N. (SN 1959, trú tại xã Bình Phú).
Tin Gốc: Dân Trí

Giữa những xóm đạo tại TP.HCM, tiếng chuông nhà thờ từ lâu đã trở nên thân thuộc. Thanh âm ấy đã ôm ấp bao thế hệ từ thuở ấu thơ, đồng hành qua năm tháng trưởng thành và sưởi ấm cả những tuổi về chiều xế bóng.
Đó là thanh âm báo lễ, là tiếng lòng hân hoan reo vui cùng đôi lứa ngày chung đôi, đón chào một sinh linh qua bí tích rửa tội, và cũng là tiếng trầm buồn tiễn đưa một người quen về cõi vĩnh hằng.
Ngày nay, khi nhiều nhà thờ ở TP.HCM đã thay thế chuông kéo tay bằng hệ thống chuông điện tử hẹn giờ, việc tìm lại những tháp chuông cổ cùng những kéo chuông nhà thờ trở thành một hành trình không dễ.
Một chiều cuối tháng 6.2026, trong cơn mưa bất chợt ở phố thị TP.HCM, PV Thanh Niên tìm đến nhà thờ Hạnh Thông Tây (phường Thông Tây Hội), hỏi thăm người gác chuông, nhiều giáo dân chỉ quen gọi bằng cái tên giản dị là ông từ, ít ai biết tên thật hay tuổi tác của ông.
Người giữ công việc thầm lặng ấy là ông Lương Văn Thơ (77 tuổi). Ông hơi gầy, làn da sạm nắng nhưng luôn nhanh nhẹn, hoạt bát. Sinh ra trong một gia đình Công giáo nhiều đời gắn bó với giáo xứ, ông Thơ lớn lên cùng tiếng chuông nhà thờ.
Ông không nhớ rõ mình bắt đầu bén duyên với nghề gác chuông từ năm nào, chỉ biết đó là một ngày không lâu sau khi đất nước thống nhất.
Ngày ấy, ông mưu sinh bằng nghề chạy xích lô, nhưng sức khỏe ngày một hao mòn không gánh nổi gánh nặng cơm áo. Thấy người đàn ông luống tuổi vẫn phải vất vả dầm mưa dãi nắng, giáo xứ thương tình đã ngỏ lời mời ông về giữ tiếng chuông nhà thờ.
Khi được hỏi về lý do gắn bó với tháp chuông gần nửa đời người, ông Từ cười hiền từ nhớ lại: "Khi ấy tôi chỉ nghĩ có thể góp chút công sức cho nhà thờ là vui rồi".
Đều đặn 3 giờ 30 phút, ông đã có mặt để quét sân, gom lá, mở cửa thánh đường chuẩn bị cho lễ đầu ngày. Đúng 4 giờ, 12 giờ và 17 giờ, ông lại lầm lũi bước lên gác chuông, nắm chặt sợi dây thừng nhẵn bóng theo thời gian để rung lên những nhịp chuông vang khắp vùng.
Những ngày đầu nhận việc, ông không khỏi bỡ ngỡ trước những quả chuông nặng hàng trăm kg. "Chuông lớn, kéo chưa quen nên cực lắm. Nhưng làm riết rồi thành quen", ông Thơ cười.
Vừa dứt lời, ông Thơ chậm rãi mở khóa cánh cửa gỗ dẫn lên tháp chuông. Đôi bàn tay nhăn nheo siết chặt lấy sợi dây thừng. Ông kể: "Mỗi lần như thế, phải dùng 2 tay nắm 2 dây chuông, dây còn lại tôi xỏ vào bàn chân để đạp vì chuông rất nặng".
Ngày thường, ông chỉ kéo quả chuông nhỏ nhất. Đến các dịp lễ trọng, cả 3 quả chuông đều được kéo cùng lúc. "Thấy tôi kéo nặng, mấy cháu học giáo lý cũng xông xáo chạy lên phụ một tay, chủ nhật nào cũng vậy", ông Thơ nói.
Cha Giuse Phạm Đức Tuấn (Chánh xứ Giáo xứ Hạnh Thông Tây) cho biết nhà thờ hiện vẫn lưu giữ bộ chuông cổ được đúc tại Pháp do hãng Paccard chế tác năm 1925.
Ba quả chuông có trọng lượng lần lượt 900 kg, 650 kg và 450 kg. Nhờ kỹ thuật cân bằng đặc biệt, mỗi khi vang lên, âm thanh có thể vang rất xa, trầm hùng và ngân lâu.
Để giữ được chất âm gần như nguyên bản, giáo xứ đã nhiều lần tân trang, sửa chữa bộ chuông qua nhiều năm.
Bên cạnh việc kéo chuông nhà thờ, ông Thơ còn gánh vác các công việc không tên khác trong giáo xứ, từ dọn dẹp bàn thờ, chuẩn bị lễ vật đến hỗ trợ các nghi thức phụng vụ cưới hỏi, tang lễ. "Các cha hay nói khó nhất là làm ông từ. Cái gì cũng phải biết, từ đọc kinh, dọn lễ cho tới gõ chuông", ông Thơ cười xòa.
Khoảng 8 năm trước, tai nạn bất ngờ khiến ông Thơ bị chấn thương nặng. Nhiều người nghĩ người đàn ông luống tuổi ấy sẽ phải từ giã công việc. Thế nhưng, ngay khi sức khỏe vừa ổn định, ông lại lật đật trở về với ngọn tháp quen thuộc.
Thấy sức khỏe ông không còn như trước, cha xứ đã tâm lý sắp xếp để ông phụ trách các giờ chuông vào thứ ba, thứ năm, thứ bảy, chủ nhật và giờ chuông chính Ngọ hằng ngày.
Ông Thơ nói: "Cha thấy sức khỏe mình yếu nên giao bớt công việc, chứ giờ mà nghỉ là mình nhớ tiếng chuông lắm".
Mỗi tháng, ông Thơ nhận khoản sinh hoạt phí khoảng 2,5 triệu đồng từ giáo xứ. Vợ ông năm nay 72 tuổi, trước đây là công nhân may, nay mắt đã yếu nên ở nhà nội trợ.
Khi được hỏi số tiền ấy liệu có đủ trang trải cuộc sống không, ông chỉ cười hiền hậu: "Làm ở nhà thờ thì xác định lương sẽ không cao, giáo xứ còn nhiều khoản phải lo lắm. Tôi chỉ mong còn đủ sức khỏe để tiếp tục làm, đến khi nào không kéo nổi chuông nữa thì mới nghỉ".
Điều níu chân ông Thơ gần 4 thập kỷ qua chính là tình cảm của giáo xứ và giáo dân nơi đây. Có người lặng lẽ đặt vào tay ông chai nước sau giờ lễ, có người gửi chiếc bánh còn nóng, cũng có người dừng lại hỏi thăm vài câu.
Nhắc đến người cộng sự thầm lặng, cha Giuse Phạm Đức Tuấn chia sẻ: "Hơn 7.000 giáo dân đang chờ chiếc đồng hồ báo giờ dự lễ này. Chỉ cần tôi còn làm thì tôi không cho ông Từ nghỉ đâu".
Câu nói đùa vui nhưng chứa đựng niềm tin cậy tuyệt đối dành cho người đàn ông đã lặng lẽ giữ nhịp thở cho giáo xứ suốt nửa cuộc đời.
Bà Phan Thị Mai (46 tuổi), một giáo dân lâu năm chia sẻ: "Đối với người Công giáo, tiếng chuông là một phần của đời sống. Mỗi ngày nghe chuông ngân, tôi biết đã đến giờ về với nhà thờ. Tôi biết ơn những người như ông Thơ, vì nếu không có họ, có lẽ tiếng chuông kéo tay thiêng liêng ấy đã không còn được giữ nguyên vẹn như hôm nay".
Tin Gốc: Thanh Niên
Thời Sự
Cấp thiết xử lý trụ sở dôi dư: Thước đo năng lực quản trị của địa phương

Điểm chung của 2 địa phương không nằm ở số lượng trụ sở được xử lý mà ở tư duy coi tài sản công là nguồn lực phát triển chứ không phải gánh nặng sau sáp nhập.
Tại Quảng Ninh, sau khi sắp xếp 54 xã, phường và đặc khu, toàn tỉnh rà soát 1.732 trụ sở, cơ sở hoạt động sự nghiệp. Trong đó, 1.412 cơ sở tiếp tục sử dụng, còn 320 cơ sở được xác định là tài sản công dôi dư và xây dựng phương án xử lý.
Điều đáng chú ý là địa phương không lựa chọn cách xử lý đơn thuần bằng thanh lý hoặc bỏ trống. Thay vào đó, từng cơ sở được rà soát để tìm phương án khai thác phù hợp nhất. Có trụ sở được điều chuyển cho các cơ quan Trung ương đóng trên địa bàn; có nơi trở thành nhà văn hóa, thiết chế văn hóa, khu sinh hoạt cộng đồng hoặc quỹ đất tái định cư. Một số cơ sở được giao cho đơn vị có chức năng quản lý, khai thác nhằm tiếp tục phát huy giá trị tài sản.
Theo bà Phạm Thị Thùy Hương, Phó giám đốc Sở Nội vụ Quảng Ninh, trong tổng số 376 trụ sở cấp huyện và cấp xã hiện có, 228 trụ sở tiếp tục sử dụng, 148 trụ sở dôi dư được nghiên cứu phương án xử lý phù hợp. Quan điểm xuyên suốt của tỉnh là ưu tiên chuyển đổi công năng phục vụ giáo dục, y tế và các mục tiêu công cộng trước khi tính tới các phương án khai thác khác.
Việc sắp xếp không chỉ diễn ra với nhà, đất mà còn được mở rộng sang phương tiện công. Toàn bộ 108 ô tô từng thuộc cấp huyện được điều chuyển về 54 đơn vị hành chính cấp xã mới theo đúng định mức, không phát sinh xe dôi dư.
Trong khi đó, Hải Phòng cũng đối mặt với khối lượng tài sản công dôi dư rất lớn sau khi hợp nhất đơn vị hành chính. Sau quá trình rà soát và tiếp nhận thêm cơ sở từ địa phương, cơ quan Trung ương, tổng số nhà, đất dôi dư của thành phố tăng lên 757 cơ sở.
Điểm nổi bật là Hải Phòng hoàn thành bố trí trụ sở làm việc cho toàn bộ 114 xã, phường, đặc khu ngay sau khi vận hành bộ máy mới. Trong đó, 27 đơn vị hoạt động tập trung tại một địa điểm, 87 đơn vị bố trí từ 2 địa điểm trở lên để bảo đảm điều kiện làm việc của Đảng ủy, HĐND, UBND, trung tâm phục vụ hành chính công và các tổ chức chính trị - xã hội.
Đối với quỹ tài sản công dôi dư, thành phố phân loại thành 5 nhóm để xử lý. Có 209 cơ sở tiếp tục sử dụng; 163 cơ sở điều chuyển hoặc chuyển đổi công năng; 290 cơ sở giao Trung tâm Phát triển quỹ đất quản lý, khai thác; 85 cơ sở điều chuyển cho các cơ quan Trung ương và 10 cơ sở thuộc các dự án quy hoạch.
Đến nay, Hải Phòng đã xử lý 681 trong tổng số 757 cơ sở theo thẩm quyền, đạt gần 90%. Đây là một trong những địa phương có tiến độ xử lý tài sản sau sáp nhập nhanh nhất cả nước.
Điểm khác biệt trong cách làm của Quảng Ninh là cùng với sắp xếp, địa phương chủ động thiết lập cơ chế kiểm soát ngay từ đầu.
Ngày 14.5, Thanh tra tỉnh Quảng Ninh công bố quyết định thanh tra diện rộng việc quản lý, sử dụng, sắp xếp và xử lý tài sản công dôi dư sau sáp nhập đơn vị hành chính; triển khai tại các xã, phường, đặc khu, sở, ngành, doanh nghiệp nhà nước và các đơn vị liên quan. Mục tiêu không chỉ là phát hiện sai phạm mà còn đánh giá toàn diện việc thực hiện quy định pháp luật, kịp thời kiến nghị sửa đổi những bất cập trong cơ chế quản lý tài sản công.
Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ninh Bùi Văn Khắng yêu cầu quá trình quản lý phải công khai, minh bạch, gắn trách nhiệm người đứng đầu. Mỗi trụ sở, mỗi khu đất đều phải được tính toán kỹ để phục vụ phát triển kinh tế xã hội và lợi ích của người dân.
Đối với Hải Phòng, cùng với việc xử lý dứt điểm tài sản công dôi dư, thành phố còn hướng tới khai thác hiệu quả nguồn lực này. Theo định hướng của UBND thành phố, nguồn thu từ đấu giá hoặc cho thuê các cơ sở dôi dư sẽ ưu tiên đầu tư trở lại trường học, trạm y tế, trung tâm văn hóa, hạ tầng kinh tế và các công trình an sinh tại chính những địa phương vừa thực hiện sáp nhập.
Lãnh đạo thành phố cũng yêu cầu hoàn thành xử lý toàn bộ số cơ sở còn lại theo đúng tiến độ, bảo đảm không để xảy ra thất thoát, lãng phí tài sản công. Nhìn rộng hơn, câu chuyện tài sản công dôi dư không còn đơn thuần là xử lý vài trăm trụ sở hay vài nghìn mét vuông đất công. Đây là thước đo năng lực quản trị sau cải cách hành chính.
Sáp nhập đơn vị hành chính giúp tinh gọn đầu mối, nhưng nếu các trụ sở cũ bị bỏ hoang, tài sản công xuống cấp hoặc sử dụng không đúng mục đích thì hiệu quả cải cách sẽ chưa trọn vẹn. Ngược lại, khi mỗi trụ sở được khai thác đúng công năng, mỗi khu đất được chuyển đổi hợp lý và mỗi đồng vốn từ tài sản công được tái đầu tư cho hạ tầng, giáo dục, y tế hay thiết chế văn hóa, giá trị của cuộc cải cách sẽ được nhân lên nhiều lần.
Từ thực tiễn của Quảng Ninh và Hải Phòng, có thể thấy xử lý tài sản công dôi dư không chỉ là yêu cầu kỹ thuật của quản lý tài sản mà đã trở thành một phần trong chiến lược phát triển địa phương. Đó cũng là thông điệp quan trọng của quá trình sắp xếp đơn vị hành chính hiện nay: tinh gọn bộ máy phải đi liền với sử dụng hiệu quả tài sản công, biến nguồn lực sẵn có thành động lực mới cho phát triển bền vững.
Tin Gốc: Thanh Niên

Chính phủ vừa ban hành Nghị định số 237/2026/NĐ-CP quy định chi tiết thi hành một số điều của Luật Báo chí.
Đáng chú ý, Nghị định đặt ra yêu cầu cơ quan báo chí phải thông báo và gắn nhãn đối với văn bản, hình ảnh, âm thanh, video được tạo ra hoặc chỉnh sửa bằng hệ thống trí tuệ nhân tạo trong những trường hợp có khả năng gây nhầm lẫn về tính xác thực của sự kiện, nhân vật. Nghị định có hiệu lực thi hành từ ngày 1/7.
Nghị định quy định, khi sử dụng hệ thống trí tuệ nhân tạo trong hoạt động thu thập, sản xuất, biên tập, phân phối nội dung thông tin và các hoạt động báo chí khác, cơ quan báo chí phải tuân thủ pháp luật về báo chí, pháp luật về trí tuệ nhân tạo và các quy định pháp luật có liên quan.
Cơ quan báo chí có trách nhiệm kiểm chứng, rà soát và chịu trách nhiệm về tính xác thực, tính hợp pháp của nội dung do hệ thống trí tuệ nhân tạo tạo ra hoặc hỗ trợ tạo ra.
Quy định này nhằm bảo đảm việc ứng dụng công nghệ không làm giảm vai trò kiểm duyệt, trách nhiệm biên tập và nghĩa vụ cung cấp thông tin chính xác của cơ quan báo chí.
Đối với văn bản, hình ảnh, âm thanh, video được tạo ra hoặc chỉnh sửa bằng hệ thống trí tuệ nhân tạo có khả năng khiến công chúng nhầm lẫn về tính xác thực của sự kiện, nhân vật, cơ quan báo chí phải thực hiện thông báo và gắn nhãn rõ ràng tại vị trí dễ nhận biết.
Cùng với yêu cầu về nhận diện nội dung, Nghị định nghiêm cấm cơ quan báo chí sử dụng hệ thống trí tuệ nhân tạo để tạo ra hoặc lan truyền nội dung giả mạo, sai sự thật, xuyên tạc.
Các nội dung có khả năng gây tổn hại đến an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội; danh dự, nhân phẩm, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân cũng không được phép tạo ra hoặc phát tán thông qua hệ thống trí tuệ nhân tạo.
Để kiểm soát rủi ro trong quá trình ứng dụng công nghệ, cơ quan báo chí phải thiết lập và duy trì quy trình thẩm định, biên tập, kiểm soát rủi ro và xác định trách nhiệm cá nhân đối với việc sử dụng hệ thống trí tuệ nhân tạo.
Cơ quan báo chí cũng phải lưu giữ nhật ký hoạt động và hồ sơ kỹ thuật phục vụ công tác thanh tra, kiểm tra khi cơ quan quản lý nhà nước có thẩm quyền yêu cầu.
Trong trường hợp cần thiết, cơ quan báo chí có trách nhiệm cung cấp các nội dung thông tin có sử dụng trí tuệ nhân tạo theo yêu cầu của cơ quan nhà nước có thẩm quyền để phục vụ hoạt động thanh tra, kiểm tra, xử lý vi phạm theo quy định pháp luật.
Nghị định đồng thời khuyến khích các cơ quan báo chí nghiên cứu, ứng dụng trí tuệ nhân tạo trong hoạt động thu thập, sản xuất, phân tích và phân phối nội dung thông tin. Việc ứng dụng công nghệ được định hướng nhằm nâng cao hiệu quả hoạt động báo chí, song phải đặt trong khuôn khổ tuân thủ pháp luật và bảo đảm trách nhiệm biên tập của cơ quan báo chí.
Bên cạnh các quy định liên quan đến việc sử dụng trí tuệ nhân tạo, Nghị định số 237/2026/NĐ-CP cũng quy định cụ thể điều kiện cấp giấy phép hoạt động báo chí đối với tổ chức xã hội, tổ chức xã hội - nghề nghiệp.
Theo đó, các tổ chức xã hội, tổ chức xã hội - nghề nghiệp muốn được cấp giấy phép hoạt động báo chí phải đáp ứng đầy đủ các điều kiện quy định tại khoản 3 Điều 17 Luật số 126/2025/QH15.
Ngoài điều kiện chung nêu trên, tổ chức đề nghị cấp phép phải có thời gian hoạt động ít nhất 3 năm và có tối thiểu 150 hội viên chính thức. Đây là một trong những tiêu chí nhằm bảo đảm tổ chức có quá trình hoạt động ổn định, có phạm vi tập hợp và đại diện phù hợp trước khi thành lập cơ quan báo chí.
Về nhân sự, cơ quan báo chí thuộc tổ chức xã hội, tổ chức xã hội - nghề nghiệp phải có tối thiểu 7 người. Trong số này, ít nhất 3 người phải được cấp thẻ nhà báo.
Nghị định cũng đặt ra yêu cầu về điều kiện cơ sở vật chất.
Cụ thể, tổ chức phải có trụ sở ổn định từ 2 năm trở lên do cơ quan chủ quản báo chí bố trí hoặc do cơ quan chủ quản báo chí thuê. Trụ sở phải bảo đảm điều kiện làm việc cho số lượng nhân sự được xác định trong đề án xin phép hoạt động báo chí.
Tin Gốc: Dân Trí

