Những ngày qua, thông tin một ca sĩ bị phát hiện liên quan đến việc sử dụng trái phép chất ma túy tại Cát Bà (Hải Phòng) đã khiến mạng xã hội bùng nổ tranh cãi.
Khi đọc những dòng tin ấy, cảm xúc đầu tiên của tôi không phải là hả hê hay tò mò, mà là tiếc nuối. Tiếc cho một nghệ sĩ từng có chỗ đứng trong lòng khán giả trẻ. Tiếc cho một người từng bước ra từ ánh đèn sân khấu, từng được yêu mến bởi hình ảnh năng động, cá tính và gần gũi.
Nhưng trên hết, tôi tiếc cho một thực tế đáng buồn của showbiz Việt: Nhiều nghệ sĩ đã gục ngã trước ma túy, trước cám dỗ và trước sự trống rỗng đằng sau ánh hào quang.
Mỗi lần một nghệ sĩ dính bê bối ma túy, công chúng lại đặt ra câu hỏi quen thuộc: “Tại sao họ có tất cả mà vẫn sa ngã?”. Họ nổi tiếng, giàu có, có hàng triệu người theo dõi, có cơ hội mà nhiều người mơ cả đời không có được.
Nhưng có lẽ, chính cái thế giới hào nhoáng ấy lại là nơi dễ khiến con người lạc lối nhất. Nhiều người nghĩ nghệ sĩ là những người sống trong sung sướng. Nhưng ít ai nhìn thấy áp lực vô hình đè lên vai họ mỗi ngày.
Trong showbiz, sự nổi tiếng mong manh như một lớp băng mỏng. Chỉ cần vài tháng không có sản phẩm, vài lần bị khán giả quay lưng, một nghệ sĩ có thể rơi khỏi vị trí đỉnh cao rất nhanh. Họ sống trong sự phán xét liên tục của mạng xã hội, trong áp lực phải giữ hình ảnh hoàn hảo và trong nỗi sợ bị lãng quên.
Nhưng ma túy không bao giờ dừng ở hai chữ “thử cho vui”. Điều đáng sợ nhất của ma túy nằm ở cách nó âm thầm phá hủy con người. Nó khiến người ta đánh mất lý trí, mất khả năng kiểm soát và dần lệ thuộc cả tinh thần lẫn thể xác.
Với nghệ sĩ, hậu quả còn nặng nề hơn. Một scandal ma túy có thể xóa sạch nhiều năm xây dựng hình ảnh. Danh tiếng mất đi, hợp đồng biến mất, khán giả quay lưng và sự nghiệp gần như khép lại.
Tôi nghĩ điều khiến dư luận thất vọng không chỉ là hành vi sử dụng ma túy, mà còn bởi nghệ sĩ là những người có sức ảnh hưởng lớn đến giới trẻ. Một ca sĩ nổi tiếng không đơn thuần chỉ hát hay, nhảy đẹp trên sân khấu. Họ trở thành hình mẫu sống của rất nhiều người trẻ tuổi.
.
Điều đó cho thấy đây không còn là câu chuyện cá nhân, mà là vấn đề của cả môi trường giải trí. Có một thực tế mà chúng ta phải thừa nhận rằng phải chăng nhiều người trong showbiz hiện nay quá dễ dãi với lối sống lệch chuẩn. Những buổi tiệc thâu đêm, những mối quan hệ phức tạp, những cuộc vui xa hoa được xem như “một phần của giới nghệ sĩ”.
Không ít người trẻ bước chân vào ngành giải trí với tâm lý muốn nổi tiếng nhanh, kiếm tiền nhanh, sống hào nhoáng nhanh. Nhưng họ lại thiếu nền tảng tinh thần đủ vững để giữ mình trước cám dỗ. Mạng xã hội cũng góp phần tạo ra áp lực độc hại ấy. Chúng ta đang sống trong thời đại mà nghệ sĩ bị biến thành “cỗ máy nội dung”.
Họ phải liên tục xuất hiện, liên tục gây chú ý, liên tục tạo hình ảnh hoàn hảo. Một nghệ sĩ nếu không đủ bản lĩnh rất dễ rơi vào khủng hoảng tâm lý. Và khi tâm lý mất cân bằng, họ có thể tìm đến những thứ nguy hiểm như ma túy để tìm cảm giác giải thoát tạm thời.
Tuy nhiên, dù áp lực lớn đến đâu thì ma túy vẫn không thể được biện minh. Không ai có quyền dùng áp lực nghề nghiệp để hợp thức hóa hành vi sai trái. Hàng triệu người ngoài kia cũng đang vật lộn với cuộc sống, với thất nghiệp, với bệnh tật, với áp lực cơm áo, nhưng họ vẫn lựa chọn sống đúng pháp luật.
Nghệ sĩ càng nổi tiếng lại càng phải có trách nhiệm với hành vi của mình. Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất sau vụ việc này là sự mong manh của danh tiếng. Một người có thể mất hơn mười năm để xây dựng hình ảnh, nhưng chỉ cần một khoảnh khắc sai lầm, tất cả có thể sụp đổ.
Ánh đèn sân khấu vốn rực rỡ, nhưng cũng lạnh lẽo vô cùng. Nó có thể nâng một người lên rất cao, nhưng cũng có thể khiến họ rơi xuống vực sâu chỉ sau một đêm. Tôi không muốn nhìn câu chuyện này bằng thái độ miệt thị hay hả hê. Bởi đằng sau mỗi scandal là một con người đang trả giá cho lựa chọn của mình.
Điều xã hội cần không chỉ là sự lên án, mà còn là lời cảnh tỉnh cho giới trẻ về sức tàn phá của ma túy. Chúng ta không nên thần tượng nghệ sĩ một cách mù quáng, cũng không nên nghĩ nổi tiếng đồng nghĩa với hạnh phúc.
Sau tất cả, điều đáng buồn nhất không phải là một ca sĩ đánh mất sự nghiệp, mà là việc nhiều người trẻ có thể nhìn vào những vụ việc như thế rồi dần xem ma túy như một phần “bình thường” của cuộc sống giải trí. Nếu xã hội bắt đầu chai lì trước những scandal ma túy của nghệ sĩ, đó mới là điều nguy hiểm nhất.
Câu chuyện hôm nay rồi sẽ qua đi, mạng xã hội rồi sẽ có một scandal khác để bàn tán. Nhưng dư âm của nó vẫn ở lại như một lời nhắc nhở rằng tài năng có thể đưa con người lên sân khấu, nhưng chỉ nhân cách và sự tỉnh táo mới giúp họ đứng vững lâu dài giữa ánh hào quang đầy cám dỗ ấy.
Trong nhiều năm làm nghề kiến trúc và nghiên cứu phong thủy khoa học, tôi gặp không ít người tìm đến với cùng một câu hỏi: "Anh xem giúp em, có phải nhà em có vấn đề về phong thủy không? Em bế tắc quá!".
Người thì công việc liên tục trục trặc. Người thì gia đình thường xuyên căng thẳng. Có người lại lo lắng vì sức khỏe giảm sút hoặc con cái gặp nhiều vấn đề trong học tập... Dường như mỗi khi cuộc sống xuất hiện biến cố, nhiều người sẽ nghĩ ngay đến việc ngôi nhà của mình đang có vấn đề về phong thủy.
Nhưng sau hàng trăm lần kiểm nghiệm thực tế, tôi nhận ra một điều: rất nhiều trường hợp, thứ cần thay đổi đầu tiên không phải là ngôi nhà, mà là cách nhìn nhận vấn đề của chính người đang sống trong đó. Phong thủy xét cho cùng, là nghệ thuật tổ chức không gian sống hài hòa với quy luật tự nhiên, để con người sống khỏe hơn về thể chất và tinh thần. Nó không phải là chiếc đũa thần có thể giải quyết mọi khó khăn của cuộc sống.
Tôi từng đến khảo sát một căn biệt thự khá đẹp tại Quận 1, TP HCM. Phong thủy không quá xấu, thế nhưng chủ nhà luôn mang tâm lý nặng nề. Chuyện gì xảy ra họ cũng nghĩ theo hướng tiêu cực. Công việc gặp trở ngại thì cho rằng vận hạn. Vợ chồng có mâu thuẫn thì nghĩ do phong thủy xấu. Trong quá trình trò chuyện, tôi nhận thấy gia chủ chưa thực sự nhạy bén trong công việc, khá gia trưởng trong gia đình và có phần bảo thủ trong suy nghĩ.
Tôi từ chối thiết kế cải tạo phong thủy cho công trình này. Bởi tôi có thể điều chỉnh không gian sống, nhưng không thể thay đổi tư duy của một con người. Phong thủy có ba yếu tố: thiên thời, địa lợi và nhân hòa. "Thiên thời" là vận khí, là hoàn cảnh bên ngoài. Phong thủy ngôi nhà thuộc về "địa lợi". Còn "nhân hòa" đến từ sự nỗ lực và tu dưỡng bản thân của mỗi người. Cả ba yếu tố đều có vai trò nhất định, nhưng tôi luôn xem "nhân hòa" là yếu tố quan trọng nhất.
>> Nhà 'tối giản' thành 'tối tăm' vì thầy phong thủy bắt bịt hết cửa sổ
Trong một trường hợp khác, tôi tư vấn phong thủy cho một người đàn ông tại TP Thủ Đức. Ngôi nhà rất bình thường, thậm chí còn khá chật chội. Nhưng bước vào nhà, điều đầu tiên tôi cảm nhận được là tiếng cười, sự gắn kết và ấn tượng nhất là cách họ dạy con rất văn minh, biết tạo động lực cho con. Căn nhà ngột ngạt, thiếu ánh sáng và khí tự nhiên, khiến con cái không hứng thú học hành. Tôi làm mới lại không gian học, đục ô giếng trời, thay đổi vị trí ngồi sát cửa sổ, trang trí cây xanh, ngăn thêm vách cách âm cho phòng học.
Cuối học kỳ đó, con của họ đạt danh hiệu Học sinh giỏi sau nhiều năm chỉ có học lực trung bình. Thực ra, tôi không giúp bé có thành tích tốt ngay tức khắc, tôi không phải phù thủy. Tôi chỉ tạo môi trường học tập thoải mái, để khơi gợi cho bé bộc lộ hết khả năng. Kết quả này là do sự cố gắng của bản thân bé và sự động viên, hỗ trợ của gia đình.
Trong tâm lý học có thuật ngữ "Cognitive Reframing" (tái định khung nhận thức). Đây là quá trình thay đổi cách nhìn nhận một vấn đề theo hướng tích cực hơn, giúp giảm áp lực tâm lý, lấy lại sự bình tĩnh để nhìn thấy những cơ hội mới, từ đó chủ động hành động thay vì bế tắc trong hoàn cảnh.
Một người lỡ chuyến xe sẽ bực bội cả ngày vì cho rằng mình gặp xui xẻo. Người khác chỉ mỉm cười và đợi chuyến tiếp theo, vì họ nghĩ biết đâu sự chậm trễ này giúp họ tránh được một rủi ro nào đó dọc đường. Sự việc giống nhau, nhưng trải nghiệm cuộc sống lại hoàn toàn khác.
Khi đối diện với bệnh tật, đặc biệt là những căn bệnh nghiêm trọng, sự hoảng loạn thường khiến con người mất phương hướng. Ngược lại, sự bình tĩnh giúp họ chủ động điều trị, xây dựng lối sống lành mạnh và kiên trì hơn trên hành trình hồi phục. Tinh thần tích cực không phải là thuốc chữa bệnh. Nhưng nó giúp con người có thêm sức mạnh để đi qua bệnh tật.
Trong công việc cũng vậy. Nhiều người xem thất bại là dấu chấm hết. Nhưng phần lớn những doanh nhân thành công mà tôi từng có cơ hội tiếp xúc, đều nhìn thất bại như một khoản học phí để mua bài học kinh nghiệm. Họ dùng các kiến thức của bài học đó, để điều chỉnh chiến lược, tránh lặp lại sai lầm và tiếp tục bước về phía trước. Chính góc nhìn đó tạo nên sự thành công.
Tôi nhớ gia đình người phụ nữ ở Đồng Nai, từng than phiền rất nhiều về căn nhà nhỏ của mình. Chị luôn cảm thấy thua kém vì không sở hữu không gian rộng rãi như người khác. Chị muốn đổi nhà rộng hơn để phong thủy tốt hơn, nhưng chồng không chịu, vì tài chính không cho phép. Từ đó xảy ra mâu thuẫn của hai vợ chồng. Chị nhờ tôi đến kiểm tra phong thủy gia đạo.
Vài năm sau khi gặp lại tôi, chị tự hào chia sẻ: "Chính vì diện tích vừa phải nên các thành viên thường xuyên gặp nhau hơn. Những bữa cơm ít bị bỏ lỡ. Con cái trò chuyện với cha mẹ nhiều hơn. Khoảng cách giữa các thế hệ cũng gần gũi hơn. Giờ chị đã nhận ra, nhà lớn chưa chắc mang lại vui vẻ và nhà nhỏ cũng không đồng nghĩa với thiếu thốn. Chị hài lòng về cuộc sống hiện tại".
Từ lúc cải tạo phong thủy nhà chị tới nay, tôi chưa làm nhà chị rộng thêm mét vuông nào, nhưng phong thủy của chị đã thay đổi. Giá trị của không gian sống không chỉ nằm ở số mét vuông xây dựng, mà còn nằm ở những cảm xúc tích cực, được nuôi dưỡng bên trong nó.
Làm nghề kiến trúc và phong thủy càng lâu, tôi càng tin rằng yếu tố quan trọng nhất của một ngôi nhà không nằm ở hướng cửa, vị trí bếp, giường, bàn thờ hay số đo Lỗ Ban. Điều quan trọng nhất là nguồn năng lượng của những người đang sống bên trong.
Một căn nhà thường xuyên có tiếng cười, sự sẻ chia và lòng biết ơn, thường tạo cảm giác dễ chịu hơn nhiều so với một căn nhà đầy trách móc, căng thẳng và bi quan. Người xưa gọi đó là "nhân khí". Đó là một trong những yếu tố phong thủy mạnh mẽ nhất, mà chỉ chính mỗi người mới có thể tạo dựng và nuôi dưỡng.
Vì vậy, khi cuộc sống gặp khó khăn, đừng vội cho rằng mọi vấn đề đều xuất phát từ phong thủy của ngôi nhà. Bạn hãy thử nhìn lại chính mình trước. Biết đâu điều đầu tiên cần điều chỉnh không phải hướng nhà, mà là hướng suy nghĩ. Không phải cải tạo không gian sống, mà là thay đổi tâm thế sống - "tâm an vạn sự an".
"Về chuyện này có lẽ tôi hiểu hơn ai hết bởi chính tôi là người cha quá bảo bọc con nên giờ hơn 65 tuổi rồi vẫn nặng gánh với con.
Con gái út 24 tuổi đi làm ở cơ quan cách nhà chừng 8 km nhưng lại thuê nhà gần đó để trọ. Thấy căn phòng lụp xụp lại thiếu thốn vật dụng nên vợ chồng tôi gọi con về nhà, dù hơi xa một chút nhưng sinh hoạt thỏa mái hơn.
Từ ngày con đi làm đến nay chưa hề đóng góp bất kể đồng nào về sinh hoạt phí hay mua sắm vật dụng trong gia đình, sáng ngủ dậy vệ sinh xong là đi làm, tối về đã có cơm nước dọn sẵn mặt dù cơ quan 5h chiều đã đóng cửa.
Hôm bữa con trai lớn của tôi có đề cập đến vấn đề đóng góp sinh hoạt phí và trách nhiệm đối với gia đình, nhưng con gái trả lời rằng: "Tại ba má gọi em về chứ em muốn tự lập, tiền sinh hoạt phí không đủ bù tiền xăng đi đi về về, nếu vậy em ở nhà trọ còn hơn. Tôi nghe mà ngán ngẩm".
Độc giả manhtuann672 bình luận như trên, than thở về việc con gái không chủ động đưa tiền sinh hoạt phí hàng tháng khi ở chung với bố mẹ. Bình luận này được viết sau bài Đi làm rồi vẫn sống chung và không trả tiền nhà tháng 5 triệu đồng cho bố mẹ.
Với câu hỏi khảo sát "Khi ở cùng bố mẹ bạn có góp chi phí sinh hoạt?", 80% độc giả trả lời có. Độc giả nickname annaho1998 cho biết: "Tôi góp 7 triệu đồng mỗi tháng tiền sinh hoạt phí cho bố mẹ. Điều tôi tự hào nhất là lo được cho bố mẹ. Nhà tôi tiền chợ mỗi tháng từ 5 triệu đến 6 triệu đồng, tiền điện từ 500 nghìn đến 700 nghìn đồng, wifi và tiền nước tất cả đều do tôi đóng. Chị tôi có phụ thêm tiền nên dư dả, cuối tháng thì tôi dẫn cả nhà đi ăn, cuối năm thì đi du lịch".
Cùng quan điểm, độc giả nickname Hoa thiên lý chia sẻ: "Con cái phải có ý thức chia sẻ với bố mẹ, và đóng góp phần sinh hoạt của mình. Tôi khi đi học vẫn được cha mẹ lo nhưng từ khi đi làm thì phải gửi cha mẹ tiền, dù cha mẹ có lương hưu. Ban đầu chỉ 2-3 triệu đồng, bây giờ là 5 triệu đồng.
Ngoài ra tôi mua biếu thuốc bổ, mua đồ hỗ trợ như gậy chống, đệm hơi... phụ tiền thuốc men, viện phí khi cha mẹ ốm đau. Độc thân nhưng tháng tôi tiêu tiết kiệm lắm cũng phải hơn 10 triệu đồng, nhưng biết sao được, cha mẹ già còn ở bên mình ngày nào thì phải biết ơn và trân trọng ngày đó".
Tôi mua căn chung cư đầu tiên vào đúng lúc lãi suất vay ngân hàng tăng vọt lên khoảng 11% một năm. Khi đó, giá căn hộ tôi mua là hơn 3 tỷ đồng, vợ chồng tôi có sẵn một phần, còn lại vay ngân hàng trong thời hạn 10 năm.
Những tháng đầu tiên thực sự rất áp lực. Cả tiền gốc và lãi, mỗi tháng chúng tôi phải trả khoảng 30 triệu đồng. Với mức thu nhập khi ấy, đó là con số rất lớn. Hai vợ chồng gần như cắt hết những khoản chi không cần thiết: không du lịch, hạn chế ăn ngoài, mua sắm cũng cân nhắc từng chút. Mỗi đồng kiếm được đều ưu tiên cho việc trả nợ.
Có những lúc nhìn bạn bè thoải mái chi tiêu, tôi cũng thèm thuồng. Nhưng rồi nghĩ lại, mình đang "mua" sự ổn định lâu dài, nên lại tự nhủ phải kiên trì. Chúng tôi đặt mục tiêu rõ ràng: cố gắng trả nợ nhanh nhất có thể, không để kéo dài áp lực quá lâu.
May mắn là công việc của cả hai dần ổn định hơn, thu nhập tăng theo thời gian. Sau hai năm đầu tiên, chúng tôi đã trả được khoảng 50% khoản vay - một cột mốc mà chính mình trước đó cũng không nghĩ sẽ đạt được sớm như vậy.
Hết thời gian ưu đãi, lãi suất chuyển sang thả nổi. Áp lực vẫn còn, nhưng lúc này chúng tôi không còn bị động. Kỷ luật tài chính đã thành thói quen, thu nhập cũng tốt hơn, nên kế hoạch trả nợ gần như không bị đảo lộn. Từng khoản nợ giảm dần, cảm giác nhẹ nhõm cũng lớn dần theo thời gian.
Giờ nhìn lại, tôi nghĩ quyết định mua nhà khi lãi suất cao là một "canh bạc" có tính toán. Nếu khi đó chần chừ, giữ tiền mặt trong tay, thì với đà tăng của giá bất động sản những năm sau, có lẽ số tiền vài tỷ ấy cũng khó mua được căn hộ tương tự ở Sài Gòn.
Nhiều người hỏi tôi có hối hận vì đã đánh đổi thanh xuân để "liều" mua nhà không? Câu trả lời là không. Vì điều quan trọng không chỉ là căn nhà, mà là cách chúng tôi đi qua giai đoạn khó khăn đó. Nó buộc vợ chồng tôi phải kỷ luật hơn, thực tế hơn với tài chính, và hiểu rõ mình thực sự cần ưu tiên gì?
Mỗi người một hoàn cảnh, một mức chịu đựng rủi ro khác nhau. Nhưng với tôi, nếu đã tính toán được dòng tiền, sẵn sàng siết chặt chi tiêu và có kế hoạch rõ ràng, thì đôi khi "mua trong lúc khó" lại là cách để không bở lỡ cơ hội. Ít nhất, với căn chung cư đó, chúng tôi không chỉ có một nơi để ở, mà còn có được sự yên tâm cho tương lai.