Có lẽ bạn chưa hoặc đã biết về Huyndai (Hiện đại) – một trong những tập đoàn hàng đầu của Hàn Quốc. Khởi đầu là một công xưởng chuyên sửa chữa ôtô rồi tập trung vào lĩnh vực công nghiệp nặng, Huyndai phụ trách thi công, tham gia vào các dự án lớn như đóng tàu, xây cầu. Sau đó, doanh nghiệp dần chuyển hướng sang sản xuất ôtô và phát triển thương hiệu bền vững tới ngày nay. Vậy ai là người đã sáng lập nên thương hiệu vững mạnh này? Đó chính là ông Chung Ju Yung – cố Chủ tịch của tập đoàn. Tôi biết đến câu chuyện này thông qua cuốn sách Không bao giờ là thất bại! Tất cả là thử thách – tự truyện của ông Chung Ju Yung.
Là một cuốn tự truyện nên nội dung chính xoay quanh xuất phát điểm và những cột mốc trong sự nghiệp của ông Chung Ju Yung. Mở đầu tác phẩm, tác giả kể về xuất thân, gia đình của mình cùng những khởi đầu gian nan của tuổi trẻ khi bỏ nhà lên Seoul, bươn chải kiếm tiền để duy trì cuộc sống và học thêm nơi thành phố. Tiếp đó, dấu mốc thừa hưởng cửa hàng gạo và nền móng của Huyndai được ông nhắc đến. Trải qua vô vàn khó khăn, càng về cuối sách, người đọc lại càng thấy những thành tựu, kỳ tích mà ông Chung Ju Yung cùng cộng sự đạt được. Để rồi trước khi khép lại tự truyện này, những triết lý, tầm nhìn được tác giả đúc kết, gửi gắm tới các độc giả nhằm hướng tới một thế giới văn minh, tích cực.
Ông Chung Ju Yung được sinh ra trong một gia đình làm nông, chẳng hề khá giả. Bằng sự chịu khó, chân thật, liều lĩnh cùng ý chí mãnh liệt, ông xây dựng nên một tập đoàn lớn mạnh, nổi tiếng trên thế giới. Vì thế, cuốn tự truyện này chắc chắn là một nguồn cảm hứng thiết thực đối với các độc giả. Một người không sinh ra ở vạch đích lại có thể thành công đến vậy sao? Phải chăng ông đã quá may mắn? Dưới đây là ba nội dung chính tôi rút ra được từ tác phẩm.
Bài học đối với mỗi cá nhân
Trước hết, uy tín và câu chuyện con rệp có lẽ là một trong những giá trị cốt lõi đối với mỗi cá nhân mà ông Chung Ju Yung muốn truyền tải. Uy tín không chỉ giúp ích cho ông trong công việc mà còn duy trì những mối quan hệ tốt đẹp. Khi còn là một cậu thanh niên, dù là bán gạo hay sửa chữa xe, ông cũng luôn nỗ lực, siêng năng, chịu khó học hỏi và cố gắng hết sức để hoàn thành tốt công việc của mình. Có thể nói, ông đã làm rất tốt trong việc xây dựng thương hiệu cá nhân, bởi sự thành thật và chân chính từ những việc nhỏ đã tạo dựng uy tín vững chắc trong mắt những khách hàng, người quản lý của ông. Sau này, ông vẫn tâm niệm ”uy tín chính là tài sản của người kinh doanh” và chắc hẳn uy tín cũng là giá trị bền vững mà mỗi cá nhân cần duy trì.
Ngoài ra, bài học về những con rệp có lẽ đã giúp củng cố tinh thần, nghị lực trong vị chủ tịch tập đoàn Huyndai. Dù có kê bát nước vào những chân bàn để tránh lũ rệp bò lên cắn, chúng vẫn có thể tìm cách leo lên tường, lên trần nhà rồi tìm chỗ rơi xuống cắn người. Dẫu gặp trở ngại là bát nước, con rệp vẫn kiên trì tìm những cách khác để đạt được mục đích của mình. Qua trải nghiệm này, bài học mà ông gửi gắm tới độc giả là phải nỗ lực tối đa, tìm ra hướng giải quyết khi gặp vấn đề, cản trở thay vì than thở không còn con đường hay cách nào khác.
Bên cạnh những đúc kết giá trị trên, ông Chung Ju Yung còn nhắn nhủ bài học về niềm tin ”Nếu toàn tâm toàn ý dốc sức thì bất cứ việc gì cũng có thể thành công” hay ”tin tưởng 90 phần trăm việc sẽ thành” và ”10 phần trăm tự tin mình nhất định làm được”. Đó là những nguyên tắc giúp ông có sự quyết đoán, quyết tâm khi thực hiện một điều gì đó. Khi bạn có niềm tin, dù kết quả ra sao, dường như bạn đã chiến thắng chính nỗi sợ thất bại của mình rồi.
Qua mỗi chương, tôi lại nhận thấy một bài học được ông đúc kết ở đó như bắt tay vào hành động mới có thể quyết định thành bại; có ý chí tiến thủ, tích lũy uy tín bằng sự cần cù và tiết kiệm; suy nghĩ tích cực và đặc biệt là biết ơn cuộc sống.
Bài học đối với tổ chức
Không chỉ là những bài học dành cho cá nhân, sách cũng chia sẻ những giá trị trong quản trị doanh nghiệp mà tôi cảm thấy vẫn đúng đắn trong bối cảnh ngày nay. Ông trực tiếp đề ra bản nội quy quản lý lao động cơ bản nhằm xóa bỏ dần bức tường ngăn cách giữa nhân viên văn phòng và người lao động chân tay, thể hiện thái độ tôn trọng, yêu mến những người công nhân. Cách quản lý này đồng thời cho thấy ông là một nhà lãnh đạo khiêm nhường, gần gũi.
Hơn nữa, ông Chung Ju Yung rất coi trọng sức khỏe người lao động bởi cho rằng ”sức khỏe chính là điều kiện đầu tiên của hạnh phúc”. Theo đó, tại Huyndai, ông đề nghị các nhân viên tan làm đúng giờ, đó mới là minh chứng cho sự tập trung, nỗ lực và nhiệt tình đối với công việc.
Ngoài ra, bên cạnh mong muốn Huyndai trở thành ”doanh nghiệp lớn nhất”, ông đề cao hơn việc Huyndai được đánh giá là ”doanh nghiệp trong sạch”. Có như vậy, xã hội mới trong sạch, phát triển được. Đặc biệt, lối suy nghĩ cũ, cứng nhắc cũng là một rào cản mà ông muốn đề cập. Với điều này, trong bối cảnh thị trường đầy biến động như hiện tại, đòi hỏi các doanh nghiệp, tổ chức cần phải chuyển đổi, linh hoạt mới có thể thích ứng với những thách thức, vấn đề phát sinh.
Bài học vĩ mô
Ông Chung Ju Yung cũng gửi gắm những bài học về kinh tế như ”kinh tế lấy dân làm chủ đạo đúng nghĩa” (nghĩa là ”chính phủ làm việc của chính phủ, dân sự làm việc của dân sự, phối hợp với nhau”). Mục tiêu sản xuất ra loại xe ôtô tốt nhất thế giới của ông dường như tương đương với niềm tự hào, tự tôn dân tộc trên bản đồ thế giới, bởi ông cho rằng: ”Chiếc xe hơi là biểu hiện về trình độ khoa học kỹ thuật của đất nước chế tạo ra nó. Nó cũng chính là hình ảnh của đất nước đó”. Đối mặt với sự cạnh tranh khốc liệt từ nước ngoài như Mỹ, Nhật hay Đức, ông vẫn quyết tâm thực hiện hóa sản phẩm ôtô nội địa để đóng góp vào sự phát triển của Hàn Quốc, chinh phục thế giới. Dù thế giới đã làm ra những chiếc xe ôtô rất tối tân, ông Chung Ju Yung vẫn muốn được tự hào với xe ôtô và phụ tùng của riêng Hàn Quốc trên trường quốc tế.
Đằng sau những thành công là gian nan, thử thách. Kết thúc cuốn sách, đọng lại trong tâm trí người đọc có lẽ là những bài học rút ra từ thực tế mà ông Chung Ju Yung đã đề cập xuyên suốt câu chuyện cuộc đời mình.
Khám phá tác phẩm, chắc hẳn bạn cũng sẽ tìm thấy những bài học giá trị khác dành cho mình. Tôi tin cuốn sách này sẽ là nguồn động lực mạnh mẽ, giúp bạn tìm ra phương hướng cũng như áp dụng những bài học để phát triển bản thân, thay đổi cuộc sống.
Độc giả mọi độ tuổi có thể gửi bài viết (không giới hạn số lượng) về email giaitri.vnexpress@gmail.com, tên mail là: “Bai cam nhan Cuon sach toi yeu”.
Theo thống kê của FlixPatrol, tác phẩm duy trì ba tuần liền trong top 10 series không nói tiếng Anh được xem nhiều nhất Netflix toàn cầu với hơn 21,1 triệu người xem, tính đến ngày 17/6. Phim đứng vị trí số một trên bảng xếp hạng của 46 quốc gia và vùng lãnh thổ, trong đó có Hàn Quốc, Nhật Bản và Singapore.
OBC News nhận xét việc series Teach You a Lesson đạt được những thành tích này do nội dung phản ánh đúng những vấn đề học đường. Kịch bản khai thác câu chuyện bạo lực, giáo viên bị xâm phạm quyền lợi, phụ huynh lạm quyền và sai phạm trong hệ thống giáo dục. Thay vì tập trung vào quy trình xử lý phức tạp như trong thực tế, tác phẩm xây dựng các tình huống được giải quyết dứt khoát, tạo cảm giác thỏa mãn.
Trung tâm bộ phim xoay quanh tổ chức hư cấu Cục Bảo vệ Quyền Sư phạm, trực thuộc Bộ Giáo dục Hàn Quốc, chuyên can thiệp vào những trường học xảy ra các vấn đề như bạo lực học đường, xâm phạm quyền giáo viên, cờ bạc hay ma túy. Các nhân sự được trao quyền sử dụng mọi biện pháp để lập lại trật tự. Trong đó, Na Hwa Jin (Kim Moo Yeol đóng), cựu đặc nhiệm trở thành thanh tra cục, có nhiệm vụ can thiệp vào các sự việc mà hệ thống giáo dục thông thường không thể xử lý. Đồng hành anh là bộ trưởng Choi Kang Seok (Lee Sung Min), chuyên gia võ thuật Im Han Rim (Jin Ki Joo) và thiên tài công nghệ Bong Geun Dae (Pyo Ji Hoon).
Phim tiếp cận từng sự việc theo hướng trực diện, không mất nhiều thời lượng để dẫn dắt mà nhanh chóng đi vào những bất cập. Xuyên suốt câu chuyện, ranh giới giữa đúng và sai được xác lập rõ, các tình tiết được đẩy lên cao trào và thường khép lại bằng màn giải quyết nhanh gọn. Cách kể này giúp tác phẩm dễ tiếp cận, đồng thời tạo nhịp độ nhanh, phù hợp thói quen xem phim trên các nền tảng trực tuyến. Đồng thời, mô hình này được một bộ phận khán giả đồng tình khi tạo ra một cơ quan để xử lý những bất cập mà họ cho rằng hệ thống hiện tại chưa giải quyết hiệu quả.
Đề tài giáo dục mang tính phổ quát ở nhiều quốc gia, qua đó tạo được sự đồng cảm từ khán giả quốc tế. Trên SBS, tài tử Kim Moo Yeol cho biết khi phim phát sóng, anh nhận được lời nhắn từ một giáo viên Malaysia nói bộ phim mang lại sự an ủi và động viên cho những người làm nghề giáo. Theo UNESCO và UNICEF, tình trạng bạo lực học đường, giáo viên kiệt sức và xung đột giữa phụ huynh với nhà trường là vấn đề chung của thế giới. Trong bối cảnh đó, các tình tiết của phim tạo cảm giác giải tỏa tâm lý cho giả.
Trên Sports Khan, giáo sư Yoon Seok Jin, nhà phê bình phim truyền hình thuộc Đại học Chungnam, cho rằng Teach You a Lesson là biến thể của dòng phim báo thù vốn được ưa chuộng tại Hàn Quốc, tiêu biểu như loạt phim Taxi Driver. "Đây là kiểu tác phẩm khai thác sự hả hê khi cái ác bị trừng phạt để thu hút khán giả", ông nói.
Còn nhà phê bình văn hóa Jung Deok Hyun nhận định bộ phim là bước phát triển của dòng phim học đường Hàn Quốc. Theo ông, trước thời kỳ của các nền tảng phát trực tuyến OTT, các tác phẩm cùng thể loại chỉ xoay quanh những trăn trở của tuổi mới lớn, hiếm khi đào sâu các vấn đề mang tính hệ thống. Nếu đề cập bất cập trong giáo dục, chúng chỉ dừng ở hình tượng các gia đình tìm mọi cách ép con thành công.
Sự xuất hiện của các nền tảng trực tuyến giúp mở rộng biên độ của dòng phim học đường, đưa những câu chuyện gai góc lên màn ảnh. "Biên kịch lấy Cục Bảo vệ Quyền Sư phạm như lực lượng đứng ra xử lý các mâu thuẫn, qua đó giúp tác phẩm thuyết phục khán giả. Thông điệp xoay quanh việc cái ác ắt phải trả giá, gợi lên suy nghĩ bất kỳ hành vi sai trái nào cũng có thể bị trừng phạt", ông Jung nói.
Nhà phê bình văn hóa Gong Hee Jin đồng quan điểm, cho rằng dù khai thác bối cảnh học đường và nhân vật học sinh, nhiều tác phẩm thuộc thể loại này thực chất phản ánh góc nhìn của người lớn, phần nào đáp ứng kỳ vọng về một thế giới công bằng, điều khó tìm thấy trong đời thực. Các phim về giáo dục gần đây có xu hướng nhấn mạnh yếu tố hành động, Teach You a Lesson tạo khác biệt khi tập trung vào cách các nhân vật trẻ đối diện cái ác và sự bất công.
Trên các diễn đàn mạng xã hội Hàn, Teach You a Lesson làm dấy lên những cuộc tranh luận về việc có nên thành lập cơ quan tương tự Cục Bảo vệ Quyền Sư phạm trong phim. Theo Edaily, ông Ahn Min Seok, tân Giám đốc Sở Giáo dục tỉnh Gyeonggi, đang xem xét kế hoạch thành lập "Cục Bảo vệ Giáo quyền" nhằm bảo vệ quyền lợi của giáo viên và quyền học tập của học sinh, được cho là lấy cảm hứng từ Teach You A Lesson. Dù vậy, ông Ahn nhấn mạnh sẽ không cho phép sử dụng đòn roi dưới bất kỳ hình thức nào. Thay vào đó, mục tiêu của cơ quan này là tận dụng những cá nhân có uy quyền để răn đe, dẫn dắt các em học sinh đi đúng hướng.
Mặt khác, đại diện Hiệp hội Giáo viên Thực hành Hàn Quốc cho rằng điều cấp thiết là xây dựng hệ thống đủ khả năng bảo vệ giáo viên và tạo ra môi trường học tập an toàn cho học sinh. Bên cạnh đó, nhà trường, cơ quan quản lý và nhà nước cùng chia sẻ trách nhiệm thay vì để từng giáo viên đối mặt các khiếu nại.
Trong một cuộc phỏng vấn, đạo diễn Hong Jong Chan cho biết series không cổ xúy cho bạo lực mà muốn truyền tải góc nhìn của nạn nhân. Theo ông, series nhấn mạnh vai trò của người lớn trong việc bảo vệ và định hướng học sinh. "Tác phẩm của chúng tôi không nhằm mục đích đưa ra giải pháp. Tôi hy vọng nó khơi gợi những suy ngẫm cho người xem", nhà làm phim nói.
Theo Hongxing News, lễ tang doanh nhân Trần Lệ Hoa diễn ra tại Bắc Kinh ngày 9/4. Ông Trì Trọng Thụy cùng con cháu túc trực ở nhà tang lễ. Diễn viên Mã Đức Hoa - bạn thân của Trì Trọng Thụy - cho biết những ngày qua, ông suy sụp, nén nỗi đau để lo hậu sự của vợ.
Ngoài Mã Đức Hoa (vai Trư Bát Giới), một số thành viên khác của đoàn phim Tây du ký tiễn biệt bà Trần Lệ Hoa, trong đó có Lục Tiểu Linh Đồng (vai Tôn Ngộ Không). Trước đây, mỗi dịp năm mới, bà Trần thường gặp gỡ đồng nghiệp của chồng. Tài tử Mã Đức Hoa nói: "Đó là một người chị tốt bụng, tận tâm, chị ấy ưu tú trong nhiều mặt".
Tang lễ cử hành trong ngày mưa, dù vậy, nhiều khán giả cầm ô, xếp hàng để viếng, cho biết ngưỡng mộ ý chí vươn lên của doanh nhân.
Bà Trần Lệ Hoa qua đời ở tuổi 85 vì bệnh tật, truyền thông Trung Quốc gọi bà là "doanh nhân huyền thoại". Theo thống kê hãng nghiên cứu Hurun công bố năm nay, bà Trần Lệ Hoa sở hữu tài sản 47 tỷ nhân dân tệ (hơn 6,8 tỷ USD), xếp thứ 12 danh sách Nữ tỷ phú tự thân giàu nhất thế giới. Lĩnh vực hoạt động chính của bà là bất động sản và Bảo tàng gỗ Tử đàn.
Bà và diễn viên Trì Trọng Thụy kết hôn năm 1990, bấy giờ chuyện tình của người phụ nữ giàu bậc nhất Trung Quốc và diễn viên kém bà 11 tuổi nhận quan tâm lớn trong dư luận. Doanh nhân từng tiết lộ bà chủ động theo đuổi Trì Trọng Thụy. Bà nói: "Ông Trì điển trai, nhiều phụ nữ xếp hàng theo đuổi".
Trên Dongfang TV, tài tử cho biết không khép nép, bất an trước sự mạnh mẽ của vợ, ông thích hình tượng "nữ cường nhân" của bà Trần. Ông hạnh phúc vì vợ chồng hiểu và bù đắp cho nhau.
Doanh nhân và ông Trì Trọng Thụy không có con chung. Bà Trần có ba con riêng với chồng cũ, hiện con trai cả - Triệu Dũng - nắm 71 công ty thuộc tập đoàn, bao gồm Changan Club. Con gái lớn Triệu Lợi nắm 14 công ty. Còn Trì Trọng Thụy làm lãnh đạo tại hai công ty liên quan gỗ tử đàn.
NSƯT Việt Linh không đến với điện ảnh như một giấc mơ lãng mạn. Con đường của bà bắt đầu từ rất sớm, nhưng cũng khắc nghiệt. Năm 13 tuổi, bà đã nổi bật với khả năng viết lách, sớm hình thành đời sống nội tâm phong phú. Nhưng đến năm 1968, khi vừa tròn 17 tuổi, bà đưa ra một quyết định mang tính bước ngoặt: rời gia đình, rời mái trường để đi theo cách mạng.
Trong những năm ở Xưởng phim Giải phóng, Việt Linh làm công việc hậu cần. Nhưng chính ở hoàn cảnh đó, bà lại bắt đầu “làm nghệ sĩ” theo cách riêng: viết truyện, quan sát con người, tích lũy trải nghiệm sống. Truyện ngắn Hương vú sữa đăng trên báo không chỉ là thành quả cá nhân, mà còn là bước khởi đầu cho tư duy kể chuyện bằng hình ảnh sau này.
Từ năm 1970, NSƯT Việt Linh bước vào điện ảnh bằng những công việc nền tảng như dựng phim, biên tập, viết kịch bản tài liệu. Đây là giai đoạn quan trọng, bởi thay vì đi thẳng vào vị trí đạo diễn, nữ nghệ sĩ chọn cách “đi từ dưới lên”, học cách hiểu cấu trúc phim, nhịp điệu hình ảnh và cách kể chuyện bằng điện ảnh.
Bước ngoặt lớn đến vào năm 1979, khi bà được cử sang Liên Xô học tập. Tại đây, thay vì tiếp tục theo ngành biên kịch, Việt Linh quyết định thi chuyển sang đạo diễn – một lựa chọn khó và đầy rủi ro. Nhưng chính điều này đã định hình con đường sáng tạo của bà. Việc được đào tạo bài bản trong môi trường điện ảnh chuyên nghiệp đã giúp Việt Linh có nền tảng vững chắc cả về tư duy nghệ thuật lẫn kỹ thuật dàn dựng.
Trở về nước trong bối cảnh điện ảnh Việt Nam đang gặp nhiều khó khăn, Việt Linh không chọn cách chờ đợi mà lao vào làm việc. Chỉ trong vài năm, bà cho ra đời liên tiếp các tác phẩm như Nơi bình yên chim hót (1986), Phiên tòa cần chánh án (1987), Một cuộc đời bị đánh cắp (1988), Gánh xiếc rong (1989)… Trong đó, Gánh xiếc rong là bước ngoặt lớn. Bộ phim không chỉ thành công trong nước mà còn được quốc tế đón nhận, giành hàng loạt giải thưởng như Đạo diễn xuất sắc và Bông sen bạc tại Liên hoan phim Việt Nam lần IX (1990), giải khán giả tại Nantes (Pháp), bằng khen UNICEF tại Liên hoan phim Berlin (1991)...
Đỉnh cao trong sự nghiệp của bà là Mê Thảo – thời vang bóng (2002). Ở đây, Việt Linh không chỉ kể chuyện mà còn tạo dựng một không gian nghệ thuật vừa cổ điển, vừa hiện đại, vừa thực vừa ảo. Bộ phim giành nhiều giải thưởng quan trọng như giải khuyến khích của Hội Điện ảnh Việt Nam, giải nhì của Tổ chức Francophonie (2003), giải bông hồng vàng tại Liên hoan phim Bergamo, cùng các giải tại Liên hoan phim Việt Nam lần XIV (2004). Nhưng hơn cả giải thưởng, bộ phim cho thấy sự chín muồi trong tư duy nghệ thuật của bà.
Điểm đặc biệt trong phong cách của Việt Linh là sự kết hợp giữa cảm xúc và lý trí. Phim của bà thiên về phân tích tâm lý, đi sâu vào nội tâm nhân vật, không dựa vào kịch tính cực đoan mà tạo sức nặng bằng chiều sâu suy tư. Đây là lý do tác phẩm của bà thường mang dáng dấp “phim tác giả” - nơi dấu ấn cá nhân được thể hiện rõ rệt.
Năm 2005, biến cố xảy ra khi bà bị tai biến, buộc phải dừng công việc đạo diễn. Đây là một bước ngoặt đau đớn, bởi điện ảnh không chỉ là nghề mà còn là “nghiệp” của bà. Tuy nhiên, thay vì rời bỏ hoàn toàn, Việt Linh chọn cách tiếp tục đóng góp bằng việc viết kịch bản, biên tập và tham gia các dự án điện ảnh. Điều này cho thấy một điều: Với bà, điện ảnh không phải là vị trí, mà là cách sống.