Sau khi giành chức vô địch World Cup 1966, mỗi tuyển thủ Anh nhận được 1.000 bảng. Trong khi đó, chú chó Pickles nhận được khoảng thưởng lên tới… 5.000 bảng. Bên cạnh đó, Pickles còn được ví như người hùng quốc gia, được đưa lên màn bạc và được tài trợ 1 năm ăn uống và sử dụng các dịch vụ chăm sóc miễn phí.
Khi đọc những dòng này, nhiều người có thể nghĩ rằng đó là câu chuyện tấu hài. Nhưng nó hoàn toàn có thật. Thậm chí, nhiều năm sau này, cái tên Pickles vẫn được nhắc tới trước mỗi kỳ World Cup.
Trước nay, người Anh tự cho mình là nơi phát minh ra bóng đá hiện đại. Họ không muốn tuột mất chức vô địch World Cup ở giải đấu được tổ chức trên sân nhà. Chính vì vậy, từ nhiều tháng trước giải đấu này, bầu không khí nóng bỏng, sục sôi đã lan tỏa trên khắp đất nước xứ Sương mù.
Ngày 20/3/1966, người Anh tổ chức buổi trưng bày cúp vô địch Jules Rimet rầm rộ ở Hội trường Trung tâm Westminster (London). Chiếc cúp Jules Rimet bằng vàng nguyên khối trị giá 30.000 bảng. Chiếc cúp này đã bất ngờ “bốc hơi” ở thời điểm một buổi lễ nhà thờ đang diễn ra ở một phần khác của tòa nhà.
Bọn trộm đã lấy trộm chiếc cúp từ gian trưng bày “Thể thao và tem” tại triển lãm Stampex. Nhưng điều đáng nói, số tem trị giá tới 3 triệu bảng vẫn còn nguyên. Dường như, món báu vật trị giá gấp 100 lần cúp vô địch “không lọt vào tầm mắt” bọn trộm.
Ít nhất hai nhân viên bảo vệ có mặt tại hội trường vào thời điểm xảy ra vụ trộm. Công ty bảo vệ Alsa-Guard tại triển lãm không đưa ra bình luận nào.
Theo mô tả của FIFA, đó là sự kiện chấn động toàn cầu, khiến Liên đoàn bóng đá Anh (FA) và cảnh sát London thực sự hoảng loạn. Trước sức ép lớn từ dư luận, Phó Chủ tịch FA, Jack Stewart, miễn cưỡng chịu trách nhiệm: “Cuối cùng, chúng tôi phải chịu trách nhiệm vì là đơn vị tổ chức sự kiện này”.
Các thám tử và chuyên gia pháp y điều tra vụ đột nhập và kêu gọi bất cứ ai có mặt tại Central Hall hãy liên hệ với Sở cảnh sát London (Scotland Yard). Cảnh sát cho biết một người đàn ông khả nghi đã được nhìn thấy trong tòa nhà vào thời điểm xảy ra vụ trộm. Người này được mô tả vào khoảng 30 tuổi, chiều cao trung bình, môi mỏng, tóc đen bóng và có thể có một vết sẹo trên mặt. Thủ phạm đột nhập từ cửa sau và biến mất không dấu vết.
Một nhân viên trực ca một mực khẳng định: “Không có gì sai sót với hệ thống an ninh cả. Chiếc cúp chỉ bị đánh cắp thôi.
Những tin đồn bay khắp London và trên thế giới. Thật không thể hình dung được vài tháng trước khi World Cup khởi tranh, chức vô địch Jules Rimet danh giá bị đánh cắp. Vài ngày sau, Chủ tịch FA nhận được bức thư ở trong văn phòng. Trong đó có đoạn: “Joe thân mến, tôi đoán rằng ông đang rất lo lắng về việc tổ chức thất bại kỳ World Cup. Đối với tôi, chiếc cúp đó giống như vàng vụn mà thôi. Nếu đến thứ Năm hoặc muộn nhất là thứ Sáu, tôi vẫn chưa nhận được hồi âm, chiếc cúp sẽ biến mất”.
Người gửi bức thư này có tên là Jackson. Hắn ta cuối cùng đồng ý địa điểm trao số tiền 15.000 bảng ở công viên Battersea. Thanh tra Len Buggy đóng giả trợ lý Chủ tịch FA sẽ mang đến một va ly tiền. Thực chất, số tiền trong đó chỉ khoảng 500 bảng. Kẻ trộm (tên thật là Edward Betchley) đã nhìn thấy xe cảnh sát và bỏ chạy nhưng đã bị tóm gọn.
Trong phiên tòa, Edward Betchley chỉ nhận mình là kẻ trung gian, trong khi đó, danh tính của tên trộm vẫn chưa tìm thấy. Gã đàn ông này nhận án 2 năm tù. Trong phiên tòa, hắn ta hét lớn: “Dù tôi phải nhận án phạt nào, tôi vẫn mong đội tuyển Anh vô địch World Cup”.
Vậy còn số phận của chiếc cúp danh giá Jules Rimet? Vài ngày sau đó, ông David Corbett dẫn theo chú chó cưng Pickles đến bốt điện thoại bên kia đường để hỏi thăm tình hình đứa cháu mới chào đời.
Trong lúc tinh nghịch, Pickles bắt gặp gói hàng lạ được bọc trong giấy báo. Không ai ngờ rằng bên trong đó chính là cúp vô địch World Cup. Ông Corbett kể lại: “Nó được bọc chặt trong giấy báo và dây thừng, nằm dựa vào bánh xe ô tô của nhà hàng xóm. Tôi nhặt lên và thấy rằng nó khá nặng. Ban đầu, tôi nghĩ rằng đó là quả bom. Tôi cứ nâng lên đặt xuống và trí tò mò ngày càng thôi thúc tôi xé giấy báo.
Ban đầu, tôi thấy một chiếc đĩa. Sau đó, tôi thấy tên của Brazil, Đức, Uruguay. Tôi ngay lập tức vào nói với vợ mình: “Anh nghĩ rằng mình đã tìm thấy cúp vô địch World Cup rồi!”. Vợ tôi mang chiếc cúp trình báo với cảnh sát địa phương. Bà ấy còn lẩm bẩm: “Tôi chẳng thấy nó giống cúp vô địch chút nào”.
Cảnh sát ngay lập tức triệu tập Corbett vì nghĩ rằng ông là nghi phạm vụ trộm. Tuy nhiên, sau khi được xác minh, ông và chú chó Pickles trở thành người hùng quốc gia.
Trong bữa tiệc mừng đội tuyển Anh vô địch, Pickles được xem là khách mời đặc biệt. Và chú chó này cũng biết cách “kỷ niệm ngày đặc biệt” bằng cách đi vệ sinh ngay trong thang máy ở khách sạn 5 sao.
Đáng tiếc, một năm sau, Pickles đã chết khi đuổi theo một con mèo. Dây xích của nó bị vướng vào cành cây và nó bị nghẹt thở.
Trước khi chiếc cúp được tìm ra, quan chức Liên đoàn bóng đá Brazil, Abrain Tebel, đã thẳng thừng tuyên bố: “Vụ trộm đáng hổ thẹn này sẽ không bao giờ xảy ra ở Brazil. Ngay cả những tên trộm ở Brazil cũng yêu bóng đá và sẽ không bao giờ phạm phải tội ác tày trời như vậy”.
Tuy nhiên, điều trớ trêu là vào năm 1983 (sau khi Brazil được quyền giữ cúp Jules Rimet vĩnh viễn), một tên trộm ở Brazil đã lấy trộm chiếc cúp trong phòng trưng bày. Chiếc cúp không bao giờ được tìm thấy, cảnh sát nghi ngờ nó đã bị nấu chảy.
Trong quá khứ, quân đội Đức quốc xã từng có ý định lấy cắp chiếc cúp Jules Rimet từ két sắt ngân hàng ở Roma. Tuy nhiên, Chủ tịch Liên đoàn bóng đá Italy, Ottorino Barassi, đã nhanh tay lấy nó ra khỏi ngân hàng và giấu trong một chiếc hộp dưới gầm giường.
Cúp vô địch thế giới ngày nay là phiên bản mới (sau khi được trao vĩnh viễn cho Brazil năm 1970) được làm từ 18 carat vàng, nặng 5 kg, cao 36cm. FIFA bảo quản chiếc cúp vàng nguyên bản tại trụ sở ở Zurich và không còn trao quyền sở hữu cho các đội giành cú ăn ba nữa. Chiếc cúp gốc được vận chuyển trong một hộp đựng cúp do Louis Vuitton thiết kế riêng. Tuy nhiên, sau đó, FIFA sẽ thu hồi lại và trao cho nhà vô địch bản sao mạ vàng để làm kỷ niệm.
Thông tin này được đưa ra bởi Giorgio Barone, người từng là đầu bếp riêng, phụ trách mọi vấn đề dinh dưỡng của Ronaldo trong thời gian dài.
Đầu bếp này mô tả thực đơn của Ronaldo tập trung vào trứng, cá, thịt nạc, rau xanh, trái cây, chất béo tốt như quả bơ. CR7 không uống sữa, đồng thời hạn chế đường tinh luyện và tinh bột chế biến như bánh mì trắng hay pasta.
"Con người là giống loài duy nhất uống sữa của loài khác sau giai đoạn sơ sinh. Việc tiếp tục uống sữa, hay dùng các thực phẩm sau khi trưởng thành là trái với tự nhiên", báo AS của Tây Ban Nha dẫn lời ông Barone trong một cuộc phỏng vấn mới đây.
Lập luận “trái tự nhiên” nghe có vẻ thuyết phục, nhưng giới khoa học dinh dưỡng nhìn nhận thận trọng hơn.
Nhiều chuyên gia nhấn mạnh rằng “tự nhiên” không đồng nghĩa với “tốt hơn”. Con người hiện đại cũng nấu chín thực phẩm, tiêm vaccine, phẫu thuật hay dùng thuốc men, đều là những can thiệp không tồn tại trong tự nhiên hoang dã nhưng rõ ràng đem lại lợi ích sức khỏe.
Trong vài năm trở lại đây, giới khoa học thể thao dần đề cao yếu tố "cá nhân hóa" trong thực đơn dinh dưỡng của các VĐV. Tức mỗi VĐV cần tìm được một thực đơn riêng biệt, phù hợp với thể trạng và nhu cầu của họ.
Câu chuyện Ronaldo "nói không với sữa" vì vậy có thể đến từ việc dung nạp lactose. Nhiều người trưởng thành, đặc biệt tại châu Á, giảm men lactase theo tuổi nên uống sữa dễ đầy bụng, khó tiêu hoặc tiêu chảy.
Với vận động viên đỉnh cao, chỉ một cảm giác nặng bụng trước buổi tập hay trận đấu cũng có thể ảnh hưởng đáng kể đến hiệu suất. Nếu Ronaldo thuộc nhóm nhạy cảm với lactose, việc tránh sữa đơn giản là quyết định tối ưu hóa cơ thể, không phải triết lý cực đoan.
Mặt khác sữa không phải “thực phẩm xấu” như cách một số người suy diễn. Theo các tổ chức dinh dưỡng thể thao quốc tế, sữa cung cấp protein chất lượng cao, canxi, kali, vitamin B12 và thường được tăng cường vitamin D.
Nhiều nghiên cứu từng xem sữa hoặc sữa cacao là lựa chọn phục hồi sau tập luyện nhờ kết hợp protein, carbohydrate và điện giải.
Giáo sư Stuart Phillips, chuyên gia khoa học cơ bắp tại McMaster University (Canada), nhiều lần nhấn mạnh yếu tố cốt lõi để duy trì cơ bắp và hồi phục là tổng lượng protein trong ngày cùng chất lượng khẩu phần, chứ không phải việc thần thánh hóa hay loại bỏ một món riêng lẻ.
Nếu vậy điều gì thực sự tạo nên sự bền bỉ của Ronaldo? Câu trả lời nhiều khả năng nằm ở tổng thể lối sống hơn là chuyện uống hay không uống sữa.
Ronaldo từ lâu nổi tiếng với kỷ luật thép: chia nhỏ nhiều bữa ăn, ưu tiên đạm nạc, kiểm soát đường, ngủ đủ giấc, tập luyện đều đặn và duy trì tỉ lệ mỡ cơ thể rất thấp.
Các chuyên gia y học thể thao cho rằng tuổi nghề kéo dài của một vận động viên phụ thuộc vào tổ hợp gồm di truyền, giáo án tập luyện, khả năng hồi phục, giấc ngủ, tâm lý thi đấu và dinh dưỡng toàn diện. Chế độ ăn chỉ là một mảnh ghép trong bức tranh đó.
Tiến sĩ Asker Jeukendrup, chuyên gia dinh dưỡng thể thao từng làm việc với nhiều đội đua xe đạp và vận động viên đỉnh cao, từng nhận định không tồn tại “chế độ ăn hoàn hảo cho tất cả”.
Mỗi vận động viên cần cá nhân hóa khẩu phần theo mục tiêu thi đấu, hệ tiêu hóa, lịch tập và phản ứng cơ thể.
Đó là lý do vì sao một số ngôi sao bóng đá ngày nay như Haaland lại tìm cách tự nấu bữa ăn, vì muốn làm chủ hoàn toàn chế độ dinh dưỡng của mình.
Những VĐV khác - ít nhất cũng nền tìm hiểu sâu về dinh dưỡng, qua đó trao đổi thường xuyên với các chuyên gia dinh dưỡng, hoặc đầu bếp riêng của mình, để tìm ra công thức dinh dưỡng phù hợp nhất cho bản thân.
Đó có thể là lý do tạo nên một thực đơn lạ lùng, nói không với sữa của Ronaldo.
Tính từ sau World Cup 2022 đến nay, Harry Kane đã thi đấu 37 trận cho đội tuyển Anh (34 trận đá chính). Tỷ lệ thắng của "Tam sư" trong những trận đấu mà Kane có mặt là 76%, tỷ lệ thắng khi vắng Kane chỉ là 29%. Xác suất chiến thắng khác nhau đến 47% giữa hoàn cảnh có hoặc không có Kane. Trong khía cạnh này, có thể khẳng định: Anh là đội bóng phụ thuộc vào siêu sao của họ (Kane) nặng nề nhất.
Thống kê tương tự cho thấy: có hay không có Lionel Messi, thì Argentina cũng đều chiến thắng 83% số trận của họ trong khoảng thời gian vừa nêu. Bồ Đào Nha thắng 67% khi có Cristiano Ronaldo và 63% khi không có anh. Pháp thắng 71% khi có Kylian Mbappe, 50% khi không có Mbappe. Tây Ban Nha thắng 71% khi có Lamine Yamal, 75% khi không có cầu thủ này. Na Uy thắng 69% khi có Erling Haaland, 25% khi không có Haaland. Brazil thắng 44% khi có Vinicius Junior, 64% khi không có anh.
Tầm quan trọng của Haaland đối với Na Uy cũng to lớn chẳng kém gì Kane đối với Anh (xác suất chiến thắng của Na Uy chênh nhau đến 44% giữa hai hoàn cảnh có và không có Haaland). Ngược lại, khi không có Vinicius Junior thì Brazil còn thắng nhiều hơn là khi có anh trên sân. Tương tự là Tây Ban Nha với Yamal.
Số lần ra sân của các siêu sao vừa nêu, tính từ sau World Cup 2022, là từ 28 - 37 trận. Tính theo số lần trực tiếp tham gia vào khâu ghi bàn thì Haaland là cầu thủ xuất sắc nhất, với 38 bàn và 4 pha kiến tạo thành công, chỉ trong 29 trận. Ngoài Haaland thì Mbappe và Messi là hai ngôi sao khác có số lần trực tiếp tham gia vào khâu ghi bàn nhiều hơn số lần ra sân. Số liệu cụ thể: Mbappe ghi hoặc kiến tạo 41 bàn trong 35 trận; Messi 34 bàn trong 30 trận; Ronaldo 31 bàn trong 35 trận; Kane 31 bàn trong 37 trận; Vinicius 18 bàn trong 32 trận; Yamal 18 bàn trong 28 trận.
Số liệu thống kê chỉ là để tham khảo, nhưng trong không ít trường hợp, con số thống kê đã tự nó nói lên vấn đề. Hoàn toàn không sai khi số liệu thống kê cho thấy Kane và Haaland quan trọng đến mức độ nào đối với đội bóng của họ.
Ở vòng knock-out đầu tiên, Kane đã ghi cả hai bàn trong 15 phút cuối, giúp Anh vượt qua "cửa tử" khi bị CHDC Congo dẫn điểm suốt 75 phút. Haaland ghi bàn quyết định ở phút 86, giúp Na Uy thắng Bờ Biển Ngà. Xét theo thế trận, diễn tiến, còn có thể nói giá trị tinh thần của Kane và Haaland cao hơn cả thành tích ghi bàn cụ thể của họ. Xin được lưu ý: nhờ "cú đúp" của Kane mà lần đầu tiên trong lịch sử, đội Anh thắng ngược trong 90 phút ở một trận knock-out World Cup!
Sự xuất sắc của cá nhân và tầm quan trọng đối với đội bóng là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Chẳng ai nói Messi hoặc Mbappe thua Kane về sự xuất sắc. Nhưng họ không quan trọng đến mức gần như quyết định tuyệt đối vấn đề thắng - bại của đội mình. Khi Argentina lần đầu tiên để Messi ngồi ngoài, họ vẫn ghi bàn và thắng Jordan ở vòng bảng (Messi lại tiếp tục ghi bàn khi anh vào sân từ ghế dự bị). Khi Mbappe không ghi bàn thì Ousmane Dembele lập hat-trick ở trận thắng Na Uy. Và kể cả khi Mbappe tỏa sáng, lập cú đúp (có ý nghĩa kỷ lục) ở trận thắng Thụy Điển, thì vẫn nổi lên một ngôi sao tuyệt vời khác trong đội hình Pháp, đó là Michael Olise.
Ngay lúc này, Pháp đang nổi lên trong vai ứng viên vô địch sáng giá nhất, chính là vì khác biệt vừa nêu: họ có rất nhiều ngôi sao quá xuất sắc trong khía cạnh cá nhân, và không quá phụ thuộc vào siêu sao nào.
Ở một khía cạnh khác: Vinicius Junior chẳng phải là không xuất sắc. Nhưng có lúc anh mờ nhạt, hoặc tự mình lâm vào tình trạng bế tắc. Trong hoàn cảnh Vinicius coi như đã bó tay, thì HLV Carlo Ancelotti vẫn tìm ra giải pháp, để Casemiro và Gabriel Martinelli ghi bàn giúp Brazil thắng ngược trước Nhật Bản. Nghĩa là Brazil không phụ thuộc vào Vinicius.
Sau trận hòa Bỉ 0-0 trên sân Los Angeles ngày 21/6, Iran có hai điểm qua hai lượt trận bảng G. Trước đó, đại diện châu Á cũng chia điểm với New Zealand ở trận ra quân. Kết quả này giúp họ tăng thêm cơ hội vào vòng knock-out trước lượt cuối gặp Ai Cập.
Với Ghalenoei, điều quan trọng nhất là các học trò vẫn đứng vững trong hoàn cảnh đặc biệt không đội tuyển nào tại World Cup 2026 phải đối mặt. "Chúng tôi sống trong điều kiện chiến tranh suốt sáu tháng. Giải vô địch quốc gia không thể diễn ra bình thường", HLV đội tuyển Iran nói sau trận đấu với Bỉ. "Nhiều đối thủ đã hủy các trận giao hữu được lên kế hoạch từ trước với chúng tôi".
Iran chỉ có một đợt FIFA Days trước World Cup. Để thi đấu các trận giao hữu hiếm hoi đó, toàn đội phải mất tới 40 giờ di chuyển đường bộ để tới Antalya, Thổ Nhĩ Kỳ. Trong khi nhiều đội tuyển lớn có lịch đấu và tập huấn ổn định, Iran bước vào giải đấu trong tình trạng thiếu các trận kiểm tra chuyên môn và không có sự chuẩn bị lý tưởng. "Chúng tôi đến World Cup trong điều kiện tệ nhất có thể", Ghalenoei nói thêm.
Khó khăn không dừng lại sau khi giải đấu khởi tranh. Iran đóng quân tại thành phố Tijuana của Mexico. Tuy nhiên, các trận đấu của họ diễn ra trên đất Mỹ. Vì những quy định liên quan đến thị thực nhập cảnh, đội tuyển này chỉ được phép bay sang Mỹ sát ngày thi đấu và phải rời đi ngay sau trận đấu.
Sau trận hòa Bỉ tại Los Angeles, toàn đội tiếp tục phải lên máy bay trở lại Tijuana thay vì ở lại nghỉ ngơi và hồi phục như nhiều đội tuyển khác. "Chúng tôi mới có mặt ở đây khoảng 16 tiếng", Ghalenoei cho biết. "Các cầu thủ thậm chí không có đủ thời gian hồi phục. Thầy trò cần được nghỉ ngơi và chuẩn bị cho trận tiếp theo, nhưng lại phải ra sân bay để trở về Tijuana".
Iran còn có lý do để tiếc nuối khi không thể giành trọn ba điểm. Thủ môn Alireza Beiranvand trở thành người hùng với pha cứu thua từ cú sút cận thành của Maxim De Cuyper ở phút 59. Trong lúc nằm sân, Beiranvand vẫn rướn thêm một nhịp để giơ tay chắn cú sút.
Từ phút 66, Iran được chơi hơn người sau khi hậu vệ Nathan Ngoy của Bỉ nhận thẻ đỏ trực tiếp vì ngăn cản cơ hội ghi bàn rõ rệt của Mehdi Taremi. Trong hơn 20 phút cuối trận, đại diện châu Á liên tục gây sức ép nhưng không thể tìm được bàn thắng quyết định.
Dù vậy, kết quả hòa vẫn được xem là thành công với Iran. Bỉ kiểm soát bóng nhiều và được đánh giá cao hơn trước trận, nhưng không thể xuyên thủng hàng thủ kỷ luật của đối phương.
Ghalenoei dành lời khen cho các học trò khi họ vẫn giữ được tinh thần chiến đấu. Trận hòa đội top 10 thế giới như Bỉ ở World Cup 2026 cũng là thành tựu với Iran.
HLV 63 tuổi tin rằng những gì Iran đang làm được sẽ được ghi nhớ lâu dài trong lịch sử bóng đá. "Những gì chúng tôi đạt được tại World Cup này sẽ được viết vào lịch sử bóng đá Iran. Các thế hệ tương lai sẽ còn nhắc đến điều đó", Ghalenoei nhấn mạnh.
Iran đứng trước cơ hội lần đầu tiên giành vé vào vòng loại trực tiếp kể từ World Cup 2018. Nếu đánh bại Ai Cập ở lượt cuối lúc 10h thứ Bảy 27/6, thầy trò Ghalenoei chắc chắn đi tiếp.