“Chỗ tôi ở, khoảng giữa năm 2024 giá căn hộ là khoảng 3,8 tỷ – 4 tỷ đồng một căn 3 phòng ngủ, chưa ra sổ. Chỉ một năm sau, giá tăng lên 4,8 tỷ đồng mà chủ nhà chưa muốn bán mặc dù không có bất kỳ sự đột biến gì (giao thông, tiện ích…).
Tại thời điểm tăng nóng tôi có hỏi một môi giới thì cậu ấy bảo rao với giá vậy thôi chứ thanh khoản thấp lắm. Tôi có trực tiếp gọi dò hỏi một môi giới khác thì nhận được câu trả lời là “hết rồi, mời anh đi xem dự án abc”.
Vậy nên cái sự tăng giá ảo này tôi nghĩ là có bàn tay của mấy bạn đầu cơ vùng ven. Rao giá như vậy, họ có mất gì đâu? Cứ đăng tin rao bán đẩy giá căn hộ vùng lõi lên, có người hỏi thì bảo hết hoặc thấy giá cao quá thì người mua sẽ phải dạt ra vùng ven mà mua. Chủ nhà thì lấy đó làm nền giá mới”.
Độc giả nickname HoathaiSG bình luận như trên, kể câu chuyện căn hộ nơi đang sống đã từng tăng giá mạnh, dù không có đột phá đáng kể về tiện ích, giao thông.
Bình luận này được viết sau bài Vì sao người mua dè dặt xuống tiền dù chung cư chững giá?. Theo đó, chung cư chững giá nhưng vẫn neo ở mức cao, lãi suất biến động, hiệu suất cho thuê thấp khiến người mua đầu tư và ở thực đều thận trọng xuống tiền.
Phần lớn người mua đang giữ tâm lý chờ đợi và quan sát với kỳ vọng thị trường có nhịp điều chỉnh giá. Nguồn cung hết khan hiếm nhưng 80% nằm ở khu vực ngoại ô khiến người mua ở thực làm việc ở trung tâm “chưa vội vàng ra quyết định”.
Theo một thăm dò của VnExpress với gần 8.500 độc giả, hơn 21% người tham gia cho biết tiếp tục thuê nhà và tích lũy tài chính trong bối cảnh giá nhà và lãi suất đều neo cao. Gần 20% độc giả cho biết hoãn kế hoạch mua nhà đầu năm nay và chờ nhịp giảm của thị trường.
Tin Gốc: Vnexpress

Sau đây là tóm tắt cho câu chuyện viral hôm qua: Một nhóm khách ngồi suốt 10 tiếng nhưng chỉ gọi một ly nước, sau đó bị phụ thu và để lại đánh giá một sao. Câu chuyện nhanh chóng bùng lên tranh cãi: Ai đúng, ai sai?
Trong nhiều năm qua, quán cà phê ở các thành phố lớn không chỉ là nơi uống nước. Đó là nơi học bài, làm việc, gặp gỡ, thậm chí nghỉ ngơi. Một ly cà phê đôi khi "khuyến mãi" đi kèm là vài tiếng sử dụng không gian của quán.
Vấn đề khách ngồi đồng ở quán cà phê xuất hiện từ nhiều năm nay. Ngồi 10 tiếng với một ly nước, mang đồ ăn bên ngoài vào, rời đi vẫn giữ chỗ, quay lại nằm nghỉ... có lẽ đã chạm tới giới hạn chịu đựng của một chủ quán cà phê. Bởi mỗi chiếc bàn trong quán không chỉ là chỗ ngồi, mà còn là doanh thu, là chi phí vận hành, là áp lực thuê mặt bằng, điện nước, nhân sự.
Việc phụ thu 40.000 đồng một người trong trường hợp này không phải là vô lý. Thậm chí, nhiều quán hiện nay đã có quy định rõ: giới hạn thời gian ngồi, yêu cầu gọi thêm nước, hoặc không cho mang đồ ăn từ ngoài vào.
Vấn đề nằm ở chỗ là những quy định đó có được thông báo rõ ràng từ đầu hay không. Nếu khách không được biết trước, việc áp dụng phụ thu dễ tạo cảm giác khó chịu. Ngược lại, nếu quán đã nhắc nhở nhưng không có cách xử lý mềm dẻo, câu chuyện lại chuyển sang xung đột.
Đáng nói hơn, việc quán đăng hình camera lên mạng xã hội đã đẩy mâu thuẫn từ một tình huống dịch vụ thành một cuộc đấu tố công khai. Khi đó, câu chuyện không còn dừng ở đúng sai, mà trở thành cuộc chiến hình ảnh: Ai cũng muốn chứng minh mình là nạn nhân.
Ở chiều ngược lại, cách hành xử của nhóm khách cũng khó có thể xem là hợp lý.
Quán cà phê không phải thư viện miễn phí. Việc mang đồ ăn, nước uống từ ngoài vào, chiếm chỗ cả ngày, thậm chí rời đi vẫn giữ bàn... là những hành vi dễ gây khó chịu, không chỉ với quán mà cả những khách khác.
Đặc biệt, việc để lại đánh giá một sao sau khi xảy ra mâu thuẫn cho thấy một xu hướng đáng lo mà nhiều người đã nói: Dùng đánh giá như "công cụ trả đũa", thay vì phản hồi mang tính xây dựng.
Một xã hội dịch vụ không thể vận hành lành mạnh nếu khách hàng chỉ nhấn mạnh quyền lợi mà bỏ qua trách nhiệm.
Mỗi lần xảy ra một vụ khách ngồi đồng tại quán cà phê, nó lại gây tranh cãi, bởi chúng ta vẫn đang vận hành bằng những luật bất thành văn khi ngồi cà phê. Khoảng trống đó khiến mâu thuẫn dễ phát sinh và khi không có quy trình xử lý rõ ràng, câu chuyện được đem lên mạng xã hội để giành lẽ phải về ai.
Để tránh những tình huống tương tự, điều cần thiết không phải là tranh cãi ai đúng ai sai, mà cần những bộ quy tắc ứng xử cho từng quán cà phê, mà chủ quán phải là người xây dựng nên chúng:
Cần công khai rõ ràng quy định (thời gian ngồi, phụ thu, đồ ăn ngoài...), nhắc nhở khách một cách bình tĩnh, chuyên nghiệp. Hạn chế đưa mâu thuẫn lên mạng khi chưa thực sự cần thiết.
Nếu không có sự điều chỉnh từ cả hai phía, những cuộc khẩu chiến như vậy sẽ còn lặp lại chỉ là ở một quán khác, với những vị khách khác.
Minh Hải

Có lẽ chưa bao giờ tôi cảm nhận rõ sự căng thẳng của mùa tuyển sinh đại học như năm nay, khi con trai của chị gái tôi vừa hoàn thành kỳ thi tốt nghiệp THPT và nhận được kết quả mà nhiều người mơ ước.
Cháu đạt 9 điểm môn Toán, 8 điểm môn Tiếng Anh và 8 điểm môn Ngữ văn, 8,5 điểm môn Vật Lý. Đó là thành quả của mười hai năm học tập, đặc biệt là ba năm THPT với biết bao ngày thức khuya, dậy sớm, những buổi học thêm kéo dài đến tối muộn và cả những lần áp lực đến mức muốn bỏ cuộc.
Khi điểm thi được công bố, cả gia đình đều vui mừng vì kết quả ấy phản ánh đúng năng lực của cháu. Thế nhưng niềm vui ấy lại nhanh chóng nhường chỗ cho sự thấp thỏm. Cháu vẫn lo mình có thể trượt đại học chỉ vì thiếu 0,25 hoặc 0,5 điểm khi các trường công bố điểm chuẩn.
Nhiều người nghe đến điều đó có thể cho rằng thật vô lý. Điểm số như vậy đâu phải thấp. Thậm chí ở nhiều thời điểm trước đây, với kết quả ấy, cơ hội bước chân vào đại học là rất lớn. Nhưng tuyển sinh đại học ngày nay đã khác. Ở nhiều ngành học và nhiều trường đại học có sức hút lớn, điểm chuẩn luôn ở mức rất cao.
Có những ngành chỉ chênh nhau đúng 0,25 điểm nhưng số phận của hàng trăm thí sinh đã khác nhau hoàn toàn. Có người trở thành tân sinh viên của ngôi trường mơ ước, có người phải chấp nhận lựa chọn thứ hai dù năng lực gần như tương đương.
Chính vì thế, nỗi lo của cháu không phải là nỗi lo vô cớ mà là tâm trạng chung của rất nhiều học sinh sau khi biết điểm thi. Kỳ thi vào đại học từ lâu đã được xem là một trong những bước ngoặt lớn nhất của cuộc đời mỗi người.
Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất không phải là điểm số của cháu, mà là cảm giác bất an sau khi đã cố gắng hết sức. Cháu nói với tôi rằng nếu thiếu 0,25 điểm để đỗ vào ngành mình yêu thích, có lẽ cháu sẽ tiếc nuối rất lâu.
Tôi hiểu cảm giác ấy. Bởi 0,25 điểm nghe thì rất nhỏ nhưng để có thêm từng ấy điểm, học sinh phải trả giá bằng hàng tháng, thậm chí hàng năm học tập nghiêm túc. Một câu hỏi làm đúng thay vì làm sai, một lỗi trình bày được tránh, một phút bình tĩnh hơn trong phòng thi cũng có thể tạo nên sự khác biệt. Trong tuyển sinh đại học hiện nay, sự cạnh tranh ngày càng lớn.
Nhiều trường sử dụng nhiều phương thức xét tuyển khác nhau như xét học bạ, xét chứng chỉ ngoại ngữ quốc tế, xét kết quả kỳ thi đánh giá năng lực, đánh giá tư duy và xét điểm thi tốt nghiệp THPT. Điều đó khiến số lượng chỉ tiêu dành cho từng phương thức thay đổi theo từng năm. Với những ngành "nóng" như công nghệ thông tin, trí tuệ nhân tạo, kinh tế, y khoa, luật hay sư phạm ở các trường tốp đầu, mức điểm chuẩn luôn rất cao.
Chỉ cần một sự chênh lệch nhỏ cũng có thể khiến kết quả hoàn toàn khác. Có người sẽ hỏi rằng nếu trượt nguyện vọng một thì có phải cuộc đời sẽ khép lại hay không. Câu trả lời chắc chắn là không.
Cháu hiểu rằng đại học sẽ là môi trường giúp cháu phát triển năng lực, theo đuổi nghề nghiệp và hiện thực hóa những dự định sau này. Chính vì thế, cháu mong muốn mình được bước vào ngôi trường đã lựa chọn từ nhiều năm trước.
Sự lo lắng ấy không phải biểu hiện của sự yếu đuối mà là minh chứng cho việc cháu thực sự coi trọng tương lai của bản thân. Là người lớn, chúng ta cần chia sẻ với các em nhiều hơn trong khoảng thời gian chờ điểm chuẩn. Đây là quãng thời gian tưởng như ngắn nhưng lại dài đối với tâm lý của một thí sinh.
Mỗi ngày trôi qua đều đi kèm với sự hồi hộp. Các em liên tục theo dõi dự báo điểm chuẩn, đọc thông tin tuyển sinh, so sánh điểm số của mình với bạn bè và không ngừng đặt ra những giả thiết. Chính lúc này, gia đình nên là chỗ dựa tinh thần thay vì tạo thêm áp lực. Một lời động viên đúng lúc có thể giúp các em bình tĩnh hơn rất nhiều.
Gia đình chúng tôi cũng hồi hộp không kém. Chúng tôi hy vọng cháu sẽ đạt được nguyện vọng của mình, nhưng nếu kết quả không như mong muốn, chúng tôi vẫn sẽ ở bên để động viên cháu tiếp tục bước đi. Bởi điều đáng quý nhất không chỉ nằm ở những con số trên bảng điểm, mà còn nằm ở hành trình cháu đã dũng cảm vượt qua để có được những con số ấy.
Tôi tin rằng có hàng chục nghìn gia đình trên khắp cả nước đang có tâm trạng giống như gia đình tôi. Họ vui vì con đã hoàn thành một kỳ thi quan trọng, nhưng cũng lo lắng vì tương lai vẫn còn phụ thuộc vào điểm chuẩn.
Tin Gốc: Vnexpress

Mùa tuyển sinh năm nay, không khó để tôi bắt gặp những dòng tâm sự của học sinh trên Threads. Có em hỏi nên học ngành gì? Có em hỏi ngành nào dễ xin việc? Có em hỏi liệu mình có chọn sai hay không? Khi một quyết định quan trọng của tuổi 18 đang được đem hỏi những người xa lạ trên mạng, nhiều người cho rằng đó là biểu hiện của sự thiếu định hướng. Tuy nhiên, vấn đề có lẽ phức tạp hơn.
Thế hệ trước bước vào đại học với lượng thông tin rất hạn chế. Chúng tôi chỉ có vài cuốn cẩm nang tuyển sinh, những bài báo giấy và lời khuyên từ thầy cô, cha mẹ. Sự lựa chọn không nhiều. Áp lực cũng đơn giản hơn. Trong khi đó, học sinh ngày nay có thể tiếp cận hàng nghìn video, bài viết và lời khuyên chỉ bằng một cú chạm. Các em biết nhiều hơn thế hệ trước. Nhưng chính sự phong phú ấy lại tạo ra một nghịch lý mới. Các em không biết nên tin ai?
Báo cáo "The State of Global Teenage Career Preparation" do OECD công bố năm 2025 cho thấy học sinh tại nhiều quốc gia đang thể hiện mức độ bất định nghề nghiệp rất cao. Nghiên cứu dựa trên dữ liệu của gần 700.000 học sinh tại 81 quốc gia và vùng lãnh thổ. Báo cáo cũng chỉ ra kỳ vọng nghề nghiệp của thanh thiếu niên thường không phản ánh nhu cầu thực tế của thị trường lao động. Điều đó cho thấy sự hoang mang của học sinh Việt không phải là một hiện tượng cá biệt. Đây là vấn đề toàn cầu.
Điều đáng chú ý là càng nhiều thông tin, việc ra quyết định càng không dễ dàng. Các em phải đối diện với hàng trăm ngành học, những nghề nghiệp mới xuất hiện liên tục và vô số lời khuyên trái chiều trên mạng xã hội. Chỉ cần một video nói về ngành "hot" hay mức lương hấp dẫn, lựa chọn của học sinh có thể dao động.
>> 'Tốn 450 triệu đồng học Quản trị kinh doanh nhưng ra trường không biết làm gì'
Trong bối cảnh ấy, Threads hay TikTok đang trở thành nơi tư vấn hướng nghiệp bất đắc dĩ. Tuy nhiên, một người lạ trên mạng chỉ nhìn thấy điểm thi và vài dòng mô tả ngắn. Họ không biết năng lực, tính cách, điều kiện gia đình hay giá trị sống của người hỏi. Vì vậy, những lời khuyên nhận được thường mang tính kinh nghiệm cá nhân hơn là định hướng dài hạn.
Nghiên cứu của Viện Nghiên cứu Kinh tế và Xã hội Ireland công bố năm 2023 cho thấy quyết định nghề nghiệp của thanh niên chịu ảnh hưởng rất lớn từ cha mẹ, giáo viên, các hoạt động trải nghiệm và tư vấn hướng nghiệp. Những học sinh được tiếp cận nhiều hơn với các nguồn hỗ trợ này có xu hướng đưa ra quyết định tự tin và phù hợp hơn.
Có lẽ, vấn đề của học sinh hiện nay không nằm ở chỗ thiếu thông tin. Điều các em thiếu là những cuộc đối thoại có chất lượng. Chúng ta thường nghĩ rằng chỉ cần cung cấp thêm thông tin là đủ. Nhưng hướng nghiệp không phải là việc đưa ra một đáp án đúng. Hướng nghiệp là quá trình giúp một người hiểu chính mình. Các em cần được trò chuyện với cha mẹ, cần được lắng nghe từ thầy cô, cần cơ hội trải nghiệm thực tế và tiếp xúc với những người đang làm nghề.
Tuổi 18 không cần phải biết chính xác mình sẽ trở thành ai trong 30 năm tới. Ngay cả người trưởng thành cũng có thể thay đổi nghề nghiệp nhiều lần trong đời. Sai lầm lớn nhất không phải là chọn nhầm ngành mà là để những quyết định quan trọng của tuổi trẻ được dẫn dắt bởi thuật toán và những bình luận từ những người chưa từng biết mình.
Tôi tin điều học sinh cần nhất lúc này không phải là thêm một video "top 10 ngành lương cao". Thứ các em cần là một người đồng hành đủ kiên nhẫn để cùng đi qua giai đoạn nhiều hoang mang nhất của tuổi 18.
Tin Gốc: Vnexpress

