Kimberly đang bị một gã đàn ông lạ mặt đè lên người, giữ chặt. Hắn bảo cô không được nói gì rồi ấn mặt cô xuống gối. “Đó là khoảnh khắc thời gian dường như đóng băng”, Kimberly nhớ lại.
Trước ngày 12/5/2006, Kimberly, 20 tuổi, sinh viên năm ba ngành tiếp thị và quảng cáo tại Đại học Northern Colorado, cùng bạn bè trong hội nữ sinh thuê một căn hộ ngoài khuôn viên trường ở Greeley. Cô không quá bận tâm đến việc căn hộ nằm ở tầng trệt và chưa bao giờ nghĩ rằng ai đó sẽ lợi dụng cửa sổ mở để lẻn vào cưỡng hiếp mình.
Kimberly biết điều gì sắp xảy ra và muốn chạy trốn trong tuyệt vọng, van xin kẻ tấn công cho đi vệ sinh, cố bịa chuyện bị bệnh lây qua đường tình dục, để rồi nhận ra rằng mình không thể chống trả để thoát thân.
Trong quá trình bị lạm dụng, Kimberly không nhìn thấy rõ khuôn mặt của kẻ tấn công vì hắn đã trùm áo lên đầu cô. Suốt hai tiếng đồng hồ tiếp theo, cô luôn tự hỏi “liệu cuộc đời mình sẽ kết thúc như thế này sao?”, nhưng đồng thời cũng nhắc nhở bản thân phải tập trung.
Qua những cái nhìn rời rạc thoáng qua lớp vải che mắt, Kimberly cố gắng ghi nhớ từng chi tiết về kẻ tấn công. Sau khi hành hung, hắn có vẻ hối hận và ở lại nói chuyện. Kimberly không khóc, cũng không hoảng loạn, chỉ lắng nghe và cất giữ mọi thứ vào trong đầu. Cuối cùng, hắn bỏ đi sau khi hứa hẹn một cách kỳ lạ rằng sẽ quay lại và “làm điều gì đó tốt đẹp” cho cô.
Ngay sau khi hắn bỏ trốn, Kimberly gọi 911. Cô được đưa đến bệnh viện để lấy mẫu ADN làm bằng chứng, sau đó mất hàng giờ kể lại những chi tiết về vụ cưỡng hiếp.
Khoảng ba tuần sau, cảnh sát Greeley bắt giữ một người đàn ông vì chụp ảnh khiêu dâm phụ nữ tại bể bơi. Khi cảnh sát cho nghe giọng hắn để nhận dạng, Kimberly “toàn thân cứng đờ vì sợ hãi”.
Ký ức của Kimberly về giọng nói và ADN mà cô lưu giữ đã giúp xác nhận Ronnie Pieros, 24 tuổi, chính là kẻ hiếp dâm. Gã này bị phát hiện đã theo dõi Kimberly trong một tuần trước khi tấn công, cảnh sát cũng tìm thấy nhiều nội y nữ, ảnh chụp vòng ba của phụ nữ khi khám xét nhà hắn.
Vụ việc khiến Kimberly bị co giật do chấn thương tâm lý và phải chuyển về nhà sống cùng gia đình, ngủ giữa bố mẹ, “giống như một đứa trẻ sợ con quái vật dưới gầm giường”.
Ngày 8/6/2007, Ronnie bị bồi thẩm đoàn tuyên có tội sau chỉ một giờ nghị án. Kimberly đã ra làm chứng chống lại hắn nhưng vẫn giữ kín danh tính.
Ngày 5/9/2007, Ronnie bị kết án tù chung thân với thời hạn tối thiểu là 24 năm. Cùng ngày, Kimberly quyết định công bố tên mình để lên tiếng thay mặt cho các nạn nhân bị cưỡng hiếp khác. “Vụ việc đó đã thay đổi hoàn toàn quỹ đạo cuộc đời tôi. Tôi công khai tên tuổi và giành lại sức mạnh của mình”, cô nói.
Kimberly nhanh chóng quay lại trường học, chuyển ngành và lấy bằng thạc sĩ về luật hình sự. Cô được đào tạo để trở thành người bảo vệ quyền lợi nạn nhân cho Sở Cảnh sát Greeley, vận dụng kinh nghiệm để giúp đỡ những phụ nữ khác.
Trong một tình tiết bất ngờ như phim truyền hình, nhiều năm sau, Kimberly kết hôn với Michael Rourke, công tố viên tại Văn phòng ủy viên công tố hạt Weld từng được giao phụ trách vụ án của cô năm xưa.
Sau vụ việc, hai người mất liên lạc nhưng thi thoảng vẫn gặp mặt tại các cuộc mít tinh và sự kiện cộng đồng. Năm 2012, Kimberly được thuê để giúp tạo ra một chương trình chuyển hướng xử lý tội phạm nhẹ dành cho người trưởng thành tại Văn phòng ủy viên công tố hạt Weld. Cả hai đã nối lại liên lạc và dần nảy sinh mối quan hệ sâu sắc hơn. Họ kết hôn năm 2018.
Kimberly hiện theo đuổi công việc diễn thuyết, vận động đối xử với nạn nhân bị tấn công tình dục bằng sự cảm thông thay vì hoài nghi, phát triển và tiếp thị cho một trung tâm hỗ trợ nạn nhân. Theo thống kê, khoảng 26% nữ sinh viên từng bị hiếp dâm hoặc tấn công tình dục, và theo nhóm chống bạo lực tình dục RAINN, chưa đến 30% trong số những phụ nữ đó đủ can đảm tố cáo.
Buổi sáng kinh hoàng đó vẫn ám ảnh Kimberly, khiến cô quyết tâm sử dụng câu chuyện của mình để cải thiện cách cảnh sát và hệ thống tư pháp ứng phó với các vụ tấn công tình dục và để trao quyền cho những người sống sót.
“Chúng tôi được gọi là ‘những người sống sót’ bởi không phải ai trong chúng tôi cũng sống sót. Đối với một người vừa trải qua điều có lẽ là tồi tệ nhất trong cuộc đời, việc có một người sống sót khác ngồi đối diện và nói ‘Tôi tin bạn’ có thể cứu vớt họ”, Kimberly, hiện 40 tuổi, nói.
Ngày 8/5, Phòng Cảnh sát hình sự Công an TP Đà Nẵng cho biết đang tạm giữ Võ Văn Tài (trú xã Xuân Phú) để điều tra về hành vi Cướp giật tài sản và Trộm cắp tài sản.
Theo điều tra, khoảng 6h ngày 4/5, Tài trộm một xe SH Mode của người dân tại phường Điện Bàn. Do không có giấy tờ nên không bán được, người này tiếp tục chạy xe qua nhiều địa bàn để tìm cơ hội gây án.
Đến 9h, khi đi ngang một nhà dân ở xã Thu Bồn, thấy chiếc điện thoại Redmi C12 để trên bàn, Tài lẻn vào lấy trộm rồi tiếp tục chạy xe đến xã Gò Nổi.
Tại đây, phát hiện người phụ nữ 64 tuổi đeo dây chuyền vàng, Tài vào cửa hàng giả vờ hỏi mua cây cảnh để tiếp cận. Chờ lúc nạn nhân sơ hở, người này bất ngờ đánh rồi giật sợi dây chuyền, tăng ga bỏ chạy.
Sau khi gây án, Tài bán mặt dây chuyền cho một tiệm vàng tại xã Xuân Phú được 6,7 triệu đồng. Để xóa dấu vết, người này chạy chiếc SH trộm được đến khu vực cầu An Phú rồi ném xuống sông.
Sau khi gây án, Tài vào một quán internet lẩn trốn, đồng thời bán chiếc điện thoại Redmi C12 cho thanh niên chưa rõ lai lịch với giá 800.000 đồng.
Tiếp nhận tin báo, Phòng Cảnh sát hình sự Công an TP Đà Nẵng phối hợp công an các địa phương truy xét nóng. Bằng các biện pháp nghiệp vụ, trinh sát xác định được vị trí và bắt giữ Tài khi người này đang chơi điện tử.
Công an đã thu hồi mặt dây chuyền vàng, đồng thời trục vớt chiếc SH Mode dưới sông để phục vụ điều tra.
Tối 17/4, Dương Thanh Cường (cựu Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng Giám đốc Công ty Bình Phát) bị TAND TP HCM tuyên phạm tội Vi phạm quy định cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng, theo khoản 3 Điều 179 Bộ luật Hình sự năm 1999.
Liên quan đến vụ án, ông Nguyễn Thế Bình (cựu Chủ tịch HĐQT Agribank, đang trốn truy nã) bị tòa xét xử vắng mặt, tuyên phạt 10 năm tù về cùng tội danh.
Có vai trò đồng phạm, 3 bị cáo còn lại là cựu lãnh đạo, cán bộ tín dụng của Agribank Chi nhánh 6 bị tuyên phạt từ 5 năm đến 6 năm 6 tháng tù.
Tòa tuyên các bị cáo phải liên đới chịu trách nhiệm bồi thường thiệt hại khoảng 1.000 tỷ đồng cho ngân hàng.
Quá trình xét hỏi, các bị cáo thừa nhận hành vi sai phạm của mình. Luật sư của ông Bình cũng không tranh luận về tội danh.
Dương Thanh Cường từng được xem là "trùm" bất động sản tại TP HCM, điều hành nhiều doanh nghiệp như Tân Đại Phát, Thanh Phát, Bình Phát... để vay vốn hàng trăm tỷ đồng triển khai các dự án. Tuy nhiên, việc sử dụng hồ sơ pháp lý không đúng thực tế và dòng tiền sai mục đích khiến bị cáo sa lầy, mất khả năng trả nợ và vướng vòng lao lý.
Bản án xác định, đầu năm 2007, Cường gặp ông Nguyễn Thế Bình (khi đó là quyền Tổng giám đốc Agribank) xin vay 500 tỷ đồng mua đất làm dự án. Ông Bình đồng ý, chỉ đạo ông Hồ Đăng Trung (Giám đốc Chi nhánh 6) xử lý hồ sơ. Trung sau đó giao Phó phòng tín dụng Hồ Văn Long tiếp nhận, lập hồ sơ vay cho Công ty Bình Phát của Cường.
Để hợp thức điều kiện vay, Cường lập các hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất, nâng khống giá trị tài sản bảo đảm từ khoảng 65 tỷ lên 358 tỷ đồng (giá thực tế 1,9-3 triệu đồng/m2 nhưng kê lên 12-13 triệu đồng/m2).
Do khoản vay vượt hạn mức chi nhánh, Trung trình hội sở xin nâng hạn mức lên 500 tỷ đồng cho dự án khu chung cư - thương mại tại quận 8 cũ. Dù hồ sơ chưa hoàn tất thủ tục đất đai, chưa được phê duyệt dự án, Trung vẫn ký 5 hợp đồng tín dụng cho Công ty Bình Phát vay hơn 302 tỷ đồng. Tài sản thế chấp là 18 thửa đất và tài sản trên đất hình thành từ vốn vay.
Sau giải ngân, Cường chỉ dùng 70 tỷ đồng để mua đất làm dự án, còn lại 230 tỷ đồng dùng trả nợ.
Cuối năm 2007, do sử dụng vốn sai mục đích và muốn kéo dài thời hạn vay, Cường đề nghị chuyển 5 khoản vay ngắn hạn thành một khoản vay trung hạn. Đề xuất này được Trung báo cáo và ông Bình chấp thuận.
Ngày 4/12/2007, Cường tiếp tục đề nghị vay thêm 500 tỷ đồng để thực hiện dự án khu chung cư - thương mại Bình Phát. Theo chỉ đạo của ông Bình, Trung chỉ đạo cấp dưới lập báo cáo thẩm định, đánh giá dự án "khả thi, hiệu quả", tài sản đảm bảo "đầy đủ pháp lý", qua đó đề xuất cho vay.
Ngày 31/12/2007, Trung ký hợp đồng tín dụng cho Công ty Bình Phát vay 500 tỷ đồng, thời hạn 60 tháng, với tài sản thế chấp gồm dự án hình thành từ vốn vay và 18 thửa đất hơn 33.400 m2 đã dùng bảo đảm cho các khoản vay trước. Cùng ngày, ngân hàng giải ngân hơn 303 tỷ đồng. Cường dùng phần lớn số tiền này để tất toán 5 khoản vay ngắn hạn (đảo nợ), phần còn lại chi trả các khoản khác.
Đến năm 2010, Công ty Bình Phát rơi vào nợ xấu, tài sản thế chấp bị phong tỏa, dự án dừng nên không còn nguồn trả nợ. Cường sau đó bàn với bà Vũ Thị Bích Loan (Giám đốc Công ty THY, đã chết) nhờ đứng ra vay tiền, đồng thời đề nghị Trung cho Công ty THY vay 385 tỷ đồng để mua lại 13 thửa đất của Bình Phát đang thế chấp.
Ngày 31/8/2010, Cường ký hợp đồng chuyển nhượng gần 30.000 m2 đất cho Công ty THY với giá 385 tỷ đồng. Doanh nghiệp này lập dự án khu căn hộ - phố đi bộ An Dương Vương - Hồ Học Lãm để hoàn thiện hồ sơ vay vốn, thực chất là chiêu thức "bình mới rượu cũ".
Các tài sản bảo đảm không đủ điều kiện thế chấp, gồm đất thuê, nhiều thửa bị nâng khống giá trị, dự án chưa được cấp phép, nhưng ngân hàng vẫn giải ngân 385 tỷ đồng. Toàn bộ số tiền được chuyển cho Bình Phát để trả nợ các khoản vay trước đó của Cường, nhằm giải chấp một phần tài sản và chuyển sang bảo đảm cho khoản vay mới của Công ty THY.
Do Công ty THY không có khả năng trả nợ, khoản vay bị chuyển quá hạn từ năm 2011. Sau khi cấn trừ giá trị tài sản bảo đảm, khoản nợ của Cường gây thiệt hại đến nay là 1.053 tỷ đồng, trong đó 170 tỷ đồng nợ gốc và hơn 884 tỷ đồng nợ lãi.
Ngoài vụ án này, Cường còn thực hiện nhiều hành vi sai phạm khác và đã bị TAND Cấp cao tại TP HCM tuyên mức hình phạt tổng hợp của 4 bản án là tù chung thân về hai tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản và Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản.
Liên quan sai phạm trong việc phê duyệt cho Cường vay trái quy định, ông Hồ Đăng Trung từng bị tuyên 20 năm tù; ông Hồ Văn Long nhận 19 năm tù cùng về tội Vi phạm quy định về cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng.
Theo Công an tỉnh Đồng Tháp, trước đó cơ quan công an nhận tin báo từ Công an phường Cai Lậy (tỉnh Đồng Tháp) về việc cơ sở kinh doanh của anh N.H.N. bị mất trộm số lượng lớn vàng nữ trang. Xác định đây là vụ việc nghiêm trọng, Phòng Cảnh sát hình sự nhanh chóng vào cuộc, phối hợp với công an địa phương và các đơn vị liên quan để truy xét.
Bằng các biện pháp nghiệp vụ, lực lượng chức năng đã bắt giữ Trần Trọng Nghĩa (21 tuổi) và Nguyễn Văn Nha (19 tuổi), cùng ngụ phường Cai Lậy, đồng thời mời làm việc thêm 4 người có liên quan.
Tại cơ quan điều tra, Nghĩa khai đã lợi dụng sơ hở của chủ cơ sở trong việc quản lý tài sản (quên khóa tủ sắt) để lén lút lấy trộm khoảng 30 lượng vàng 9999. Sau đó Nghĩa rủ Nha mang số vàng đi tiêu thụ nhiều lần, thu về khoảng 3 tỉ đồng rồi chia nhau tiêu xài.
Cơ quan công an đã thu hồi tiền mặt cùng nhiều tài sản liên quan, với tổng giá trị khoảng 625 triệu đồng. Hiện Cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh Đồng Tháp đã tạm giữ hình sự hai nghi phạm, đồng thời tiếp tục mở rộng điều tra, truy tìm số tài sản còn lại.