Ngày ấy tôi 25 tuổi, đầy hoài bão và cũng đầy sự hiếu thảo. Tôi vẫn nhớ cô gái miền Trung năm đó. Em nghèo, mẹ làm lao công nuôi hai chị em ăn học, còn em vừa làm ở căng tin nhà máy vừa tranh thủ học thêm kế toán buổi tối. Em dịu dàng, tự trọng và sống rất có nghị lực. Ngày ấy tôi từng dắt em đi khu vui chơi – một điều rất nhỏ nhưng là niềm vui lớn với cô gái xa quê lần đầu thấy phố thị rực sáng. Tôi tặng em chiếc điện thoại đầu tiên, trao em nụ hôn vụng về bên bờ biển trong một tối lộng gió. Nhưng rồi tôi lại chùn bước. Một phần vì sự kén chọn non nớt của tuổi trẻ, một phần vì khoảng cách vùng miền và lớn nhất là áp lực gia đình. Má và em gái tôi không thật sự chấp nhận em.
Còn tôi, thay vì đủ can đảm nắm tay người mình yêu để xây dựng mái ấm nhỏ nơi thành phố biển, lại chọn dồn toàn bộ 20 lượng vàng tích cóp được để xây nhà cho ba má ở quê. Ngày đó tôi nghĩ mình đang làm điều đúng đắn nhất của một người con. Nhiều năm trôi qua, tôi mới hiểu: đôi khi sự hiếu thảo thiếu tỉnh táo có thể khiến một người đánh mất hạnh phúc đời mình. Cô gái năm xưa giờ đã có cuộc sống viên mãn bên người chồng luôn yêu thương và trân trọng em. Thỉnh thoảng nhìn hình ảnh em hạnh phúc, tôi thấy tiếc cho chính mình và cho một đoạn duyên đã lỡ.
Sau lần bỏ lỡ ấy, cuộc hôn nhân của tôi không như mong đợi. Suốt 16 năm, tôi gần như chỉ biết lao vào kiếm tiền, cố gắng lo đầy đủ vật chất cho gia đình. Nhưng càng về sau, khoảng cách giữa vợ chồng càng lớn. Những khác biệt về suy nghĩ, cách sống và cách đối xử với nhau khiến mái nhà dần trở thành nơi ngột ngạt. Có lúc tôi từng nghĩ: mình đã cố gắng rất nhiều nhưng rốt cuộc điều mình thiếu lại là một người thật sự đồng hành và thấu hiểu. Căn nhà năm xưa xây cho ba má cuối cùng cũng không còn là nơi tôi có thể trở về với cảm giác thuộc về. Những thứ vật chất từng cố gắng có được rồi cũng qua đi nhưng cảm giác cô đơn trong chính cuộc đời mình mới là điều ám ảnh nhất.
Giờ ở tuổi 47, tôi sống nơi đất khách cùng con trai. Mỗi sáng dậy sớm chuẩn bị cơm nước cho con đi học, tối về tự giặt giũ, dọn dẹp. Cuộc sống có nhiều vất vả, nhưng đây lại là giai đoạn tôi tỉnh táo nhất. Tôi nhận ra tình thân không phải lúc nào cũng như mình kỳ vọng. Và chữ hiếu, nếu thiếu ranh giới và sự cân bằng, đôi khi có thể trở thành gánh nặng cho chính cuộc đời mình.
Nếu được nhắn gửi điều gì với những người đàn ông đang ở tuổi thanh xuân, tôi chỉ muốn nói: hãy hiếu thảo nhưng cũng đừng quên hạnh phúc của chính mình. Đừng dành cả tuổi trẻ để sống cho kỳ vọng của người khác mà quên mất người sẵn sàng cùng mình đi qua những tháng năm khó khăn nhất. Bởi có những điều khi đánh mất rồi, cả đời cũng không thể quay lại. Phía trước tôi vẫn còn nhiều năm tháng vất vả để nuôi con trưởng thành nhưng ít nhất bây giờ, tôi không còn sống để làm hài lòng tất cả nữa. Tôi chỉ mong một ngày nào đó, khi trở về quê hương, mình có thể thật sự sống cuộc đời do chính mình lựa chọn.
Ở tuổi 29, sau những năm cố gắng học tập và làm việc, tôi đã có nhà và xe. Tôi quen anh khi cả hai làm cùng công ty. Chúng tôi cưới nhau sau năm rưỡi tìm hiểu. Cưới được một năm thì tôi phát hiện chồng cặp bồ, còn nói xấu tôi với cô ta. Anh còn đánh đạp và dọa sẽ làm hại nếu tôi làm gì ảnh hưởng đến bồ của anh ta. Đến nước này, tôi không còn gì níu kéo, quyết định ly hôn dù vừa biết mình có thai. Tôi nộp đơn ra tòa đơn phương ly hôn, cũng không cho chồng biết tôi đang mang thai con của anh. Sau ly hôn, tôi về nhà bố mẹ để sống dù bản thân cũng có nhà riêng.
Sau khi sinh con được nửa năm, mẹ con tôi chuyển đến thành phố khác, cách nhà bố mẹ tôi khoảng 50km. Tôi khai sinh cho con theo họ mẹ. Tôi có kinh tế ổn định trước khi lấy chồng nên cũng không quá lo lắng khi làm mẹ đơn thân. Đi làm trở lại sau sinh, tôi thuê người giúp việc, mỗi tuần mẹ đẻ cũng đến chơi với cháu và đỡ đần thêm cho tôi vào hai ngày cuối tuần. Tôi tập trung kinh doanh để tài chính ngày càng vững vàng hơn, như thế sẽ lo cho con được tốt nhất và còn phụng dưỡng bố mẹ khi về già.
Không có chồng, tôi và con vẫn sống tốt, nhưng đôi lúc tôi chợt nghĩ, mình có vô tình cướp đi quyền có cha của con không? Chồng cũ tôi dù có tệ đến đâu thì cũng cần được biết anh có một đứa con, phải không? Tôi chỉ suy nghĩ về chuyện đó chứ thật sự chưa muốn nói với anh ta về con. Tôi làm vậy có đúng không, mong các bạn chia sẻ cùng tôi.
Tôi 29 tuổi, làm trong một đơn vị nhà nước, thu nhập tạm ổn. Bạn gái tôi 26 tuổi, là giáo viên mầm non công lập. Chúng tôi quen nhau gần 5 năm, làm cùng thành phố, hai bên gia đình cũng đều sống ở thành phố này và đã tính tới chuyện cưới xin.
Tôi là con út trong nhà, anh trai đã lập gia đình và chuyển vào Nam sống nên hiện chỉ còn bố mẹ ở cùng tôi. Bố mẹ đều ngoài 60 tuổi, sức khỏe không còn tốt như trước. Vì thế, tôi muốn sau cưới, vợ chồng ở chung để tiện chăm sóc ông bà và cũng đỡ áp lực tài chính. Với thu nhập hiện tại, nếu thuê nhà riêng ở thành phố, mỗi tháng chúng tôi sẽ tốn thêm vài triệu tiền thuê, điện nước và đủ thứ chi phí khác.
Nhưng bạn gái lại muốn ra ở riêng và có vẻ khá kiên quyết. Cô ấy nói sống riêng sẽ thoải mái hơn, tránh va chạm và có không gian riêng cho hai vợ chồng. Gần đây cô ấy xem nhiều phim, đọc nhiều câu chuyện về mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu nên càng lo lắng chuyện sống chung. Cả hai vẫn yêu nhau, không có mâu thuẫn gì lớn, chỉ riêng chuyện này là chưa tìm được tiếng nói chung khiến tôi khá áp lực và suy nghĩ nhiều.
Từ nhỏ tới giờ, em luôn là người chậm chạp, ù lì, phụ thuộc, thụ động, đầu óc chậm tiêu. Em có vấn đề về khả năng tư duy, không biết tự suy nghĩ khi gặp khó khăn để giải quyết các vấn đề trong cuộc sống, dù là những vấn đề nhỏ, đơn giản. Em phụ thuộc, dựa dẫm, ỷ lại vào người khác rất nhiều. Em không phải người độc lập, tự suy nghĩ, tự tìm cách giải quyết mọi chuyện trong cuộc sống nên người khác cảm thấy rất phiền phức và khó chịu.
Thời đi học, em khó khăn trong việc tiếp thu kiến thức, em chậm hiểu hơn mọi người trong lớp. Em thường xuyên bị bắt nạt hồi còn đi học nhưng không dám phản kháng vì hèn nhát, nhu nhược. Em chậm chạp nhưng vẫn cố gắng học lên được đại học, rồi bỏ dở vì không theo nổi nữa.
Bây giờ lớn lên, ra ngoài xã hội vẫn vậy, em ngại va chạm, lo sợ xung đột, mâu thuẫn trong cuộc sống nên tìm cách né tránh. Em cũng gặp khó khăn trong việc giao tiếp và kết giao với người khác nên không có mối quan hệ nào, vì em bất tài, vô dụng nên không ai muốn giao du cùng.
Em giờ 24 tuổi nhưng vẫn còn ăn bám, ngửa tay xin tiền gia đình, sống cô lập với xã hội, không bạn bè, không công việc, không mục tiêu, định hướng, không bằng cấp. Em cảm thấy tự ti về bản thân, đau khổ, bế tắc và chán nản. Em không biết mình cần phải làm gì? Không biết tại sao mình sinh ra lại chậm chạp và đầu óc có vấn đề, không thể bình thường như người khác được? Em không biết làm sao mình có thể thoát khỏi tình cảnh này. Mọi người có thể cho em lời khuyên và giải pháp được không? Em xin cảm ơn.