Tôi từng là một người đàn ông thành đạt, có công việc tốt, thu nhập ổn định, một người vợ hiền và một mái ấm khiến nhiều người ngưỡng mộ.
Thế nhưng chỉ vì một phút say mê cảm giác mới lạ, tôi đã tự tay phá nát cuộc hôn nhân kéo dài suốt 7 năm của mình.
Ngày ký vào đơn ly hôn, tôi còn ngạo mạn nghĩ rằng mình sẽ có một cuộc sống thú vị hơn. Người phụ nữ tôi say đắm khi ấy khiến tôi có cảm giác được ngưỡng mộ, được chiều chuộng, được sống lại thời trai trẻ.
Tôi từng nghĩ rằng vợ mình khi ấy quá nhạt nhẽo, suốt ngày chỉ biết tính toán chi tiêu, suốt ngày nói đến chuyện tiết kiệm đòi ra ở riêng khiến tôi vô cùng áp lực.
Khi biết tôi phản bội, vợ chỉ lặng lẽ ký đơn rồi dọn đồ ra ngoài.
Tôi khi ấy có phần thấy bị xúc phạm bởi nghĩ rằng, hóa ra, từ lâu cô ấy cũng không còn tôn trọng cuộc hôn nhân này nên mới ký đơn dễ dàng, không mảy may đắn đo. Bởi vậy, khi ra tòa, tôi không quá dằn vặt dù bản thân là người phản bội trước.
Sau ly hôn không lâu, tôi thuê một căn chung cư rồi chuyển tới sống cùng nhân tình. Tôi nghĩ rằng, sau khi kết hôn, chúng tôi sẽ chuyển về ở cùng bố mẹ tôi như cuộc hôn nhân trước.
Thời gian đầu mọi thứ đúng là rất ngọt ngào. Cô ấy trẻ trung, thích ăn diện, luôn nói những lời khiến đàn ông thấy tự tin.
Thế nhưng cảm xúc mới mẻ chẳng kéo dài được bao lâu. Công việc của tôi bắt đầu gặp biến cố. Công ty cắt giảm nhân sự, trí tuệ nhân tạo phát triển mạnh khiến tôi không theo kịp những người trẻ, dự án tôi phụ trách không thuận lợi khiến thu nhập của tôi giảm mạnh. Từ một người kiếm tiền dễ dàng, tôi bắt đầu phải tính toán từng khoản chi.
Và cũng từ lúc ấy, tôi nhìn thấy bản chất của người phụ nữ mình từng bất chấp tất cả để lựa chọn. Cô ấy không còn dịu dàng như trước. Cô ấy liên tục than phiền vì tôi không còn đưa đi du lịch, mua quà đắt tiền hay chiều chuộng như trước kia. Có hôm tôi đi làm về muộn, mệt mỏi nằm xuống ghế thì cô ấy lạnh lùng nói: “Em không muốn sống kiểu chật vật thế này mãi đâu”.
Rồi một ngày, cô ấy rời đi thật với câu nói gọn lỏn: “Em còn trẻ, em không muốn khổ”.
Tôi ngồi im lặng hồi lâu, bất giác nhớ đến vợ cũ và cuộc hôn nhân trước đây. Suốt 7 năm chưa bao giờ vợ cũ kêu khổ, cũng chưa bao giờ than phiền dù tôi chểnh mảng, không quan tâm đến cô ấy.
Những khi công việc của tôi gặp khó khăn, cô ấy luôn ở bên động viên. Có tháng tôi thất bại, nợ tiền xoay dự án, cô ấy âm thầm bán cả vàng cưới để giúp chồng xoay xở nhưng chưa từng kể công.
Đúng giai đoạn tôi lao đao vì công việc thì mẹ tôi đột quỵ phải nhập viện cấp cứu. Thêm chuyện này, tôi mới nhận ra, mình ngu dại tới mức nào.
Nghe tin mẹ tôi nhập viện, vợ tôi đã đến thăm và biết được tình cảnh của tôi. Cô ấy hỏi han bác sĩ, chạy đi đóng viện phí, còn mua đồ ăn cho mẹ tôi.
Mẹ tôi nằm trên giường bệnh cứ nắm tay con dâu cũ mà khóc, còn tôi thì chỉ biết đứng im, mắt nhoè đi vì sự hối hận ngập tràn.
Sau hôm đó, tôi mới biết suốt mấy tháng mình thất nghiệp, cô ấy vẫn đều đặn chuyển tiền để mẹ tôi mua thuốc. Thi thoảng cô ấy còn ghé nhà hỏi thăm, mua đồ bồi bổ cho bà.
Cô ấy chưa từng kể với tôi chuyện đó, còn mẹ tôi sau khi ra viện đã với nói với tôi rằng: “Con bỏ nó nhưng nó chưa từng bỏ nhà mình”.
Câu nói ấy khiến tôi mất ngủ nhiều đêm. Tôi bắt đầu nhớ lại quãng thời gian hôn nhân trước đây, nhớ những bữa cơm tối giản dị, nhớ lúc cả hai chở nhau dưới mưa trên chiếc xe máy cũ, nhớ cảnh cô ấy ngồi chờ tôi tăng ca đến khuya rồi ngủ gục trên sofa.
Thời gian gần đây, tôi bắt đầu le lói hy vọng quay lại với vợ cũ. Tôi nghĩ biết đâu cô ấy vẫn còn tình cảm với mình nên mới quan tâm tới mẹ tôi như vậy.
Thế nhưng cuộc đời đâu cho tôi cơ hội sửa sai dễ dàng như thế. Tuần trước, tôi vô tình nhìn thấy cô ấy đi ăn cùng một người đàn ông trẻ hơn tôi khá nhiều. Cậu ta mở cửa xe cho cô ấy, kéo ghế, gắp thức ăn rồi nhìn cô ấy bằng ánh mắt trìu mến.
Nghe mẹ kể, tôi mới biết, đó là một thanh niên kém vợ tôi 3 tuổi, công việc ổn định, chưa từng kết hôn và đang theo đuổi vợ tôi. Mẹ tôi rất yêu quý vợ cũ của tôi, cũng mong chúng tôi có thể hàn gắn nhưng bà cảm nhận, vợ tôi dường như đã không còn chút tình cảm nào với tôi nữa.
Tôi nghe xong thấy trong lòng nhói lên một cảm giác khó tả. Tôi nhận ra mình đang ghen nhưng giờ đây tôi còn tư cách gì để ghen nữa?.
Người đàn ông từng phản bội vợ, chạy theo cảm xúc nhất thời như tôi lấy quyền gì để mong cô ấy chờ đợi?.
Giờ đây mỗi lần nghĩ lại, tôi chỉ ước giá như ngày ấy mình biết dừng lại trước khi quá muộn. Nhưng tiếc là cuộc đời không có chữ “giá như”.
Trung Minh
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ngày 31-3, Sở Giáo dục và Đào tạo Hà Nội đã có văn bản yêu cầu các trường học phối hợp cơ quan chức năng rà soát và niêm yết công khai đầu mối cung cấp thực phẩm phục vụ bếp ăn bán trú.
Đây là động thái nhằm đảm bảo an toàn thực phẩm sau khi cơ quan công an khởi tố 8 bị can trong đường dây giết mổ, tiêu thụ khoảng 3.600 con lợn mắc dịch tả châu Phi, tương đương 300 tấn thịt, được đưa ra các chợ dân sinh, trong đó có một số trường học trên địa bàn.
Sở Giáo dục và Đào tạo Hà Nội đề nghị UBND các phường, xã chỉ đạo các đơn vị chuyên môn kiểm tra nguồn gốc thực phẩm, công tác bảo đảm vệ sinh an toàn thực phẩm, đồng thời cảnh báo và xử lý kịp thời các nguy cơ liên quan.
Các trường học được yêu cầu rà soát các đầu mối cung cấp thịt, thực phẩm, sữa, sản phẩm từ sữa, đối chiếu hồ sơ pháp lý, điều kiện vận chuyển, năng lực cung ứng và lịch sử tuân thủ quy định để chấn chỉnh hoặc thay thế.
Các nhà trường cũng phải kiểm tra toàn bộ quy trình nội bộ trong việc tổ chức bữa ăn bán trú, từ lập kế hoạch, lựa chọn nhà cung cấp, tiếp nhận, bảo quản, sơ chế, chế biến đến chia suất ăn. Những nội dung chưa phù hợp phải được xử lý, điều chỉnh ngay.
Sở Giáo dục yêu cầu các trường công khai thực đơn, định lượng món ăn, năng lượng, danh sách nhà cung cấp và nguồn gốc nguyên liệu, đồng thời thành lập tổ giám sát an toàn vệ sinh thực phẩm có sự tham gia của phụ huynh. Nếu nghi ngờ thực phẩm mất an toàn, nhà trường phải báo cáo cơ quan chức năng để xử lý kịp thời.
Động thái này nhằm đảm bảo các bữa ăn bán trú tại Hà Nội an toàn, đồng thời xoa dịu lo lắng của phụ huynh sau vụ việc 8 bị can bị khởi tố vì liên quan đến việc giết mổ, tiêu thụ lợn mắc dịch tả châu Phi.
Qua điều tra dịch tễ cho thấy khoảng tháng 6-2025, ông H. sang nhà anh trai ở ấp 6, xã Mỹ An thì bị chó nhà người anh cắn vào ngón tay trái gây nhiều vết thương rỉ máu.
Anh trai ông H. là chủ con chó vào can thiệp cũng bị con chó cắn. Sau đó khoảng 6 ngày, con chó đã chết. Lúc cắn người, con chó chưa được tiêm phòng bệnh dại.
Lúc bị chó cắn, ông H. chỉ lấy ớt và đất đắp lên vết thương. Sau đó ông có đi tiêm phòng bệnh dại nhưng chỉ tiêm được một mũi. Người anh trai không tiêm phòng.
Đến ngày 30-3, ông H. có dấu hiệu mệt mỏi không đi làm nổi, sốt, sợ gió, nuốt khó. Sau đó gia đình chuyển lên bệnh viện tại TP.HCM. Bệnh nhân được chẩn đoán theo dõi bệnh dại, suy hô hấp.
Đến ngày 2-4, gia đình nhận thấy bệnh nhân có tiên lượng nặng nên đã xin đưa về.
Sở Nông nghiệp và Môi trường tỉnh Tây Ninh cho biết trong năm 2025 và từ đầu năm 2026 đến nay, trên địa bàn xã Mỹ An chưa ghi nhận tình trạng bệnh dại trên chó mèo.
Khi con chó cắn người và bị chết, gia đình người anh trai đã chôn sau vườn và không báo địa phương.
Trong ngày 2-4, người anh trai ông H. cũng đã xét nghiệm bệnh dại và kết quả âm tính. Hai con chó khác trong nhà này cũng đang khỏe mạnh, không có dấu hiệu bất thường.
Cơ quan chức năng đã hướng dẫn gia đình sử dụng các biện pháp phòng chống dịch, thực hiện phun xịt khử trùng, vận động các hộ chăn nuối chó mèo trên địa bàn không thả rông ra đường, đồng thời tích cực thực hiện việc tiêm phòng bệnh dại chó mèo đúng định kỳ.
Tôi năm nay 43 tuổi, hiện là giám đốc chi nhánh của một ngân hàng tại Hà Nội. Trong mắt bạn bè và họ hàng ở quê, tôi là một đứa con thành đạt, là niềm tự hào của dòng họ. Mọi thứ cứ thế êm đềm trôi qua cho đến 2 năm trước, mẹ tôi bắt đầu có những dấu hiệu của căn bệnh Alzheimer.
Ba tôi mất sớm, một tay mẹ tần tảo nuôi tôi khôn lớn. Khi có sự nghiệp vững vàng, tôi đón mẹ từ quê lên khu đô thị cao cấp ở Hà Nội để phụng dưỡng. Tôi luôn tâm niệm, nửa đời sau của mẹ sẽ là những ngày tháng an nhàn, hưởng phước bên con cháu. Nhưng căn bệnh quái ác ập đến, cướp đi trí nhớ của bà một cách tàn nhẫn.
Ban đầu, mẹ chỉ quên chỗ để chìa khóa, quên tên hàng xóm. Nhưng rồi tình trạng ngày một nặng hơn. Bà bắt đầu quên mất tôi là ai, thường xuyên cáu gắt và có những hành vi vô thức. Vợ chồng tôi đều đi làm từ sáng đến tối mịt, 2 đứa con thì đi học cả ngày. Căn hộ rộng 120 mét vuông bỗng chốc trở thành một "chiếc lồng kính" giam lỏng mẹ.
Tôi đã thuê đến 5 đời giúp việc chỉ trong vòng 6 tháng. Có người xin nghỉ vì không chịu nổi tính khí thất thường của mẹ. Có người thì tôi buộc phải cho nghỉ việc vì qua camera giám sát, tôi thấy họ để mặc mẹ ngồi thẫn thờ một mình trước tivi suốt cả ngày, bữa ăn thì ép uổng qua loa. Thậm chí, có lần mẹ tự mở cửa đi lang thang xuống tận hầm chung cư, may mắn là bảo vệ phát hiện ra kịp.
Vợ tôi bắt đầu có dấu hiệu trầm cảm vì áp lực chăm sóc mẹ chồng và quán xuyến gia đình. Bản thân tôi, những cuộc họp kéo dài đến tối muộn luôn bị ngắt quãng bởi nỗi lo nơm nớp, mẹ ở nhà có an toàn không. Không khí gia đình tôi ngột ngạt vô cùng.
Đỉnh điểm là một buổi chiều tháng 10 năm ngoái. Đang giải quyết hồ sơ vay vốn cho khách, tôi nhận được điện thoại từ chị giúp việc, giọng hốt hoảng: "Anh về ngay đi, bà cụ với tay lấy đồ trên cao bị ngã trong nhà tắm rồi!".
Tôi bỏ lại tất cả, lao về nhà như một kẻ điên. Hình ảnh mẹ nằm đó, đau đớn và hoảng loạn, ám ảnh tôi đến tận bây giờ. Rất may mẹ chỉ bị chấn thương phần mềm, nhưng bác sĩ cảnh báo, người già xương rất giòn, lần này là may mắn, nhưng nếu có lần sau thì hậu quả khôn lường. Mẹ tôi cần có người theo dõi y tế và chăm sóc 24/24.
Câu nói của bác sĩ như một cái tát thức tỉnh tôi. Tình yêu thương, lòng hiếu thảo của tôi không thể thay thế được chuyên môn y tế. Tiền bạc tôi mang về không thể mua được sự an toàn cho mẹ khi tôi vắng nhà.
Sau nhiều đêm thức trắng, tôi bàn với vợ về việc đưa mẹ vào một viện dưỡng lão cao cấp ở ngoại ô. Nơi đó có bác sĩ trực, có không gian xanh, có những người bạn già và có các hoạt động trị liệu trí nhớ. Vợ tôi khóc, cô ấy sợ tôi sẽ hối hận nhưng tôi đã quyết.
Ngay khi biết tin, một cuộc họp gia đình khẩn được triệu tập bởi các bác, các chú dưới quê của tôi. “Nhà cao cửa rộng, đi xe hơi mà mày tống mẹ mày vào trại tế bần hả con?”, bác trưởng họ đập bàn chỉ thẳng mặt tôi.
“Mày là đồ bất hiếu! Ngày xưa bà ấy nhịn ăn nhịn mặc nuôi mày ăn học, giờ mày thành đạt mày vứt bà ấy cho người dưng chăm. Mày sợ tốn tiền, sợ bẩn nhà đúng không?”, một người cô ruột xỉa xói tôi.
Không một ai trong số họ từng lên chăm mẹ tôi một ngày. Không một ai biết cảm giác bất lực khi nhìn mẹ ăn nhầm lọ kem đánh răng, hay lúc mẹ gào thét vì hoảng loạn giữa đêm. Họ chỉ nhìn vào hành động đưa mẹ ra khỏi nhà và dán cho tôi cái mác nghịch tử.
Tôi không thanh minh, chỉ cúi đầu đáp: "Con làm vậy vì sự an toàn của mẹ. Chữ hiếu của con không nằm ở việc giữ mẹ ở nhà để họ hàng nhìn vào khen ngợi, mà để mẹ sống phần đời còn lại an toàn, vui vẻ".
Đã 8 tháng kể từ ngày mẹ tôi chuyển vào viện dưỡng lão. Chi phí mỗi tháng gần 20 triệu đồng, bằng lương của một người đi làm khá giả, nhưng những gì mẹ nhận lại khiến tôi thấy quyết định của mình hoàn toàn đúng đắn.
Cuối tuần vừa rồi, vợ chồng tôi đưa các con vào thăm bà. Mẹ đang ngồi tập tô màu cùng các cụ già khác trong phòng sinh hoạt chung. Dù mẹ không còn nhớ rõ tên tôi, nhưng bà cười rất tươi khoe bức tranh vừa vẽ. Các cô điều dưỡng cho biết, mẹ ăn ngủ đúng giờ, được xoa bóp vật lý trị liệu mỗi ngày nên sức khỏe cải thiện rõ rệt, tinh thần cũng ổn định hơn rất nhiều. Không còn những tiếng gào thét, không còn những cú ngã nguy hiểm.
Nhìn mẹ được chăm sóc bởi những bàn tay chuyên nghiệp, được sống trong một cộng đồng phù hợp, tôi thấy lòng mình nhẹ bẫng.
Nhiều người Việt Nam vẫn coi viện dưỡng lão là nơi ruồng bỏ cha mẹ. Định kiến đó đã khiến biết bao người già phải chịu cảnh cô đơn trong chính ngôi nhà của mình, và bao người con phải kiệt quệ về cả thể chất lẫn tinh thần.
Chữ "hiếu" thời hiện đại, theo tôi, không phải là việc ép bản thân phải làm những điều vượt quá khả năng chuyên môn, mà là biết chọn cho cha mẹ một môi trường sống tốt nhất. Tôi thà mang tiếng là kẻ bất hiếu trong mắt họ hàng, thà bị bêu riếu ở quê nhà, không vì thanh danh mà để mẹ mình sống trong sự hiểm nguy và cô độc.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.