Tôi gần 40 tuổi, là quản lý trong công ty. Kể từ khi ra trường đến giờ, tôi hầu như phải đi làm ca, ca ngày và ca đêm và tăng ca rất nhiều. Với sự cố gắng của bản thân, tôi đã lên được vị trí quản lý sản xuất ở một công ty nước ngoài, với mức lương cơ bản là 25 triệu, nhưng phải hay tăng ca và làm đêm, tổng thu nhập đâu đó khoảng 40 triệu. Với thời gian như vậy, tôi không có thời gian để chăm sóc cho gia đình và dạy các con học bài, hơn nữa cơ thể rất mệt mỏi.
Sau một thời gian suy nghĩ, tôi quyết định chuyển việc, sang làm công ty nhỏ hơn nhưng chỉ đi làm hành chính từ 8h đến 17h, được nghỉ thứ bảy, chủ nhật với mức lương thực nhận là 19 triệu. Kể từ khi chuyển qua công ty mới, tôi phụ vợ được nhiều hơn, như đi làm về tôi sẽ nấu ăn, dọn dẹp. Ăn cơm xong, tôi sẽ dạy con học, đặc biệt tôi thấy sức khỏe của mình được cải thiện, vì đi làm hành chính tôi có thời gian tập thể dục nhiều hơn, không phải thức khuya đến sáng như trước. Không biết các bạn ở đây thế nào nhưng tôi hoàn toàn hài lòng khi chuyển việc.
Tôi và anh và kết hôn sau một năm tìm hiểu. Anh là người chồng, người cha tốt nhưng không đưa vợ giữ lương, chỉ đưa tiền khi tôi hỏi, vì cho rằng tôi không cẩn thận. Anh cũng khá kỹ tính, hay để ý chuyện nhỏ nhặt.
Ba mẹ tôi rất quý con rể, thường gọi điện hỏi thăm nhưng anh hay né tránh, tỏ ra khó chịu khi ba mẹ xuống thăm. Chỉ cần ông bà làm điều gì không vừa ý, anh lại phàn nàn với tôi. Tôi thật sự buồn và không biết làm sao để dung hòa đôi bên. Xin độc giả cho tôi lời khuyên.
Tôi 40 tuổi, làm công việc kỹ thuật, đã có vợ và ba con. Cuộc sống chúng tôi ổn định, có nhà, chưa mua xe dù hoàn toàn đủ khả năng vì cả hai vợ chồng xác định đó là nhu cầu chưa cấp thiết. Vợ tôi cũng đảm đang, nấu ăn ngon, tận tụy chăm sóc chồng con. Tôi ít nói, đều đặn chia sẻ việc nhà với vợ: rửa bát, lau dọn nhà, giặt phơi đồ, chia nhau lịch đón con, phụ vợ trong bếp...
Tôi cảm thấy hoàn toàn thoải mái và ổn với những việc ấy, coi nó là trách nhiệm của mình, cũng là một hình thức vận động cơ thể nhẹ nhàng sau một ngày dài làm việc với máy tính. Thu nhập và vị trí của tôi khá ổn, có thể nói là ước mơ của nhiều người khác. Vấn đề hiện giờ là tôi khó chịu khi nghe người khác khen mình. Tôi tự cảm thấy mình không có gì quá đặc biệt, việc người ngoài khen tôi có công việc tốt, chăm làm việc nhà vô tình làm vợ không thích, đặc biệt khi hai vợ chồng có cãi vã.
Thứ nữa, vợ tôi hay quát chồng con, đánh giá và trách móc từng công việc lớn hay nhỏ mà tôi làm (phụ nữ mà). Tuy nhiên, đi kèm đó là những lời tự khen bản thân như: "Anh may mắn là em đảm đang; em không tham tiền, không đòi hỏi vật chất, không lười..." hay "May mà có em xử lý đấy". Tôi thích sự bình lặng khiêm nhường, không tiếc lời khen chân thành cho người khác, nhưng nếu người đó tự khen họ nhiều quá rồi thì tôi sẽ không còn cảm hứng khen ngợi họ nữa.
Chê trách người khác đi kèm tự đề cao mình, với tôi, không phải là cách để bản thân tốt hơn. Hơn nữa, chê trách phải dựa vào góc nhìn đa chiều và cảm thông, tạo động lực chứ không phải để buộc họ phải nhận sai, để răn đe người khác. Liệu có nhiều người cùng cảm nghĩ giống tôi không?
Nhà tôi ở gần ông bà ngoại. Ông bà thực sự rất quý các cháu. Tuy nhiên tôi thấy ông bà quá chiều cháu. Tối thứ 7 hoặc chủ nhật tôi đều cho các cháu sang chơi và ăn cơm với ông bà. Ngày thường, tối nào ông bà cũng sang chơi với các cháu. Tuy nhiên, ông bà vẫn muốn các cháu nghỉ hè phải sang nhà ở và ngủ bên đó mấy ngày.
Ông bà rất quý nhưng đôi khi chiều quá, chúng đòi hỏi gì cũng đều được đáp ứng. Cháu sang là cho xem điện thoại từ lúc đến cho tới lúc về, không bảo các cháu xem ít. Thực sự các cháu đã lớn, một cháu lớp 3 và một cháu lớp 5. Nghe ông bà đề nghị cho cháu sang ở mấy ngày, tôi đã từ chối, bảo các cháu ở nhà còn học. Tôi làm vậy có được không. Xin ý kiến mọi người. Tôi có khắt khe quá không?