Tháng 8/2010, Baggio nhậm chức Trưởng bộ phận kỹ thuật của Liên đoàn Bóng đá Italy (FIGC), thay người tiền nhiệm – cựu HLV tuyển Italy Azeglio Vicini. Đến tháng 12/2011, cựu tiền đạo này trình lên FIGC bản đề án có tựa đề “Làm mới tương lai”. Nhưng ngày 23/1/2013, Baggio từ chức, tuyên bố FIGC phớt lờ những ý tưởng cải cách, khiến ông chán nản và quyết định rời đi.
Đề án của chủ nhân Quả Bóng Vàng 1993 này chạm đến mọi ngóc ngách bóng đá Italy. Baggio đã quy tụ một đội ngũ gồm 50 cộng sự tâm huyết, gồm các HLV, nhà nghiên cứu, chuyên gia và cố vấn, để phân tích dữ liệu và tham vấn ý kiến từ các chiến lược gia, tuyển trạch viên cũng như giới học giả. Họ đã nghiên cứu kỹ lưỡng các mô hình bóng đá thành công từ nước ngoài như Tây Ban Nha, Pháp và Đức, để xây dựng nên một tập hồ sơ toàn diện 900 trang.
Tuy nhiên, bản đề án này phần lớn đã bị “xếp xó”. Bản thân Baggio chỉ nhận được một sự tiếp đón chớp nhoáng và lạnh nhạt, thông qua một cuộc họp dài 15 phút với các lãnh đạo FIGC. Đề án của ông ngày đó được “phê duyệt” trên danh nghĩa nhưng chưa bao giờ được cấp vốn hay triển khai thực tế. Những nguồn lực cam kết, điển hình là khoản kinh phí 10 triệu Euro (khoảng 12 triệu USD), không bao giờ tồn tại, và đề án này mãi là một “văn bản chết” đối với FIGC.
“Tôi và các cộng sự đã phải chờ đợi 5 tiếng đồng hồ trong phòng chờ chỉ để có đúng 15 phút trình bày dự án”, Baggio từng hồi tưởng. Thậm chí, FIGC còn không cho Baggio thuyết trình về phần tuyển trạch trong đề án, vì cho rằng nó thuộc thẩm quyền của HLV huyền thoại Arrigo Sacchi – người bấy giờ từng được Liên đoàn mời về để trực tiếp tham vấn và vạch ra kế hoạch.
Sau ngày từ chức, Baggio cay đắng nói: “Tôi không được phép làm việc. Bản kế hoạch 900 trang của tôi vẫn chỉ là mớ giấy lộn. Tôi không thích ngồi vào một vị trí chỉ để cho có, tôi muốn được làm việc thực chất”.
Bản kế hoạch “Làm mới tương lai” của Baggio tập trung vào 5 lĩnh vực then chốt. Thứ nhất là cải tổ hệ thống đào tạo trẻ. Ông muốn thay đổi tư duy từ việc ưu tiên tuyển chọn cầu thủ nhí dựa trên thể chất sang đánh giá trí thông minh thể thao, kỹ thuật, khả năng phối hợp, kỹ năng làm chủ quả bóng, năng lực ra quyết định và tư duy chơi bóng trong những môi trường đào tạo chất lượng hơn.
Điểm cốt yếu trong triết lý của Baggio là đưa bóng đá Italy trở lại với giá trị kỹ thuật và cảm giác bóng. Xu hướng ưu tiên sức mạnh thể chất được ông miêu tả là “tách biệt khỏi bối cảnh thực tế của trận đấu”. Baggio không loại bỏ thể lực, nhưng ông muốn thay đổi cán cân, ưu tiên những tài năng thực thụ hơn là những cầu thủ chỉ có thể hình đồ sộ nhưng vụng về.
Thứ hai là đào tạo HLV, nhấn mạnh không chỉ vào chiến thuật mà còn giảng dạy về các giá trị, đạo đức và sự phát triển con người toàn diện. Baggio khẳng định rằng việc nâng cao chất lượng đội ngũ giảng dạy ở cấp độ cơ sở là nền tảng cốt lõi. Ông yêu cầu các tiêu chí khắt khe hơn đối với HLV, đòi hỏi họ phải có nền tảng giáo dục vững chắc. Nói cách khác, ngoài kiến thức chuyên môn và kinh nghiệm thực chiến, các HLV sau khi lấy bằng còn phải có kỹ năng sư phạm chuẩn mực.
Thứ ba là về tuyển trạch và nhận diện tài năng. Baggio mong muốn thiết lập một mạng lưới tuyển trạch toàn quốc, chia nước Italy thành 100 đặc khu bóng đá, mỗi khu vực đặt dưới sự giám sát của ba HLV được FIGC công nhận. Hệ thống này sẽ theo dõi hơn 50.000 trận đấu mỗi năm để phát hiện tài năng sớm, nuôi dưỡng họ bằng đội ngũ chuyên gia chất lượng và duy trì tính kết nối chặt chẽ giữa các học viện với HLV đặc khu. Sự tương tác này được duy trì thông qua cơ sở dữ liệu quốc gia, với kho lưu trữ hồ sơ và số liệu thống kê hiện đại. Mô hình này tương đồng với cách mà Na Uy đã thực hiện để vực dậy nền bóng đá của họ.
Thứ tư là đầu tư cơ sở hạ tầng và đổi mới công nghệ. Baggio muốn hiện đại hóa cơ sở vật chất tại Trung tâm huấn luyện quốc gia Coverciano và trên khắp Italy. Ông đề xuất FIGC hợp tác với các nhà nghiên cứu để học hỏi các mô hình tối ưu từ nước ngoài, từ đó thu thập dữ liệu và phát triển các phương pháp huấn luyện dựa trên bằng chứng cụ thể, gồm cả kho lưu trữ đa phương tiện cho các bài tập, trận đấu và phân tích hiệu suất.
Kho lưu trữ này không chỉ là nơi cung cấp các bài tập và bài kiểm tra chuẩn hóa cho các HLV, mà còn là một “thư viện số” với các video các trận đấu để theo dõi sát sao tiến trình phát triển của từng tài năng trẻ. Đứng sau hệ thống này là một nhóm nghiên cứu thường trực, phối hợp cùng các thực tập sinh đại học để không ngừng đổi mới phương pháp, đảm bảo cầu thủ trẻ của Italy được tiếp cận với những tư duy huấn luyện hiện đại nhất thế giới.
Cuối cùng là tập trung vào phẩm chất con người. Baggio đề xuất tích hợp giáo dục đạo đức, hành vi chuẩn mực, trách nhiệm xã hội như những yếu tố cốt lõi và nguyên tắc định hướng, áp dụng với cả đào tạo cầu thủ lẫn HLV. Mục tiêu là tạo ra những cá nhân có trách nhiệm và phát triển toàn diện, chứ không chỉ là những cỗ máy đá bóng, một tư tưởng gắn liền với triết lý sống của chính Baggio.
Thực trạng bóng đá trẻ Italy
Trong khoảng 20 năm qua, các CLB Italy bị chỉ trích vì bỏ bê công tác đào tạo trẻ. Chỉ trong thập kỷ gần đây, sự chú trọng mới dần trở lại với sự xuất hiện của Juventus Next Gen hay lứa cầu thủ tiềm năng của AC Milan.
Nếu lấy UEFA Youth League (Cup C1 dành cho lứa trẻ) làm thước đo, phải mất 10 năm kể từ khi giải đấu ra đời là mùa 2013-2014, một đội bóng Italy mới lọt vào được trận chung kết (AC Milan mùa 2023-2024, nhưng để thua Olympiacos 0-3).
Ở cấp độ quốc gia, đội U17 Italy có thành tích khá khiêm tốn ở World Cup. Kể từ năm 1993, họ 10 lần không vượt qua vòng loại và chỉ 6 lần góp mặt. Tuy nhiên, tại giải vô địch châu Âu, Italy khá hơn với vị trí á quân các năm 2013, 2018, 2019, vô địch năm 2024 và vào bán kết năm 2025.
Với đội U19 Italy, sau khi về nhì vào các năm 2016 và 2018, họ cũng vô địch U19 châu Âu năm 2023. Pio Esposito, tài năng trẻ triển vọng của Inter Milan và vừa đá hỏng quả luân lưu đầu tiên trước Bosnia, là thành viên chủ chốt của tập thể vô địch năm ấy.
Đội U21 Italy thì vẫn được xem là niềm tự hào của nền bóng đá nước này, đang đồng nắm giữ kỷ lục 5 lần vô địch châu Âu cùng với Tây Ban Nha.
Nhìn vào những thống kê này, có vẻ như “mầm non” của bóng đá Italy không hề tệ. Nhưng câu hỏi đặt ra những ngày này – sau khi Italy thua Bosnia và lần thứ ba liên tiếp không được dự VCK World Cup – vẫn là nếu đề án của Baggio được thực thi từ hơn 10 năm trước, liệu vị thế của bóng đá Italy hiện tại có khác đi?
Nhìn lại lịch sử, U21 Italy từng làm nên sự thống trị tuyệt đối ở châu Âu khi thâu tóm cả 5 chức vô địch chỉ trong vòng 12 năm. Đó là giai đoạn hoàng kim với những lần đăng quang vào các năm 1992, 1994, 1996, 2000 và 2004. Nhưng từ đó đến nay, tất cả chỉ còn là con số 0 tròn trĩnh. Thực tế, Italy thậm chí còn không thể tiến xa hơn tứ kết từ năm 2019, trong đó có hai lần bị loại ngay từ vòng bảng, với thất bại cay đắng nhất là lần bị loại ngay trên sân nhà.
Ở cấp độ U20, vốn là nền tảng để cạnh tranh tại các kỳ World Cup, đội U20 Italy cũng từng trải qua giai đoạn đen tối khi không thể vượt qua vòng loại trong ba kỳ liên tiếp từ 2011 đến 2015. Dù sau đó tình hình có khởi sắc với vị trí thứ ba năm 2017, rồi hạng tư, và về nhì vào năm 2023. Nhưng đến 2025, họ lại gây thất vọng khi dừng bước ngay từ vòng 1/8.
Thành bại của một lứa trẻ không đảm bảo cho thành công hay thất bại của ĐTQG trong tương lai, nhưng nó là thước đo phản ánh sức khỏe tổng thể của cả một hệ thống bóng đá và mang đến cái nhìn khái quát về những gì sắp diễn ra.
Một trong những vấn đề nữa mà huyền thoại Baggio từng chỉ ra chính là bóng đá Italy mang tư duy huấn luyện cục bộ. Trong lịch sử, chỉ duy nhất một HLV ngoại từng dẫn dắt tuyển Italy là Helenio Herrera, và ông cũng chỉ cầm quân vỏn vẹn 4 trận. Với một quốc gia, việc có một HLV nội dẫn dắt đội tuyển là niềm tự hào dân tộc. Không có gì sai khi tin dùng các HLV trong nước, miễn là họ thực sự chất lượng.
Nhưng sự e dè trong việc học hỏi, cập nhật những “phiên bản” bóng đá tân thời từ bên ngoài và khước từ những tư tưởng mới để mở rộng tầm nhìn chính là biểu hiện rõ nhất cho những gì đang chệch nhịp của bóng đá Italy hiện nay. Cesc Fabregas, HLV người Tây Ban Nha đang gây tiếng vang cùng Como ở Serie A, thường xuyên bị các đồng nghiệp người Italy chỉ trích khi ông bảo vệ triết lý bóng đá dựa trên kiểm soát bóng và so sánh nó trong tương quan với nước sở tại.
Nói như Baggio, bóng đá Italy thất bại trong việc ưu tiên “mối quan hệ với quả bóng”, mà quá chú trọng vào thể chất thay vì kỹ thuật và sự khéo léo của các cầu thủ. Tất cả đều quay lại bài toán đào tạo HLV – điều mà Baggio hằng mong mỏi – và sự phát triển nhất quán về chiến thuật, về cách thức mới để phát huy tối đa tiềm năng cầu thủ, cũng như sự kết nối chặt chẽ giữa FIGC và các học viện.
Từ khóa “mối quan hệ với quả bóng” gợi nhớ về lần tuyển Italy nâng cao cup vàng thế giới lần thứ tư vào năm 2006. Andrea Pirlo ngày ấy xuất hiện trong buổi tiệc mừng công với chiếc áo in dòng chữ “No Pirlo No Party” mà đội tuyển dành cho. Mọi thứ dường như đã là một điềm báo. Với sự thoái trào và giải nghệ của nhạc trưởng tài hoa Pirlo, tuyển Italy dần lao dốc không phanh. Họ bị loại ngay từ vòng bảng World Cup 2010 và 2014, và khi không còn Pirlo, họ thậm chí không thể vượt qua vòng loại các năm 2018, 2022 và giờ là 2026.
Trong đường hầm tăm tối đó, chỉ có một điểm sáng duy nhất, một ngoại lệ duy nhất, là chức vô địch Euro 2020 trong điều kiện đặc biệt của đại dịch. Đó là danh hiệu có được sau khi thầy trò Roberto Mancini đánh bại Tây Ban Nha và Anh trên chấm luân lưu, nhờ vào lối chơi của một tập thể mà kiến trúc sư trưởng là Jorginho – một người gốc Brazil nhập tịch vốn chưa bao giờ được truyền thông Italy đánh giá đúng tầm.
Mọi thứ phải bắt đầu từ bộ máy lãnh đạo. Sự sụp đổ về chuyên môn, như ký giả kỳ cựu Enrico Curro của báo Italy La Repubblica nhận định, luôn song hành với thất bại về mặt quản trị: “Kết quả bết bát của bóng đá trái ngược hoàn toàn với những thành công chưa từng có của điền kinh, các môn Olympic, tennis hay bóng chuyền…”.
Những ngày này, khi tuyển Italy lần thứ ba liên tiếp lỡ hẹn World Cup, câu chuyện về bản đề án 900 trang của Baggio lại trở thành một nỗi nuối tiếc “giá như”.
- Với việc lọt vào chung kết, Bayern đã tiến thêm một bước nữa tới mục tiêu ăn ba. Ông kỳ vọng gì ở đội bóng trong trận bán kết Champions League sắp tới với PSG?
- Hai trận đấu với PSG sẽ đòi hỏi mọi nguồn lực của chúng tôi. Mọi cầu thủ đều phải đạt phong độ cao nhất. Đội bóng cần tái lập chính xác những gì họ đã cho thấy trong chiến thắng 2-1 ở vòng bảng tại Paris và phải làm điều đó trong cả hai lượt trận. Bấy giờ, thầy trò Vincent Kompany đã chơi một thứ bóng đá tuyệt diệu trong hiệp một. Và trong hiệp hai, sau chiếc thẻ đỏ của Luis Diaz, cách họ phòng ngự làm tôi nhớ đến câu nói kinh điển của Sepp Herberger (HLV huyền thoại giúp Đức vô địch World Cup 1954). Đó là "Mình vì mọi người, mọi người vì mình". Cách Bayern phòng ngự thật sự là hình mẫu. Họ lăn xả trước mọi cú dứt điểm, mọi pha rê bóng của đối phương. Trận đấu đó chính là tiêu chuẩn cho hai lượt trận bán kết này.
- Liệu đây có phải là trận chung kết sớm của giải đấu không?
- Tất nhiên, đây hoàn toàn có thể là một trận chung kết trong mơ, nhưng hiện tại nó là vòng bán kết. Arsenal đã được khen ngợi trong một thời gian dài, nhưng cuối cùng họ lại có dấu hiệu hụt hơi tại giải quốc nội và có thể vụt mất chức vô địch Ngoại hạng Anh vào tay Man City. Dù vậy, tôi không bao giờ đánh giá thấp hai đội bóng còn lại ở bán kết.
- Điều gì khiến PSG trở nên nguy hiểm đến vậy?
- Kể từ khi Luis Enrique tiếp quản ghế HLV vào năm 2023, PSG đã trở thành một tập thể có chiều sâu và được xây dựng rất thông minh. PSG đã chứng minh được một điều cốt lõi. Đó là bạn không thể mua được tất cả mọi thứ, mà phải xây dựng đội bóng bằng sự kiên nhẫn. Khi chúng tôi đánh bại họ trong trận chung kết Champions League năm 2020, họ có Neymar và Kylian Mbappe. Một năm sau, Lionel Messi xuất hiện. Xét về danh tiếng, đó là một đội hình cực kỳ khủng khiếp, nhưng rõ ràng nó không hoạt động như một khối thống nhất giống như tập thể hiện tại. Bây giờ, họ là một cấu trúc thông minh, sở hữu chất lượng đặc biệt ở tuyến giữa và hàng công.
- Sau chiến thắng 2-0 trước Liverpool, Chủ tịch PSG Nasser Al-Khelaifi – người đứng đầu quỹ đầu tư Qatar Sports Investments (QSI) – đã được người hâm mộ tung hô và xin chụp ảnh cùng. Một viễn cảnh khó có thể xảy ra tại Đức, thưa ông?
- Tôi mừng cho Nasser khi cậu ấy nhận được phản ứng tích cực từ người hâm mộ. Nhưng công bằng mà nói, họ phải mang ơn cậu ấy. PSG là ai trước khi QSI tiếp quản? Tôi vẫn còn nhớ sau khi họ thua chúng tôi trong trận chung kết năm 2020, Nasser đã hoàn toàn suy sụp. Khi đó tôi đã nói với cậu ấy: "Nasser, cậu phải kiên nhẫn. Trong bóng đá, không có gì là tự nhiên mà có. Cậu phải nỗ lực vì mọi thứ, mang về những bản hợp đồng thông minh. Tiền không quyết định tất cả. Trong phòng thay đồ phải có một tinh thần thép, thứ sẽ giúp cậu có thêm 3-5% sức mạnh cuối cùng để chạm tay vào chiếc cúp". Việc họ lại góp mặt ở bán kết không phải ngẫu nhiên. Họ đang trình diễn một thứ bóng đá tuyệt vời.
- Dù vậy, CLB này vẫn đầu tư rất nhiều tiền: 961 triệu USD cho đội hình, tương đương mức thâm hụt chuyển nhượng 468 triệu USD trong ba năm qua. Điều này làm sao phù hợp với Luật Công bằng Tài chính?
- Khi họ mua Neymar, Mbappe và Messi, PSG thực sự đã tạo ra áp lực cực lớn lên các đại gia châu Âu khác bằng chi phí chuyển nhượng và đặc biệt là tiền lương. Hiện tại cả ba cầu thủ đó đều không còn ở Paris, giúp CLB làm sạch bảng cân đối kế toán một cách đáng kể. Hơn nữa, HLV hiện tại đã mang đến một tinh thần mới. Trước đây, người ta đến PSG vì tiền, còn bây giờ, họ đến vì đây là một trong ba điểm đến hàng đầu châu Âu. Phải thừa nhận rằng họ đã làm việc rất tốt. Bóng đá châu Âu nên cảm thấy may mắn khi những đội bóng mạnh như vậy không còn chỉ tập trung ở Anh hay Tây Ban Nha.
- Liệu Bayern có thể đối đầu với các đại gia châu Âu khác trong cuộc cạnh tranh tài chính không cân sức này không?
- Cấu trúc của chúng tôi hoàn toàn khác, Bayern phải tự mình kiếm từng đồng. Tuy nhiên, trong những năm qua, chúng tôi luôn duy trì được một đội hình đủ sức cạnh tranh. Trong 15 năm qua, Bayern đã 13 lần vô địch Bundesliga và hai lần lên ngôi tại Champions League cùng nhiều danh hiệu khác. Chúng tôi làm việc hiệu quả trong phạm vi nguồn lực của mình. Chúng tôi thành công về mặt thể thao, nhưng phải đảm bảo sự nghiêm túc và bền vững về tài chính. Đó là tôn chỉ quan trọng. Chúng tôi cũng từng có hai-ba năm chi tiêu hơi quá tay cho chuyển nhượng và lương cầu thủ.
- Uli Hoeness từng chia sẻ trong podcast của Markus Soder về những bất đồng trong kỳ chuyển nhượng mùa hè vừa qua. Có người vẫn muốn vung 175 triệu USD để mua sắm cầu thủ đắt đỏ, nhưng "những người cũ" đã thắng thế với chiến lược trao cơ hội cho các cầu thủ trẻ. Chuyện đó có đúng không?
- Tôi thực lòng không bao giờ tiết lộ chuyện nội bộ. Ngay từ khi Kompany nhậm chức, chúng tôi đã thống nhất rằng học viện bóng đá trẻ phải được nâng tầm đúng với vị thế vốn có. HLV đã hiện thực hóa mong muốn đó một cách hoàn hảo. Mùa này, cậu ấy đã trình làng 10 cầu thủ trẻ ra mắt chuyên nghiệp. Các bạn có thể tưởng tượng một cầu thủ 18 tuổi sẽ cảm thấy thế nào khi được thi đấu cùng đội hình này trước 75.000 khán giả tại Allianz Arena không? Đó là lời khẳng định mạnh mẽ rằng họ thực sự có tương lai tại đây. Với chúng tôi, đó là một "Conditio sine qua non" – nghĩa là điều kiện tiên quyết không thể thay đổi.
- Thứ nhất, vì chúng tôi đã đầu tư hơn 117 triệu USD vào học viện và vẫn đang rót vào đó một khoản kinh phí khổng lồ hàng năm. Chúng tôi muốn tận dụng học viện này để tự đào tạo cầu thủ một cách bài bản. Hiện tại, nỗ lực đó đang hái quả ngọt với những cái tên như Josip Stanisic, Aleksandar Pavlovic, Lennart Karl hay cả Alphonso Davies và Jamal Musiala – những người từng khoác áo các đội trẻ của chúng tôi. Thứ hai, người hâm mộ rất thích việc HLV trưởng ưu tiên và thúc đẩy các nhân tố cây nhà lá vườn. Mọi phương án khác đều không đúng với bản sắc của Bayern.
- Sự phát triển vượt bậc của Karl có phải là ví dụ điển hình nhất không?
- Tôi muốn nhắc thêm cả Tom Bischof, người đã gia nhập chúng tôi vào mùa hè dù không phải do chúng tôi đào tạo từ đầu. Nếu không có triết lý mà chúng tôi đang theo đuổi, cả hai sẽ có ít thời gian thi đấu hơn nhiều và khó lòng thu hút được sự chú ý như hiện tại. Karl đang có cơ hội lớn để cùng tuyển Đức tham dự World Cup hè này, còn Bischof đang là đội trưởng đội U21 và luôn là một trong những cầu thủ xuất sắc nhất trên sân. Uli Hoeness và tôi chính là minh chứng rõ nhất cho con đường này.
- Ông có thể giải thích rõ hơn không?
- Thời của chúng tôi cũng y hệt như vậy. Khi tôi còn là một cầu thủ trẻ gia nhập Bayern, đội hình lúc đó có tới 8 nhà VĐTG, những người vừa lên ngôi tại Bundesliga và Cup C1. Việc cạnh tranh vị trí khi đó chẳng khác nào một "nhiệm vụ cảm tử" mà tôi tự dấn thân vào. Nhưng tôi đã làm được. Để thành công, bạn cần một HLV tin tưởng mình, và dĩ nhiên, bản thân bạn phải nỗ lực hết mình. Với tôi, người đó là Dettmar Cramer. Và đó cũng chính là sự kết nối hiện tại giữa các cầu thủ trẻ và HLV của chúng tôi.
- Liệu mùa hè này Kompany sẽ có được những cầu thủ ưu thích của mình, chứ không chỉ là "bánh táo" từ Uli Hoeness?
- (Cười) Đừng quên Uli là người vùng Swabia (nổi tiếng tiết kiệm). Bánh táo thì lúc nào cũng rẻ hơn những thương vụ đắt đỏ rồi. Nhưng lịch sử Bayern cho thấy thỉnh thoảng chúng tôi vẫn thực hiện những bản hợp đồng bom tấn. Tuy nhiên, có một tiêu chí quyết định.
- Tiêu chí đó là gì?
- Một bản hợp đồng đắt giá phải là một "cầu thủ tạo nên sự khác biệt". Harry Kane là một người như thế, Arjen Robben hay Franck Ribery cũng vậy. Khi chi tiền, những cầu thủ đó phải thay đổi được cục diện trận đấu trên sân. Với Harry, chúng tôi đã hoàn toàn đúng đắn, giống như với Franck và Arjen trước đây. Có những lúc chúng tôi chọn người không phù hợp, nhưng dĩ nhiên, Bayern sẽ luôn tiếp tục thu hút những siêu sao hàng đầu.
- Có thể là ngay mùa hè này?
- Chúng tôi đang có một tập thể vận hành cực tốt. Kể từ năm 2020, chưa bao giờ Bayern chơi thứ bóng đá đẹp mắt, thành công và mang lại nhiều cảm xúc đến thế. Thỉnh thoảng tôi cũng đọc bình luận trên Instagram đấy.
Ngay cả những người trước đây từng ghét Bayern giờ cũng bắt đầu thấy đội bóng có thiện cảm hơn. Điều này bắt đầu khiến tôi thấy hơi lạ lẫm rồi đây (cười).
- Pep Guardiola tuần trước nói trong một cuộc họp báo rằng ông ấy chắc chắn Kompany một ngày nào đó sẽ là người kế nhiệm mình tại Man City. Phát ngôn này có làm ông lo ngại?
- Hiện tại tôi rất thong thả. Vincent đã chủ động gia hạn hợp đồng với chúng tôi đến năm 2029. Tất nhiên, thành công của cậu ấy đang được cả châu Âu chú ý. Trận đấu gần nhất của chúng tôi với Real Madrid đã thu hút gần 1 tỷ người xem. Cách chúng tôi chơi bóng, số lượng bàn thắng ghi được... tất cả đều đang được cả thế giới dõi theo. Nhưng tôi tin cậu ấy sẽ ở lại đây rất lâu.
- Điều gì khiến ông chắc chắn đến vậy?
- Vì cậu ấy đang hạnh phúc ở đây. Cậu ấy sống ở Grunwald, chỉ cách nhà tôi 4 căn. Tôi có cảm giác gia đình cậu ấy đang rất thoải mái, lũ trẻ cũng vậy. Tôi biết điều đó vì các cháu của tôi học cùng trường với hai con của cậu ấy. Hiện tại, Bayern đang ở trong một trạng thái lý tưởng. Tôi luôn có một câu tâm niệm: "Tại Bayern, dù có Franz Beckenbauer đi chăng nữa, thì nhân viên quan trọng nhất vẫn luôn là HLV".
- Nhiều người đã sớm coi Michael Olise là một "Arjen Robben mới" và là ứng cử viên nặng ký cho Quả Bóng Vàng. Ông có đồng tình không?
- Olise thực sự quá đỗi tài năng. Thú thực, tôi rất ấn tượng với sự khiêm tốn, thậm chí là có phần ngại truyền thông của cậu ấy. Trong thế giới bóng đá ngày nay, đó là một trường hợp ngoại lệ hiếm hoi. Olise là một chàng trai tốt, và trên sân cỏ, cậu ấy đơn giản là xuất chúng, cái cách cậu ấy tận hưởng và biến bóng đá thành những màn ảo thuật. Vì vậy, chẳng có gì ngạc nhiên khi cậu ấy lại được người hâm mộ yêu mến và kỳ vọng lớn đến thế.
- Liệu Bayern có đủ tiềm lực để khước từ một lời đề nghị lên tới 234 triệu USD (200 triệu euro) cho Olise như những tin đồn gần đây không?
- Để tôi kể cho các bạn nghe một câu chuyện trong quá khứ. Vào năm 2009, chúng tôi từng nhận được một lời đề nghị không tưởng từ Chelsea dành cho Franck Ribery. Thời điểm đó, con số ấy chắc chắn sẽ thiết lập một kỷ lục chuyển nhượng thế giới mới. Tôi đã đến gặp Giám đốc Tài chính Karl Hopfner và Uli Hoeness. Chúng tôi đã thảo luận suốt hai giờ đồng hồ về việc nên làm gì với lời đề nghị đó.
Và chính ngày hôm đó, chúng tôi đã đưa ra một quyết định mang tính nguyên tắc, rằng trong tương lai, Bayern sẽ không bán bất kỳ cầu thủ nào mà sự ra đi của họ sẽ để lại lỗ hổng lớn về mặt chuyên môn. "Luật bất thành văn" đó vẫn còn giá trị cho đến tận ngày nay. Với một cầu thủ như Olise, không có mức giá nào có thể khiến chúng tôi phải nao núng.
Theo hồ sơ được Sở thuế Mỹ (IRS) nộp tại Las Vegas tháng 3/2026, Mayweather đang bị chính phủ đặt quyền đòi nợ lên tài sản cá nhân (tax lien), liên quan các khoản thuế chưa thanh toán trong năm 2018 và 2023. Đại diện pháp lý của cựu võ sĩ từ chối bình luận.
Với "tax lien", chính phủ Mỹ có thể yêu cầu ưu tiên thanh toán từ tài sản của Mayweather, đồng thời hạn chế khả năng chuyển nhượng, mua bán. Nếu khoản nợ tiếp tục kéo dài, biện pháp này có thể thành tịch biên tài sản.
Đây không phải lần đầu Mayweather vướng rắc rối với cơ quan thuế. Trước đó, ông từng bị áp "lien" 22,5 triệu USD năm 2015 và 7,2 triệu USD năm 2010. Dù các khoản nợ cũ đã được xử lý theo thời gian, việc liên tục bị truy thu cho thấy vấn đề lặp lại trong quản lý thuế của võ sĩ sinh năm 1977.
Theo truyền thông Mỹ, tình hình tài chính của Mayweather không còn ổn định như trước, dù ông từng kiếm khoảng 1,1 tỷ đến 1,4 tỷ USD trong sự nghiệp. Ngoài khoản nợ thuế, tay đấm bất bại còn đối mặt nguy cơ mất một số bất động sản do chậm thanh toán nghĩa vụ tài chính, cũng như các vụ kiện liên quan đến hóa đơn chưa trả cho hàng xa xỉ như đồng hồ và trang sức. Mayweather cũng bị Logan Paul cáo buộc chưa thanh toán khoảng 1,5 triệu USD từ trận đấu biểu diễn năm 2021.
Ở chiều ngược lại, Mayweather vẫn khẳng định vị thế tài chính thông qua các thương vụ đầu tư và tuyên bố sở hữu khối tài sản lớn. Năm ngoái, ông đăng video cho biết đã mua 62 tòa nhà với hơn 1.000 căn hộ tại khu Manhattan, New York, với tổng giá trị khoảng 402 triệu USD. Võ sĩ này nói các bất động sản sẽ mang lại nguồn thu cho thuê hàng triệu USD mỗi tháng, dù những con số này chưa được kiểm chứng.
Những động thái gần đây của Mayweather phần nào phản ánh nhu cầu tạo dòng tiền. Tháng 2/2026, ông kiện đối tác truyền hình cũ Showtime, đòi bồi thường 340 triệu USD với cáo buộc chiếm dụng doanh thu từ một hợp đồng phát sóng năm 2013. Phía Showtime phủ nhận các cáo buộc này.
Không lâu sau, Mayweather tuyên bố trở lại thi đấu chuyên nghiệp sau gần 9 năm giải nghệ. Ông dự kiến tái đấu Manny Pacquiao vào tháng 9/2026 tại Las Vegas, dù thông tin về tính chất trận đấu vẫn chưa thống nhất giữa hai bên. Trước đó, Mayweather cũng lên lịch các trận biểu diễn với Mike Tyson và võ sĩ kickboxing Mike Zambidis tại châu Phi và châu Âu. Mỗi lần thượng đài của ông thường mang lại hàng chục, thậm chí hàng trăm triệu USD từ bán vé và bản quyền truyền hình.
Tuy nhiên, áp lực tài chính không chỉ đến từ thu nhập, mà còn từ cấu trúc chi tiêu và đầu tư. Mayweather nổi tiếng với lối sống xa hoa, sở hữu máy bay riêng, nhiều siêu xe và bất động sản cao cấp. Một số tài sản được cho là đã được bán trong thời gian gần đây, bao gồm máy bay Air Mayweather và các bất động sản tại Beverly Hills và Miami.
Liverpool. Thầy trò HLV Arne Slot bắt đầu mùa giải với vị thế rất cao. Họ vừa vô địch Ngoại hạng Anh sớm bốn vòng mùa trước, vẫn giữ được phần lớn bộ khung và đầu tư thêm nửa tỷ USD vào thị trường chuyển nhượng. Nhiều CĐV thậm chí coi bảo vệ vương miện là chuyện dễ như lấy đồ trong túi.
Tuy nhiên, thực tế luôn là cái tát cho sự lạc quan quá mức trong bóng đá. Việc mua quá nhiều cầu thủ sớm phá vỡ kết cấu, làm hỏng ý đồ chiến thuật, và khiến Liverpool không còn là một đội bóng đúng nghĩa. Họ kết thúc mùa với thất bại trên mọi đấu trường: về thứ năm Ngoại hạng Anh, thua Crystal Palace 2-3 trong loạt luân lưu trận tranh Siêu Cup Anh, 0-3 ở vòng bốn Cup Liên đoàn, Man City 0-4 ở tứ kết Cup FA, và PSG 0-4 chung cuộc ở tứ kết Champions League.
Liverpool. Thầy trò HLV Arne Slot bắt đầu mùa giải với vị thế rất cao. Họ vừa vô địch Ngoại hạng Anh sớm bốn vòng mùa trước, vẫn giữ được phần lớn bộ khung và đầu tư thêm nửa tỷ USD vào thị trường chuyển nhượng. Nhiều CĐV thậm chí coi bảo vệ vương miện là chuyện dễ như lấy đồ trong túi.
Tuy nhiên, thực tế luôn là cái tát cho sự lạc quan quá mức trong bóng đá. Việc mua quá nhiều cầu thủ sớm phá vỡ kết cấu, làm hỏng ý đồ chiến thuật, và khiến Liverpool không còn là một đội bóng đúng nghĩa. Họ kết thúc mùa với thất bại trên mọi đấu trường: về thứ năm Ngoại hạng Anh, thua Crystal Palace 2-3 trong loạt luân lưu trận tranh Siêu Cup Anh, 0-3 ở vòng bốn Cup Liên đoàn, Man City 0-4 ở tứ kết Cup FA, và PSG 0-4 chung cuộc ở tứ kết Champions League.
Real Madrid. Mùa trước, Real về nhì cả ba đấu trường quốc nội, thua Arsenal 1-5 chung cuộc ở tứ kết Champions League và PSG 0-4 ở bán kết FIFA Club World Cup. Để phục hận, Chủ tịch Florentino Perez đầu tư hơn 200 triệu USD vào thị trường chuyển nhượng. Tuy nhiên, đội bóng của ông chẳng những không cải thiện mà còn lún sâu hơn vào khủng hoảng. Họ phải nhìn Barca bảo vệ thành công La Liga sớm ba vòng, thua 2-3 trong trận chung kết Siêu Cup Tây Ban Nha, thua đội hạng nhì Albacete 2-3 ở vòng 1/8 Cup Nhà vua, và Bayern 4-6 ở tứ kết Champions League.
Real còn phải trải qua một mùa giải u ám về khía cạnh con người. Hai HLV là Xabi Alonso và Alvaro Arbeloa đều phải ra đi sau một thời gian ngắn, còn đội phó Federico Valverde nhập viện sau va chạm với đồng đội Aurelien Tchouameni.
Real Madrid. Mùa trước, Real về nhì cả ba đấu trường quốc nội, thua Arsenal 1-5 chung cuộc ở tứ kết Champions League và PSG 0-4 ở bán kết FIFA Club World Cup. Để phục hận, Chủ tịch Florentino Perez đầu tư hơn 200 triệu USD vào thị trường chuyển nhượng. Tuy nhiên, đội bóng của ông chẳng những không cải thiện mà còn lún sâu hơn vào khủng hoảng. Họ phải nhìn Barca bảo vệ thành công La Liga sớm ba vòng, thua 2-3 trong trận chung kết Siêu Cup Tây Ban Nha, thua đội hạng nhì Albacete 2-3 ở vòng 1/8 Cup Nhà vua, và Bayern 4-6 ở tứ kết Champions League.
Real còn phải trải qua một mùa giải u ám về khía cạnh con người. Hai HLV là Xabi Alonso và Alvaro Arbeloa đều phải ra đi sau một thời gian ngắn, còn đội phó Federico Valverde nhập viện sau va chạm với đồng đội Aurelien Tchouameni.
Chelsea. Với việc về thứ tư Ngoại hạng Anh, giành Conference League và FIFA Club World Cup 2025, Chelsea khởi đầu mùa ở vị thế rất cao. Theo nhiều CĐV, đã đến lúc chủ sân Stamford Bridge có thể nhắm đến Ngoại hạng Anh và Champions League. Tuy nhiên, việc duy trì sự ổn định trong mùa giải kéo dài vẫn là thách thức đối với một đội bóng trẻ.
Khi Chelsea đang tìm cách trưởng thành, Chủ tịch Todd Boehly bất ngờ "tự lấy đá ghè chân" bằng quyết định sa thải HLV Enzo Maresca. Mất chỗ dựa về tinh thần và chiến thuật, đội bóng lập tức sa sút. Họ về thứ 10 Ngoại hạng Anh, không được dự Cup châu Âu mùa sau, thua Arsenal 2-4 chung cuộc ở bán kết Cup Liên đoàn, Man City 0-1 ở chung kết Cup FA, và PSG 2-8 chung cuộc ở vòng 1/8 Champions League.
Chelsea. Với việc về thứ tư Ngoại hạng Anh, giành Conference League và FIFA Club World Cup 2025, Chelsea khởi đầu mùa ở vị thế rất cao. Theo nhiều CĐV, đã đến lúc chủ sân Stamford Bridge có thể nhắm đến Ngoại hạng Anh và Champions League. Tuy nhiên, việc duy trì sự ổn định trong mùa giải kéo dài vẫn là thách thức đối với một đội bóng trẻ.
Khi Chelsea đang tìm cách trưởng thành, Chủ tịch Todd Boehly bất ngờ "tự lấy đá ghè chân" bằng quyết định sa thải HLV Enzo Maresca. Mất chỗ dựa về tinh thần và chiến thuật, đội bóng lập tức sa sút. Họ về thứ 10 Ngoại hạng Anh, không được dự Cup châu Âu mùa sau, thua Arsenal 2-4 chung cuộc ở bán kết Cup Liên đoàn, Man City 0-1 ở chung kết Cup FA, và PSG 2-8 chung cuộc ở vòng 1/8 Champions League.
Tottenham. Mùa trước, "Gà trống" bù đắp cho việc về thứ 17 Ngoại hạng Anh bằng chức vô địch Europa League - đồng nghĩa vé dự Champions League.
Họ sau đó sa thải HLV Ange Postecoglu, và đặt niềm tin vào Thomas Frank. Tuy nhiên, sau khởi đầu hứa hẹn, mọi thứ dần tệ đi. Người kế nhiệm Igor Tudor được mời đến giải cứu, nhưng càng khiến đội bóng lún sâu vào khủng hoảng, rơi xuống thứ 18 và cận kề nguy cơ xuống hạng. Tottenham chỉ thoát hiểm khi bổ nhiệm HLV giàu cá tính Roberto De Zerbi. Với ba trận thắng và một hòa trong năm vòng cuối, đội bóng Bắc London lên thứ 17 và trụ hạng trong gang tấc.
Tottenham. Mùa trước, "Gà trống" bù đắp cho việc về thứ 17 Ngoại hạng Anh bằng chức vô địch Europa League - đồng nghĩa vé dự Champions League.
Họ sau đó sa thải HLV Ange Postecoglu, và đặt niềm tin vào Thomas Frank. Tuy nhiên, sau khởi đầu hứa hẹn, mọi thứ dần tệ đi. Người kế nhiệm Igor Tudor được mời đến giải cứu, nhưng càng khiến đội bóng lún sâu vào khủng hoảng, rơi xuống thứ 18 và cận kề nguy cơ xuống hạng. Tottenham chỉ thoát hiểm khi bổ nhiệm HLV giàu cá tính Roberto De Zerbi. Với ba trận thắng và một hòa trong năm vòng cuối, đội bóng Bắc London lên thứ 17 và trụ hạng trong gang tấc.
Juventus. Việc hồi sinh "Lão bà" đang trở thành nhiệm vụ bất khả thi. Trước hai vòng cuối Serie A, thầy trò HLV Luciano Spalletti còn xếp thứ ba. Nhưng với hai trận thua Fiorentina 0-2 và hòa Torino 2-2, họ rơi xuống thứ sáu và mất vé dự Champions League. Kết quả này đánh dấu bước lùi lớn so với hai mùa gần nhất đều vào Top 4.
Không chỉ thảm bại ở Serie A, Juventus còn mất mặt khi thua Atalanta 0-3 ở tứ kết Cup Italy và Galatasaray 5-7 chung cuộc ở vòng play-off Champions League.
Juventus. Việc hồi sinh "Lão bà" đang trở thành nhiệm vụ bất khả thi. Trước hai vòng cuối Serie A, thầy trò HLV Luciano Spalletti còn xếp thứ ba. Nhưng với hai trận thua Fiorentina 0-2 và hòa Torino 2-2, họ rơi xuống thứ sáu và mất vé dự Champions League. Kết quả này đánh dấu bước lùi lớn so với hai mùa gần nhất đều vào Top 4.
Không chỉ thảm bại ở Serie A, Juventus còn mất mặt khi thua Atalanta 0-3 ở tứ kết Cup Italy và Galatasaray 5-7 chung cuộc ở vòng play-off Champions League.