Tôi từng là một người đàn ông thành đạt, có công việc tốt, thu nhập ổn định, một người vợ hiền và một mái ấm khiến nhiều người ngưỡng mộ.
Thế nhưng chỉ vì một phút say mê cảm giác mới lạ, tôi đã tự tay phá nát cuộc hôn nhân kéo dài suốt 7 năm của mình.
Ngày ký vào đơn ly hôn, tôi còn ngạo mạn nghĩ rằng mình sẽ có một cuộc sống thú vị hơn. Người phụ nữ tôi say đắm khi ấy khiến tôi có cảm giác được ngưỡng mộ, được chiều chuộng, được sống lại thời trai trẻ.
Tôi từng nghĩ rằng vợ mình khi ấy quá nhạt nhẽo, suốt ngày chỉ biết tính toán chi tiêu, suốt ngày nói đến chuyện tiết kiệm đòi ra ở riêng khiến tôi vô cùng áp lực.
Khi biết tôi phản bội, vợ chỉ lặng lẽ ký đơn rồi dọn đồ ra ngoài.
Tôi khi ấy có phần thấy bị xúc phạm bởi nghĩ rằng, hóa ra, từ lâu cô ấy cũng không còn tôn trọng cuộc hôn nhân này nên mới ký đơn dễ dàng, không mảy may đắn đo. Bởi vậy, khi ra tòa, tôi không quá dằn vặt dù bản thân là người phản bội trước.
Sau ly hôn không lâu, tôi thuê một căn chung cư rồi chuyển tới sống cùng nhân tình. Tôi nghĩ rằng, sau khi kết hôn, chúng tôi sẽ chuyển về ở cùng bố mẹ tôi như cuộc hôn nhân trước.
Thời gian đầu mọi thứ đúng là rất ngọt ngào. Cô ấy trẻ trung, thích ăn diện, luôn nói những lời khiến đàn ông thấy tự tin.
Thế nhưng cảm xúc mới mẻ chẳng kéo dài được bao lâu. Công việc của tôi bắt đầu gặp biến cố. Công ty cắt giảm nhân sự, trí tuệ nhân tạo phát triển mạnh khiến tôi không theo kịp những người trẻ, dự án tôi phụ trách không thuận lợi khiến thu nhập của tôi giảm mạnh. Từ một người kiếm tiền dễ dàng, tôi bắt đầu phải tính toán từng khoản chi.
Và cũng từ lúc ấy, tôi nhìn thấy bản chất của người phụ nữ mình từng bất chấp tất cả để lựa chọn. Cô ấy không còn dịu dàng như trước. Cô ấy liên tục than phiền vì tôi không còn đưa đi du lịch, mua quà đắt tiền hay chiều chuộng như trước kia. Có hôm tôi đi làm về muộn, mệt mỏi nằm xuống ghế thì cô ấy lạnh lùng nói: “Em không muốn sống kiểu chật vật thế này mãi đâu”.
Rồi một ngày, cô ấy rời đi thật với câu nói gọn lỏn: “Em còn trẻ, em không muốn khổ”.
Tôi ngồi im lặng hồi lâu, bất giác nhớ đến vợ cũ và cuộc hôn nhân trước đây. Suốt 7 năm chưa bao giờ vợ cũ kêu khổ, cũng chưa bao giờ than phiền dù tôi chểnh mảng, không quan tâm đến cô ấy.
Những khi công việc của tôi gặp khó khăn, cô ấy luôn ở bên động viên. Có tháng tôi thất bại, nợ tiền xoay dự án, cô ấy âm thầm bán cả vàng cưới để giúp chồng xoay xở nhưng chưa từng kể công.
Đúng giai đoạn tôi lao đao vì công việc thì mẹ tôi đột quỵ phải nhập viện cấp cứu. Thêm chuyện này, tôi mới nhận ra, mình ngu dại tới mức nào.
Nghe tin mẹ tôi nhập viện, vợ tôi đã đến thăm và biết được tình cảnh của tôi. Cô ấy hỏi han bác sĩ, chạy đi đóng viện phí, còn mua đồ ăn cho mẹ tôi.
Mẹ tôi nằm trên giường bệnh cứ nắm tay con dâu cũ mà khóc, còn tôi thì chỉ biết đứng im, mắt nhoè đi vì sự hối hận ngập tràn.
Sau hôm đó, tôi mới biết suốt mấy tháng mình thất nghiệp, cô ấy vẫn đều đặn chuyển tiền để mẹ tôi mua thuốc. Thi thoảng cô ấy còn ghé nhà hỏi thăm, mua đồ bồi bổ cho bà.
Cô ấy chưa từng kể với tôi chuyện đó, còn mẹ tôi sau khi ra viện đã với nói với tôi rằng: “Con bỏ nó nhưng nó chưa từng bỏ nhà mình”.
Câu nói ấy khiến tôi mất ngủ nhiều đêm. Tôi bắt đầu nhớ lại quãng thời gian hôn nhân trước đây, nhớ những bữa cơm tối giản dị, nhớ lúc cả hai chở nhau dưới mưa trên chiếc xe máy cũ, nhớ cảnh cô ấy ngồi chờ tôi tăng ca đến khuya rồi ngủ gục trên sofa.
Thời gian gần đây, tôi bắt đầu le lói hy vọng quay lại với vợ cũ. Tôi nghĩ biết đâu cô ấy vẫn còn tình cảm với mình nên mới quan tâm tới mẹ tôi như vậy.
Thế nhưng cuộc đời đâu cho tôi cơ hội sửa sai dễ dàng như thế. Tuần trước, tôi vô tình nhìn thấy cô ấy đi ăn cùng một người đàn ông trẻ hơn tôi khá nhiều. Cậu ta mở cửa xe cho cô ấy, kéo ghế, gắp thức ăn rồi nhìn cô ấy bằng ánh mắt trìu mến.
Nghe mẹ kể, tôi mới biết, đó là một thanh niên kém vợ tôi 3 tuổi, công việc ổn định, chưa từng kết hôn và đang theo đuổi vợ tôi. Mẹ tôi rất yêu quý vợ cũ của tôi, cũng mong chúng tôi có thể hàn gắn nhưng bà cảm nhận, vợ tôi dường như đã không còn chút tình cảm nào với tôi nữa.
Tôi nghe xong thấy trong lòng nhói lên một cảm giác khó tả. Tôi nhận ra mình đang ghen nhưng giờ đây tôi còn tư cách gì để ghen nữa?.
Người đàn ông từng phản bội vợ, chạy theo cảm xúc nhất thời như tôi lấy quyền gì để mong cô ấy chờ đợi?.
Giờ đây mỗi lần nghĩ lại, tôi chỉ ước giá như ngày ấy mình biết dừng lại trước khi quá muộn. Nhưng tiếc là cuộc đời không có chữ “giá như”.
Trung Minh
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
18h, MYANMAR THẮNG TRẬN CUỐI. Trận đấu giữa Myanmar và Pakistan đã khép lại với chiến thắng 2-1 nghiêng về Myanmar. Chiến thắng này giúp Myanmar kết thúc vòng loại bảng E với 12 điểm, đứng nhì bảng. Dù không thể giành vé nhưng đây là thành tích đáng khích lệ với Myanmar.
THÔNG TIN TRƯỚC LƯỢT ĐẤU CUỐI
Lượt cuối vòng loại Asian Cup 2027 diễn ra hôm nay 31-3 sẽ xác định 2 đội cuối cùng giành vé dự vòng chung kết.
Asian Cup 2027 có sự tham dự của 24 đội, tổ chức tại Saudi Arabia từ 7-1 đến 5-2. Hiện giải đấu đã xác định được 21/24 đội tham dự. Tuyển Việt Nam là đội mới nhất giành vé đến Saudi Arabia, sau khi Malaysia bị trừ 6 điểm vì nhập tịch cầu thủ sai quy định.
Trước Việt Nam đã có 20 đội, trong đó có 18 đội mặc nhiên giành vé sau khi vượt qua vòng loại thứ 2 World Cup 2026 khu vực châu Á.
Các đội này gồm: Saudi Arabia, Úc, Iraq, Iran, Uzbekistan, Qatar, UAE, Nhật Bản, Hàn Quốc, Oman, Palestine, Bahrain, Jordan, Trung Quốc, Indonesia, Triều Tiên, Kuwait, Kyrgyzstan.
2 đội còn lại là Singapore và Syria - đây là những đội đã giành ngôi nhất bảng vòng loại cuối cùng Asian Cup 2027 (vòng đấu dành cho những đội không thể có mặt ở vòng loại 3 World Cup 2026).
Asian Cup 2027 còn 3 suất nữa sẽ được xác định sau loạt trận vòng loại cuối cùng diễn ra vào hôm nay 31-3.
Ở bảng A, tấm vé sẽ thuộc về 1 trong hai đội là Philippines hoặc Tajikistan. Hai đội đang có cùng 13 điểm và đã hòa nhau 2-2 lượt đi. Tuy nhiên, Tajikistan tạm đứng đầu nhờ có lợi về hiệu số bàn thắng. Như vậy, Tajikistan chỉ cần hòa Philippines trên sân nhà ở lượt cuối là giành ngôi nhất bảng cùng tấm vé dự vòng chung kết.
Trong khi đó Lebanon đang dẫn đầu bảng B với 13 điểm, hơn đội xếp thứ 2 Yemen 2 điểm. Lượt cuối hai đội này sẽ đối đầu nhau để xác định tấm vé đi tiếp duy nhất của bảng đấu. Với lợi thế điểm số và yếu tố sân nhà, Lebanon được đánh giá là anh tài tiếp theo góp mặt trên chuyến xe đến Saudi Arabia.
Tấm vé cuối cùng sẽ cuộc cạnh tranh giữa Thái Lan và Turkmenistan. Hiện Turkmenistan đang tạm đứng đầu bảng nhờ hơn hệ số đối đầu so với Thái Lan (thắng Thái Lan 3-1 lượt đi). Do đó Turkmenistan chỉ cần hòa Thái Lan lượt cuối là giành ngôi đầu bảng. Trong khi đó Thái Lan buộc phải thắng Turkmenistan để giành vé đi tiếp.
Hiện Đông Nam Á đã có 3 đại diện góp mặt tại Asian Cup 2027 là Việt Nam, Singapore và Indonesia. Con số này có thể nâng lên 5 nếu Philippines và Thái Lan vượt qua vòng loại.
Ngày 1-4, Công an xã Phước Giang (Quảng Ngãi) cho biết một thợ sửa xe trên địa bàn vừa kịp thời cứu sống một nam sinh rơi xuống kênh nước sâu, chảy xiết.
Trước đó sáng 30-3, tại khu vực cầu kênh lớn gần chợ Hành Nhân, một nam sinh 15 tuổi đi xe đạp qua cầu thì bất ngờ trượt ngã, rơi cả người lẫn xe xuống dòng kênh sâu khoảng 5m. Thời điểm này nước chảy mạnh, tạo dòng xoáy nguy hiểm, khiến em chới với giữa dòng.
Nghe tiếng kêu cứu, anh Nguyễn Văn Cảnh (42 tuổi, ngụ thôn Nghĩa Lâm), đang sửa xe gần đó, lập tức chạy ra ứng cứu. Nhận thấy không thể nhảy xuống do dòng nước xiết, anh nhanh trí lấy phao cứu sinh treo sẵn trước tiệm, tiếp cận mép kênh và thả xuống cho nạn nhân.
Để tăng khả năng tiếp cận, anh tiếp tục lấy thêm cây sào dài, điều chỉnh vị trí phao theo dòng nước. Khi nam sinh bám được phao, anh cùng người dân xung quanh phối hợp kéo dần vào bờ.
Chỉ sau ít phút, nạn nhân được đưa lên an toàn, không bị thương tích nghiêm trọng. Sau đó anh Cảnh tiếp tục hỗ trợ trấn an tinh thần và liên hệ gia đình cho em.
"Thấy cháu rơi xuống là phải tìm cách cứu ngay, nhưng nước chảy mạnh nên không thể nhảy xuống, phải dùng phao cho an toàn", anh Cảnh chia sẻ.
Theo người dân địa phương, đoạn kênh này có mực nước sâu, dòng chảy mạnh, từng xảy ra nhiều tình huống nguy hiểm. Việc chuẩn bị sẵn phao cứu sinh như tại tiệm sửa xe của anh Cảnh được xem là giải pháp đơn giản nhưng hiệu quả trong các tình huống khẩn cấp.
Anh Cảnh đang là thành viên tổ an ninh cơ sở thôn Nghĩa Lâm, thường xuyên tham gia hỗ trợ xử lý các tình huống phát sinh tại địa phương.
Vợ chồng tôi kết hôn được 6 năm, có một cô con gái năm nay lên 4 tuổi. Cuộc sống bám trụ ở thành phố vốn đã nhiều áp lực, hai vợ chồng đều đi làm giờ hành chính nên việc đưa đón con cái đi học mầm non luôn là một bài toán đau đầu. Trước đây, vợ chồng tôi phải thay phiên nhau, hôm nào tôi đi làm sớm thì anh đưa con đi học, chiều tôi xin về sớm đón con. Nhìn chung, cuộc sống khá cập rập và mệt mỏi.
Tuy nhiên, khoảng một năm trở lại đây, chồng tôi bảo tôi làm kế toán hay phải thức khuya chốt sổ sách, lại thêm sức khỏe sa sút, anh chủ động đề nghị sẽ phụ trách việc đưa đón con bé. Anh bảo: “Việc công ty em đã nhiều, sáng cứ ngủ thêm một chút, chiều tan làm về thẳng nhà lo cơm nước rồi nghỉ ngơi, việc đưa đón con đường tắc, bụi bặm cứ để anh lo”.
Nghe chồng nói vậy, tôi thực sự cảm động và thấy mình may mắn. Từ ngày có chồng lo liệu, tôi nhàn hạ hẳn. Sáng tôi có thể thong thả chuẩn bị đồ ăn sáng, chiều tan sở có thể tạt qua siêu thị mua sắm, thỉnh thoảng cà phê với đồng nghiệp mà không phải nhấp nhổm nhìn đồng hồ.
Mọi thứ cứ êm đềm trôi qua, cho đến trưa thứ bảy tuần trước.
Hôm đó con gái tôi được nghỉ, đang ngồi chơi búp bê ở phòng khách, còn chồng tôi đang tắm chuẩn bị đi gặp bạn. Chiếc điện thoại anh để trên bàn trà bỗng sáng màn hình. Một thông báo tin nhắn Zalo hiện lên. Tên người gửi được lưu là tên hệ thống trường nơi con tôi học, ảnh đại diện cũng là logo của trường. Nghĩ rằng nhà trường gửi thông báo thu tiền ăn tháng tới hoặc kế hoạch tiêm chủng, tôi tiện tay cầm lên xem giúp chồng.
Nhưng khi chạm vào thông báo, dòng chữ hiện ra khiến tay tôi run lẩy bẩy: “Anh tính sao về chuyện cái thai?". Trống ngực tôi đập thình thịch. Tôi nín thở kéo ngược phần lịch sử trò chuyện lên trên. Lớp vỏ bọc “Hệ thống mầm non” vỡ vụn, phơi bày tin nhắn ướt át của chồng tôi và chị T. - mẹ của một cậu bé học cùng lớp với con gái tôi.
Thỉnh thoảng có dịp lễ hội ở trường, tôi cũng đi cùng chồng và có chạm mặt chị ta. Chị T. là mẹ đơn thân, ăn mặc khá sành điệu. Thấy chồng tôi và chị ta hay đứng nói chuyện, tôi chỉ nghĩ đơn giản là phụ huynh cùng lớp thì thân thiện, trao đổi chuyện học hành của lũ trẻ. Tôi hoàn toàn tin tưởng chồng và chưa từng nảy sinh một chút nghi ngờ nào.
Thế nhưng, những dòng tin nhắn sau đó đã phơi bày toàn bộ sự thật. Chị ta bảo với chồng tôi: "Em không đợi được nữa đâu. Nếu tuần này anh không chuyển cho em 500 triệu đồng để em lo cho đủ căn chung cư như đã hứa, em sẽ gửi thẳng đoạn clip của chúng ta hôm ở nhà nghỉ lên nhóm chat phụ huynh của lớp. Lúc đó anh tự đi mà giải thích với vợ anh”.
Thì ra, cái sự thương vợ, tranh phần đưa đón con mỗi ngày của anh ta chỉ là cái cớ hoàn hảo. Sáng nào cũng vậy, sau khi thả hai đứa trẻ ở cổng trường, chồng tôi và chị ta vòng ra nhà nghỉ sau lưng trường học để “vui vẻ” trước khi ai đi làm việc nấy.
Tinh vi hơn, chồng tôi đổi tên Zalo của nhân tình thành tên trường mầm non của con, để nếu tôi có vô tình nhìn thấy điện thoại báo tin nhắn đến, cũng sẽ mặc định đó là chuyện học hành, trường lớp mà bỏ qua.
Cái kết đắng ngoài sức tưởng tượng của anh ta, và cũng là bi kịch của gia đình tôi, chính là những dòng tin nhắn kia. Chị ta đã cố tình để có thai, đồng thời lén quay lại clip ân ái để ép chồng tôi cho tiền mua nhà. Ở những tin nhắn trước đó, chồng tôi liên tục van xin chị ta cho thêm thời gian vì anh đang tìm cách lấy sổ đỏ căn nhà của vợ chồng tôi đem đi cầm cố để vay tiền.
Hóa ra, người chồng mẫu mực mà tôi tự hào, người đàn ông hiền lành không rượu chè bài bạc, lại đâm sau lưng tôi một nhát dao chí mạng. Anh ta không chỉ phản bội tình cảm, mà còn định dâng cả mồ hôi nước mắt, tài sản chung của gia đình cho người đàn bà khác.
Tôi đứng chôn chân giữa nhà, nhìn con gái đang chơi hồn nhiên, nước mắt tôi trào ra vì quá sốc. Cửa nhà tắm mở, chồng tôi bước ra, vừa lau tóc vừa huýt sáo. Thấy tôi cầm điện thoại, mặt anh ta biến sắc, nụ cười tắt ngấm.
Đã mấy ngày trôi qua, không khí trong nhà tôi đặc quánh. Chồng tôi quỳ gối khóc lóc, thề thốt bảo bị “gài bẫy”, van xin tôi lấy tiền tiết kiệm cứu anh ta vố này. Nhưng làm sao tôi có thể dọn rác cho kẻ đã rắp tâm lừa dối mình ròng rã suốt một năm trời?
Nhưng nếu ly hôn ngay lúc này, nhìn con gái quấn quýt bố, lòng tôi lại như dao cắt. Tôi thực sự bế tắc và hoảng loạn, xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.