Trong khi Aston Villa tới Thổ Nhĩ Kỳ với khát khao giành chức vô địch đầu tiên kể từ Cup Liên đoàn năm 1996, Freiburg bước vào trận chung kết mà chưa từng sở hữu bất kỳ danh hiệu nào trong phòng truyền thống. Được đánh giá vượt trội đối thủ Đức, Aston Villa không mấy khó khăn để hạ Freiburg nhờ các bàn thắng đẹp của Youri Tielemans, Emi Buendia cùng Morgan Rogers.
Đây cũng là lần đầu đại diện nước Anh vô địch cup lớn ở châu Âu kể từ European Cup, tiền thân của Champions League, năm 1982. Với cá nhân HLV Unai Emery, ông củng cố vị thế “ông vua Europa League” khi nâng cao kỷ lục bằng lần thứ năm đăng quang. Trước đó, nhà cầm quân Tây Ban Nha từng ba lần vô địch cùng Sevilla và một lần với Villarreal.
Aston Villa bước vào trận với bộ trang phục toàn màu trắng nhằm tri ân thế hệ từng vô địch Cup C1 năm 1982. Ngay phút thứ hai, đội bóng Anh tạo ra cơ hội nguy hiểm khi Morgan Rogers sút căng buộc thủ môn Noah Atubolu phải cứu thua. Freiburg, trong lần đầu dự chung kết châu Âu, cũng có cơ hội đáp trả nhưng cú đá chân trái của Nicolas Hofler lại đi chệch cột.
Sau quãng đầu trận tương đối cân bằng, Aston Villa tăng tốc và tạo ra khác biệt bằng chất lượng đội hình cùng sự hiệu quả trong dứt điểm. Phút 38, đội bóng Anh mở tỷ số từ một pha đá phạt góc được dàn xếp bài bản. Rogers di chuyển nhận bóng, trong khi các đồng đội chắn người để mở khoảng trống cho Youri Tielemans băng vào vô-lê chìm hiểm hóc, đánh bại Atubolu.
Tiếp đà hưng phấn, Emiliano Buendia lập siêu phẩm trong thời gian bù giờ hiệp một. Tiền vệ Argentina xoay người sát vòng cấm rồi cứa lòng chân trái cực nhanh vào góc xa, khiến các CĐV Aston Villa phía sau khung thành bùng nổ. Trên khán đài Besiktas Park, Hoàng tử William – CĐV nổi tiếng của Aston Villa – ăn mừng cuồng nhiệt cùng hơn 11.000 người hâm mộ đội bóng đến từ xứ sương mù.
Hai bàn thua liên tiếp cuối hiệp một gần như đánh sập tinh thần Freiburg. Và chỉ chưa đầy 15 phút sau giờ nghỉ, trận đấu coi như an bài. Phút 58, Buendia tiếp tục để lại dấu ấn với đường căng ngang vào vòng cấm để Rogers băng cắt, đệm bóng cận thành nâng tỷ số.
Đó là bàn thứ ba của Rogers tại Europa League mùa này, đồng thời đặt dấu chấm hết cho mọi hy vọng của đại diện Bundesliga. Dù HLV Julian Schuster lập tức thay hai người, Freiburg không thể tạo ra sức phản kháng đáng kể nào trước một đối thủ chơi chặt chẽ, giàu năng lượng và hoàn toàn kiểm soát thế trận.
Trong phần còn lại, Aston Villa thậm chí còn suýt ghi thêm bàn khi Buendia và đội trưởng John McGinn có cơ hội ngon ăn. Freiburg may mắn không thua đậm hơn, và thất bại 0-3 phản ánh đúng chênh lệch giữa hai đội.
Aston Villa khép lại mùa giải thành công dù từng khởi đầu rất chật vật, không thắng cả bốn trận đầu và phải chờ đến cuối tháng 9 mới ghi bàn đầu tiên. Tuy nhiên, HLV Emery đã xoay chuyển hoàn toàn cục diện, đưa đội bóng vào top 5 Ngoại hạng Anh và kết thúc mùa giải bằng danh hiệu lớn châu Âu đầu tiên sau bốn thập kỷ.
Ngay phút thứ 10 trên sân Dallas, Lionel Messi có cơ hội đưa Argentina vượt lên khi đội nhà được hưởng phạt đền ở tình huống VAR xác định Lautaro Martinez bị phạm lỗi trong cấm địa. Tuy nhiên, cú sút của thủ quân Argentina về góc thấp bên phải chệch cột trong gang tấc. Thủ môn Áo Schlager chờ Messi ra chân mới đổ người và đúng hướng, phần nào khiến cú đá của đội trưởng Argentina thiếu chính xác.
Theo Opta, siêu sao 38 tuổi đã thực hiện 7 quả phạt đền trong các trận đấu thuộc VCK World Cup và đá hỏng 3 lần, nhiều hơn bất kỳ cầu thủ nào khác.
Trước World Cup 2026, Messi cùng cựu tiền đạo Ghana Asamoah Gyan nắm giữ kỷ lục đá hỏng nhiều phạt đền nhất trong lịch sử giải đấu, với 2 lần. Gyan bỏ lỡ các quả phạt đền trước CH Czech năm 2006 rồi Uruguay năm 2010. Messi đá hỏng khi gặp Iceland tại World Cup 2018 rồi Ba Lan tại World Cup 2022.
Messi đang đồng giữ kỷ lục ghi nhiều bàn từ phạt đền nhất trong một kỳ World Cup, với bốn lần lập công tại Qatar 2022, ngang Eusebio năm 1966 và Rob Rensenbrink năm 1978. Tính riêng trong lịch sử giải đấu, Harry Kane ghi nhiều bàn phạt đền nhất với năm lần.
Nếu loại bỏ các bàn thắng từ phạt đền, Messi mới có 12 pha lập công tại World Cup. Thành tích này vẫn rất ấn tượng, nhưng chỉ đứng sau Klose (16), Ronaldo (14), Gerd Muller (13) và ngang Pele. Huyền thoại Brazil ghi toàn bộ 12 bàn thắng từ bóng sống, bởi ông chưa từng thực hiện một quả phạt đền nào tại World Cup.
Dù lập kỷ lục đá hỏng phạt đền, Messi vẫn còn cơ hội sửa sai trong phần còn lại của trận gặp Áo và World Cup 2026. Argentina vẫn được đánh giá là ứng viên vô địch và ở cửa trên so với đối thủ từ châu Âu.
Cách đây nửa tháng, Arsenal vẫn tràn đầy khí thế và mơ về "cú ăn 4" lịch sử. Nhưng sau khi thất bại 0-2 trước Man City ở chung kết Cúp liên đoàn Anh, giờ đây Arsenal lại vuột mất thêm một chiếc cúp nữa: cúp FA!
Thất bại lần này càng đau hơn vì Southampton đang chơi ở Giải hạng nhất Anh (Championship) và không phải đối thủ xứng tầm của Arsenal. Nhưng thực tế Southampton là đội chơi ấn tượng hơn và nhiều cơ hội nguy hiểm hơn trong 45 phút đầu tiên.
Đội chủ nhà lẽ ra đã có thể vươn lên dẫn trước từ sớm khi sự lúng túng của hàng thủ Arsenal tạo điều kiện để Gabriel Magalhaes đánh đầu chuyền bóng cho tiền đạo Leo Scienza và cầu thủ này đã vượt qua cả thủ môn Kepa Arrizabalaga nhưng không thể tung ra cú sút. Chỉ còn 10 phút nữa là hết hiệp một, Southampton đã vượt lên dẫn trước với bàn thắng do công của Ross Stewart.
Sau đó Arsenal nỗ lực vùng lên và Gyokeres đã lập công để ghi bàn gỡ hòa 1-1 phút 68. Đến phút 85, Southampton một lần nữa vượt lên dẫn 2-1 với bàn thắng của Shea Charles. Đó cũng là dấu chấm hết cho đoàn quân của HLV Mikel Arteta ở cúp FA vì thời gian còn lại quá ít không đủ để họ tìm bàn gỡ.
Lần lượt vuột mất 2 chiếc cúp, Arsenal giờ đây chỉ còn hy vọng tranh chức vô địch Premier League và Champions League. Trong đó Premier League là sáng cửa nhất, khi họ đang tạm bỏ xa Man City đến 9 điểm.
Lễ bốc thăm chia bảng diễn ra tại Zurich, Thụy Sĩ vào lúc 16h, tức 21h giờ Hà Nội. Buổi lễ mở đầu bằng lời chúc tận hưởng cuộc chơi của Chủ tịch FIFA Gianni Infantino dành cho các cầu thủ trẻ. Sau đó, hai danh thủ Nuno Gomes của Bồ Đào Nha và Celestine Babayaro (Nigeria) xuất hiện để hỗ trợ quá trình bốc thăm.
Việt Nam sẽ đá trận ra quân gặp Bỉ vào ngày 20/11, sau đó đấu New Zealand 23/11 và Mali 26/11. Muốn vượt qua vòng bảng, Việt Nam cần nằm trong hai vị trí dẫn đầu, hoặc thuộc Top 8 đội thứ ba thành tích tốt nhất.
U17 World Cup 2026, gồm 48 đội, với chín đại diện thuộc LĐBĐ châu Á (AFC). Bên cạnh chủ nhà Qatar, 8 đội tuyển đi tiếp nhờ vào tứ kết U17 châu Á 2026, gồm Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Quốc, Việt Nam, Uzbekistan, Arab Saudi, Tajikistan và Australia.
Trong khi đó, LĐBĐ châu Âu có 11 suất. Xếp sau là châu Phi (10), Bắc Trung Mỹ (8), Nam Mỹ (7) và châu Đại Dương (3). Phía châu Phi mới xác định 8 suất thông qua vòng chung kết U17 châu lục đang diễn ra tại Morocco. Hai suất cuối được xác định sau vòng play-off vào ngày 23/5, khi Ethiopia đấu Mozambique và Uganda gặp Ghana.
Nguyên tắc bốc thăm là chủ nhà Qatar mặc định nằm ở bảng A. FIFA cũng hạn chế tối đa việc các đội cùng liên đoàn châu lục nằm chung bảng. Vì vậy, nếu điều kiện cho phép, Việt Nam sẽ không gặp các đại diện khác của châu Á.
Các đội phân nhóm dựa trên thành tích 5 kỳ World Cup gần nhất. FIFA quy định mỗi trận thắng trong thời gian chính thức và hiệp phụ tính 3 điểm. Hòa trong thời gian chính thức, thắng và thua luân lưu tính 1 điểm. Trọng số điểm ưu tiên các kỳ gần nhất, với năm 2025 tính 100%, 2023 (80%), 2019 (60%), 2017 (40%) và 2015 (20%).
Việt Nam nằm ở nhóm 4 do lần đầu dự giải, nhưng là đại diện duy nhất của Đông Nam Á góp mặt kỳ này. Bảy đội tuyển khác cũng có lần đầu ra mắt, gồm Tanzania (châu Phi), Montenegro, Hy Lạp, Romania và Serbia (châu Âu).
U17 World Cup 2026, diễn ra từ 19/11 đến 13/12, tại Qatar. Chủ nhà chưa xác định địa điểm. Năm ngoái, giải tổ ở cụm sân thuộc Học viện Aspire. Riêng chung kết thi đấu tại sân Khalifa International, với sức chứa khoảng 45.000 chỗ ngồi, đã chứng kiến Bồ Đào Nha hạ Áo 1-0.
U17 World Cup lần đầu tổ chức vào năm 1985 tại Trung Quốc. Sau 20 kỳ giải, Nigeria dẫn đầu với 5 lần đăng quang năm 1985, 1993, 2007, 2013, 2015. Xếp sau là Brazil (4), Ghana, Mexico (2), Đức, Pháp, Bồ Đào Nha, Nga, Arab Saudi, Thụy Sỹ và Anh (1).