Tôi muốn cắt tóc ngắn, muốn đi dạo trên bờ biển ngắm hoàng hôn và muốn được vỗ nhè nhẹ vào vai mỗi khi mệt mỏi hay ốm yếu… Tôi đã nghĩ cuộc sống sau khi kết hôn cùng với người mình chọn sẽ được như vậy. Nhưng mọi thứ khác xa những điều tôi mong mỏi. Nếu như cứ sống như thế, liệu cuộc đời sau này của tôi sẽ ra sao? Đó thật sự là những gì tôi, một người vợ, mong muốn được làm và được chồng mình đối xử với mình như vậy.
Nhưng nếu tôi cắt tóc ngắn, anh ấy sẽ nói làm chỉ phí tiền, tôi thả tóc ra xù nhìn như yêu quái. Nếu tôi mệt, tôi bảo mình mệt, anh ấy sẽ bảo tôi làm gì mà mệt, ngoài đi làm, dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn, giặt quần áo, chăm con cái… thì tôi làm gì mà mệt. Nếu tôi ốm, nhờ anh ấy đi mua thuốc, anh ấy không đi, bảo tôi tự đi mà mua, làm gì mà không tự đi được, phí tiền, suốt ngày ốm đau, bệnh tật. Kể cả khi tôi đang có bầu, cũng là được cô nhà chồng thương mà đi mua cho bát cháo gà chứ không phải anh ấy.
Mỗi lần tôi về quê, anh ấy sẽ bảo tôi về làm gì, phí tiền xe bus, chỗ xó rừng làm gì có gì mà ăn, mà chơi. Chúng tôi đều ở quê, đều là thị xã nhỏ, chỉ khác là nhà anh ở gần chợ nên anh gọi đó là văn minh, còn nơi tôi sinh ra là xó rừng. Tôi tuy sinh ra nghèo khó, một mình mẹ nuôi dạy hai chị em, chẳng có của ăn của để cho con. Lúc cưới cũng cố có ba chỉ vàng cho tôi, vậy nên mỗi lần có ý kiến gì, anh đều gạt phắt đi, bảo tôi tay trắng đến thì đòi gì quyền lợi, đòi gì được tôn trọng, làm gì có tiếng nói trong gia đình.
Tôi mua đồ gì cũng phải hỏi hoặc kê khai ra cho anh xem, nếu không hợp lý thì câu quen thuộc là… phá của. Làm gì anh cũng tính toán, hỏi xem còn bao nhiêu tiền, rồi lại tiêu gì mà hết nhiều thế. Chuyện sinh hoạt vợ chồng, anh bảo không thích bình thường, anh thích chụp ảnh, quay video một mình tôi. Tôi không đồng ý thì anh đi chat với người lạ, tình cảm hơn cả với vợ mình. Khi tôi biết, hỏi thì anh bảo chưa làm gì, chỉ trên tin nhắn.
Lâu dần, tình cảm trong tôi nguội dần, sau bao cuộc cãi vã, bao bất đồng, đi hết ngạc nhiên này đến cú sốc khác, tôi tự mình nhận ra giữa chúng tôi là tam quan khác nhau. Có những khác biệt tôi chẳng thể giải thích nổi, có những lúc tức giận đến nghẹn giọng vì chẳng hiểu tại sao người đối diện mình kia lại thốt ra được những lời “ngớ ngẩn” đến khác người như vậy.
Cho dù bản chất họ chẳng xấu xa nhưng sự khác biệt trong suy nghĩ, lối sống, văn hóa đối nhân xử thế, nó làm tổn hại đến ý nghĩa cuộc sống của bản thân mình rất nhiều. Người ta tôn trọng tiền và coi đó là thước đo ứng xử. Còn mình thì không, vậy là xung đột sẽ xảy ra thôi. Rồi một ngày nào đó, bạn sẽ thấy ấm ức phát khóc, vì những luân thường đạo lý đời thường bạn nghĩ ai cũng sẽ biết, sẽ hiểu thì người bên cạnh bạn lại không. Rõ ràng “Văn hóa không nằm ở tài sản mà nằm ở cách đối nhân xử thế”. Phải vậy chứ?
Mọi thứ cứ như vậy, những khác biệt ấy chia cắt chúng tôi, chẳng có tiếng nói chung ngoài một hai lời hỏi han về con cái. Anh ấy vẫn là người bố tốt, là người con ngoan của gia đình chồng. Sống chung với nhà chồng nên hầu như anh ấy giao tiếp với mẹ, người hợp anh ấy nhất, chiếc máy tính, chiếc điện thoại nơi có những người lạ giúp anh thỏa mãn được “sở thích” của mình.
Còn tôi, ngoài những lúc làm việc, chăm các con, hỏi han người thân mình thì tôi sợ. Tôi sợ một ngày nào đó, khi bản thân lỡ ốm đau mà không tự lo cho mình được, như cái lần mà tôi bị ngã xe lúc chưa lấy chồng còn có mẹ chăm sóc, lo lắng, phụ thuộc vào mẹ, thì ở đây tôi sẽ dựa được vào ai? Tôi sợ anh ấy bảo tôi phá của, không làm ra tiền lại còn bệnh tật. Tôi sợ chẳng những không có ai vỗ nhè nhẹ vào vai, mà còn bị chửi rủa như “của nợ”, “nghiệp chướng”. Tôi sợ dù có tiêu bằng tiền của mình làm ra nhưng cũng bị phán xét, tính toán. Tôi sợ liệu những cố gắng của mình có được đáp đền không?
Nếu tôi cứ sống như thế, có được không? Rõ ràng biết sẵn câu trả lời nhưng lại chẳng dám nhìn nhận vào nó, hèn nhát thật. Chỉ là tôi muốn tâm sự chút thôi. Cảm ơn.
Tôi và vợ đều 34 tuổi, cưới được một năm sau 3 năm yêu nhau, cả hai đều là mối tình đầu của nhau. Ngày trước, chúng tôi có nhiều mâu thuẫn vì bất đồng quan điểm, tình cảm cũng theo đó nhạt dần, rồi chia tay. Sau đó, tôi quen người con gái khác, cả hai rất tâm đầu ý hợp, không bao giờ cãi vã. Cô ấy tâm lý, ăn nói có duyên, nhưng gia đình tôi phản đối vì cho rằng không hợp tuổi và rất nhiều lý do khác. Vì thế tôi đành chia tay và quay về với tình đầu, kết hôn, cũng không biết vì sao lại cưới dù tình cảm không còn.
Tôi nghĩ cứ về sống với nhau rồi sẽ lại yêu thương, sự thật không phải vậy. Vợ tôi đảm đang, tốt bụng, chăm lo cho tôi từng tý, tốt với cả gia đình tôi nữa, nhưng tôi lại không cảm nhận được tình cảm của em. Tôi vẫn nhớ cô kia, chắc cô ấy còn yêu tôi nhiều lắm. Chúng tôi liên lạc lại, tình yêu càng mãnh liệt hơn. Cô ấy chấp nhận cưới nếu tôi chia tay vợ.
Sau một năm, tôi gần ly dị vợ thì cô ấy lại quyết định lấy chồng dù không có nhiều tình cảm với người đó. Cô ấy bảo vẫn yêu tôi, nhưng tình yêu không đủ lớn mạnh để vượt qua những thử thách sau này, do còn quan hệ xã hội và người thân nữa. Tôi hoàn toàn hụt hẫng, bế tắc, không biết phải làm sao. Quay về với vợ, người mình đã hết tình cảm, cũng rất khổ tâm. Mong nhận được những lời chia sẻ từ các bạn.
Chúng tôi yêu nhau 6 năm, cưới được 4 năm và có một bé gái. Chúng tôi đã trải qua quãng thời gian sinh viên bên nhau đầy vui vẻ, thuần khiết và lãng mạn. Nhưng khi ra trường, mọi thứ đều thay đổi. Biến cố xảy ra khi anh ấy cá độ bóng đá, vỡ nợ hơn 200 triệu đồng. Bạn bè, mọi người đều quay lưng, anh mất việc, việc học đang theo đuổi cũng dang dở. Khi đó, tôi và bố mẹ luôn ở bên anh. Tôi nghĩ rằng trong lúc bần cùng, mình lại quay lưng với người ta sao được. Lúc tôi mới ra trường thất nghiệp, anh ấy cũng đã hỗ trợ tôi rất nhiều.
Rồi mọi chuyện dần ổn hơn, mối quan hệ của chúng tôi cũng cứ thế theo thời gian trôi đi. Ba năm sau biến cố đó, chúng tôi kết hôn. Công việc của anh vẫn chưa ổn định nên sau khi có con, vợ chồng tôi quyết định về quê sinh sống. Được hai bên gia đình giúp đỡ, chúng tôi có một ngôi nhà. Con gái khỏe mạnh, vô cùng đáng yêu. Công việc của chồng tôi cũng dần ổn định khi được người quen giới thiệu vào làm.
Nhưng biến cố lại xảy ra vào mùa giải bóng đá năm ngoái. Anh lại sa lầy vào cá độ, biển thủ tiền công ty gần 200 triệu đồng. Tôi phải bươn chải, chạy vạy khắp nơi để khắc phục khoản tiền đó, tránh để anh bị liên lụy pháp luật. Nhưng con số đó không phải là tất cả. Anh còn giấu tôi việc đã vay tín dụng đen, vay tín chấp ở nhiều nơi để tiếp tục xoay xở.
Đến nay đã gần một năm kể từ ngày mọi chuyện vỡ lở, tôi vẫn phải gồng mình giải quyết những khoản nợ anh gây ra. Hễ anh xoay xở không nổi là lại đến lượt tôi đứng ra lo liệu. Tôi mệt mỏi, kiệt sức và bị cuốn vào vòng xoáy nợ nần không có lối thoát. Tiền vay làm nhà còn chưa trả xong, giờ lại gánh thêm những khoản nợ của anh.
Ngoài chuyện này, nếu hỏi mọi người xung quanh, ai cũng đánh giá anh hiền lành, tốt bụng, được nhiều người yêu quý, biết san sẻ việc nhà với vợ và rất yêu thương con. Đơn ly hôn tôi đã soạn sẵn nhưng trong lòng rối bời, không biết quyết định thế nào và cũng chẳng biết giãi bày cùng ai.
Tôi lấy chồng được ba năm, có con nhỏ gần hai tuổi. Hai vợ chồng cùng bán hàng online nên công việc khá bận, từ sáng đến tối đều xoay quanh đơn hàng, đóng gói, trả lời khách, giao hàng. Ngoài việc bán hàng, tôi là người chính chăm con, nấu ăn và lo việc nhà. Tối hôm đó, tôi đang đứng nấu cơm thì điện thoại liên tục báo tin nhắn, con lại quấy khóc ngoài phòng. Trời nóng, người mệt nên tôi buột miệng than một câu: "Làm phụ nữ khổ thật, vừa chăm con vừa nấu ăn, mệt cũng không được nghỉ".
Không ngờ chồng tôi đang ngồi gần đó lại nổi nóng. Anh đứng dậy hất nguyên chảo đồ ăn tôi vừa nấu xuống bồn rửa bát, thức ăn văng tung tóe khắp nơi, rồi đá luôn rổ rau tôi mới hái ngoài vườn mang vào. Vừa đá anh vừa chửi: "Không nấu được thì cút về nhà mẹ mày đi, từ giờ không phải nấu cho bố con tao ăn nữa". Tôi đứng lặng người, tay vẫn cầm vá, không nói được câu nào.
Hôm đó, chồng tôi bỏ ra ngoài đi nhậu với bạn. Đến khuya mới về trong tình trạng say xỉn, vào nhà nằm vật ra ngủ, không nói với tôi câu nào. Tôi cũng im lặng, dọn dẹp nốt những việc còn lại rồi đưa con đi ngủ như mọi ngày. Sáng hôm sau, cả hai vẫn dậy bán hàng bình thường. Tôi trả lời khách, đóng đơn, còn anh chuẩn bị hàng để gửi đi. Mọi thứ vẫn diễn ra như thường lệ, chỉ là không ai nói với ai câu nào. Không khí trong nhà nặng nề. Tôi cảm thấy khá buồn và mệt mỏi.