16 giờ 30 mỗi ngày, trong con hẻm trên đường Tùng Thiện Vương bắt đầu đông người qua lại. Trong làn khói nghi ngút từ bếp than, anh Đặng Tiến Du tất bật trở từng miếng sườn, chuẩn bị cơm cho khách đến mua mang về.
Ít ai biết rằng người đàn ông đứng bếp ấy từng làm giám đốc marketing tại một công ty thực phẩm nước ngoài. Sau hơn 14 năm làm việc trong môi trường doanh nghiệp, anh quyết định nghỉ việc để quay về bán cơm tấm – nghề mà mẹ anh đã gắn bó gần 30 năm.
Trước khi trở thành “anh chủ quán cơm tấm”, anh Du từng giữ chức Giám đốc Marketing cho công ty ở Đài Loan. Nhiệm vụ của anh là phát triển thị trường và xây dựng bộ nhận diện thương hiệu tại Việt Nam. Một tương lai rộng mở ở nước ngoài đang chờ đón anh.
Thế nhưng, ngay khi vừa chuẩn bị cho chuyến đi Đài Loan làm việc, biến cố lớn ập đến khi mẹ anh đột ngột lâm bệnh. Anh Du lập tức hoãn chuyến đi, xin nghỉ việc một tháng để túc trực trong bệnh viện. Khi mẹ vượt qua cơn nguy kịch nhưng không thể nói chuyện, tinh thần suy sụp, anh Du đã không ngừng trò chuyện, tìm mọi cách để vực dậy tinh thần cho mẹ anh.
“Lúc đó mẹ mình không nói chuyện, mình cũng không biết làm sao cho mẹ lấy lại tinh thần. Rồi một ngày, mẹ bỗng mở miệng nói được chữ cơm tấm. Thế là mình mới nghĩ mẹ muốn mở lại quán cơm tấm ngày xưa”, Anh Du nghẹn ngào kể lại.
Hiểu được tâm nguyện của mẹ là muốn nhìn thấy quán cơm tấm ngày xưa của gia đình được đỏ lửa trở lại, anh Du quyết định nghỉ việc ở công ty. Anh gạt bỏ hết công việc sang một bên, chỉ giữ lại một mục tiêu duy nhất: làm sao cho mẹ thoải mái và vui vẻ.
Gia đình anh Du vốn có truyền thống bán cơm tấm từ năm 1995. Thời còn đi học, anh từng có 11 năm thức khuya dậy sớm để phụ mẹ nướng sườn. Thế nhưng, khi thực sự bắt tay vào làm chủ một quán cơm, anh mới thấu hiểu hết những nhọc nhằn.
Chỉ sau ba ngày mở quán, anh Du đã có lúc muốn bỏ cuộc “Chỉ mới vài ngày thôi nhưng mình đã thấy đuối sức. Đứng liên tục khiến lưng và đầu gối đau vì bệnh viêm khớp tái phát”, anh Du chia sẻ và cho biết lúc mới bắt đầu gần như không có kinh nghiệm gì nên mọi thứ đều không hề dễ dàng
Khó khăn lớn nhất chính là công thức ướp thịt. Khi quán mở lại, mẹ anh vẫn chưa thể nói chuyện nên không thể chỉ dạy bất cứ điều gì. Anh Du phải tự mày mò bằng quán tính, liên tục thử nghiệm và làm các bài kiểm tra hương vị suốt 8 đến 9 ngày mới tìm lại được đúng cái “vị của mẹ” ngày xưa. Nhờ sự kiên trì và tư duy đổi mới, đĩa sườn của anh giờ đây không chỉ giữ được hồn cốt cũ mà còn được cải tiến để miếng sườn mềm hơn, mọng nước hơn, phù hợp với nhu cầu ăn uống kỹ tính hiện đại. Nhiều khách sau khi ăn xong đều tấm tắc khen anh bán còn ngon hơn cả mẹ anh ngày trước.
Đối với anh Du, niềm vui lớn nhất không nằm ở những con số doanh thu, mà nằm ở sự chuyển biến diệu kỳ trong phòng bệnh của mẹ. Anh nhớ mãi khoảng thời gian mẹ nằm trong phòng hồi sức, nhìn thấy tâm nguyện của mình được con trai hiện thực hóa chỉ trong vòng 2 tuần thông qua những thước phim ngắn anh quay lại, ánh mắt người mẹ đã sáng rực lên vì bất ngờ và xúc động. Ngày mẹ xuất viện về nhà, dù ban đầu cơ hàm còn yếu, chỉ ăn được cháo trắng, nhưng đến ngày thứ tư, bà đã chủ động bảo con trai cắt cho mình một miếng sườn để nếm thử. Nhấm nháp hương vị quen thuộc, người mẹ đã nghẹn ngào rơi nước mắt.
Anh Du cho biết mẹ anh bị một chứng bệnh tổn thương hệ thần kinh rất nặng, nhưng sự hồi phục của mẹ anh giống như một kỳ tích.
“Bác sĩ nói mẹ mình hồi phục như một kỳ tích. Người ta phải ở bệnh viện khoảng 4-5 tháng để hồi phục thì mẹ chỉ mất khoảng 65 ngày là được ra viện. Bác sĩ cũng nói khoảng 5 tháng mới đi lại được, vậy mà mới gần 2 tháng là mẹ đã tự chập chững đi được 4 đến 5 bước rồi”, anh Du chia sẻ.
Dù hiện tại mẹ vẫn chưa thể xuống bếp xem con trai làm việc, nhưng thỉnh thoảng mẹ cũng góp ý cho anh trong cách nấu nướng, kỹ tính nhắc nhở con trai từng chút một. Chính điều đó giúp tinh thần của mẹ anh luôn vui vẻ và có thêm động lực để chiến thắng bệnh tật.
Anh Du kể có những khi đang bận rộn chuẩn bị đồ ăn dưới bếp, nghe tiếng mẹ trên lầu gọi cần là anh lại tất tả buông tay chạy lên liền. Hay những ngày thời tiết đổ mưa giông đột ngột, anh phải chạy lên lầu để đóng các cửa sổ, kiểm tra xem mẹ có bị lạnh không rồi mới lật đật chạy xuống lo cho quán cơm.
Ngay cả khi quán xá đã vơi khách vào cuối ngày, sự bận rộn của anh vẫn chưa dừng lại. Đêm nào cũng vậy, sau một ngày dài đứng bếp mệt rã rời, anh vẫn tự tay chuẩn bị một đĩa cơm nóng hổi, cắt từng miếng sườn nhỏ mang cho mẹ nếm thử và góp ý. Anh xem đĩa cơm ấy như một sợi dây kết nối tinh thần đặc biệt để chữa bệnh cho mẹ. “Khi thấy mình làm công việc bán cơm thì mẹ rất vui. Đó cũng là động lực, là liều thuốc tinh thần giúp mẹ mình nhanh chóng hồi phục”, anh Du chia sẻ thêm.
Trần Cẩm Thương (26 tuổi), nhân viên đồng hành cùng quán cơm từ những ngày đầu mở quán, cho biết anh Du là một người rất tốt bụng, luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác. “Khi biết câu chuyện anh Du chấp nhận bỏ chức giám đốc, để về gầy dựng lại quán cơm tấm vì tình yêu thương quá lớn dành cho mẹ, mình đã vô cùng cảm động. Chính tình cảm thiêng liêng đó đã thôi thúc để qua đây đứng bếp phụ anh phụ giúp gia đình cho đến tận bây giờ”, Cẩm Thương chia sẻ.
Chú Nguyễn Trọng Nghĩa, một người hàng xóm bán hàng ngay cạnh quán và là thực khách quen thuộc mỗi ngày, chia sẻ: “Tôi bán hàng ở đây nên ngày nào cũng ghé ăn cơm của Du nấu. Tôi biết rõ hoàn cảnh gia đình, mẹ của Du hiện tại vẫn còn đang bệnh nặng nằm một chỗ. Khi nghe tin một người đang làm giám đốc mà lại dám buông bỏ để về đứng bếp bán cơm tấm chăm mẹ, tôi nể phục lắm. Tôi nhận thấy ở Du một sự hiếu thảo cực kỳ lớn, đó là một nghĩa cử quá tốt đẹp”.
Dự án trang trí nghệ thuật vừa được triển khai tại nhà ga metro Bến Thành (P.Bến Thành, TP.HCM) vào ngày 15.7 đã mang đến góc check-in mới toanh, thu hút người trẻ ghé đến chiêm ngưỡng và chụp ảnh.
Dự án trang trí nghệ thuật được thực hiện bởi họa sĩ Nguyễn Thu Thủy cùng các cộng sự. Được triển khai từ sự phối hợp giữa Ban Quản lý đường sắt đô thị TP.HCM, Sở Văn hóa và Thể thao TP.HCM cùng các doanh nghiệp, với mục tiêu làm mới không gian của nhà ga, góp phần nâng cấp hạ tầng cơ sở của hệ thống giao thông công cộng thành phố, thúc đẩy người dân sử dụng giao thông công cộng.
Theo thông tin từ ban tổ chức, điểm nhấn đặc biệt của dự án chính là tác phẩm "Đồng hồ gốm sứ" với chiều cao 3,36m hiện diện ngay phía dưới giếng trời của ga metro Bến Thành. Chiếc đồng hồ được lấy cảm hứng thiết kế từ hoa sen với 12 cánh cách điệu, được tạo hình từ 96 mặt cắt tam giác gấp khúc. Trên mỗi cánh tam giác hoa sen của đồng hồ có xuất hiện nhiều họa tiết mang đậm bản sắc văn hóa Việt như: chim lạc, nhà sàn, trống đồng Đông Sơn,...
Bên cạnh đó, các bức tranh gốm khổ lớn với những hình ảnh tiêu biểu của thành phố mang tên Bác và bộ tranh "Việt Nam bốn mùa hoa" cũng thu hút nhiều ánh nhìn từ hành khách.
Những tác phẩm trên góp phần mang đến trải nghiệm mới mẻ cho hành khách khi sử dụng metro. Phạm Khánh Huyền, sinh viên Trường ĐH Ngoại ngữ - Tin học TP.HCM, (ngụ tại đường Phạm Văn Thuận, P.Biên Hòa, TP.Đồng Nai) chia sẻ: "Tại nhà ga metro Bến Thành, trong không gian ngầm hiện đại nhưng lại được chiêm ngưỡng các tác phẩm mang đậm chất liệu văn hóa của dân tộc khiến mình cảm thấy vô cùng tự hào. Chiếc đồng hồ lớn đã gây ấn tượng với mình ngay từ ánh nhìn đầu tiên".
Trong khi đó, nhóm học sinh từ Bảo Lộc, Lâm Đồng gồm: Nguyễn Thảo Chi (Trường THPT Nguyễn Du), Nguyễn Ngọc Bảo Quyên (Trường THCS Phan Chu Trinh), Nguyễn Đăng Khôi, (Trường THPT Nguyễn Tri Phương), đã vô cùng phấn khích và trầm trồ khi lần đầu sử dụng metro và được chiêm ngưỡng các tác phẩm nghệ thuật đậm chất văn hóa. "Chúng em cảm thấy choáng ngợp vì sự hiện đại của nhà ga, các bức tranh được đặt trong không gian hiện đại này càng làm nơi đây trở nên đẹp hơn. Đây thực sự là trải nghiệm đáng nhớ của chúng em khi lần đầu trải nghiệm metro và được tận mắt chứng kiến những tác phẩm vừa được khánh thành này", Thảo Chi chia sẻ.
Cũng thích thú khi check-in tại không gian này, Trần Thị Quỳnh Như (23 tuổi), ngụ tại đường Tô Ký, P.Trung Mỹ Tây, TP.HCM, chia sẻ: "Đây quả là những tác phẩm nghệ thuật mới trong không gian hiện đại của thành phố đã tạo ấn tượng và thu hút mình đến chụp ảnh. Mình yêu thích các hình ảnh chứa đựng chất liệu văn hóa dân gian như thế này".
Theo các bạn trẻ, việc triển khai các tác phẩm mang giá trị văn hóa đã góp phần giúp ga metro Bến Thành không chỉ là điểm đến phục vụ giao thông công cộng mà còn là địa điểm quảng bá văn hóa Việt Nam.
Vừa thấy xe buýt 45 gần tới, Trần Khánh Hào học sinh Trường THPT Hùng Vương (124 Hồng Bàng, Phường Chợ Lớn, TP.HCM) vẫy tay báo tín hiệu để bác tài ghé trạm đón khách. Xe vào trạm, Hào thở phào, lau vội mồ hôi nhễ nhại bước lên xe.
Hôm nay Hào đi thẳng vào chiếc ghế còn trống rồi ngồi xuống, chẳng cần lục tìm tiền lẻ, hay chuẩn bị thẻ vé thanh toán nữa. "Hôm nay, miễn phí vé xe buýt. Anh em tôi vui lắm. Từ giờ, tôi đỡ phải đi bộ một đoạn để tiết kiệm một chuyến xe", Hào cười hiền.
Nhà Hào có hai anh em, nhà ở tận khu vực chợ đầu mối Bình Điền (đường Nguyễn Văn Linh, xã An Phú Tây, huyện Bình Chánh (cũ), TP.HCM). Trước đây, ba sẽ chạy xe máy chở 2 anh em đi học. Nhưng khoảng 2 tháng nay, hai anh em bắt đầu tự bắt xe buýt để ba yên tâm đi làm.
Nam sinh Trường THPT Hùng Vương phân tích: "Ba mẹ rất vất vả để nuôi hai em tôi ăn học. Nên tôi sẽ tìm cách đi ít chuyến xe buýt nhất có thể. Ví dụ từ nhà tôi đến trường, nếu đi bộ khoảng 300m, tôi sẽ phải đi tới 2 chuyến xe buýt mới tới trường được. Nhưng nếu chịu khó đi bộ thêm 800m, thì tôi chỉ cần bắt 1 chuyến xe buýt là đến được trường rồi".
Vé xe buýt dành cho học sinh, sinh viên là 3.000 đồng/chuyến. Mỗi ngày, ít nhất Hào sẽ đi 2 chuyến, chưa kể những ngày đi học thêm. Bởi vậy, khi hay tin từ 1.7 người dân sẽ được miễn phí vé xe buýt ở TP.HCM, Hào và em gái mừng rơn vì tiết kiệm cho ba mẹ một khoản không nhỏ.
"Bố tôi không cần mồ hôi nhễ nhại đưa đón anh em tôi đi học nữa. Ngồi xe buýt điện rất mát, không sợ tắc đường, kẹt xe, mưa gió, lại không bị mùi, say xe. Tôi đọc trên báo thấy thành phố cũng đang ưu tiên người dân sử dụng phương tiện giao thông công cộng để bớt ô nhiễm, bớt kẹt xe", nam sinh nói.
Cũng mỗi ngày ít nhất đi 2 chuyến xe buýt, Lê Ngọc Hân, sinh viên Trường ĐH Công nghệ TP.HCM, nhẩm tính nếu được miễn phí vé xe buýt, mỗi tháng cô sẽ tiết kiệm được hơn 200.000 đồng, bằng gần 10 giờ làm việc chăm chỉ. "Tôi sẽ để dành số tiền này mua thêm thực phẩm hoặc về quê thăm gia đình. Tôi thấy rất sung sướng, sướng như ở TP.HCM là có thiệt!", Ngọc Hân hào hứng.
Vừa trở về TP.HCM sau thời gian dài định cư ở Singapore, chị Đỗ Việt Hà (38 tuổi) nói chị bất ngờ khi nghe tin TP.HCM miễn phí 134 tuyến xe buýt.
"Tôi đã đi du lịch qua nhiều quốc gia, thành phố xinh đẹp như: Mỹ, Úc, Paris (Pháp)… nhưng hầu hết các nước đều tính phí vé xe buýt. Khi nghe tin TP.HCM miễn phí vé xe buýt tôi rất bất ngờ", chị Việt Hà chia sẻ.
Theo nữ du khách, dịch vụ giao thông công cộng ở TP.HCM đã cải thiện đáng kể so với quá khứ. "Ngày xưa tôi sợ đi xe buýt lắm: sợ bị chửi, lên xuống không biết bấm xe cũng bị la. Thái độ phục vụ của tiếp viên và tài xế rất kém. Nhưng chất lượng xe buýt giờ tốt hơn, sạch sẽ, thoải mái, thái độ tài xế rất dễ thương. Hôm nay đi xe buýt hoàn toàn miễn phí, nhưng tôi hỏi các bác tài vẫn rất nhiệt tình hỗ trợ. Nãy tôi nói, tôi muốn về ga Văn Thánh, bác tài bảo xe này không đi, dặn tôi đi xe 159", chị Việt Hà chia sẻ.
Bác tài Nguyễn Thành Đạt (41 tuổi), Công ty TNHH Dịch vụ vận tải sinh thái Vinbus chia sẻ anh đã chuẩn bị tâm lý và tinh thần phục vụ với lượng khách đông hơn ngày thường khi thành phố miễn phí vé xe buýt. Nụ cười luôn thường trực trên gương mặt người tài xế đã cầm lái hơn 20 năm.
"Tôi mong xe buýt sẽ đông khách hơn sau chính sách miễn phí, lượng xe cá nhân giảm, bớt tắc đường. Mọi người lưu ý không mang nước, đồ ăn nặng mùi, không nói chuyện lớn làm ảnh hưởng đến hành khách trên xe nhen", thông qua Báo Thanh Niên anh gửi đôi lời nhắn đến các bạn trẻ.
Một lượt xe buýt vốn không quá đắt, nhưng nếu sử dụng hằng ngày để đi học, đi làm thì chi phí mỗi tháng cũng là khoản đáng kể. Với những bạn trẻ, công nhân hay người lao động có thu nhập trung bình, chính sách này giúp giảm bớt áp lực chi tiêu, đồng thời tạo thêm động lực để lựa chọn phương tiện công cộng.
Những chuyến xe buýt điện mát rượi 0 đồng lăn bánh trong ngày đầu tiên không đơn thuần chở hành khách từ điểm này đến điểm khác, mà còn chở theo kỳ vọng về một thành phố bớt khói bụi, bớt ùn tắc và thân thiện hơn với môi trường.
Sau khi tìm hiểu nhiều loại Việt phục, Uyên Như (22 tuổi, cựu sinh viên Trường đại học Thương mại) quyết định chọn áo Nhật Bình triều Nguyễn với họa tiết nổi bật, tạo điểm nhấn để kết hợp cùng áo cử nhân. Điều khiến Như nhớ nhất chính là phản ứng của thầy cô và bạn bè.
"Khi mình đăng ảnh lên mạng xã hội, có người còn tưởng bộ ảnh được tạo bằng trí tuệ nhân tạo (AI). Có bạn rất bất ngờ và nói cảm ơn mình vì nhờ bộ ảnh của mình mà bạn ấy đã có thêm ý tưởng cho lễ tốt nghiệp", Như chia sẻ.
Theo Như, ngày tốt nghiệp là cột mốc đặc biệt nên cô muốn lưu giữ theo cách riêng. Như cho biết: "Váy hay áo dài mình đã từng mặc khi chụp pre-graduation. Lễ tốt nghiệp chính thức mình muốn khác biệt hơn một chút. Việc mặc Việt phục tạo cho mình cảm giác vừa đẹp, vừa truyền thống, lại tạo dấu ấn rất nổi bật. Việc mặc trang phục truyền thống của Việt Nam vẫn luôn tạo cho mình một cảm giác rất đặc biệt".
Minh Tước (22 tuổi, cựu sinh viên Học viện Báo chí và Tuyên truyền) trở thành một trong những gương mặt thu hút sự chú ý trong lễ tốt nghiệp với bộ ảnh thu hút hàng ngàn lượt tương tác khi kết hợp giữa trang phục truyền thống và hiện đại.
Ít ai biết, bộ trang phục ấy được hình thành từ một ý tưởng rất tình cờ. Trong một lần mặc áo tấc tham dự sự kiện, do thời tiết se lạnh, Tước mặc thêm áo sơ mi bên trong và bất ngờ nhận ra áo sơ mi kết hợp với quần chít ba tạo nên tổng thể vừa lạ mắt vừa hài hòa.
"Mình đã ghi chú lại ý tưởng "Âu phục kết hợp Việt phục" này. Đến sát ngày tốt nghiệp, mình mới bắt đầu phát triển thêm các chi tiết để bộ đồ hoàn thiện hơn", Minh Tước kể.
Trên nền tảng kết hợp giữa Âu phục và Việt phục, Minh Tước chọn các phụ kiện bao gồm nón dâu, áo sơ mi, cà vạt, quần chít ba, guốc mộc và quạt sừng giấy dó châm kim, với tông màu chủ đạo là màu đỏ để kết hợp với áo khoác cử nhân.
Quan sát xu hướng vài năm gần đây, Minh Tước nhận thấy nhiều sinh viên lựa chọn kết hợp áo cử nhân với áo tấc, áo Nhật Bình hoặc các phụ kiện như vân kiên, xà tích. Với mong muốn tạo điểm nhấn riêng, cô nàng đã quyết định lựa chọn chiếc nón dâu - một phụ kiện ít xuất hiện trong lễ tốt nghiệp.
"Mình nghĩ mình có thể thử dùng những phụ kiện Việt phục mà chưa ai dùng hoặc ít ai dùng, và chiếc nón dâu đã xuất hiện trong ý tưởng của mình. Sau khi nhận nón từ tiệm Việt phục, mình đã chủ động thay phần quai trắng có sẵn thành một dải lụa đỏ để tổng thể màu sắc được đồng bộ. Ban đầu mình cũng không nghĩ nó sẽ tạo thành hai cụm nơ rất đẹp ở viền nón. Đây cũng chính là chi tiết mà mình cảm thấy thích nhất trong bộ trang phục", Minh Tước kể.
Điều khiến Minh Tước nhớ nhất không phải những bức ảnh đẹp, mà là phản ứng của những người xung quanh. Minh Tước nhớ lại: "Có lẽ vì cách phối đồ lạ mắt, nên các bạn thợ ảnh ngày hôm đó cũng cảm thấy thú vị khi chụp bộ trang phục của mình. Các bạn ấy nghĩ được thêm nhiều ý tưởng chụp ảnh mới và mình nhận ra Việt phục quả là một nguồn cảm hứng dồi dào không chỉ với riêng mình mà còn với cả những người khác".
Theo Minh Tước, việc lựa chọn Việt phục không xuất phát từ suy nghĩ đây là trang phục trang trọng hơn các loại trang phục khác mà thay vào đó là mong muốn Việt phục trở thành một lựa chọn quen thuộc và tự nhiên hơn trong đời sống.
"Mình chỉ mong một ngày nào đó, việc mặc Việt phục sẽ tự nhiên như chọn một chiếc áo đẹp để đi dự sự kiện, gặp bạn bè hay đi chơi. Ngay cả khi không chụp ảnh hay đăng mạng xã hội, mình vẫn sẽ mặc, vì đó là trải nghiệm mình thực sự tận hưởng", Minh Tước bày tỏ.
Theo đại diện một đơn vị cho thuê Việt phục tại P.Yên Hoà (Hà Nội), mùa tốt nghiệp là một trong những giai đoạn cao điểm của cửa hàng, tập trung vào hai đợt chính trong năm là tháng 5 - tháng 6 và tháng 11 - tháng 12.
"Nếu như những năm trước đã có sinh viên lựa chọn Việt phục trong lễ tốt nghiệp thì năm nay xu hướng này lan rộng và mạnh mẽ hơn. Nhiều bạn trẻ chủ động nhờ tư vấn cách phối màu, đồng thời tìm hiểu ý nghĩa của từng loại trang phục trước khi quyết định thuê. Điều đó cho thấy Việt phục không còn là lựa chọn phụ, mà đã trở thành một trong những lựa chọn hàng đầu của nhiều sinh viên", đại diện đơn vị cho thuê Việt phục chia sẻ.
Vị này cho biết thêm: "Càng ngày chúng tôi càng thấy các bạn tự tin hơn khi mặc Việt phục. Nếu trước đây nhiều bạn còn e ngại vì những bộ Việt phục thì giờ đây các bạn đã rất thoải mái sáng tạo và thể hiện cá tính.
Các bạn không chỉ mặc Việt phục mà còn chủ động cá nhân hóa trang phục, kết hợp phụ kiện, make-up cùng dịch vụ thuê đồ. Chính người trẻ sẽ là lực lượng giúp Việt phục được ứng dụng linh hoạt hơn và lan tỏa sâu rộng hơn trong đời sống hiện đại".