Theo Cổng thông tin điện tử Công an Tp.Đồng Nai, ngày 16/5, Phòng Cảnh sát Hình sự Công an Tp.Đồng Nai cho biết đơn vị vừa chủ trì phối hợp với Cục An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao Bộ Công an, các phòng nghiệp vụ công an thành phố triệt phá một đường dây hoạt động cá độ bóng đá trên không gian mạng quy mô lớn tại Tp.Đồng Nai và các tỉnh, thành phố khác.
Kết quả điều tra ban đầu, Phòng Cảnh sát hình sự đã tiến hành bắt giữ 12 đối tượng, khám xét khẩn cấp 5 địa điểm trong đường dây hoạt động cá độ bóng đá trên không gian mạng.
Trong đó bắt giữ đối tượng cầm đầu Tr.Nh.T. (SN 1995) và Ph.C.B. (SN 1989, đều ngụ Tp.Đồng Nai). Cả hai đã sử dụng tài khoản cấp độ “Super Master” để tổ chức hoạt động cá độ bóng đá trên trang web “bong88”.
Đối tượng chia tách từ tài khoản “Super Master” thành nhiều tài khoản cấp độ “Master”, “Agent”, “Member” cho hàng trăm đối tượng trên địa bàn Tp.Đồng Nai và các tỉnh, thành phố khác, tham gia cá độ bóng đá ở nhiều giải đấu khác nhau với số tiền giao dịch lên đến hơn 70 tỷ đồng mỗi tháng.
Tin Gốc: Người Đưa Tin
Pháp Luật
Cách cán bộ kiểm dịch vòi tiền, 'mở cửa' cho 3.600 con heo bệnh vào chợ, bếp ăn trường học

Phòng Cảnh sát kinh tế Công an TP Hà Nội đang điều tra vụ án giết mổ, tiêu thụ gần 300 tấn heo bệnh, tuồn vào chợ và cả bếp ăn trường học dưới sự tiếp tay của cán bộ kiểm dịch.
Đến nay, Cơ quan cảnh sát điều tra đã khởi tố vụ án, khởi tố 8 bị can trong đường dây này.
Quá trình điều tra, cảnh sát xác định Cơ sở giết mổ gia súc tập trung Vạn Phúc (Cơ sở giết mổ Vạn Phúc) được kiểm soát bởi Trạm chẩn đoán, xét nghiệm và kiểm soát việc giết mổ động vật, thuộc Chi cục Chăn nuôi thủy sản và thú y Hà Nội.
Hằng ngày, các thương lái vận chuyển heo đến giao cho các chủ lò mổ (các ki ốt giết, mổ trong lò) tại lò mổ Vạn Phúc phải xuất trình giấy chứng nhận kiểm dịch hoặc giấy tờ chứng minh nguồn gốc của số heo vận chuyển vào lò.
Sau khi kiểm tra giấy tờ, kiểm tra lâm sàng đối với động vật, nếu xác định đủ điều kiện, bảo đảm nguồn gốc và không có biểu hiện bất thường, cán bộ kiểm soát mới đồng ý cho heo vào lò để giết mổ.
Sau khi giết mổ, cán bộ tiếp tục kiểm tra đầu, phủ tạng, thận, thịt. Trường hợp không phát hiện dấu hiệu bất thường, đủ điều kiện bảo đảm vệ sinh thú y, cán bộ được giao nhiệm vụ sẽ đóng dấu kiểm soát giết mổ để thịt heo được đưa ra thị trường tiêu thụ.
Công an xác định Nguyễn Phong Nam (43 tuổi) và Nguyễn Thị Phương Lan (42 tuổi) là hai cán bộ của Trung tâm chẩn đoán, xét nghiệm và kiểm soát giết mổ (thuộc Chi cục Chăn nuôi thủy sản và thú y Hà Nội) được phân công làm tổ phó kiểm soát việc giết mổ tại Cơ sở giết mổ Vạn Phúc.
Tuy nhiên quá trình điều tra, công an xác định Nam cùng Lan đã lợi dụng chức vụ, quyền hạn để thu tiền trái quy định, chiếm đoạt tài sản của các chủ lò mổ, lái xe vận chuyển.
Đồng thời hai người này làm giả hồ sơ, tài liệu kiểm dịch, bỏ qua các khâu kiểm soát bắt buộc, cho phép heo bệnh, thậm chí heo đã chết, được đưa vào giết mổ.
Nam và Lan đã tự ý đặt ra quy định kiểm soát dịch bệnh đối với các con heo có trọng lượng dưới 80kg (heo nghi nhiễm bệnh hoặc bị ốm lâu ngày...). Việc này nhằm gây khó dễ hoặc không cho thương lái vận chuyển heo vào bên trong lò mổ.
Sau đó Nam chỉ đạo các nhân viên nếu phát hiện thương lái chở heo đến lò mổ có trọng lượng dưới 80kg thì không cho đưa vào lò mổ.
Qua đó, họ buộc phải nộp từ 250.000 đến 500.000 đồng một chuyến. Một số trường hợp phải chi từ 3-4 triệu đồng mới được cho qua bốt kiểm soát.
Nam và Lan còn yêu cầu một số chủ lò thuê giết mổ tại cơ sở Vạn Phúc phải nộp từ 5-10 triệu đồng một tháng để không bị gây khó dễ.
Từ chỉ đạo của Nam, các nhân viên phải kiểm soát, thu tiền về và bàn giao cho Lan để theo dõi, quản lý trong một cuốn sổ. Cuối tháng, Nam, Lan và Lê Ngọc Anh (52 tuổi, Trạm trưởng Trung tâm chẩn đoán, xét nghiệm và kiểm soát giết mổ) chia nhau.
Vụ án được phát giác khi ngày 17-3, Phòng Cảnh sát kinh tế Công an thành phố Hà Nội phối hợp cùng các lực lượng chức năng chia thành các mũi công tác, kiểm tra hoạt động giết mổ heo tại lò mổ của Nguyễn Thị Hiền trong Cơ sở giết mổ gia súc tập trung Vạn Phúc, kiểm tra Công ty Cường Phát...
Quá trình kiểm tra, phát hiện Nguyễn Thị Hiền đã giết mổ heo mắc dịch tả heo châu Phi. Tại Công ty Cường Phát qua thu giữ và xét nghiệm xác định một số sản phẩm thịt dương tính với dịch tả châu Phi.
Công an cáo buộc Hiền cùng một số nghi phạm đã cấu kết chặt chẽ, hình thành đường dây khép kín từ khâu thu gom heo bệnh tại các tỉnh như Phú Thọ, Tuyên Quang vận chuyển về Hà Nội, giết mổ tập trung và đưa ra tiêu thụ trên thị trường. Từ đầu năm 2026 đến nay, nhóm này đã tiêu thụ khoảng 3.600 con heo bệnh (tương đương gần 300 tấn).
Số thịt này được đưa vào các chợ đầu mối, chợ dân sinh và bán cho Công ty TNHH thực phẩm Cường Phát. Công ty này đã cung cấp thực phẩm cho một số trường học trên địa bàn thành phố Hà Nội.

Ngày 15/5, Công an tỉnh Đồng Tháp cho biết đã khởi tố Duy cùng Nguyễn Hoàng Nam, Nguyễn Lâm và Nguyễn Văn Khánh Linh (cùng 17 tuổi) để điều tra hành vi Gây rối trật tự công cộng.
Trước đó, Duy nghe bạn kể bị nợ một triệu đồng nhưng đòi nhiều lần không được nên đứng ra đòi giúp. Sau đó, Duy nhiều lần nhắn tin cự cãi với thanh niên vay tiền.
Người này kể lại sự việc với Võ Duy Khang. Khang sau đó hẹn Duy đến khu vực cầu vượt tuyến tránh tỉnh lộ 868B, phường Nhị Quý để giải quyết mâu thuẫn.
Tối 20/3, Duy rủ thêm 13 thiếu niên, đi trên 7 xe máy, mang theo dao tự chế và chai chứa xăng đến điểm hẹn.
Do không gặp nhóm Khang, cả nhóm tiếp tục chạy xe máy đi tìm. Khi đến khu phố 4, phường Mỹ Phước Tây, hai bên chạm mặt.
Lúc này, Nguyễn Hoàng Nam hô lớn "dứt nó bây ơi", rồi cả nhóm cầm dao, bom xăng lao vào tấn công khiến nhóm Khang bỏ chạy.
Sau khi gây án, nhóm của Duy rời khỏi hiện trường và lần lượt bị công an triệu tập làm việc.
Tin Gốc: Vnexpress
Pháp Luật
Ranh giới 'bảo vệ công lý' và đặc quyền bảo mật của luật sư với thân chủ

Thi thể chỉ được tình cờ phát hiện vào 5 tháng sau đó, năm 1973. Garrow bị xét xử vào hè 1974, bị kết án tù chung thân với thời hạn tối thiểu là 25 năm sau khi thừa nhận giết 4 người.
Khi bị phát hiện đã giữ bí mật thông tin, hai luật sư Frank H. Armani và Francis Belge phải đối mặt với các cáo buộc hình sự và nguy cơ bị tước quyền hành nghề luật sư.
Armani và Belge tuyên bố bị ràng buộc bởi nghĩa vụ bảo mật "không được tiết lộ thông tin có thể buộc tội thân chủ".
Tòa án quận New York chấp nhận điều này, cho rằng "vì lợi ích công lý". Theo tòa án, khi mối quan hệ giữa luật sư và thân chủ được bảo mật thì tư vấn pháp lý mới đạt hiệu quả cao. Nếu không thể nắm được tất cả thông tin về vụ án, luật sư chỉ có thể bào chữa cho thân chủ một cách nửa vời. Điều này tất yếu bao gồm việc kể cho luật sư mọi thứ có liên quan đến tội ác.
Armani và Belge được tuyên vô tội. Công tố viên kháng cáo.
Tòa phúc thẩm ủng hộ phán quyết của tòa sơ thẩm, nhưng bày tỏ lo ngại về đặc quyền luật sư - thân chủ không có giới hạn. Tòa lưu ý các luật sư dù bảo vệ thân chủ nhưng cũng phải "tuân thủ các tiêu chuẩn đạo đức cơ bản của con người".
Vụ án này đã trở thành ví dụ điển hình trong các khóa học đạo đức pháp lý. Nó nêu bật nghĩa vụ đạo đức của luật sư trong việc giữ bí mật thông tin của thân chủ, đồng thời giúp định hình sự phát triển của các quy tắc đạo đức về tính bảo mật.
Ở các nước theo hệ thống Thông luật (Common Law) như Mỹ, Canada hay Australia, đặc quyền bảo mật giữa luật sư và thân chủ (attorney-client privilege) được xem là nguyên tắc nền tảng.
Theo đó, quyền bảo mật là quyền của thân chủ từ chối tiết lộ và ngăn chặn bất kỳ người nào khác tiết lộ các thông tin trao đổi bí mật giữa thân chủ với luật sư.
Tòa án Tối cao Mỹ cho rằng bằng cách đảm bảo tính bảo mật, đặc quyền này khuyến khích thân chủ tiết lộ "đầy đủ và thẳng thắn" cho luật sư của họ, nhờ đó luật sư có thể đưa ra lời khuyên công bằng và hiệu quả hơn.
Theo Hiệp hội Luật sư Mỹ (ABA), quyền bảo mật giữa luật sư và thân chủ là điều kiện thiết yếu để đảm bảo quyền được xét xử công bằng trong mọi hệ thống pháp luật hiện đại.
Vì vậy, trong đa số trường hợp, luật sư không được tiết lộ thông tin của thân chủ và không có nghĩa vụ tố giác hành vi phạm tội đã xảy ra, mọi thông tin trao đổi phục vụ tư vấn pháp lý được giữ kín. Tuy nhiên, quyền bảo mật không phải là "lá chắn" tuyệt đối.
Trên thực tế, luật sư có thể hoặc buộc phải tiết lộ thông tin khi tội phạm đang và sắp xảy ra có nguy cơ gây hậu quả nghiêm trọng; bị thân chủ lợi dụng để thực hiện hành vi phạm tội; phải báo cáo theo luật riêng (đặc biệt trong lĩnh vực tài chính).
Tại Mỹ, trong vụ án United States v. Zolin, Tòa án Tối cao cho phép tòa án xem xét tài liệu bảo mật nếu có dấu hiệu thân chủ sử dụng luật sư để thực hiện gian lận. Nguyên tắc này được gọi là "ngoại lệ tội phạm - gian lận" (crime-fraud exception).
"Ngoại lệ tội phạm - gian lận" có thể khiến đặc quyền trở nên vô hiệu khi các cuộc trao đổi giữa luật sư và thân chủ được sử dụng để thúc đẩy một tội phạm, hành vi sai trái hoặc gian lận.
Trong vụ án Clark v. United States, Tòa án Tối cao Mỹ tuyên bố: "Một thân chủ tham khảo ý kiến luật sư để được tư vấn nhằm phục vụ cho việc thực hiện hành vi gian lận sẽ không nhận được sự giúp đỡ từ pháp luật. Anh ta phải để sự thật được nói ra".
Tại Anh, nguyên tắc này đã xuất hiện từ rất sớm trong vụ R v. Cox and Railton (1884), tòa án khẳng định quyền bảo mật không bảo vệ các trao đổi nhằm mục đích gian lận. Nếu một người tham khảo ý kiến luật sư để thực hiện mục đích phạm tội thì bất kể luật sư có cố ý hỗ trợ việc thực hiện mục đích đó hay không, các cuộc trao đổi giữa thân chủ và luật sư không được hưởng đặc quyền bảo mật.
Trong các nước thuộc Liên minh châu Âu, quyền bảo mật được ưu tiên khi bào chữa hoặc tư vấn pháp lý, nhưng khi tham gia giao dịch tài chính, luật sư có thể phải báo cáo giao dịch đáng ngờ theo luật chống rửa tiền.
Tại Trung Quốc, quyền bảo mật không được công nhận đầy đủ như trong hệ thống Thông luật. Luật sư vẫn có nghĩa vụ giữ bí mật nghề nghiệp, nhưng có thể bị yêu cầu cung cấp thông tin, nghĩa vụ hợp tác với cơ quan điều tra được đặt cao hơn.
Điều 46 của Luật Tố tụng Hình sự Trung Quốc quy định: "Luật sư bào chữa có quyền giữ bí mật các tình tiết và thông tin liên quan đến thân chủ mà họ biết được trong quá trình hành nghề. Tuy nhiên, nếu luật sư bào chữa biết được trong quá trình hành nghề rằng thân chủ hoặc bất kỳ người nào khác đang chuẩn bị hoặc đang thực hiện hành vi phạm tội gây nguy hại đến an ninh quốc gia, an ninh công cộng hoặc gây nguy hiểm nghiêm trọng đến an toàn cá nhân của người khác, phải kịp thời thông báo cho cơ quan tư pháp".
Dù có điểm khác nhau, các hệ thống đều hướng tới một mục tiêu chung: đảm bảo mọi người - kể cả người bị buộc tội - có quyền được bào chữa công bằng. Trong cấu trúc đó, luật sư không phải người phán xét mà là người bảo vệ quy trình công lý.
Ranh giới không nằm ở việc biết hay không biết sự thật mà ở việc luật sư có trở thành một phần của hành vi phạm tội hay không. Nếu vượt ranh giới, như giúp tiêu hủy chứng cứ, họ có thể bị truy tố như đồng phạm, toàn bộ "lá chắn đặc quyền" lập tức sụp đổ.
Tin Gốc: Vnexpress

