Ngày 20-5, ông Ngô Tùng Sơn – Giám đốc Trung tâm Phát triển quỹ đất tỉnh Gia Lai – xác nhận nhà thầu đang triển khai việc phá dỡ công trình khách sạn Bình Dương trên khu đất trước bãi biển Quy Nhơn, phường Quy Nhơn Nam.
Việc phá dỡ được thực hiện theo hình thức đấu giá thanh lý tài sản. Một nhà thầu đã đấu trúng với số tiền hơn 1 tỉ đồng để nhận hợp đồng phá dỡ công trình trên.
Đổi lại, nhà thầu được phép tận dụng các cấu kiện sắt thép và những hạng mục còn sử dụng được trong quá trình phá dỡ và dọn dẹp bàn giao mặt bằng sạch.
Theo ông Sơn, hoạt động phá dỡ khách sạn Bình Dương đã triển khai vài ngày qua và dự kiến hoàn thành trong vòng 15 ngày. Sau đó, Trung tâm Phát triển quỹ đất sẽ bàn giao khu đất cho UBND phường Quy Nhơn Nam quản lý, sử dụng.
Ông Đặng Mạnh Cường – Bí thư Đảng ủy phường Quy Nhơn Nam – thông tin tỉnh định hướng sẽ giao khu đất trên cho phường quản lý. Sau khi tiếp nhận, phường sẽ có kế hoạch quản lý, sử dụng khu đất này hiệu quả, ưu tiên sử dụng vào mục đích công cộng, công viên ven biển.
Được biết, khách sạn Bình Dương thuộc sở hữu của Bộ Tư lệnh Binh đoàn 15. Năm 2019, tỉnh Bình Định (cũ) có chủ trương di dời khách sạn này để dành không gian ven biển cho mục đích công cộng.
Thực hiện chủ trương trên, tỉnh đã chi hơn 43 tỉ đồng tiền bồi thường, hỗ trợ tài sản khi thu hồi đất của khách sạn.
Ngoài ra còn hoán đổi khu đất khác có diện tích 2.800m2 tại số 66 Hàn Mặc Tử, phường Quy Nhơn Nam, cho Bộ Tư lệnh Binh đoàn 15 xây dựng nhà an điều dưỡng. Tới nay, Binh đoàn 15 đã xây dựng khách sạn cao tầng trên khu đất mới này.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Thời Sự
Cận cảnh 'đại bản doanh' của nhóm lừa đảo 'chuồn' từ Campuchia sang Việt Nam

Như đã đưa tin, Công an tỉnh Phú Thọ vừa triệt phá một ổ nhóm lừa đảo di chuyển từ Campuchia sang Việt Nam hòng lập "đại bản doanh" để tiếp tục lừa đảo.
Nhóm này tổ chức đưa hàng chục công dân Trung Quốc không có giấy tờ nhập cảnh hợp pháp đến lưu trú tại nhiều địa điểm thuộc Hà Nội, Lào Cai và Phú Thọ; liên tục thay đổi địa điểm lưu trú, hạn chế tiếp xúc với người địa phương.
Đặc biệt, các đối tượng còn mua sắm, lắp đặt trang thiết bị để phục vụ hoạt động lừa đảo. Công an đã tạm giữ 73 bộ máy vi tính, 134 điện thoại di động, 34 USB lưu trữ dữ liệu, 20 bộ thiết bị phát sóng wifi, 3 thẻ SIM điện thoại, 5 máy tính xách tay, 2 máy tính bảng cùng hàng trăm bộ bàn ghế, giường tầng, đệm ngủ.
Toàn bộ hệ thống thiết bị trên mới được vận chuyển, lắp đặt và chuẩn bị đưa vào sử dụng thì bị Công an tỉnh Phú Thọ kịp thời bóc gỡ, vô hiệu hóa.
Đến nay, công an đã ra lệnh bắt giữ người trong trường hợp khẩn cấp đối với 4 đối tượng, gồm: Zhao Wei Zhong (A Châu), Nguyễn Thành Long, Trần Thị Thu Hường và Phạm Đình Nam.
Việc kịp thời ngăn chặn đường dây trên giúp ngăn chặn nguy cơ hình thành một trung tâm lừa đảo công nghệ cao xuyên quốc gia quy mô lớn trên lãnh thổ Việt Nam.
Nhóm đối tượng còn chuẩn bị hàng trăm chiếc giường tầng, đệm ngủ và nhiều phương tiện hòng lập "đại bản doanh" tại Việt Nam
Tin Gốc: Thanh Niên

Buôn Đôn, vùng đất của những huyền thoại săn bắt và thuần dưỡng voi rừng, từ lâu đã in đậm trong tâm trí du khách bởi sắc màu văn hóa Tây nguyên đặc trưng. Những ngôi nhà dài nối nhau, tiếng cồng chiêng ngân vang trong đại ngàn, cùng nhịp sống chậm rãi của đồng bào dân tộc thiểu số đã tạo nên một không gian vừa hoang sơ vừa quyến rũ.
Thế nhưng theo thời gian, sự nhộn nhịp dần vơi đi. Khách đến rồi đi, ít người dừng lại đủ lâu để cảm nhận trọn vẹn cái hồn của vùng đất. Chính trong khoảng lặng ấy, Y Khăm Bun Hua Hwing (31 tuổi, ở buôn Trí, xã Buôn Đôn), chàng trai mang trong mình dòng máu Việt - Lào đã ấp ủ một giấc mơ đưa du khách ở lại, sống cùng buôn làng, hiểu cái tình của người bản địa.
Sinh ra và lớn lên giữa tiếng chiêng, tiếng trống của núi rừng, Bun Hua không đành lòng nhìn buôn làng thưa vắng bóng người. "Trước đây, nhà dài gần như là nhà trống, khách chỉ ghé qua rồi rời đi. Tôi luôn trăn trở làm sao để họ ở lại, để hiểu cái nghĩa, cái tình của người nơi đây", anh chia sẻ.
Đầu năm 2024, giấc mơ ấy bắt đầu thành hình, nhưng cũng là lúc anh đối diện với những thử thách đầu tiên. Không có nguồn lực lớn, Bun Hua quyết định vay 100 triệu đồng từ ngân hàng, cộng với số tiền tích góp từ những năm đi chụp ảnh thuê, biểu diễn văn nghệ, để bắt tay xây dựng mô hình du lịch cộng đồng.
Không thuê đội thợ chuyên nghiệp, anh cùng anh em trong buôn tự tay dựng từng hạng mục. Tre được chặt từ rừng, khung sắt được học cách hàn, mái nhà được lợp bằng chính đôi tay của người trong buôn. Mỗi cây cột dựng lên không chỉ là vật liệu mà còn là mồ hôi, sự chung sức của cả cộng đồng.
Điều đặc biệt là bà con giúp anh không vì tiền công. Họ đổi lại bằng những bữa cơm chung, những câu chuyện rôm rả bên bếp lửa. Cái tình làng nghĩa xóm, thứ tưởng như giản dị, lại chính là nền móng vững chắc nhất cho mô hình du lịch mà Bun Hua đang xây dựng.
Khi cơ sở vật chất dần hoàn thiện, một bài toán mới xuất hiện: Làm sao để có khách? Không có ngân sách lớn cho quảng bá, Bun Hua cùng nhóm bạn trẻ trong buôn tận dụng mạng xã hội. Những hình ảnh về nhà dài, bữa cơm truyền thống, đêm lửa trại được đăng tải đều đặn. Ban đầu chỉ là vài lượt khách lẻ, nhưng mỗi người đến đều để lại những góp ý quý giá.
"Mỗi lượt khách là một lần chúng tôi học thêm. Họ góp ý từ cách đón tiếp, cách phục vụ đến việc giữ gìn bản sắc. Nhờ đó, mô hình dần hoàn thiện hơn", Bun Hua nói.
Dù mới hoạt động chính thức chưa lâu nhưng cái tên Bun Hua ở Buôn Đôn đã bắt đầu được nhiều du khách và các đơn vị lữ hành biết đến. Những đoàn khách nước ngoài đã tìm đến buôn làng ngày một nhiều hơn. Có những kỷ niệm mà Bun Hua sẽ chẳng bao giờ quên, đó là những buổi tối khách quây quần bên bếp lửa, cùng gia đình đàn hát đến đêm mới rời đi.
Có lần, một nữ du khách ngoại quốc sau khi trải nghiệm đã thẳng thắn góp ý về việc nhà sàn hơi nóng do thời tiết Tây nguyên vào mùa khô. Nhưng thay vì phàn nàn, chị lại gửi thêm một số tiền hỗ trợ để Bun Hua nâng cấp dịch vụ.
"Chính những tình cảm của khách đã tiếp thêm động lực cho chúng tôi. Họ góp ý cho chúng tôi cách quảng bá, cách làm dịch vụ chuyên nghiệp hơn nhưng vẫn phải giữ được cái chất của mình, cái riêng, bản sắc văn hóa của dân tộc", anh Bun Hua nhớ lại.
Khó khăn về ngoại ngữ cũng là rào cản không nhỏ. Mỗi lần đón khách quốc tế, Bun Hua phải nhờ người phiên dịch từ thành phố, chi phí lên đến cả triệu đồng mỗi ngày. Anh và các thanh niên trong buôn vẫn âm thầm tự học tiếng Anh. Theo anh, ngôn ngữ không chỉ là công cụ giao tiếp, mà còn là chìa khóa để kể câu chuyện của tổ tiên, để văn hóa bản địa được lan tỏa trọn vẹn hơn.
Điều đặc biệt ý nghĩa trong mô hình tour của Bun Hua chính là tính cộng đồng, phát triển du lịch cùng người dân trong buôn. Trong tư duy của anh, du lịch phải là một hệ sinh thái mà ở đó mọi người dân đều được hưởng lợi.
"Chúng tôi luôn tự nhủ mình không bao giờ hưởng lợi một mình. Du lịch cộng đồng mà chỉ một người giàu lên thì không còn ý nghĩa nữa. Khi có khách đặt tour, chúng tôi không ra chợ mua thực phẩm mà ưu tiên mua gà, mua măng, mua cá của chính những hộ dân trong buôn. Nếu đoàn khách cần người phục vụ, chúng tôi sẽ mời những người già, phụ nữ trong buôn đến hỗ trợ với mức thù lao xứng đáng", Bun Hua bày tỏ.
Hiện mô hình du lịch trải nghiệm của anh đã tạo công ăn việc làm cho khoảng 30 - 40 người trong buôn, từ đội cồng chiêng, nhóm múa đến những người phục vụ hậu cần.
"Tôi mong ước trong tương lai, buôn Trí sẽ trở thành một điểm đến mà mỗi ngôi nhà đều là một trải nghiệm riêng. Nhà này bán gùi truyền thống, nhà kia giới thiệu sử thi, nhà nọ đón khách ngủ lại... Đường vào buôn sẽ đẹp hơn, đời sống bà con sẽ khang trang hơn từ chính những giá trị văn hóa giao thoa giữa người M'nông, người Lào, người Ê Đê và một số đồng bào dân tộc thiểu số khác", anh Bun Hua chia sẻ.
Giấc mơ ấy không phải là viển vông. Bởi phía sau Bun Hua không chỉ là ý chí cá nhân, mà còn có sự hỗ trợ từ chính quyền địa phương. Ông Lê Phúc Long, Phó giám đốc Sở VH-TT-DL Đắk Lắk, cho biết tỉnh đã chọn 5/17 buôn để ưu tiên phát triển du lịch cộng đồng, trong đó có buôn Trí. Các hạng mục hạ tầng được đầu tư, người dân được tập huấn, học hỏi từ những mô hình thành công ở các tỉnh phía bắc.
Theo ông Long, mô hình của hộ gia đình Y Khăm Bun Hua Hwing đã bước đầu phát huy hiệu quả. Du khách không chỉ tham quan mà còn trực tiếp tham gia các hoạt động văn hóa như làm vòng tay, thưởng thức ẩm thực truyền thống, tạo nên sự tương tác sâu sắc. "Đây là hướng đi giúp bảo tồn văn hóa, tạo sinh kế bền vững và đa dạng hóa sản phẩm du lịch của tỉnh", ông nhấn mạnh.
Bun Hua cho biết hành trình phía trước vẫn nhiều thử thách, từ nâng cấp cơ sở vật chất đến cải thiện dịch vụ, mở rộng thị trường. Tuy vậy, anh tin du lịch cộng đồng có thể phát triển từ chính giá trị bản địa, từ ánh lửa bập bùng của những đêm cồng chiêng cùng tiếng cười hòa quyện của du khách và người dân. Chính câu chuyện mộc mạc ấy tạo nên sức lan tỏa bền bỉ, chạm đến cảm xúc bằng cái tình rất thật của đại ngàn.
Tin Gốc: Thanh Niên

Sáu tháng qua, ông Lê Ngọc Hùng, 53 tuổi, chủ cơ sở gốm ở làng nghề Mang Thít, đứng ngồi không yên vì nguồn đất sét dùng cho sản xuất đã cạn.
Gia đình ông Hùng có hơn 50 năm gắn bó với nghề gốm đỏ. Cơ sở rộng hơn 11.000 m2, được đầu tư hàng chục tỷ đồng máy móc, từng tạo việc làm thường xuyên cho khoảng 40 lao động với thu nhập khoảng 500.000 đồng mỗi ngày.
"Bình quân mỗi ngày, cơ sở cần 3-5 m3 đất sét nhưng nửa năm qua nguồn nguyên liệu tại địa phương gần như không còn", ông Hùng nói.
Thiếu đất, nhà máy phải hoạt động cầm chừng. Doanh thu trước đây đạt 1-1,5 tỷ đồng mỗi tháng, nay giảm hơn 10 lần, có tháng không phát sinh. Nhiều lao động lành nghề phải nghỉ việc hoặc chỉ làm nửa ngày, thời gian còn lại đi bán vé số kiếm sống.
Ông Hùng từng tìm mua đất từ các dự án nạo vét luồng lạch, song nguyên liệu này có độ dẻo thấp, không tạo được màu đỏ đặc trưng. Sản phẩm sau khi nung dễ nứt, tỷ lệ hao hụt cao, trong khi chi phí tăng nên khó tiêu thụ.
Tương tự, cơ sở của ông Nguyễn Văn Buôi, 65 tuổi, cũng phải thu hẹp sản xuất. Ông Buôi có hàng chục năm gắn bó với nghề, sở hữu ngôi nhà ba gian hai chái rộng 300 m2 được xây dựng chủ yếu bằng gốm đỏ Vĩnh Long.
"Đất nung ở vùng này tạo nên màu sắc và chất lượng riêng mà nơi khác không có", ông Buôi nói, cho biết hơn một năm qua cơ sở đã ngừng làm gốm mỹ nghệ xuất khẩu, chỉ duy trì quy mô nhỏ để giữ nghề và phục vụ khách du lịch.
Theo bà Đoàn Thị Ngọc Diệp, Chủ tịch Hiệp hội Gạch, gốm mỹ nghệ tỉnh Vĩnh Long, địa phương có khoảng 50 doanh nghiệp sản xuất gạch, gốm xuất khẩu, tạo việc làm cho 2.000 lao động. Mỗi năm, các cơ sở cần hơn 200.000 m3 đất sét.
Nguồn nguyên liệu trước đây chủ yếu được lấy khi người dân cải tạo lớp đất mặt ở những thửa ruộng gò cao. Tuy nhiên, từ năm 2024, việc khai thác nguồn đất này không còn được cho phép. Sau khi dùng hết lượng dự trữ, nhiều doanh nghiệp phải ngừng sản xuất hoặc hoạt động cầm chừng.
Sản phẩm gốm đỏ Vĩnh Long chủ yếu xuất khẩu sang châu Âu, với kim ngạch khoảng 450 tỷ đồng mỗi năm. Do chưa tìm được nguồn nguyên liệu thay thế, các doanh nghiệp không dám nhận đơn hàng mới.
"Nếu tình trạng này kéo dài, nhiều cơ sở sẽ phải đóng cửa, lao động mất việc và làng nghề có nguy cơ mai một", bà Diệp nói.
Hiệp hội và các doanh nghiệp kiến nghị tỉnh khảo sát, cho phép khai thác đất sét tại những vùng gò cao thuộc các huyện Tam Bình, Trà Ôn, Bình Tân và thị xã Bình Minh cũ. Theo các đơn vị, việc này vừa tạo nguồn nguyên liệu cho làng nghề, vừa hạ thấp mặt ruộng để thuận lợi sản xuất nông nghiệp.
Ông Đặng Văn Chính, Phó chủ tịch Thường trực UBND tỉnh Vĩnh Long, ngày 15/6 cho biết tỉnh đã giao Sở Nông nghiệp và Môi trường điều tra, đánh giá, xây dựng phương án quản lý địa chất và khoáng sản giai đoạn 2021-2030, tầm nhìn đến năm 2050.
Dự án sẽ khảo sát, bổ sung những khu vực có nguồn đất sét để mở rộng vùng nguyên liệu, đồng thời xây dựng cơ sở pháp lý cho việc bảo vệ, thăm dò và khai thác khoáng sản.
Trong thời gian chờ kết quả khảo sát, Sở Nông nghiệp và Môi trường đề nghị Hiệp hội tìm mua đất sét tại những mỏ đang được phép khai thác ở Đồng bằng sông Cửu Long.
Tuy nhiên, đại diện Hiệp hội cho rằng đất sét ở địa phương khác không đáp ứng yêu cầu về độ dẻo, màu sắc và chất lượng đặc trưng của gốm đỏ Vĩnh Long. Các nguyên liệu được thử nghiệm thời gian qua cũng chưa cho ra sản phẩm đạt tiêu chuẩn thương mại.
Làng gạch, gốm đỏ Vĩnh Long hình thành hơn 100 năm trước, được xem là một trong những làng nghề lớn nhất Đồng bằng sông Cửu Long. Thời hoàng kim khoảng 20 năm trước, làng nghề trải dài 30 km qua TP Vĩnh Long, huyện Long Hồ và Mang Thít, với hơn 3.000 lò hoạt động.
Hiện toàn vùng còn khoảng 800 lò, tập trung dọc kênh Thầy Cai đến nơi tiếp giáp sông Cổ Chiên, một nhánh sông Mekong.
Cuối năm 2024, UBND tỉnh Vĩnh Long phê duyệt quy hoạch khu lò gạch, gốm rộng hơn 3.060 ha tại các xã Mỹ An, Mỹ Phước, Nhơn Phú và Hòa Tịnh, huyện Mang Thít cũ. Khu vực được định hướng trở thành điểm du lịch trọng điểm, kết hợp bảo tồn làng nghề với phát triển dịch vụ và kinh tế sáng tạo.
Tỉnh cũng kêu gọi khoảng 3.500 tỷ đồng vốn xã hội hóa để phát triển làng gạch, gốm thành điểm đến du lịch. Tuy nhiên, theo các doanh nghiệp, kế hoạch hồi sinh làng nghề khó thực hiện nếu bài toán nguồn đất sét chưa được giải quyết.
Tin Gốc: Vnexpress

