Báo South China Morning Post ngày 18-5 chia sẻ câu chuyện về bác sĩ phẫu thuật lồng ngực Xiang Ruilong, thế hệ 8X, đang công tác tại Bệnh viện Tích hợp Y học cổ truyền và Tây y YueYang Thượng Hải (Trung Quốc). Theo báo Xinmin Evening News, với chiều cao 1m84, anh nặng tới 150kg.
Khi mới bắt đầu làm bác sĩ nội trú hơn 10 năm trước, anh nặng khoảng 110kg. Áp lực công việc ngày càng lớn trong những năm gần đây được xem là nguyên nhân chính khiến cân nặng anh liên tục leo thang.
“Mỗi khi đứng bên bàn mổ, tôi có cảm giác mình chiếm rất nhiều diện tích. Đứng liên tục nhiều giờ, lưng tôi đau ê ẩm”, bác sĩ Xiang chia sẻ.
Anh đã nhiều lần nỗ lực giảm cân, nhưng cứ giảm được một chút, kim cân lại tăng trở lại, thậm chí vượt cả mốc ban đầu.
“Tôi thường khuyên bệnh nhân kiểm soát chế độ ăn. Nhưng nhiều người chỉ nhìn tôi, ánh mắt như muốn nói: ‘Bác sĩ ơi, chính bác sĩ cũng béo thế kia mà'”, anh kể.
Anh Xiang gọi tình trạng của mình là “béo phì do áp lực tâm lý”. Lịch làm việc dày đặc khiến anh không có lựa chọn nào khác ngoài việc ăn bất cứ thứ gì có sẵn.
“Cứ hễ bận rộn và kiệt sức là tôi lại tăng cân. Tôi biết rõ mọi kiến thức về sức khỏe, nhưng bản thân lại không thể làm theo. Béo phì thực sự là bệnh nghề nghiệp của những bác sĩ như chúng tôi”, anh thừa nhận.
Phó giám đốc bệnh viện Yao Zheng cho biết bác sĩ cũng chỉ là người bình thường, phải đối mặt với áp lực công việc nặng nề.
“Lịch trình của họ rất bận rộn, quay cuồng giữa các ca phẫu thuật và hội chẩn, hầu như không có thời gian nghỉ ngơi hay tập luyện. Đây là những thói quen không lành mạnh”, ông nhận định.
Lần này, sau khi tham gia trại huấn luyện giảm cân do trung tâm nội tiết và quản lý cân nặng của bệnh viện tổ chức, bác sĩ Xiang đặt mục tiêu giảm 50kg trong một năm và tỏ ra lạc quan hơn hẳn.
Theo báo cáo về dinh dưỡng và bệnh mãn tính của người Trung Quốc do Ủy ban Y tế quốc gia công bố năm 2024, có tới 51% người trưởng thành nước này bị thừa cân – được xác định khi chỉ số khối cơ thể (BMI) vượt quá 24.
Câu chuyện của bác sĩ Xiang đã dấy lên nhiều thảo luận trên mạng xã hội. “Tôi hoàn toàn thấu hiểu anh ấy. Tôi cũng bị béo phì do làm việc quá sức. Mỗi khi căng thẳng, tôi lại tìm đến đồ ăn để giải tỏa”, một cư dân mạng bình luận.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Thế Giới
Hội đồng Bảo an bàn nghị quyết lập lực lượng bảo vệ eo biển Hormuz, Iran cảnh báo 'đừng khiêu khích'

Ngày 3-4, Iran cảnh báo Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc không nên có bất kỳ 'hành động khiêu khích' nào trước thềm cuộc bỏ phiếu về dự thảo nghị quyết cho phép dùng lực lượng bảo vệ tàu thuyền đi qua eo biển Hormuz.
"Bất kỳ hành động khiêu khích nào của những kẻ gây hấn và những người ủng hộ họ - kể cả tại Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc - liên quan đến tình hình ở eo biển Hormuz sẽ chỉ làm phức tạp tình hình", Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi nói.
Theo Hãng tin AFP, Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc đã hoãn cuộc bỏ phiếu dự kiến diễn ra vào ngày 3-4 về việc cho phép sử dụng lực lượng "mang tính phòng vệ" nhằm bảo vệ tàu thuyền đi qua eo biển Hormuz trước các cuộc tấn công của Iran.
Cơ quan gồm 15 thành viên này ban đầu dự kiến bỏ phiếu sáng 3-4 về dự thảo nghị quyết do Bahrain đề xuất, nhưng vào tối 2-4 (theo giờ New York, Mỹ), lịch trình đã được điều chỉnh.
Các nguồn tin ngoại giao cho biết lý do được đưa ra là Liên hợp quốc nghỉ lễ "Thứ Sáu Tuần Thánh", hay còn gọi là Thứ Sáu Tốt Lành (Good Friday) - một ngày lễ diễn ra vào Thứ Sáu trước Lễ Phục Sinh hàng năm.
Hiện chưa rõ cuộc bỏ phiếu sẽ được tổ chức vào ngày nào.
Iran đã gần như đóng cửa eo biển Hormuz, ảnh hưởng đến nguồn cung nhiên liệu và kinh tế toàn cầu, nhằm đáp trả các cuộc tấn công của Mỹ và Israel kể từ hôm 28-2.
"Chúng tôi không thể chấp nhận hành vi 'khủng bố kinh tế' vốn đang ảnh hưởng đến khu vực của chúng tôi và thế giới. Toàn thế giới đang bị ảnh hưởng do những diễn biến này" - Đại sứ Bahrain tại Liên hợp quốc Jamal Alrowaiei cho biết trong tuần này.
Ông nói bản dự thảo - đã qua nhiều lần chỉnh sửa và được Mỹ ủng hộ - "được đưa ra vào thời điểm quan trọng".
Trong bài phát biểu hôm 1-4, Tổng thống Mỹ Donald Trump kêu gọi các quốc gia đang thiếu nhiên liệu hãy "tự đi lấy dầu mỏ của các vị" tại eo biển Hormuz, đồng thời nói rằng lực lượng Mỹ sẽ không giúp họ.
Theo Hãng tin AFP, bản dự thảo thứ sáu và cũng là cuối cùng có nội dung cho phép các quốc gia thành viên - đơn phương hoặc trong khuôn khổ "các đối tác hải quân đa quốc gia tự nguyện" - sử dụng "mọi biện pháp phòng vệ cần thiết và tương xứng với tình hình".
Nội dung áp dụng cho eo biển Hormuz và vùng biển lân cận nhằm "bảo đảm việc đi lại và ngăn chặn các nỗ lực đóng cửa, cản trở hoặc can thiệp vào hoạt động hàng hải quốc tế qua eo biển Hormuz".
Biện pháp này sẽ có hiệu lực trong nhất 6 tháng.
Dự thảo nghị quyết đã được điều chỉnh nhằm thu hút sự ủng hộ của một số quốc gia tỏ ra hoài nghi, bao gồm Nga, Trung Quốc và Pháp.
Ngôn từ sửa đổi không còn viện dẫn rõ ràng Chương 7 của Hiến chương Liên hợp quốc, vốn cho phép Hội đồng Bảo an thông qua việc sử dụng lực lượng vũ trang để khôi phục hòa bình. Phiên bản mới nhất cũng nhấn mạnh tính chất phòng vệ của bất kỳ sự can thiệp nào.
Hôm 2-4, Đại sứ Pháp tại Liên hợp quốc Jerome Bonnafont nói rằng "Hội đồng Bảo an cần nhanh chóng xây dựng phản ứng phòng vệ cần thiết" sau khi các thành viên hồi tháng 3 đã bỏ phiếu lên án việc Iran phong tỏa eo biển Hormuz.
Trước đó, Tổng thống Emmanuel Macron nhận định một chiến dịch quân sự nhằm mở cửa tuyến đường thủy này là "không thực tế".
Hiện chưa rõ Nga và Trung Quốc - hai nước đều có quyền phủ quyết - có ủng hộ dự thảo nói trên hay không.
"Việc cho phép các quốc gia thành viên sử dụng vũ lực sẽ tương đương với việc hợp pháp hóa việc sử dụng vũ lực trái pháp luật và không phân biệt, điều chắc chắn sẽ làm tình hình leo thang hơn nữa và dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng" - Đại sứ Trung Quốc Phó Thông (Fu Cong) lưu ý.

Tổng thống Donald Trump tối 5/5 gây bất ngờ khi thông báo dừng Dự án Tự do, chiến dịch dẫn đường cho tàu thuyền qua eo biển Hormuz, chỉ sau một ngày triển khai. Ông tuyên bố muốn "xem liệu thỏa thuận với Iran có thể được hoàn tất và ký kết hay không".
Việc ông Trump phát động chiến dịch Dự án Tự do hôm 4/5 đã châm ngòi cho cuộc đấu hỏa lực giữa hai bên, khiến eo biển Hormuz tiếp tục dậy sóng sau gần một tháng yên tĩnh nhờ lệnh ngừng bắn. Trong khi Mỹ tuyên bố tấn công loạt xuồng cao tốc Iran và hộ tống một số tàu hàng đi qua Hormuz, Iran phóng tên lửa, UAV vào cơ sở dầu khí trọng yếu của UAE và bị cáo buộc tập kích các tàu thương mại gần eo biển.
Giao tranh tái bùng phát đe dọa thỏa thuận ngừng bắn mong manh giữa hai bên. Vài giờ trước thông báo của ông Trump, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Pete Hegseth tuyên bố chiến dịch dẫn đường tàu thương mại đi qua eo biển Hormuz chỉ "tạm thời và mang tính phòng vệ", khẳng định lệnh ngừng bắn vẫn được duy trì.
"Động thái của Tổng thống Trump cho thấy cánh cửa ngoại giao với Iran có thể vẫn chưa khép lại", Stephen Collinson, cây viết mảng chính trị của CNN, cho biết.
Theo Collinson, đây có thể là nhượng bộ chiến thuật của ông Trump nhằm mở đường cho đối thoại, một bước điều chỉnh để giảm nguy cơ đối đầu ngoài ý muốn, hoặc là một phần trong chiến lược gây áp lực tối đa mà ông chủ Nhà Trắng thường sử dụng.
Tạo dư địa cho ngoại giao
Eo biển Hormuz là tiêu điểm trong xung đột giữa Mỹ - Israel với Iran. Trong thời bình, đây là tuyến đường biển vận chuyển 20% nguồn cung dầu thế giới đến từ vùng Vịnh. Hormuz đã bị Iran phong tỏa gần như hoàn toàn ngay khi chiến sự bùng phát ngày 28/2, chỉ cho phép tàu của quốc gia "thân thiện" đi qua. Mỹ đáp trả bằng cách áp lệnh phong tỏa với mọi cảng biển Iran từ ngày 13/4.
Theo Tổ chức Hàng hải Quốc tế, hàng trăm tàu và khoảng 20.000 thủy thủ đã không thể đi qua Hormuz trong suốt cuộc xung đột. Tổng thống Trump ngày 3/5 cho biết nhiều nước đã liên hệ với Mỹ đề nghị hỗ trợ và Washington triển khai chiến dịch Dự án Tự do để "giải cứu" những phương tiện mắc kẹt.
Đụng độ lập tức xảy ra khi Mỹ ngày 4/5 điều các tàu khu trục mang tên lửa dẫn đường đi qua eo biển Hormuz và hỗ trợ hai tàu treo cờ nước này rời khỏi đây.
"Tuy nhiên, các cuộc đụng độ này chỉ ở quy mô nhỏ và không leo thang, cho thấy cả hai bên đều không muốn quay lại một cuộc chiến toàn diện", Collinson nhận định.
Cách tiếp cận cũng phản ánh phong cách quen thuộc của Tổng thống Trump trong chính sách đối ngoại. Ông thường đẩy áp lực lên mức cao, sau đó bất ngờ để ngỏ cánh cửa đối thoại khi cho rằng đối phương đã bị đặt vào tình thế phải cân nhắc thỏa hiệp.
Mỹ dừng Dự án Tự do có thể là dấu hiệu cho thấy Washington và Tehran đang tìm cách khôi phục động lực ngoại giao, sau khi các cuộc đàm phán giữa hai bên tại Pakistan hồi tháng 4 rơi vào bế tắc, một bình luận viên quốc tế khác của CNN là Nic Robertson nhận định.
Robertson cho rằng việc Mỹ ngừng "hoạt động quân sự mang tính tấn công" quanh eo biển Hormuz có thể giúp những tiếng nói ôn hòa hơn trong chính quyền Iran trở lại bàn đàm phán.
Trong khi đó, Collinson cho biết cần có thời gian để đánh giá hiệu quả của chiến lược này, bởi Iran vẫn giữ quan điểm cứng rắn về chương trình hạt nhân và khả năng kiểm soát eo biển Hormuz, điểm mấu chốt trong tiến trình đàm phán.
"Diễn biến tiếp theo sẽ phụ thuộc vào việc liệu Tổng thống Trump và giới lãnh đạo Iran có sẵn sàng cho nhau một lối thoát để hai bên giữ thể diện hay không", Collinson bình luận.
Giảm rủi ro xung đột
Triển vọng đàm phán là yếu tố đáng chú ý, nhưng tình hình thực địa ở eo biển Hormuz cũng cho thấy Mỹ khó có thể duy trì chiến dịch "Dự án Tự do" lâu dài. Dù chịu thiệt hại đáng kể từ đầu xung đột, Iran vẫn đủ năng lực quân sự để siết kiểm soát Hormuz. Iran còn áp đặt quy định về cấp phép và thu phí đối với tàu qua lại eo biển, rải thủy lôi để gây sức ép.
Theo cựu quan chức Hội đồng An ninh Quốc gia Mỹ Jennifer Gavito, việc vô hiệu hóa toàn bộ năng lực mà Iran có thể triển khai dọc tuyến hàng hải này là "cực kỳ khó khăn", ngay cả khi Mỹ tìm cách thiết lập một hành lang an toàn qua Hormuz cho các tàu thương mại.
"Theo tôi, gần như không thể làm được điều đó", bà Gavito nói với Bloomberg.
Hải quân Mỹ có thể dễ dàng xác định và phá hủy các mục tiêu cố định của Iran ven eo biển, nhưng sẽ rất khó đối phó với các hệ thống vũ khí cơ động. Iran có thể giấu bệ phóng tên lửa chống hạm trong hệ thống hầm ngầm ven núi, trong khi máy bay không người lái được phóng từ xe tải, còn xuồng cao tốc và thủy lôi tạo ra những mối đe dọa khó lường trên mặt biển.
Trong một ngày thực thi, Dự án Tự do đã đẩy hải quân Mỹ vào thế đối đầu trực diện với lực lượng Iran. Chỉ cần một tính toán sai ở Hormuz, xung đột có thể nhanh chóng leo thang.
Cựu phó tư lệnh tác chiến hải quân Mỹ Joe Sestak cảnh báo Iran vẫn còn khoảng 5.000 thủy lôi có thể được triển khai nhanh chóng, và nếu Washington rà quét chúng, "Tehran hoàn toàn có thể rải thêm 50 hoặc 60 quả khác". Điều đó khiến nhiệm vụ bảo đảm an toàn tuyệt đối cho tuyến hàng hải trở thành cuộc chơi tiêu hao kéo dài, tốn kém và chưa có hồi kết.
"Liệu Mỹ có thể loại bỏ hoàn toàn các mối đe dọa đó hay không?", Collin Koh, nhà nghiên cứu tại Trường S. Rajaratnam về Nghiên cứu Quốc tế ở Singapore, đặt câu hỏi.
Bài toán hộ tống cũng không đơn giản. Trước chiến sự, có hơn 100 chuyến tàu thương mại đi qua Hormuz mỗi ngày, trong khi Mỹ hiện chỉ có khoảng 12 khu trục hạm trong khu vực và mới hộ tống thành công hai tàu mang cờ Mỹ. Khoảng cách giữa quy mô nhiệm vụ và năng lực triển khai thực tế là rất lớn.
Quan trọng hơn, Iran không nhất thiết phải phong tỏa hoàn toàn Hormuz để đạt mục tiêu. Chỉ cần khiến các chủ tàu, hãng bảo hiểm và giới vận tải biển cảm thấy rủi ro quá lớn, lưu lượng hàng hải qua khu vực cũng có thể sụt giảm mạnh.
"Bạn không cần phải chặn hoàn toàn giao thông. Bạn chỉ cần khiến mọi người phải nghĩ lại trước khi đi qua", Gavito nhận định.
Tuy nhiên, việc dừng chiến dịch hộ tống không đồng nghĩa Mỹ đã từ bỏ chính sách gây sức ép với Iran. Ngay trong thông báo của mình, Tổng thống Trump đã khẳng định Mỹ vẫn duy trì lệnh phong tỏa với các cảng Iran. Theo ông chủ Nhà Trắng, biện pháp này đang khiến nền kinh tế Iran chịu áp lực nặng nề, do không thể xuất khẩu dầu bằng đường biển.
Maisoon Kafafy, cố vấn cấp cao về chương trình Trung Đông tại viện chính sách Hội đồng Đại Tây Dương, cho rằng có nhiều kịch bản có thể xảy ra trong thời gian tới.
"Kịch bản tích cực nhất là sức ép quân sự hiện nay tạo ra đòn bẩy đủ lớn để thúc đẩy một thỏa thuận ngoại giao nghiêm túc, không chỉ giải quyết vấn đề lưu thông qua eo biển mà còn xử lý cả cấu trúc an ninh nền tảng phía sau", bà Kafafy nói với ABC.
"Kịch bản đáng lo ngại hơn là thế đối đầu kéo dài, trong đó mỗi bước leo thang của một bên lại thu hẹp không gian để bên kia xuống thang mà không bị xem là nhượng bộ", bà tiếp tục.
Theo cố vấn này, ngay cả khi các điều kiện cho phép hoạt động vận tải thương mại nối lại an toàn, lưu lượng tàu thuyền qua Hormuz sẽ cần nhiều thời gian để quay lại như trước đây.
"Những gián đoạn nguồn cung hàng hóa, từ năng lượng, phân bón đến nguyên liệu đầu vào cho công nghiệp, đang từng bước tái định hình dòng chảy thương mại toàn cầu theo cách khó có thể sớm trở lại như trước", bà Kafafy nói.
Tin Gốc: Vnexpress

Nhóm công nhân về hưu sống tại tỉnh Poltava của Ukraine ngày 21/4 lên xe tới Chernobyl, nơi họ từng tham gia chiến dịch tẩy phóng xạ trong thảm họa hạt nhân xảy ra 40 năm trước.
Họ là một phần trong 600.000 binh sĩ, lính cứu hỏa, kỹ sư, thợ mỏ, nhân viên y tế được giới chức Liên Xô điều động trên khắp cả nước đến khắc phục sự cố của tại nhà máy điện hạt nhân Chernobyl.
Nhóm công nhân về hưu sống tại tỉnh Poltava của Ukraine ngày 21/4 lên xe tới Chernobyl, nơi họ từng tham gia chiến dịch tẩy phóng xạ trong thảm họa hạt nhân xảy ra 40 năm trước.
Họ là một phần trong 600.000 binh sĩ, lính cứu hỏa, kỹ sư, thợ mỏ, nhân viên y tế được giới chức Liên Xô điều động trên khắp cả nước đến khắc phục sự cố của tại nhà máy điện hạt nhân Chernobyl.
Vụ tan chảy lõi lò phản ứng tại nhà máy điện hạt nhân Chernobyl ngày 26/4/1986 là sự cố hạt nhân tồi tệ nhất lịch sử thế giới, khiến khoảng 4.000 người chết liên quan phơi nhiễm phóng xạ, hàng trăm nghìn người phải tái định cư và thiệt hại lên tới hàng trăm tỷ USD.
Những người được điều đến Chernobyl tham gia chiến dịch ứng cứu, tẩy phóng xạ được ví như "đội cảm tử", giúp thảm họa không trở nên tồi tệ hơn. Trong ảnh là nhà máy Chernobyl ngày 4/6, gần 40 năm sau khi thảm họa xảy ra.
Vụ tan chảy lõi lò phản ứng tại nhà máy điện hạt nhân Chernobyl ngày 26/4/1986 là sự cố hạt nhân tồi tệ nhất lịch sử thế giới, khiến khoảng 4.000 người chết liên quan phơi nhiễm phóng xạ, hàng trăm nghìn người phải tái định cư và thiệt hại lên tới hàng trăm tỷ USD.
Những người được điều đến Chernobyl tham gia chiến dịch ứng cứu, tẩy phóng xạ được ví như "đội cảm tử", giúp thảm họa không trở nên tồi tệ hơn. Trong ảnh là nhà máy Chernobyl ngày 4/6, gần 40 năm sau khi thảm họa xảy ra.
Ông Anatolii Krutik, 63 tuổi, người từng tham gia dọn dẹp ô nhiễm từ vụ rò rỉ phóng xạ, chụp ảnh trước nhà máy trong chuyến thăm ngày 21/4.
Trong 4 năm, những người như ông đã thực hiện các nhiệm vụ đầy rủi ro trong chiến dịch khắc phục hậu quả thảm họa. Trực thăng bay phía trên lõi lò phản ứng bị phơi lộ, thả cát và các vật liệu khác xuống để dập lửa. Công nhân rửa bụi phóng xạ khỏi các tòa nhà và đường phố, chôn máy móc nhiễm xạ, dọn rừng, thậm chí săn bắt động vật để làm chậm đà phát tán phóng xạ.
Ông Anatolii Krutik, 63 tuổi, người từng tham gia dọn dẹp ô nhiễm từ vụ rò rỉ phóng xạ, chụp ảnh trước nhà máy trong chuyến thăm ngày 21/4.
Trong 4 năm, những người như ông đã thực hiện các nhiệm vụ đầy rủi ro trong chiến dịch khắc phục hậu quả thảm họa. Trực thăng bay phía trên lõi lò phản ứng bị phơi lộ, thả cát và các vật liệu khác xuống để dập lửa. Công nhân rửa bụi phóng xạ khỏi các tòa nhà và đường phố, chôn máy móc nhiễm xạ, dọn rừng, thậm chí săn bắt động vật để làm chậm đà phát tán phóng xạ.
Sau sự cố, lò phản ứng số 4 tại nhà máy điện hạt nhân Chernoby được bao bọc bằng lớp bê tông cốt thép cực dày còn gọi là "quan tài đá". Tuy nhiên, nhiều người lo ngại lá chắn bê tông này có thể xuống cấp và sụp đổ theo thời gian, khiến phóng xạ thoát ra ngoài.
Năm 2016, dưới sự bảo trợ của Ngân hàng Tái thiết và Phát triển châu Âu, lá chắn thép gồm hai nửa hình vòm được chế tạo bởi tập đoàn Novarka của Pháp, cao 108 mét và nặng 36.000 tấn, được lắp đặt bao trùm "quan tài đá". Nó có tên là Cấu trúc Bảo vệ An toàn Mới (NSC), có tuổi thọ ít nhất là 100 năm và có thể chống bão.
Sau sự cố, lò phản ứng số 4 tại nhà máy điện hạt nhân Chernoby được bao bọc bằng lớp bê tông cốt thép cực dày còn gọi là "quan tài đá". Tuy nhiên, nhiều người lo ngại lá chắn bê tông này có thể xuống cấp và sụp đổ theo thời gian, khiến phóng xạ thoát ra ngoài.
Năm 2016, dưới sự bảo trợ của Ngân hàng Tái thiết và Phát triển châu Âu, lá chắn thép gồm hai nửa hình vòm được chế tạo bởi tập đoàn Novarka của Pháp, cao 108 mét và nặng 36.000 tấn, được lắp đặt bao trùm "quan tài đá". Nó có tên là Cấu trúc Bảo vệ An toàn Mới (NSC), có tuổi thọ ít nhất là 100 năm và có thể chống bão.
Ông Anatolii Taranenko, 62 tuổi, một trong những công nhân được cử đến hỗ trợ dọn dẹp chất gây ô nhiễm ở nhà máy Chernobyl.
Năm 1989, ông giúp đảm bảo an ninh tại các cơ sở bỏ hoang quanh nhà máy. "Hồi đó là vậy. Khi người ta cần mình, mình đi", ông Taranenko nói, cho biết ông vẫn phải điều trị các vấn đề sức khỏe do ảnh hưởng của phóng xạ.
"Chúng tôi là quân nhân. Một ngày là lính, mãi mãi là lính. Tôi sống như vậy. Phải tự đứng vững, không thể cứ buông xuôi", Taranenko cho hay.
Ông Anatolii Taranenko, 62 tuổi, một trong những công nhân được cử đến hỗ trợ dọn dẹp chất gây ô nhiễm ở nhà máy Chernobyl.
Năm 1989, ông giúp đảm bảo an ninh tại các cơ sở bỏ hoang quanh nhà máy. "Hồi đó là vậy. Khi người ta cần mình, mình đi", ông Taranenko nói, cho biết ông vẫn phải điều trị các vấn đề sức khỏe do ảnh hưởng của phóng xạ.
"Chúng tôi là quân nhân. Một ngày là lính, mãi mãi là lính. Tôi sống như vậy. Phải tự đứng vững, không thể cứ buông xuôi", Taranenko cho hay.
Các cựu công nhân đi qua cổng rà soát phóng xạ trong chuyến thăm nhà máy.
Các cựu công nhân đi qua cổng rà soát phóng xạ trong chuyến thăm nhà máy.
Các cựu công nhân đặt hoa tại một tượng đài trong khuôn viên nhà máy.
"Dịp kỷ niệm 40 năm này vừa là lời nhắc nhớ về một bi kịch đau thương, vừa là cơ hội quý giá để tôi được đoàn tụ với những người đồng đội vào sinh ra tử", ông Oleksii Harbuz, 72 tuổi, nói. "Biết bao đồng nghiệp của chúng tôi đã nằm xuống theo năm tháng, nhưng những người còn lại vẫn phải kiên cường bước tiếp".
"Lần đầu tiên trở lại nơi này sau 40 năm, cảm xúc trong tôi thực sự trào dâng. Nỗi đau quá đỗi sâu sắc khiến tôi không cầm được nước mắt. Dẫu vậy, thật tốt khi chúng tôi vẫn có thể gặp lại nhau như thế này", ông cho biết thêm.
Các cựu công nhân đặt hoa tại một tượng đài trong khuôn viên nhà máy.
"Dịp kỷ niệm 40 năm này vừa là lời nhắc nhớ về một bi kịch đau thương, vừa là cơ hội quý giá để tôi được đoàn tụ với những người đồng đội vào sinh ra tử", ông Oleksii Harbuz, 72 tuổi, nói. "Biết bao đồng nghiệp của chúng tôi đã nằm xuống theo năm tháng, nhưng những người còn lại vẫn phải kiên cường bước tiếp".
"Lần đầu tiên trở lại nơi này sau 40 năm, cảm xúc trong tôi thực sự trào dâng. Nỗi đau quá đỗi sâu sắc khiến tôi không cầm được nước mắt. Dẫu vậy, thật tốt khi chúng tôi vẫn có thể gặp lại nhau như thế này", ông cho biết thêm.
Nhóm cựu công nhân cùng nhau dùng bữa trong chuyến thăm Chernobyl.
Ông Volodymyr Vechirko, 62 tuổi (đội mũ, đang lấy thức ăn), cho biết ông được điều tới Chernobyl vào mùa hè năm 1986 để xử lý lớp đất bề mặt nhiễm xạ, làm sạch các tòa nhà và đảm bảo an toàn cho các lò phản ứng khác.
Ông bị bệnh suốt phần lớn cuộc đời, điều ông cho là hệ quả của thời gian làm việc tại đây, với các triệu chứng chóng mặt mạn tính, suy nhược, đau nhức thường xuyên. "Thật khó kìm nén cảm xúc khi quay về đây. Thật buồn vô cùng khi so sánh nơi này ngày trước với hiện tại", ông nói.
Nhóm cựu công nhân cùng nhau dùng bữa trong chuyến thăm Chernobyl.
Ông Volodymyr Vechirko, 62 tuổi (đội mũ, đang lấy thức ăn), cho biết ông được điều tới Chernobyl vào mùa hè năm 1986 để xử lý lớp đất bề mặt nhiễm xạ, làm sạch các tòa nhà và đảm bảo an toàn cho các lò phản ứng khác.
Ông bị bệnh suốt phần lớn cuộc đời, điều ông cho là hệ quả của thời gian làm việc tại đây, với các triệu chứng chóng mặt mạn tính, suy nhược, đau nhức thường xuyên. "Thật khó kìm nén cảm xúc khi quay về đây. Thật buồn vô cùng khi so sánh nơi này ngày trước với hiện tại", ông nói.
Hình vẽ hươu trên tường trong thị trấn bỏ hoang Pripyat, Ukraine, gần khu vực thảm họa hạt nhân Chernobyl.
Hình vẽ hươu trên tường trong thị trấn bỏ hoang Pripyat, Ukraine, gần khu vực thảm họa hạt nhân Chernobyl.
Dấu tích đổ nát của một công viên giải trí bỏ hoang suốt 4 thập kỷ ở Pripyat.
Dấu tích đổ nát của một công viên giải trí bỏ hoang suốt 4 thập kỷ ở Pripyat.
Phòng điều khiển bị bỏ hoang của lò phản ứng số 4 trong ảnh chụp ngày 6/4.
Phòng điều khiển bị bỏ hoang của lò phản ứng số 4 trong ảnh chụp ngày 6/4.
Viktor Hluhovtsov, 66 tuổi, cho biết ông "có cả đống bệnh trong người" sau những ngày tháng tham gia chiến dịch tẩy xạ ở Chernobyl.
Sau nhiều tuần nằm viện trong năm nay, ông đã hồi phục. "Ơn trời, tôi đã sống sót. Giờ tôi chỉ hy vọng sống đủ lâu để thấy chiến sự Nga - Ukraine kết thúc", ông nói.
Viktor Hluhovtsov, 66 tuổi, cho biết ông "có cả đống bệnh trong người" sau những ngày tháng tham gia chiến dịch tẩy xạ ở Chernobyl.
Sau nhiều tuần nằm viện trong năm nay, ông đã hồi phục. "Ơn trời, tôi đã sống sót. Giờ tôi chỉ hy vọng sống đủ lâu để thấy chiến sự Nga - Ukraine kết thúc", ông nói.
Tin Gốc: Vnexpress

