Tôi 27 tuổi, sống tại thành phố khác với em. Em kém tôi 4 tuổi, sống cách tôi hơn 100 km. Nói về thời điểm gặp nhau, tôi thấy khá bất ngờ và nghĩ lại thì chưa hiểu tại sao mình lại quen, yêu được em. Giữa tháng 3 năm ngoái, tôi tình cờ thấy và bắt chuyện với em trên mạng xã hội, với suy nghĩ vu vơ chứ không hề hy vọng gì. Em đáp lại tôi bằng cách rất hồn nhiên và đáng yêu. Một thời gian sau, em tỏ tình và tôi đồng ý. Vì chỉ quen nhau qua mạng và chưa từng gặp mặt nên tôi luôn giữ chừng mực.
Đến dịp nghỉ lễ 30/4 năm ngoái, em một mình về nơi tôi sống và làm việc để thăm tôi, đó là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau chính thức. Phải nói là tôi khá bất ngờ vì em xinh và đáng yêu hơn tôi tưởng rất nhiều. Từ đó, chúng tôi bắt đầu yêu nhau. Hai đứa rất hợp, từ suy nghĩ đến cách hành động. Tuy nhiên, em từng nói mẹ em khá khắt khe và mong muốn sau này em lấy chồng gần nhà, không đi xa. Tôi không để ý nhiều, cả hai thống nhất rằng tương lai sẽ chọn sống ở một trong hai thành phố, hoặc tôi chuyển lên với em, hoặc em về với tôi.
Em còn khá trẻ con, tôi luôn cố gắng yêu thương và chiều chuộng em hết mức, coi em như một cô công chúa, một “em bé” đúng nghĩa. Hàng ngày, chúng tôi nói chuyện rất nhiều, từ sáng đến tối. Dù yêu xa, khoảng đôi ba tuần tôi lại đi xe lên thăm em, dù là dịp lễ hay ngày thường, lần nào cũng chuẩn bị quà cho em. Em mới ra trường, điều kiện chưa nhiều nhưng vẫn cố gắng tặng quà hoặc tạo những bất ngờ nhỏ cho tôi. Tôi là công chức nhà nước, kinh tế ổn định hơn một chút vì đã có nhà do bố mẹ mua sẵn. Còn em, khi bắt đầu yêu nhau vẫn là sinh viên thực tập, sau đó ra trường và làm hợp đồng cho một cơ quan hành chính nhà nước.
Tết dương lịch vừa rồi, tôi dẫn em về ra mắt gia đình. Bố mẹ tôi rất vui và quý em, khá ưng ý khi thấy tôi dẫn em về, vì tính cách ông bà cũng thoải mái và thương con. Sau đó xảy ra một chuyện bất ngờ, bà ngoại em mất đột ngột vào ngày 28 tết. Tôi chỉ có thể gửi lời thăm hỏi và phúng viếng từ xa, nên tết đó hai đứa không gặp nhau. Sau tết, tôi lên thăm em và chuẩn bị nhiều bất ngờ. Mỗi lần gặp nhau đều rất vui và hạnh phúc. Dù không gặp trực tiếp nhiều, chúng tôi vẫn nói yêu nhau mỗi ngày và luôn tin rằng mình là mảnh ghép phù hợp của nhau.
Sau kỷ niệm một năm yêu nhau, tôi có đề cập đến chuyện ra mắt gia đình em và công khai mối quan hệ. Tôi yêu em rất nhiều. Em sau khi nói chuyện với mẹ đã chọn dừng lại. Tôi không biết cụ thể chuyện gì đã xảy ra, còn chưa có cơ hội ra mắt chính thức để chứng minh bản thân thì mọi thứ đã kết thúc.
Hai tuần sau ngày kỷ niệm một năm yêu nhau, em nói lời chia tay. Tôi cảm thấy như mất đi một điều gì đó rất đặc biệt trong cuộc đời. Khoảnh khắc em nói dừng lại, tim tôi như lặng đi một nhịp. Em vốn là người dứt khoát, đã nói là làm, sau đó không còn liên lạc nữa. Trong khi trước đây, tối nào chúng tôi cũng gọi điện, nói chuyện liên tục.
Giờ đây, mọi thứ thực sự kết thúc. Chỉ còn mình tôi đọc lại những dòng tin nhắn suốt một năm qua. Có lẽ đây là hết duyên, như em nói, cứ để duyên số quyết định, biết đâu sau này còn có thể quay lại. Nhưng với tính cách của em, tôi nghĩ điều đó rất khó. Dù vậy, tôi vẫn muốn nói lời cảm ơn em, mong rằng cả hai sẽ đều ổn trên con đường riêng của mình. Cảm ơn mọi người đã lắng nghe.
Tôi từng nghĩ tình yêu của mình đủ lớn để chờ đợi em, hóa ra có những chuyện không phải cứ chờ là sẽ đến. Tôi yêu em đơn phương và thầm lặng hơn 10 năm, một quãng thời gian đủ dài để chứng kiến em lớn lên, vấp ngã, rồi lại mạnh mẽ đứng dậy. Đó cũng là quãng thời gian để tôi hiểu mình luôn đứng ở một vị trí rất lạ, không phải người yêu, cũng chẳng hẳn là người ngoài. Tôi ở đó, lặng lẽ, khi em khóc vì người khác, khi em đau vì những cuộc tình không trọn vẹn. Ba lần em yêu, ba lần tôi đứng nhìn. Mỗi lần đều nghĩ, biết đâu sau cùng em sẽ quay về phía mình. Cho đến khi em nói có thai nhưng bạn trai đã bỏ em theo người khác, không chịu trách nhiệm về cái thai đó.
Tin nhắn của em đến vào một đêm muộn, rất ngắn: "Anh nghĩ em có nên bỏ không"? Tôi đọc đi đọc lại câu đó, thấy tim mình đau nhói. Tôi cảm nhận rõ ràng em đang đứng trước một ngã rẽ mà bản thân có thể bước vào. Chẳng hiểu sao lúc đó tôi trả lời lại em rất dứt khoát: "Nếu em muốn sinh, anh sẽ cưới em". Tôi không thương hại em, chỉ là lúc đó trong lòng tôi muốn như vậy, việc cưới em cũng là điều tôi muốn nói bao lâu nay nhưng chưa dám nói. Em từ chối, bảo không cần một đám cưới để "hợp thức hóa" điều gì cả. Nếu giữ đứa bé, em có thể tự làm mẹ đơn thân. Nếu bỏ, đó là lựa chọn của em. Điều em cần không phải là một người đứng ra gánh vác, chịu trách nhiệm cùng. Em bảo tôi quá tốt, em không thể làm gì để tôi tổn thương. Tôi đau khổ vì không nghĩ yêu em quá lâu và nhiều thế, lại là lý do để em từ chối đến với tôi.
Tôi biết em cứng đầu. Khi em đã quyết, không ai thay đổi được. Thế nhưng lần này, tôi không muốn đứng yên nữa. Tôi muốn cùng em phải bước qua một đoạn đường khó khăn. Có thể cả đời này chưa chắc em đã yêu tôi, dù thế nào, tôi vẫn muốn cưới em, cùng em chăm đứa bé đang trong bụng em và sau này là con của chúng tôi nữag. Tôi phải làm sao đây, mong được các bạn chia sẻ.
Tôi 36 tuổi, chưa lập gia đình, từng làm trưởng bộ phận cho công ty có thu nhập mỗi tháng tầm 60 triệu. Nhưng từ đầu năm nay, công ty tôi tái cơ cấu và ứng dụng AI vào công việc, bộ phận của tôi giải tán và phần lớn nhân sự bị cho nghỉ. Tôi được công ty giữ lại nhưng chuyển vị trí khác, công việc rất nhàn nhưng lương giảm xuống chỉ còn 25 triệu. Thật ra công ty chỉ giữ tôi để dự phòng cho phương án AI không thể tự động hóa hoàn toàn thì tôi sẽ quay lại làm việc cũ.
Hiện tại tôi nên tiếp tục chấp nhận ngồi chơi lãnh lương hay nên nghỉ việc tìm cơ hội mới, mặc dù thị trường này sẽ rất khó tìm việc nhưng thực sự mỗi ngày ngồi chơi 8 tiếng đồng hồ tôi đang cảm thấy chán quá. Sau hơn 10 năm đi làm tôi cũng tích lũy được khoảng 6 tỷ, bao nhiêu đó liệu có đủ để tôi nghỉ hưu không? Tôi đang ở nhà ba mẹ.
Bài viết "Đừng quên mang theo mình chữ 'Tâm' con nhé", ba viết vào những ngày con chập chững biết đi. Mới đó thôi mà nay con trai sắp bước vào tuổi trưởng thành, bước vào kì thi quan trọng nhất của đời mình. Người ta nói 2008 là lứa chuột vàng nên tỉ lệ sinh năm ấy tăng đáng kể. Chắc ý thức được độ cạnh tranh nơi cổng trường Đại học mà mấy tháng nay con cứ đi sớm về khuya, miệt mài ôn luyện đến tận khuya, vậy mà bốn giờ sáng con đã thức rồi. Ba lặng lẽ dõi theo mà chỉ mong cho tháng này chóng qua để con bớt cực. Ba thầm cảm ơn vì con trai giỏi giang đã tự lập, tự lo cho mình.
Con biết không, 29 năm trước, khi ở tuổi con, nhà mình quá khó khăn nên ba không được luyện thi ở trung tâm, cũng không có nổi một bộ đề để xem. Ai cũng nói nếu không luyện thi thì coi như bỏ, ba chỉ lặng lẽ ôn lại theo sách giáo khoa. Hôm vào phòng thi, cầm đề thi lạ hoắc trên tay, ba nghĩ mình rớt. Rồi ba bình tâm, giải quyết từng câu một. Ba không quên buổi chiều hôm ấy, khi bạn ba cầm trên tay tờ báo chạy vào nhà, tờ báo ấy nhòe đi nhanh chóng khi ba thấy tên mình trong danh sách học bổng của một ngôi trường hạng ưu.
Năm nay, 2008 của ba quyết tâm chọn theo trường mà ba đã học ngày xưa. Năm nay 2008 chắc cũng thấy độ khó của ngôi trường này vì ai cũng bảo điểm phải cao lắm mới vào được. Nhưng không sao con à, đừng lo lắng quá con nhé, cứ mạnh mẽ, cứ cố gắng hết mình như cách con đang làm là được. Ráng lên con nhé, sắp qua rồi.
Mọi tâm tư, nguyện vọng của ba mẹ đều đặt cả vào bài viết ngày xưa "Đừng quên mang theo mình chữ 'Tâm' con nhé". Hãy đọc con nhé. Thương con, chúc con trai mạnh mẽ và bình an trên đường đời. Sẽ có nhiều khó khăn, sẽ có thất bại và thành công, nhưng trên hết tất cả, giữ cho mình bình tâm như cách ba đã làm trong kì thi năm ấy, không dễ dàng gục ngã, buông xuôi là được, con nhé.