Xuân Son cao 1m85, và trong khoảng thời gian phong độ đỉnh cao trước chấn thương ở ASEAN Cup, anh đã nặng đến khoảng 90kg.
Với số liệu như vậy, Xuân Son có chỉ số khối cơ thể BMI (body mass index) là 26,3, bị xếp vào nhóm… thừa cân. Và sau chấn thương, có nhiều tin đồn Xuân Son nặng đến 100kg, mức cân nặng có thể đẩy BMI của anh vào ngưỡng báo động.
Bàn thắng vào lưới Malaysia giúp Xuân Son khoe phần cơ bụng lý tưởng của mình, phần nào dập tắt những lo ngại về việc anh tăng cân mất kiểm soát.
Nhưng kể cả khi Xuân Son có hơi nặng cân một chút, có chỉ số BMI kém lý tưởng một chút, người hâm mộ bóng đá Việt Nam cũng không cần phải quá lo lắng.
Trước hết cần làm rõ một điểm cơ bản: chỉ số khối cơ thể BMI – thường được dùng trong y học cộng đồng – gần như không phù hợp để đánh giá vận động viên chuyên nghiệp.
BMI được tính dựa trên tỉ lệ giữa cân nặng và chiều cao, nhưng không phân biệt được khối cơ và khối mỡ. Điều này dẫn đến nghịch lý: một cầu thủ có lượng cơ bắp lớn, thân hình dày, hoàn toàn có thể rơi vào nhóm “thừa cân” theo BMI, trong khi trên thực tế lại có thể trạng tối ưu cho thi đấu.
Nhiều nghiên cứu trong lĩnh vực sinh lý học thể thao, trong đó có các công bố trên Journal of Strength and Conditioning Research, đã chỉ ra hạn chế này và khuyến nghị sử dụng các chỉ số chuyên sâu hơn.
Trong bóng đá đỉnh cao, các câu lạc bộ và đội tuyển quốc gia không đánh giá cầu thủ qua cân nặng đơn thuần mà dựa vào “thành phần cơ thể” (body composition).
Các thông số quan trọng bao gồm tỉ lệ mỡ cơ thể (body fat percentage), khối cơ nạc (lean mass) và tỉ lệ sức mạnh trên trọng lượng (power-to-weight ratio).
Theo Hiệp hội Dinh dưỡng Thể thao Quốc tế (International Society of Sports Nutrition – ISSN), việc đánh giá vận động viên phải gắn với chức năng vận động và hiệu suất thi đấu, thay vì các tiêu chí thẩm mỹ. Nói cách khác, một cầu thủ không cần “trông gọn” mà cần “chơi tốt”.
Từ góc độ này, việc một tiền đạo có thân hình đẫy đà hơn mức trung bình không phải là bất lợi tuyệt đối, thậm chí trong nhiều trường hợp còn là lợi thế.
Bóng đá hiện đại đòi hỏi rất nhiều tình huống tranh chấp tay đôi, tì đè và không chiến. Một cơ thể có khối lượng lớn, nếu được cấu thành chủ yếu từ cơ bắp sẽ giúp cầu thủ giữ thăng bằng tốt hơn, chịu va chạm tốt hơn và chiếm ưu thế trong các pha đấu sức.
Đây là lý do vì sao nhiều tiền đạo trung phong (target man) hoặc trung vệ hàng đầu thế giới không sở hữu vóc dáng “mảnh mai” nhưng vẫn thi đấu hiệu quả ở đẳng cấp cao.
Thực tế bóng đá châu Âu cung cấp không ít ví dụ. Romelu Lukaku, với cân nặng trên dưới 100kg trong giai đoạn đỉnh cao, nhưng vẫn là một trong những tiền đạo hàng đầu thế giới.
Gonzalo Higuain, trong những năm cuối sự nghiệp tại Napoli và Juventus, thường xuyên bị nhận xét là “thừa cân”. Dù vậy, anh vẫn duy trì hiệu suất ghi bàn ấn tượng và đóng vai trò quan trọng trong hệ thống chiến thuật.
Ngay cả Wayne Rooney, khi không còn giữ được thân hình “nạc” như thời trẻ, vẫn đóng góp hiệu quả nhờ kỹ năng, tư duy và nền tảng thể lực phù hợp.
Một trường hợp đặc biệt khác là Harry Kane, cao 1m88, và nặng trên dưới 90kg, lại có thân hình khá thon gọn. Nó cho thấy BMI nhiều lúc không phải là chỉ số phản ánh chính xác cơ thể VĐV.
Các chuyên gia khoa học thể thao cũng có chung quan điểm rằng hiệu suất mới là tiêu chí quyết định.
Tiến sĩ Tim Gabbett, chuyên gia hàng đầu về thể lực và phòng chống chấn thương, từng nhấn mạnh trong nhiều hội thảo rằng việc đánh giá vận động viên phải dựa trên “khả năng đáp ứng yêu cầu thi đấu” chứ không phải ngoại hình.
Nói cách khác, một cầu thủ có thể không đạt chuẩn hình thể lý tưởng nhưng nếu vẫn duy trì được tốc độ, sức mạnh, khả năng lặp lại các pha nước rút và phục hồi tốt thì vẫn được xem là đạt trạng thái thể lực tối ưu.
Quan điểm này cũng phù hợp với cách tiếp cận của nhiều câu lạc bộ châu Âu, nơi dữ liệu GPS, chỉ số vận động và hiệu quả thi đấu được ưu tiên hơn các đánh giá cảm tính.
Đây là cuộc đối đầu giữa hai đội bóng giàu truyền thống bậc nhất châu Âu. Không có hai CLB nào đối đầu nhau nhiều như Real Madrid và Bayern Munich tại cúp châu Âu.
Lần chạm trán thứ 29 này sẽ làm dày thêm duyên nợ cho cả hai. Với 15 chức vô địch Champions League của Real Madrid và 6 lần đăng quang của Bayern, đây thực sự là trận "chung kết sớm" của mùa giải.
Real Madrid của HLV Alvaro Arbeloa bước vào trận đấu này với một chút lo lắng về phong độ sau thất bại bất ngờ 1-2 trước Mallorca tại vòng 30 La Liga cuối tuần qua.
Trận thua này đã khiến khoảng cách giữa họ và đại kình địch Barca bị nới rộng lên thành 7 điểm. Nó khiến hy vọng vô địch La Liga của họ trở nên mong manh.
Trong bối cảnh đó, Champions League chính là "phao cứu sinh" duy nhất để Real cứu lại mùa giải. Lịch sử đang ủng hộ "kền kền trắng" khi họ bất bại trong 9 lần đối đầu gần nhất với Bayern (thắng 7, hòa 2).
Đặc biệt, trong cả 3 lần gặp nhau tại vòng tứ kết trước đây, Real Madrid đều là đội giành quyền đi tiếp. Sự tự tin của họ còn được củng cố sau khi vượt qua Man City ở vòng đấu trước một cách bản lĩnh.
Trên hàng công, bộ đôi Kylian Mbappe - Vinicius Junior dù chưa thật sự ăn ý nhưng vẫn là nỗi khiếp sợ cho bất kỳ hàng thủ nào.
Dù Mbappe đang trải qua giai đoạn phong độ không cao sau chấn thương, nhưng đẳng cấp của một ngôi sao lớn ở những trận cầu đinh là điều không thể bàn cãi.
HLV Alvaro Arbeloa chia sẻ trước trận đấu: "Bayern là một trong những đội có phong độ cao nhất châu Âu hiện nay. Nhưng do luôn muốn trở thành nhà vô địch nên chúng tôi phải đánh bại những đối thủ mạnh nhất".
Trái ngược với sự phập phù của Real, Bayern Munich dưới thời HLV Vincent Kompany đang thể hiện một sức mạnh hủy diệt. "Hùm xám" đang trải qua mạch 13 trận bất bại liên tiếp trên mọi đấu trường, trong đó có tới 11 chiến thắng. Tại Bundesliga, họ vẫn đang chễm chệ ngôi đầu bảng.
Sức mạnh của Bayern mùa này nằm ở hàng công hủy diệt. Họ đã ghi tới 32 bàn thắng tại Champions League mùa này. Trong đó, Harry Kane là cơn ác mộng lớn nhất với các đối thủ, bên cạnh Michael Olise và Luis Diaz.
HLV Kompany đã thổi vào Bayern một lối chơi kiểm soát bóng đầy chủ động nhưng cũng rất trực diện.
Sự kết hợp giữa kinh nghiệm của Manuel Neuer, Joshua Kimmich và sức trẻ của Aleksandar Pavlovic tạo nên một hệ thống vận hành trơn tru. Dù phải hành quân đến "thánh địa" Bernabeu - nơi chiến lược gia người Bỉ chưa từng giành chiến thắng khi còn là cầu thủ, nhưng Bayern hiện tại có đủ cơ sở để mơ về một kết quả có lợi.
"Chúng tôi dành sự tôn trọng lớn cho Real Madrid, nhưng chúng tôi đến đây với sự tự tin của riêng mình. Đây là trận đấu mà bất kỳ người hâm mộ trung lập nào cũng muốn theo dõi", HLV Kompany khẳng định.
Trận đấu lượt đi này sẽ là màn đấu trí căng thẳng giữa một Arbeloa thực dụng cùng bản sắc "DNA Champions League" của Real Madrid và một Kompany đầy nhiệt huyết với sức mạnh của Bayern. Đội bóng nào giành được lợi thế sau 90 phút lượt đi sẽ rất sáng cửa vào bán kết.
V-League 2025-2026 vẫn còn đến 5 vòng đấu nữa, nhưng đã có đến 15 HLV mất việc. Một kỷ lục ở giải đấu cao nhất của bóng đá Việt Nam. Bởi mùa 2015, con số cao nhất cũng chỉ là 11 HLV.
V-League 2025-2026 đang trở nên khắc nghiệt hơn bao giờ hết với các nhà cầm quân, đặc biệt là HLV nội. Sau vòng 21, HLV Lê Huỳnh Đức là nhà cầm quân thứ 15 phải rời "ghế nóng" sau chuỗi trận không tốt của CLB Công An TP.HCM. Năm trận gần nhất, đội bóng ngành công an thua đến 4 và chỉ thắng có 1 trận, tụt xuống hạng 6 với 29 điểm.
Điều đáng nói là chuỗi 3 HLV mất việc diễn ra ngay sau vòng 21 và gói gọn trong vòng có vài ngày. Trước đó là HLV Nguyễn Công Mạnh (Hồng Lĩnh Hà Tĩnh) và HLV Chu Đình Nghiêm (Hải Phòng).
Chỉ khác đôi chút là HLV Chu Đình Nghiêm mất việc không phải vì năng lực mà là giúp đội bóng đất cảng bồi dưỡng kinh nghiệm cho nhà cầm quân trẻ Đặng Văn Thành, khi ông Nghiêm sẽ dẫn dắt CLB Ninh Bình mùa tới.
12 HLV mất việc còn lại trải dài suốt từ đầu mùa giải, trải qua 11/14 CLB tham dự. Trong đó, đương kim vô địch Nam Định là đội dẫn đầu với 3 lần thay đổi HLV Vũ Hồng Việt, Nguyễn Trung Kiên và HLV Mauro Jeronimo (Bồ Đào Nha) khi thành tích không tốt.
PVF-CAND, Ninh Bình và Becamex TP.HCM xếp ngay phía sau với 2 lần đổi "thuyền trưởng". CLB PVF-CAND thay HLV Thạch Bảo Khanh, Nguyễn Thành Công.
CLB Becamex TP.HCM thay HLV Nguyễn Anh Đức, Đặng Trần Chỉnh. CLB Ninh Bình thay HLV Gerard Albadalejo (Tây Ban Nha), Vũ Tiến Thành.
Ba HLV mất việc còn lại là Teguramori Makoto (Nhật Bản, CLB Hà Nội), Phan Như Thuật (Sông Lam Nghệ An) và Choi Won Kwon (Hàn Quốc, CLB Thanh Hóa).
Ba CLB còn lại chưa thay đổi HLV là Công An Hà Nội, Thể Công - Viettel và SHB Đà Nẵng. CLB Công An Hà Nội đang trên đường tiến gần đến chức vô địch dưới sự dẫn dắt của HLV Alexandre Polking. CLB Thể Công - Viettel do HLV Velizar Popov dẫn dắt cũng đang xếp thứ 2.
Trong khi đó, đội chót bảng SHB Đà Nẵng cũng suýt thay HLV Lê Đức Tuấn khi thành tích đội liên tục không được cải thiện. Trước vòng 19, đội bóng sông Hàn đã tính thay HLV Lê Đức Tuấn bằng Trần Minh Chiến.
Tuy nhiên, kế hoạch này sau đó đã thay đổi, dù thành tích đội bóng vẫn không hề được cải thiện từ đó cho đến nay (kiếm được 1 điểm sau 3 trận). SHB Đà Nẵng đang đứng cuối bảng với 13 điểm sau 21 trận, kém 1 điểm so với đội xếp ngay phía trên PVF-CAND.
Cả hai đội bóng này sẽ phải cạnh tranh nhau để không phải rớt hạng trực tiếp, mà có thể tham dự trận play-off với đội á quân Giải hạng nhất 2025-2026.
Bóng chuyền nam Việt Nam hiện đang có hai đội rất mạnh là Biên Phòng và Công An TP.HCM. Biên Phòng sở hữu dàn nội binh chất lượng, đồng đều. Nhờ đó họ không cần phải thuê ngoại binh quá "xịn".
Trong khi đó, Công An TP.HCM lại sở hữu hai ngoại binh chất lượng là Martin Licek (CH Czech) và Ali Haghparast (Iran). Màn so tài giữa hai đội tại Giải bóng chuyền vô địch quốc gia các CLB 2026 tối 14-4 thu hút rất nhiều sự quan tâm.
Và diễn biến trận đấu đã không khiến người hâm mộ phải thất vọng, khi họ kéo nhau vào tới tận set 5.
Sau những lần thất bại trước Biên Phòng vào năm ngoái, Công An TP.HCM dường như đã rút ra nhiều kinh nghiệm. Nhờ vậy mà dù bị dẫn trước ở set 1, đội bóng này vẫn chơi bình tĩnh để giành chiến thắng 25-22.
Set 2 tiếp tục là màn so tài nghẹt thở giữa đôi bên. Ali Haghparast liên tục ra tay với những cú đập chất lượng. Bên phía Biên Phòng thì Ngọc Thuân là người chơi hay nhất. Công An TP.HCM lại thắng tiếp 25-21.
Sang set 3, Biên Phòng có sự điều chỉnh về con người và chiến thuật, nhờ đó thắng lại 25-19. Ở set 4, Công An TP.HCM chơi đầy quyết tâm với mong muốn kết liễu trận đấu.
Thậm chí có những thời điểm chiến thắng đã ở rất gần với họ. Tuy nhiên các sai sót không đáng có khiến họ đánh mất nhiều điểm quan trọng. Biên Phòng thắng tiếp 25-23 và kéo trận đấu vào set 5.
Ở set quyết định, dù có những giây phút giằng co nghẹt thở, Biên Phòng vẫn thắng 15-13 với 2 cú phát bóng ăn điểm trực tiếp của Ngọc Thuân. Họ trở thành đội duy nhất ở nội dung nam Giải vô địch quốc gia năm nay duy trì được mạch toàn thắng từ đầu giải.