Bước xuống từ ôtô, Nguyễn Bích Hồng Diễm, 32 tuổi, được bốn vệ sĩ cao hơn 1,8 m che ô, hộ tống dạo phố tại một khu thương mại ở phường Sài Gòn, TP HCM. Đây là buổi ghi hình theo trào lưu “tiểu thư xuống phố” của Diễm.
Cô chi gần 40 triệu đồng để trả công cho đội ngũ quay phim, bốn vệ sĩ và mua trang phục thiết kế riêng. Ngoài ra, Diễm còn mang theo nhiều trang sức kim cương để lên hình. “Làm lĩnh vực kinh doanh, tôi muốn xây dựng hình ảnh sang trọng, quyền lực trên mạng xã hội”, Diễm nói.
Tại Hà Nội, Hoài Thu, 23 tuổi, chi 6 triệu đồng để thực hiện video tương tự tại phố đi bộ Hồ Gươm. Cô thuê xe VinFast VF 9, hai vệ sĩ cùng ba thợ quay chụp. Thu dành ba ngày tập dáng bước xuống xe, cách xoay người. Video của cô đạt gần hai triệu lượt xem trên nền tảng mạng xã hội. “Cảm giác có người đưa đón, che ô giữa phố giúp tôi trải nghiệm việc trở thành nhân vật chính như phim”, Thu nói.
Hơn một tuần qua, hàng trăm người dùng mạng xã hội hưởng ứng xu hướng quay video “tiểu thư xuống phố”, bắt nguồn từ các phim ngắn của Trung Quốc. Đặc trưng của nội dung này là xây dựng hình tượng nữ giới tự chủ kinh tế, doanh nhân thành đạt hay người có gia thế giàu có. Xu hướng này lan sang các quốc gia Đông Nam Á như Singapore, Malaysia, Indonesia và Việt Nam qua mạng xã hội TikTok.
Anh Trần Bình, 35 tuổi, chủ một studio ở TP HCM cho biết hai tuần qua đã tiếp nhận hàng trăm lượt khách đặt hàng tư vấn gói quay “tiểu thư dạo phố”. Khách hàng chủ yếu từ 25-35 tuổi. Khác với video thời trang đơn giản, trào lưu này yêu cầu êkíp lên tới 5-10 người và phức tạp hơn, gồm đạo diễn hình ảnh, kỹ thuật viên ánh sáng và trợ lý đóng vai vệ sĩ. Về thiết bị, nhóm cần chuẩn bị nhiều đèn công suất lớn và đèn tạo hiệu ứng màu.
“Nhiều khách đặt dịch vụ trọn gói lên đến vài chục triệu đồng”, anh Bình nói.
Gần chục năm làm trong lĩnh vực quay chụp, anh Bình cho biết ngày càng nhiều khách hàng muốn trải nghiệm cảm xúc cá nhân, xây dựng hình ảnh, video theo xu hướng. Các trào lưu như: Soái ca môtô dạo phố hay giả làm người nổi tiếng bị chụp lén được khách nữ ưa chuộng. Anh cho biết thêm, việc kết hợp với các dịch vụ khác giúp nhóm quay phim tiếp cận tệp khách hàng đa dạng, có cả người nước ngoài.
Đánh giá về xu hướng này, ông Hoàng Hà, giảng viên Học viện Phụ nữ Việt Nam, nhận định trào lưu phản ánh nhu cầu đời sống hiện đại theo thị hiếu số. Việc chọn không gian công cộng như trung tâm thương mại hay khách sạn lớn nhằm tận dụng hiệu ứng đám đông. Người tham gia không chỉ cần đăng video, mà còn muốn trực tiếp trải nghiệm cảm giác được chú ý.
“Với nhiều người trẻ, sự giàu có đôi khi không còn là một mục tiêu xa xôi mà trở thành một hình mẫu có thể mặc thử, diễn thử”, ông Hà nói.
Việc người tiêu dùng chi nhiều hơn cho những giá trị vô hình là tín hiệu cho thấy nền kinh tế trải nghiệm (Experience economy hay Lifestyle economy) bước vào giai đoạn bùng nổ. Học giả B. Joseph Pine II và James H. Gilmore đề cập khái niệm này từ cuối thập niên 1990. Họ chỉ ra một doanh nghiệp hay nền kinh tế lớn mạnh không chỉ nhờ kinh doanh sản phẩm hữu hình, mà là sự cộng hưởng của việc “bán” những điều vô hình như cảm xúc, câu chuyện. Trải nghiệm càng độc đáo, cá nhân hóa và có chiều sâu cảm xúc, giá trị sẵn sàng chi trả càng cao.
Ông Hà cho biết, việc chi tiêu mạnh tay để kiến tạo hình ảnh mang lại tác động hai chiều. Liên tục mô phỏng cuộc sống không sát thực tế tài chính đòi hỏi người tham gia phải phân định rõ giữa giải trí và đời thực, tránh lạm chi hoặc chịu áp lực tâm lý từ những kỳ vọng ảo.
Mai Phương, 30 tuổi, chọn bối cảnh một tiệm làm tóc tại phường Thanh Xuân, Hà Nội để quay video “Kể cả đi làm tóc cũng phải sang trọng”.
Phương làm việc trong lĩnh vực kinh doanh. Cô cho biết việc quay video giúp cô hình dung về ước mơ trở thành phụ nữ tự chủ kinh tế. “Tham gia trào lưu mang lại niềm vui ngắn hạn. Tôi lấy đó làm động lực để bản thân tiếp tục làm việc”, Phương nói.
Ngày 10/5, hàng nghìn người dân trong và ngoài tỉnh Cà Mau tề tựu về Vườn quốc gia U Minh hạ tham gia chuỗi sự kiện “Hương rừng U Minh”.
Đây là một trong những hoạt động văn hóa, du lịch, thể thao xuyên rừng đặc sắc của vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc.
Điểm nhấn của sự kiện là các hoạt động mang đậm nét đặc trưng vùng đất U Minh hạ như chạy việt dã và đi bộ xuyên rừng, bơi đua xuồng ba lá, thử thách đi cầu khỉ,…
Theo ghi nhận của phóng viên Dân trí, hoạt động thử thách đi qua cầu khỉ diễn ra trong không khí hết sức sôi nổi. Hàng trăm người dân cùng nhau trổ tài đi qua cầu khỉ làm bằng cây tre dài khoảng 5m, bắc qua con mương trong rừng U Minh.
Người nào đi qua cây cầu khỉ mà không té xuống mương sẽ nhận được phần thưởng 500.000 đồng. Số lượng người tham gia khá đông nhưng số người đi qua được cây cầu khỉ này rất ít.
Trong lúc người thử thách đi qua cầu, xung quanh có đông đảo khán giả hò reo cổ vũ rất sôi nổi.
Chị Bùi Bé Trúc (trú tại xã Khánh An, tỉnh Cà Mau) cho biết, chị rất vui khi tỉnh tổ chức các hoạt động ở rừng U Minh hạ để người dân đến vui chơi giải trí, góp phần có thêm điểm nhấn cho ngành du lịch ở địa phương.
Ông Lê Văn Sử, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Cà Mau, nhấn mạnh sự kiện “Hương rừng U Minh” không đơn thuần là một lễ hội, mà là lời khẳng định về khát vọng vươn mình của vùng đất cực Nam của Tổ quốc.
Đồng thời, giới thiệu vẻ đẹp đặc trưng của rừng tràm U Minh, hệ sinh thái đất ngập nước, văn hóa sông nước Nam bộ thông qua giới thiệu mô hình nghề truyền thống như gác kèo ong, bắt cá đồng; tái hiện đời sống cư dân vùng rừng tràm với nét ẩm thực dân dã, đờn ca tài tử và các hoạt động sinh hoạt văn hóa đặc trưng.
Vào một buổi tối cuối tháng 5, nhiều thực khách trong quán cà phê ở khu đô thị Thanh Hà (Hà Nội) ngạc nhiên khi một tài xế xe công nghệ bước lên sân khấu với dáng vẻ hơi rụt rè.
Tuy nhiên, khi anh cất tiếng hát hai ca khúc Giấc mơ Chapi và Đôi chân trần, giọng hát đầy cảm xúc vang lên khiến tất cả đều ồ lên thích thú và vỗ tay không ngớt.
Đoạn video do khán giả bên dưới ghi lại màn biểu diễn của nam tài xế thu hút hơn 2 triệu lượt xem trên mạng xã hội với nhiều bình luận tán thưởng.
Trong đó, không ít người tỏ ra bất ngờ trước khả năng ca hát của chàng trai và cho rằng với lợi thế này, anh có thể thử sức đi hát tại các quán cà phê nhạc sống hoặc phòng trà.
Theo tìm hiểu, nhân vật gây chú ý trong các video gây sốt trên mạng xã hội là anh Jôla Êban người dân tộc Ê Đê, đến từ xã Cuôr Đăng, tỉnh Đắk Lắk.
Chia sẻ với phóng viên Dân trí, anh Jôla Êban cho biết, màn biểu diễn khiến anh được nhiều người biết tới xuất phát từ câu chuyện tình cờ.
Là tài xế xe công nghệ ở Hà Nội, anh vẫn nhận chạy xe vào buổi tối muộn. Một lần trên đường trở về nhà, anh nghe thấy tiếng nhạc sống từ quán cà phê vọng ra.
Từ nhỏ, anh đã quen với tiếng đàn hát của bố mẹ và nghe nhiều ca khúc gắn liền với Tây Nguyên nên vẫn duy trì sở thích ca hát. Thấy tiếng đàn hát cuốn hút, anh dừng xe bên đường để lắng nghe.
Khi chương trình chuẩn bị kết thúc, MC thông báo chỉ còn một tiết mục cuối để chào khán giả, ở bên lề đường theo dõi, anh Jôla mạnh dạn giơ tay xin được lên hát giao lưu.
Chất giọng mộc mạc, vang khỏe cùng phong cách biểu diễn chân thật của người con Tây Nguyên nhanh chóng nhận được sự cổ vũ từ người xem. Với anh, đây là kỷ niệm đáng nhớ trong chuyến ra thăm Hà Nội lần này.
Cầm 2 triệu đồng ra thăm Thủ đô sau 10 năm
Chia sẻ về cuộc sống hiện tại, anh Jôla cho biết, việc trở thành tài xế lái xe công nghệ ở Hà Nội là quyết định rất ngẫu hứng của anh.
Lần đầu tiên ra Thủ đô vào năm 2016, anh ấn tượng với nhịp sống sôi động nơi này, đặc biệt là cái lạnh của Hà Nội hoàn toàn khác biệt nắng gió Tây Nguyên.
"Ngày đó, tôi thấy trời mờ mờ còn tưởng là sương mù nên ra đứng hít lấy hít để. Hôm sau, tôi bị ho khan. Khi ấy, tôi được bạn bè giải thích, đó là khói bụi, không phải sương mù", anh kể.
Đầu tháng 3 năm nay, khi trang trại cà phê và sầu riêng tại quê nhà bước vào giai đoạn nông nhàn, anh quyết định trở lại Hà Nội để thăm thú.
Hành trang trong chuyến đi lần này của anh khá giản dị. Anh chỉ mang theo khoảng 2 triệu đồng, trong đó 900.000 đồng chi trả tiền xe khách đi từ Đắk Lắk ra Hà Nội. "Nếu thiếu tiền, tôi nhờ mẹ gửi thêm", anh nói.
Liên hệ với người quen ở phường Hà Đông để ở nhờ, anh dự kiến chỉ lưu lại thời gian ngắn. Tuy nhiên nhịp sống sôi động nơi này đã níu giữ chàng trai Tây Nguyên.
Anh muốn tìm công việc tạm thời để có thu nhập và thêm thời gian trải nghiệm Thủ đô. Đó là lý do anh đăng ký làm tài xế để khám phá các tuyến phố. Đến nay, anh tự tin có thể chở khách tới nhiều nơi mà không cần dùng bản đồ.
Điều khiến anh bất ngờ nhất trong thời gian qua là thời tiết. Những ngày cuối tháng 5 đầu tháng 6, Hà Nội trải qua đợt nóng kỷ lục. Vốn là chàng trai Tây Nguyên quen với nắng gió, nhưng Jôla thừa nhận anh cũng bị sốc nhiệt.
"Ở quê mọi người vẫn nói Đắk Lắk nóng hơn Hà Nội nên tôi chủ quan. Có ngày chạy xe giữa lúc nắng hắt thẳng vào mặt, tôi không chịu nổi. Nắng ở Tây Nguyên cũng không địch nổi cái nóng ở Thủ đô", anh nhận xét.
Công việc chính của anh ở quê nhà là làm nông nghiệp trong trang trại, chăm sóc vườn sầu riêng và cà phê của gia đình. Tháng 7, tháng 8 tới đây là mùa cao điểm làm nông, nhưng anh chưa muốn về. Chàng trai dự kiến ở lại thêm một thời gian để thỏa thích khám phá, tích lũy nhiều trải nghiệm mới.
Trong con hẻm nhỏ ở khu ổ chuột nam Delhi (Ấn Độ), Afshana Khatoon, 35 tuổi, nhóm đống củi nhỏ để nấu ăn. Cô vừa mất 6 giờ đi bộ nhặt cành khô dưới cái nắng 40 độ C. Vài tuần trước, bà mẹ bốn con này vẫn đun bếp gas.
Ấn Độ hiện nhập khẩu 60% nhu cầu khí dầu mỏ hóa lỏng (LPG), phần lớn đi qua eo biển Hormuz. Xung đột tại Trung Đông làm gián đoạn nguồn cung, đẩy giá gas trên thị trường tự do tăng mạnh. Tiêu thụ LPG của Ấn Độ đã giảm 2,2 triệu tấn trong tháng 4.
Bình gas 5 kg nhà Khatoon hiện bỏ trống. Giá nạp LPG đã tăng gấp bốn lần. Chồng cô kiếm được 400-500 rupee (110.000-140.000 đồng) mỗi ngày, không đủ trả 1.000 rupee tiền gas cho một tuần. "Tôi không thể ăn uống đủ bữa và phải làm việc nhiều hơn. Cả ngày tôi chỉ nhặt củi và nấu nướng", Khatoon nói.
Dù chính phủ khẳng định nguồn cung không thiếu, Thủ tướng Narendra Modi tuần này đã kêu gọi người dân hạn chế sử dụng nhiên liệu. Theo Bộ trưởng Quốc phòng, dự trữ khí đốt của Ấn Độ chỉ còn đủ dùng trong 45 ngày.
Khói từ bếp củi bốc lên khiến Khatoon cay mắt, rát họng nhưng cô buộc phải chịu đựng để nấu xong bữa ăn. Việc người dân quay lại dùng nhiên liệu sinh khối đang dấy lên báo động về chất lượng không khí tại các thành phố của Ấn Độ. Nhiên liệu rắn như củi và than củi phát tán các chất ô nhiễm nguy hiểm gây ra các bệnh hô hấp mãn tính, ung thư phổi, đột quỵ và bệnh tim.
Theo Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), ô nhiễm không khí trong và ngoài nhà liên quan đến 6,7 triệu ca tử vong sớm mỗi năm. Phụ nữ và trẻ em là nhóm dễ tổn thương nhất.
Thủ đô Delhi vốn nằm trong nhóm các thành phố ô nhiễm nhất thế giới. Nhiều năm qua, chính quyền nỗ lực thúc đẩy sử dụng nhiên liệu sạch như LPG và khí nén thiên nhiên (CNG) để giảm phát thải. Tuy nhiên, các nhà hoạt động môi trường lo ngại những tiến bộ này đang bị đảo ngược. Trước tình trạng thiếu hụt nghiêm trọng, chính quyền Delhi đã tạm thời nới lỏng các hạn chế đối với việc sử dụng than và củi.
Tại Philippines, tình cảnh tương tự đang diễn ra khi 90% lượng LPG phụ thuộc vào nhập khẩu. Ở khu Aroma (Manila), Josephine Songalia, 25 tuổi, ngồi quạt bếp than.
Giá một bình gas nhỏ tại khu vực này đã tăng gấp ba, lên mức 600 peso (260.000 đồng). Việc nấu bằng than củi chỉ tốn 10 peso (hơn 4.000 đồng). "Tôi lo khói làm hại phổi, nhưng phải làm vậy để các con có cái ăn", người mẹ ba con nói.
Giá thực phẩm tăng cao cũng khiến gia đình Songalia nhiều bữa phải nhịn đói. "Sáng ra các con kêu đói, tôi bảo chúng uống cà phê vì không có đồ ăn", cô kể.
Tiêu thụ LPG tại Philippines đã giảm 30% so với cùng kỳ năm ngoái. Chính quyền nước này vừa đình chỉ thuế tiêu thụ đặc biệt với LPG và dầu hỏa trong ba tháng nhằm hỗ trợ người dân.
Giáo sư Mylene G. Cayetano, Đại học Philippines, cho biết việc người dân tự sản xuất than củi giá rẻ quanh các vùng ven biển đang hủy hoại môi trường và gia tăng tro bụi trong không khí.
Trở lại nam Delhi, khi các bếp củi bắt đầu lên khói vào lúc hoàng hôn, bà Shanti, 75 tuổi, bắt đầu khó thở. Bà mắc bệnh phổi mạn tính nhưng vẫn phải nấu ăn bằng củi suốt hai tháng qua.
"Bác sĩ yêu cầu tôi tránh xa khói bụi, nhưng tôi không có sự lựa chọn khác", bà nói.