Tôi 32 tuổi, chồng hơn một tuổi, yêu nhau từ thời đại học, đến giờ kết hôn được 7 năm, có hai con trai 5 tuổi và 3 tuổi, cuộc sống khá bình lặng. Hai ba năm gần đây, tình cảm vợ chồng không còn như trước. Có giai đoạn tôi nghĩ mình bị trầm cảm nhẹ (sau khi sinh con thứ hai), thế nhưng tôi kể cho chồng, thậm chí mẹ đẻ, không ai quan tâm và chỉ nói tôi “vớ vẩn”. Tôi rơi vào tâm trạng u uất, hay cáu bẳn, luôn cảm thấy cô đơn. Từ đó đến giờ, tâm trạng tôi luôn thất thường, đó có thể là lý do khiến chồng chán ghét tôi hơn.
Vợ chồng tôi từ lâu không nói chuyện tâm tình, chỉ nói những việc liên quan đến ăn ở, học hành của các con. Chúng tôi không đi chơi riêng, không đi chơi cùng các bạn của nhau (tôi thậm chí còn không muốn đi chơi với bạn của mình). Kinh tế gia đình không quá tốt nhưng được ông bà nội ngoại hỗ trợ nên việc không đi chơi không phải do thiếu tiền. Tiền bạc lương ai nấy tiêu, chi tiêu cho con tùy tâm, ai tiện thì chi, không có quy định ràng buộc. Chúng tôi rất hay cãi nhau vì những việc vụn vặt, chồng không bao giờ làm lành trước, thường sau đôi ba ngày không nói năng gì với nhau thì tôi xuống nước trước. Đến giờ tôi thấy quá mệt mỏi, vì vậy không khí gia đình rất ngột ngạt, tôi thấy thế còn chồng thấy thế nào tôi không biết.
Chuyện vợ chồng chẳng khá hơn, cách đây hai năm tôi luôn là người chủ động đòi hỏi. Sau đó thấy chồng thờ ơ tôi cũng giảm nhiệt. Đến giờ nửa năm, chúng tôi quan hệ không quá 3 lần. Tôi chẳng biết chồng có bồ bịch hay giải tỏa ở đâu không nữa, chỉ nghĩ đến đó thôi là tôi muốn ly dị luôn rồi. Chồng tôi hay đi nhậu, anh bảo là do công việc. Quanh chúng tôi đã có người thân bị bệnh hiểm nghèo, những người đó sinh hoạt thất thường, rượu bia không kiểm soát. Tôi nói nhưng chồng không nghe, tôi rất khó chịu.
Sống thế này tôi cảm thấy quá phí phạm và nhạt nhẽo. Tôi lên mạng thấy nhiều lời khuyên phụ nữ nên chăm sóc bản thân hơn để thấy yêu đời. Tôi đi tập gym, mua sắm, thay đổi phong cách. Mọi người khen tôi đẹp hơn nhưng thực sự tôi thấy không thể vui được, cảm giác như có cục đá nặng lúc nào cũng đeo trong lòng. Thậm chí tôi còn thấy mình già đi chứ chẳng hề đẹp lên. Trước đây tôi hay nhờ chồng việc nọ việc kia, như vụ xe cộ, giấy tờ… Dạo này chồng không quan tâm nữa, tôi nhờ chồng sửa xe mà đến 4 tháng không làm nổi, không hiểu là bận đến mức nào. Vậy là tôi tự làm những việc có thể, hạn chế ít nhất nhờ vả chồng. Tôi cảm nhận rõ ràng mối liên hệ giữa hai vợ chồng đã vô cùng lỏng lẻo. Chúng tôi cãi nhau, rồi tôi nhắn tin nói rõ tâm sự trong lòng, thế nhưng sự tình khá lên không bao giờ quá hai tuần xong đâu lại vào đấy.
Chồng cũng không bao giờ tâm sự chuyện công việc với tôi. Tôi hỏi anh không thèm trả lời nên tôi cảm thấy mình không được tôn trọng. Lâu dần tôi không hỏi nữa. Cũng có thời gian tôi luôn mong muốn được một người đàn ông nào khác yêu thương, nhưng không cụ thể là ai cả, những lúc đó tôi cảm thấy tâm trạng nhẹ nhõm hơn. Rồi sau những trận giận dỗi, cãi vã với chồng, tôi lại thấy chán nản, kể cả chuyện yêu đương. Giờ tôi thấy sợ cả yêu, không tin vào tình yêu nữa. Tự dưng tôi sợ và đề phòng cả những người đàn ông khác dù chưa chắc họ đã có ý gì với mình. Không hiểu sự tình như vậy có phải là do tôi hay nghĩ ngợi linh tinh?
Tôi có phải bị hoang tưởng không? Cảm giác không được tôn trọng, coi trọng, liệu có phải do tôi tự nghĩ ra? Đã có lúc tôi định đi khám tâm lý nhưng sợ ai đó biết được, ảnh hưởng đến công việc. Liệu các gia đình khác có trải qua giai đoạn này không? Có khả năng nào gia đình tôi vượt qua được? Các con tôi còn quá nhỏ, tôi bế tắc quá, mong nhận được sự chia sẻ.
Tôi đến với em khi đã có gia đình, không lừa dối vì tay luôn đeo nhẫn cưới, tất nhiên không bao giờ bảo "gia đình anh không hạnh phúc". Ngay từ đầu tôi xác định đến với em là do bản tính đàn ông với sự thể hiện mình và trên hết là dục vọng. Đến giờ tôi cũng không hiểu tại sao em lại dễ dàng với tôi đến thế, tôi chỉ cần vài tuần để em là của mình.
Tôi ở bên em hơn 4 năm, vừa rồi em bảo dừng lại. Tôi đồng ý vì có lẽ em đã suy nghĩ rất nhiều mới đưa ra quyết định này. Thế nhưng không ngờ tôi dành cho em nhiều tình cảm đến vậy. Em cũng không bao giờ nghĩ người níu kéo mối quan hệ này lại là tôi, nhưng em bảo không còn tình cảm với tôi nữa. Em rời xa khi tôi bắt đầu nghĩ đến em, tôi đã bỏ việc ở một nơi với thu nhập khá để dự định ra ngoài kinh doanh vì em và lo cho em xa hơn nữa.
Tôi hiểu yêu em sẽ không được phép ích kỷ giữ em lại, nói thì dễ nhưng thực hiện quá khó. Tôi biết mình sai ngay từ đầu nhưng không bao giờ nghĩ giờ lại yêu em như thế. Yêu em gần 5 năm mà gia đình tôi không biết, cũng không bị ảnh hưởng gì, thực sự đó là điều rất khó với tôi, dù tôi biết mình vô cùng có lỗi với vợ con và hoàn toàn sai khi dính vào chuyện ngoại tình. Giờ tôi phải làm sao đây? Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi lấy chồng được hơn hai năm, có bé gần một tuổi. Chồng tôi đi làm xa, thường cuối tuần mới về nhà một lần nên phần lớn thời gian chỉ có hai mẹ con ở nhà với ông bà nội. Tôi bán hàng online, không quá bận, túc tắc kiếm chút bỉm sữa cho con. Từ ngày sinh con, tôi vẫn thỉnh thoảng đưa bé về ngoại chơi (thường đi về trong ngày), vừa để ông bà ngoại gặp cháu, vừa để mình được thoải mái hơn.
Cuối tuần rồi, chồng không về, tôi có nói trước với ông bà nội là sẽ đưa con về ngoại ăn cơm rồi ngủ một đêm. Mọi người cũng không ý kiến gì. Hôm sau hai mẹ con về lại nhà nội như bình thường. Vừa bế con vào nhà, ông bà nhìn cháu rồi nói nửa đùa nửa thật: "Hôm qua đi ngủ lang ngủ bụi về rồi hả?". Tôi hơi khựng lại, im lặng, tự nhiên thấy không thoải mái. Nhà ngoại là nơi tôi sinh ra và lớn lên hơn 20 năm, là nhà ông bà ngoại của cháu, vậy mà lại bị gọi là "ngủ lang ngủ bụi".
Lúc mới sinh, tôi ở cữ bên ngoại một thời gian. Đến ngày đưa con về nội, ông bà cũng hay nói với cháu kiểu: "Đây, về nhà mình rồi nhé con". Nghe một lần thì thấy bình thường, nhưng nghe nhiều lần, tôi bắt đầu để ý. Tôi nghĩ việc mẹ con tôi thường qua lại nhà ngoại chơi là bình thường, càng không phải là "đi lang bạt". Tôi cũng luôn nói trước, không phải tự ý đi hay giấu giếm gì. Chưa lần nào tôi nói lại ông bà, chỉ im lặng nhưng có vẻ ông bà càng ngày càng nói quá đáng hơn. Tôi có nên nói lại một lần cho ông biết không? Tôi sợ ông bà lại bảo tôi láo, bảo bố mẹ tôi không biết dạy con.
Tôi 35 tuổi, vợ kém 2 tuổi. Chúng tôi đến với nhau, từ ngày biết đến ngày cưới khoảng 6 tháng. Tôi tự làm kinh doanh. Vợ tôi là con gái thành phố, trải qua vài mối tình sâu đậm, công việc không ổn định. Thời gian mới lấy nhau, vợ phụ công việc cho tôi, còn tôi và bố mẹ làm chính, vì cô ấy không biết làm gì, chỉ chăm sóc nội trợ.
Sau hai năm kết hôn, công việc của chúng tôi tốt lên hẳn, mua sắm được xe và một miếng đất. Về tài chính, khách hàng đều do tôi tự tìm hiểu và quen biết. Khi làm việc, họ chuyển tiền về tài khoản của tôi. Tiền chi tiêu cho gia đình, tôi không áp đặt vợ phải tiêu thế nào. Tôi đưa thẻ để vợ lo sinh hoạt trong gia đình.
Ba năm trước, tôi tình cờ phát hiện vợ có quỹ đen, tôi không biết. Đến lúc tôi biết, tôi hỏi tại sao phải giấu giếm như thế? Sống với nhau, làm cái gì cũng phải rõ ràng, rành mạch. Tính tôi không thích kiểu như vậy. Dù tiền về tài khoản của tôi nhưng sổ sách buôn bán cô ấy biết hết, tôi không giấu. Chi tiêu thế nào tôi không nói gì nhưng tính tôi muốn mọi thứ minh bạch, trung thực, rõ ràng trong cuộc sống, như vậy mới hạnh phúc được.
Khoảng một năm trở lại đây, công việc của tôi không được thuận lợi như trước. Tôi bắt đầu kiểm soát lại tài chính, không thoải mái như trước và cũng giao thêm cho vợ phần tiếp xúc, giao dịch với khách hàng của tôi thì xảy ra nhiều chuyện tôi không vừa ý. Cô ấy hay đi nhập hàng chỗ khác, chuyển riêng cho khách hàng, không nói gì với tôi và cũng không chuyển tiền về tài khoản của tôi như trước, mà chuyển về tài khoản nào của cô ấy thì tôi không biết. Vì vấn đề này mà vợ chồng tôi rất hay cãi vã. Tôi nói và giải thích rằng làm gì cũng phải nói cho rõ ràng. Sống với nhau mà cứ giấu giếm như vậy thì tôi không đồng ý.
Cách đây hơn một tuần, chúng tôi lại cãi nhau. Tôi buồn nên vào trong Nam đi chơi với một người bạn cũng là khách hàng của tôi. Không có vấn đề gì lớn, tôi định đi cho nguôi ngoai đầu óc rồi đâu lại vào đấy, vì tôi nghĩ còn hai đứa con nữa. Nhưng hôm đó tôi ngồi cùng người bạn cũng là khách hàng, anh ấy biết chuyện vợ chồng tôi đang cãi nhau nên gọi điện cho vợ tôi. Lúc đó vợ tôi đang đi chơi ở Đà Nẵng cùng con và bạn của cô ấy, còn tôi không muốn đi cùng. Anh ấy đùa hỏi thăm tôi đang ở đâu. Vợ tôi nói một tràng dài. Tôi bảo anh ấy mở loa ngoài lên và tôi thật sự sốc khi cô ấy nói xấu tôi một cách thật sự kinh khủng, nói hết tình cảm với tôi, sống chỉ vì con và bố mẹ.
Tôi còn biết cô ấy đi nói xấu tôi không phải với riêng một người như vậy, mà ít nhất là ba người tôi biết. Tôi luôn nghĩ con người không ai hoàn hảo. Từ ngày tôi lấy cô ấy, lúc cãi nhau, tôi không bao giờ đi nói xấu cô ấy với bất kỳ ai dù cô ấy có nhiều điểm tôi không muốn nói ra tại đây. Xin mọi người cho lời khuyên, giờ tôi phải làm thế nào với người vợ mà đi nói xấu chồng mọi lúc, mọi nơi như vậy?