Xuân Son cao 1m85, và trong khoảng thời gian phong độ đỉnh cao trước chấn thương ở ASEAN Cup, anh đã nặng đến khoảng 90kg.
Với số liệu như vậy, Xuân Son có chỉ số khối cơ thể BMI (body mass index) là 26,3, bị xếp vào nhóm… thừa cân. Và sau chấn thương, có nhiều tin đồn Xuân Son nặng đến 100kg, mức cân nặng có thể đẩy BMI của anh vào ngưỡng báo động.
Bàn thắng vào lưới Malaysia giúp Xuân Son khoe phần cơ bụng lý tưởng của mình, phần nào dập tắt những lo ngại về việc anh tăng cân mất kiểm soát.
Nhưng kể cả khi Xuân Son có hơi nặng cân một chút, có chỉ số BMI kém lý tưởng một chút, người hâm mộ bóng đá Việt Nam cũng không cần phải quá lo lắng.
Trước hết cần làm rõ một điểm cơ bản: chỉ số khối cơ thể BMI – thường được dùng trong y học cộng đồng – gần như không phù hợp để đánh giá vận động viên chuyên nghiệp.
BMI được tính dựa trên tỉ lệ giữa cân nặng và chiều cao, nhưng không phân biệt được khối cơ và khối mỡ. Điều này dẫn đến nghịch lý: một cầu thủ có lượng cơ bắp lớn, thân hình dày, hoàn toàn có thể rơi vào nhóm “thừa cân” theo BMI, trong khi trên thực tế lại có thể trạng tối ưu cho thi đấu.
Nhiều nghiên cứu trong lĩnh vực sinh lý học thể thao, trong đó có các công bố trên Journal of Strength and Conditioning Research, đã chỉ ra hạn chế này và khuyến nghị sử dụng các chỉ số chuyên sâu hơn.
Trong bóng đá đỉnh cao, các câu lạc bộ và đội tuyển quốc gia không đánh giá cầu thủ qua cân nặng đơn thuần mà dựa vào “thành phần cơ thể” (body composition).
Các thông số quan trọng bao gồm tỉ lệ mỡ cơ thể (body fat percentage), khối cơ nạc (lean mass) và tỉ lệ sức mạnh trên trọng lượng (power-to-weight ratio).
Theo Hiệp hội Dinh dưỡng Thể thao Quốc tế (International Society of Sports Nutrition – ISSN), việc đánh giá vận động viên phải gắn với chức năng vận động và hiệu suất thi đấu, thay vì các tiêu chí thẩm mỹ. Nói cách khác, một cầu thủ không cần “trông gọn” mà cần “chơi tốt”.
Từ góc độ này, việc một tiền đạo có thân hình đẫy đà hơn mức trung bình không phải là bất lợi tuyệt đối, thậm chí trong nhiều trường hợp còn là lợi thế.
Bóng đá hiện đại đòi hỏi rất nhiều tình huống tranh chấp tay đôi, tì đè và không chiến. Một cơ thể có khối lượng lớn, nếu được cấu thành chủ yếu từ cơ bắp sẽ giúp cầu thủ giữ thăng bằng tốt hơn, chịu va chạm tốt hơn và chiếm ưu thế trong các pha đấu sức.
Đây là lý do vì sao nhiều tiền đạo trung phong (target man) hoặc trung vệ hàng đầu thế giới không sở hữu vóc dáng “mảnh mai” nhưng vẫn thi đấu hiệu quả ở đẳng cấp cao.
Thực tế bóng đá châu Âu cung cấp không ít ví dụ. Romelu Lukaku, với cân nặng trên dưới 100kg trong giai đoạn đỉnh cao, nhưng vẫn là một trong những tiền đạo hàng đầu thế giới.
Gonzalo Higuain, trong những năm cuối sự nghiệp tại Napoli và Juventus, thường xuyên bị nhận xét là “thừa cân”. Dù vậy, anh vẫn duy trì hiệu suất ghi bàn ấn tượng và đóng vai trò quan trọng trong hệ thống chiến thuật.
Ngay cả Wayne Rooney, khi không còn giữ được thân hình “nạc” như thời trẻ, vẫn đóng góp hiệu quả nhờ kỹ năng, tư duy và nền tảng thể lực phù hợp.
Một trường hợp đặc biệt khác là Harry Kane, cao 1m88, và nặng trên dưới 90kg, lại có thân hình khá thon gọn. Nó cho thấy BMI nhiều lúc không phải là chỉ số phản ánh chính xác cơ thể VĐV.
Các chuyên gia khoa học thể thao cũng có chung quan điểm rằng hiệu suất mới là tiêu chí quyết định.
Tiến sĩ Tim Gabbett, chuyên gia hàng đầu về thể lực và phòng chống chấn thương, từng nhấn mạnh trong nhiều hội thảo rằng việc đánh giá vận động viên phải dựa trên “khả năng đáp ứng yêu cầu thi đấu” chứ không phải ngoại hình.
Nói cách khác, một cầu thủ có thể không đạt chuẩn hình thể lý tưởng nhưng nếu vẫn duy trì được tốc độ, sức mạnh, khả năng lặp lại các pha nước rút và phục hồi tốt thì vẫn được xem là đạt trạng thái thể lực tối ưu.
Quan điểm này cũng phù hợp với cách tiếp cận của nhiều câu lạc bộ châu Âu, nơi dữ liệu GPS, chỉ số vận động và hiệu quả thi đấu được ưu tiên hơn các đánh giá cảm tính.
Khác với các "ông lớn" như tuyển Đức, Hà Lan đã sớm bị loại ở vòng 1/16, tuyển Pháp chứng minh họ là đội bóng sáng giá giành ngôi vương World Cup 2026 với chiến thắng cách biệt 3-0 trước Thụy Điển ở trận đấu diễn ra trên sân New York New Jersey (Mỹ) sáng 1/7 (giờ Việt Nam).
Đáng chú ý, tiền đạo Mbappe tiếp tục chói sáng với cú đúp bàn thắng cho "Gà trống Gô-loa", qua đó giúp anh vượt qua Miroslav Klose để vươn lên vị trí thứ hai trong danh sách những cầu thủ ghi bàn nhiều nhất mọi thời đại tại World Cup.
Chân sút sinh năm 1998 hiện đã có 18 bàn thắng, chỉ kém Lionel Messi một bàn, cũng như san bằng kỷ lục với Messi trong cuộc đua giành Chiếc giày vàng năm nay sau khi ghi bàn thắng thứ 6 tại Bắc Mỹ.
Đặc biệt, thủ quân đội tuyển Pháp đã lập kỷ lục mới khi trở thành chân sút ghi nhiều bàn thắng nhất lịch sử ở các vòng loại trực tiếp World Cup (9 bàn). Thành tích này giúp Mbappe vượt qua hai huyền thoại bóng đá Brazil là Leonidas và "Người ngoài hành tinh" Ronaldo Nazario - những người cùng có 8 bàn ở các trận vòng loại trực tiếp của giải đấu.
Trước đó tại World Cup 2018 trên đất Nga, Kylian Mbappe đã ghi cú đúp khiến Argentina bị loại ở vòng 1/8 và ghi thêm một bàn trong trận chung kết gặp Croatia để nâng cao chiếc cúp vàng.
4 năm sau tại World Cup 2022, anh tiếp tục bùng nổ khi sút tung lưới Ba Lan hai lần và lập một cú hat-trick vào lưới Argentina trong trận chung kết. Đáng tiếc là tuyển Pháp vẫn không thể đánh bại Argentina và ngậm ngùi về nhì.
Dù vậy Mbappe và các đồng đội của tuyển Pháp đang đứng trước cơ hội phục hận khi đang băng băng trong hành trình tiến vào trận chung kết World Cup 2026.
Theo thống kê, chưa có đội nào trong lịch sử ghi được ba bàn thắng trở lên trong 5 trận liên tiếp tại World Cup, nhưng Pháp đã làm được điều đó ở giải đấu diễn ra tại Bắc Mỹ.
Chiến thắng của Pháp trước Thụy Điển đưa họ tiến gần hơn một bước đến trận chung kết thứ ba liên tiếp - một thành tích trước đây chỉ có Tây Đức (1982-1990) và Brazil (1994-2002) đạt được.
Nhưng mục tiêu lớn nhất của thầy trò HLV Didier Deschamps là giành được chiếc cúp vô địch lần thứ ba. Nếu làm được điều đó, Deschamps (người đã đi vào lịch sử World Cup khi trở thành một trong 3 người vô địch giải đấu cả với tư cách cầu thủ và huấn luyện viên) sẽ sánh ngang với Vittorio Pozzo.
Huyền thoại người Italy đang là HLV duy nhất dẫn dắt một đội tuyển đến 2 chức vô địch World Cup, sau khi ông cùng đội tuyển Italy lên ngôi vào năm 1934 và 1938.
Còn về Mbappe, anh có thể cùng với các đồng đội Dembele, N'Golo Kante và Lucas Hernandez gia nhập CLB danh giá gồm những cầu thủ từng nhiều lần vô địch World Cup.
Mbappe cũng đang có cơ hội lớn để giành Chiếc giày vàng lần thứ hai, điều mà chưa ai từng làm được trong lịch sử giải đấu. Ngôi sao Real Madrid giành được giải thưởng này khi Pháp về nhì sau Argentina tại Qatar 4 năm trước.
Chiều 13.5, tại sân vận động Thái Nguyên, lễ khai mạc giải bóng đá nữ Cúp quốc gia 2026 đã diễn ra trong không khí sôi nổi và trang trọng. Đây là một trong những giải đấu quan trọng thuộc hệ thống thi đấu bóng đá nữ quốc gia.
Phát biểu tại lễ khai mạc, bà Nguyễn Thanh Hà - Phó tổng thư ký VFF, đồng trưởng BTC giải cho biết giải bóng đá nữ Cúp quốc gia được tổ chức từ năm 2019 và ngày càng khẳng định vai trò quan trọng trong hệ thống thi đấu quốc gia.
Theo bà Nguyễn Thanh Hà, chất lượng chuyên môn của giải đấu liên tục được nâng cao qua từng mùa giải, góp phần thúc đẩy phong trào bóng đá nữ cũng như tạo nguồn lực cho các đội tuyển quốc gia.
Đại diện BTC tin tưởng với sự chuẩn bị kỹ lưỡng của đơn vị đăng cai, sự quyết tâm của các đội bóng cùng sự đồng hành của nhà tài trợ và người hâm mộ, giải đấu năm nay sẽ tiếp tục diễn ra hấp dẫn, chuyên môn cao và cống hiến nhiều trận cầu chất lượng.
Nhân dịp này, VFF và BTC cũng gửi lời cảm ơn đến tỉnh Thái Nguyên, các cơ quan liên quan, nhà tài trợ FPT Telecom, Công ty CP Động Lực cùng các cơ quan truyền thông đã đồng hành với bóng đá nữ Việt Nam.
Trước lễ khai mạc, trận đấu sớm lúc 16 giờ đã diễn ra giữa CLB nữ TP.HCM và Hà Nội 1. Đại diện phía nam giành chiến thắng 2-1 để có khởi đầu thuận lợi tại giải năm nay.
Sau lễ khai mạc, trận đấu tiếp theo của ngày thi đấu đầu tiên là màn so tài giữa đội chủ nhà Thái Nguyên và Hà Nội 2 lúc 19 giờ trên sân vận động Thái Nguyên.
Giải bóng đá nữ Cúp quốc gia 2026 được kỳ vọng tiếp tục là sân chơi quan trọng để các cầu thủ nữ nâng cao chuyên môn, đồng thời tạo thêm động lực cho sự phát triển của bóng đá nữ Việt Nam trong thời gian tới.
Ở bán kết, Nhật Bản chạm trán Đức, còn Trung Quốc đụng độ Romania. Cả 4 đội đều thuộc nhóm 8 hạt giống ở nội dung nữ Giải vô địch bóng bàn đồng đội thế giới.
Đức thậm chí còn nằm chung bảng với Nhật ở giai đoạn vòng bảng, và tương tự là cặp Trung Quốc - Romania. Giải năm nay có thể thức đặc biệt khi 8 đội hạt giống được xếp vào 2 bảng, chỉ đấu vòng bảng nhằm phân nhánh cho vòng đấu loại trực tiếp.
Ở giai đoạn vòng bảng, Nhật Bản đã thắng Đức 3-1 còn Trung Quốc dễ dàng đánh bại Romania 3 ván không gỡ.
Kết quả này lặp lại ở trận bán kết giữa Trung Quốc và Romania, trong khi Nhật Bản cũng chơi xuất sắc hơn giai đoạn vòng bảng, không cho Đức bất kỳ cơ hội nào.
Hy vọng của Đức đổ dồn vào Han Ying, ngôi sao gốc Hoa từng xếp hạng 6 thế giới. Nhưng trước một Miwa Harimoto quá trẻ trung và mạnh mẽ, "bà lão" 43 tuổi người gốc Trung Quốc chấp nhận thua 1-3.
Sabine Winter, ngôi sao đỉnh cao của Đức hiện tại - với vị trí thứ 9 trên bảng xếp hạng cá nhân cũng không thể thắng được Hina Hayata (hạng 13), thua với tỉ số 2-3. Và Mittelham càng không thể làm nên bất ngờ trước Hasimoto khi thua trắng 0-3.
Như vậy, Trung Quốc và Nhật Bản sẽ chạm trán lần thứ 6 liên tiếp ở chung kết nữ Giải vô địch bóng bàn đồng đội thế giới. Cả 5 lần trước đó Trung Quốc đều giành chiến thắng.
Xét đến thành tích ở lịch sử giải đấu, Nhật Bản hiện xếp hạng 2 với 8 lần vô địch (Trung Quốc 23 lần), nhưng lần gần nhất họ đăng quang là vào năm 1971.
Trận chung kết giữa 2 đội nữ Nhật Bản và Trung Quốc sẽ diễn ra lúc 17h ngày 10-5 (giờ Việt Nam).