Có lẽ trong cuộc đời này, ai cũng từng ít nhất một lần nói dối. Nói dối không chỉ đơn thuần là che giấu sự thật, mà đôi khi còn là cách con người tự bảo vệ mình khỏi những tổn thương quá lớn. Có người nói dối vì sợ sự thật làm đau người khác, cũng có người nói dối chỉ để che đi những vết thương mà chính họ không dám đối diện.
Tôi có một cô bạn thân. Tôi vẫn nhớ rất rõ ngày hôm đó, một ngày nắng đẹp, yên bình, nhưng giọng cô ấy trong điện thoại lại vỡ vụn như cơn mưa đầu mùa. Tôi không hỏi dồn dập, chỉ nhẹ nhàng chờ cô ấy bình tĩnh lại rồi nói: “Có chuyện gì vậy? Tôi ở đây, cậu cứ từ từ nói”. Cô ấy từng có một mối tình kéo dài từ thời còn đi học. Một mối tình mà ai nhìn vào cũng nghĩ là đẹp như truyện cổ tích. Tôi đã chứng kiến từng giai đoạn trong câu chuyện ấy, từ những ngày đầu yêu nhau cho đến lúc bạn hạnh phúc báo tin: “Bọn tôi sắp cưới rồi”. Tôi vẫn còn nhớ rõ ánh mắt của bạn hôm đó, vừa rạng rỡ vừa e thẹn. Niềm hạnh phúc của cô ấy lan sang cả tôi. Tôi thực sự mừng cho bạn, không chút ghen tị, dù bản thân vẫn một mình. Nhìn bạn, tôi tin rằng cuối cùng bạn mình đã tìm được người khiến cô ấy cảm thấy an toàn và được yêu thương.
Sau đó là chuỗi ngày tất bật chuẩn bị cho đám cưới. Cô ấy bận rộn nhưng lúc nào cũng tràn đầy năng lượng. Mỗi lần gọi điện, bạn đều kể cho tôi nghe hôm nay đã làm gì, chuẩn bị đến đâu. Bạn nói rằng dù mối quan hệ này từng gặp nhiều trở ngại từ sự khác biệt gia đình, tôn giáo, đến cách sống, nhưng cả hai đã cùng nhau vượt qua tất cả. Bạn tin rằng đó là cái kết xứng đáng cho tình yêu của mình. Mọi thứ giống như một câu chuyện cổ tích có hậu.
Thế nhưng, khoảng gần một tháng trước ngày cưới, cô ấy gần như biến mất. Tôi không tin nhắn, không cuộc gọi. Cho đến một tối, khi tôi vô tình nhìn thấy tấm thiệp cưới của bạn trong ngăn bàn, điện thoại bỗng reo lên. Là cô ấy. Tôi còn chưa kịp trêu một câu, đầu dây bên kia chỉ là tiếng khóc nghẹn ngào. Không phải kiểu khóc bình thường mà là thứ cảm xúc bị dồn nén quá lâu, đến mức vỡ ra. Tôi hỏi: “Cậu ổn không”, đáp lại chỉ là những tiếng nấc kéo dài. Phải mất rất lâu sau, cô ấy mới nói được thành lời: “Tôi phải làm sao bây giờ, khi người tôi tin tưởng nhất lại là người phản bội mình hết lần này đến lần khác”. Tôi sững người.
Hóa ra, đằng sau tất cả những gì tôi từng thấy, một tình yêu đẹp, một cái kết viên mãn lại là một sự thật hoàn toàn khác. Cô ấy kể rằng người yêu vốn đào hoa, không chỉ một lần mà nhiều lần phản bội rồi. Mỗi lần như vậy, anh ta đều xin lỗi, hứa thay đổi, rồi lại lặp lại sai lầm. Điều khiến bạn đau đớn hơn là gia đình anh ta biết tất cả nhưng lại coi đó là điều bình thường. “Đàn ông giỏi thì có nhiều người theo là chuyện bình thường, miễn là nó vẫn quay về với mình”, đó là câu mà mẹ anh ta nói với cô ấy. Tôi nghe mà không biết phải nói gì.
Giữa xã hội hiện đại, những suy nghĩ như vậy vẫn tồn tại. Tàn nhẫn hơn, nó được dùng để hợp thức hóa sự tổn thương của một người phụ nữ. Cô ấy từng muốn rời đi nhưng rồi lại không thể vì sợ, sợ cô đơn, sợ mất đi điểm tựa, sợ phải bắt đầu lại từ đầu. Tôi hiểu phần nào nỗi sợ đó. Trước khi gặp người này, gia đình cô ấy từng trải qua biến cố lớn. Từ một cô gái được sống đủ đầy, bạn rơi vào hoàn cảnh mất mát, thiếu thốn cả vật chất lẫn tình cảm. Chính vào lúc đó, người đàn ông ấy xuất hiện như điểm tựa duy nhất, rồi theo năm tháng, sự phụ thuộc dần hình thành.
Bạn từng nói với tôi: “Nếu không có anh ấy, tôi không biết mình sẽ sống thế nào”, câu nói đó khiến tôi đau lòng hơn bất cứ điều gì khác. Bởi vì khi một người đặt toàn bộ cuộc sống của mình vào người khác, họ gần như đánh mất chính mình. Đám cưới vẫn được lên kế hoạch. Không phải vì bạn tin mọi thứ đã ổn mà vì không còn đủ sức để từ chối. Cô ấy tiếp tục đóng vai một người hạnh phúc, tiếp tục kể về một “câu chuyện đẹp” với mọi người, cho đến khi mọi thứ vỡ tung.
“Cậu biết không, tôi từng ghen tị với cậu. Cậu một mình mà vẫn ổn, vẫn sống tốt. Còn tôi, tưởng rằng mình hạnh phúc nhưng thực ra chỉ là đang cố chịu đựng”. Tôi lặng im. Có những điều mà người ngoài không bao giờ nhìn thấy. Có những nỗi đau chỉ người trong cuộc mới hiểu. Rồi cô ấy nói một điều khiến tôi lạnh người:
“Tôi muốn nói với mọi người rằng anh ấy đã không còn tồn tại”. Tôi không tin vào tai mình nhưng bạn nói tiếp, giọng bình thản đến đáng sợ: “Tôi muốn chấm dứt tất cả. Nếu anh ấy “không còn”, mọi thứ sẽ kết thúc”. Tôi hiểu, đó không chỉ là một lời nói dối. Đó là cách cô ấy muốn hủy hết ký ức, hủy hoàn toàn mối quan hệ đã làm cô ấy tổn thương quá lâu. Trong lòng bạn tôi, người đàn ông ấy có lẽ đã “không còn” từ rất lâu rồi, từ khi sự phản bội trở thành điều bình thường.
Tôi không trách bạn nhưng cũng không đồng tình, chỉ nhẹ nhàng hỏi: “Liệu một lời nói dối có giúp cậu nhẹ lòng không? Hay nó chỉ là một cách để trốn tránh sự thật”. Bạn im lặng. Khoảng lặng kéo dài, nặng nề đến mức tôi có thể nghe rõ từng hơi thở của cô ấy qua điện thoại. Tôi biết, câu trả lời không nằm ở tôi, nó nằm ở chính cô ấy. Tôi chỉ nói thêm: “Cậu đã dũng cảm khi nói ra tất cả những điều này. Nhưng có lẽ, điều dũng cảm hơn là dám đối diện với sự thật và lựa chọn lại”. Dù đau đến đâu, sự thật vẫn là thứ duy nhất có thể giúp con người thoát ra.
Sau cuộc gọi, tôi suy nghĩ rất nhiều. Tại sao con người lại chọn nói dối? Có phải vì sự thật quá khó chấp nhận? Hay vì chúng ta sợ phải thay đổi? Cô bạn của tôi không phải là người yếu đuối. Cô ấy chỉ là một người mang quá nhiều tổn thương, đến mức không còn đủ sức để buông bỏ. Còn người đàn ông kia có lẽ chưa bao giờ thực sự trưởng thành. Anh ta sống trong sự bao bọc và cho phép của gia đình, không bao giờ phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình. Suy cho cùng, điều quan trọng nhất vẫn là lựa chọn của mỗi người. Chúng ta có thể bị tổn thương, nhưng không ai có thể ép chúng ta tiếp tục ở lại trong một điều sai trái, trừ khi chính chúng ta chấp nhận điều đó.
Tôi nhận ra một điều, không ai hoàn hảo cả, ai cũng có những nỗi sợ riêng, khác biệt nằm ở chỗ chúng ta chọn đối diện hay trốn tránh. Nói dối đôi khi có thể giúp ta dễ chịu trong chốc lát. Về lâu dài, nó chỉ kéo dài thêm nỗi đau. Hạnh phúc không phải là việc cố vẽ nên một câu chuyện đẹp để người khác ngưỡng mộ, mà là dám bước ra khỏi những điều không còn xứng đáng, dù điều đó có khó khăn đến đâu. Có thể sẽ đau, có thể sẽ cô đơn, nhưng ít nhất đó là một cuộc sống thật. Đôi khi, sống thật mới là điều dũng cảm nhất.
Tôi đang nợ hơn một tỷ đồng, vay ngân hàng, bạn bè, tín dụng đen, lãi ngày đều có cả. Lúc đầu chỉ nợ vài trăm triệu đồng, xong rồi vay chỗ này đập chỗ kia nên số nợ nhiều lên. Thật sự tôi rất bế tắc, từ Tết đến giờ tôi nghĩ quẩn vài lần rồi nhưng thương con, tôi lại cố vay chỗ này đập chỗ kia để sống tiếp với con được ngày nào hay ngày đó. Tôi không dám nói với bất kỳ ai vì sợ. Lương tôi đi làm một tháng được có 12 triệu, không đủ trả lãi. Mấy hôm nay, tôi toàn thức đêm nghĩ đến nợ, đến con cái mà chỉ biết khóc. Giờ tôi không cố nổi nữa nên chỉ muốn được giải thoát khỏi cuộc đời này. Mong mọi người cho tôi xin ý kiến chứ giờ tôi chỉ nghĩ quẩn thôi.
Tôi quen một người mẹ đơn thân có hai con gái, một bạn ở với ba, một bạn ở với mẹ. Sau hơn một năm quen biết, chúng tôi chính thức đến với nhau.
Quá trình gặp nhau: Trước đây tôi là đối tác của em. Tôi là đại diện cho một tập đoàn quản lý khu vực. Trong quá trình làm việc, cô ấy hay mời tôi đi ăn, đôi bên trả tiền sòng phẳng. Cô ấy cố tình theo đuổi tôi, còn hỏi muốn cua tôi thì cần gì. Lúc đó tôi từ chối vì đã có bạn gái. Sau đó tôi chuyển công tác đi xa, bạn gái tôi sinh em bé.
Tôi rất mừng và tập trung lo cho con, bạn gái lại không muốn tính đường lâu dài với tôi, đặt ra những mục tiêu rất vô lý như nhà cửa, mua đất. Tôi vẫn có nhà nhưng cô ấy không muốn về sống gần gia đình tôi, muốn mua ở gần nhà cô ấy. Tôi nói phải cho anh thời gian tích góp, chứ giờ để có số tiền mua nhà không phải dễ. Cô ấy thẳng thừng nói là khi nào có rồi tính, rồi tìm cách chia tay tôi, nói không muốn lập gia đình, rồi đủ thứ lý do đẩy tôi ra xa. Tôi mệt mỏi nên không níu kéo nữa và buông.
Quá trình quen biết nhau: Vô tình giai đoạn tôi đang đau khổ về tình cảm và quyết định nghỉ việc vì làm quá xa nhà, em lại gọi và tâm sự, chia sẻ, động viên. Tôi lúc đó có em đồng hành nên rất vui và hạnh phúc, đặc biệt cảm nhận em không quan trọng về tiền bạc, nhà cửa. Em nói trải qua nhiều chuyện nên không mong mỏi gì nhiều, chỉ cần tôi thương là em vui rồi. Rồi chuyện gì đến cũng đến, cuối tuần tôi về sống chung với em và con gái em. Chúng tôi rất hạnh phúc. Nghe em kể, mẹ chồng em đối xử rất tệ, một mình em gồng gánh nuôi con khổ cực. Tôi càng thương em hơn, vì thế làm có dư là mua vàng tặng em, quà cáp đầy đủ, rồi đi chơi bất cứ đâu khi em thích. Tôi thấy em kẹt vốn làm ăn, cũng chủ động chuyển để em có tiền xoay xở. Lương tôi làm ra bao nhiêu, hầu như đưa hết cho em, chỉ còn lại ít tiền đủ xài.
Những mâu thuẫn trong khi quen: Em vẫn qua lại nhà chồng để đưa đón con gái, thậm chí tôi cũng đi cùng, thế nhưng tôi không hề nghĩ gì. Còn khi tôi về thăm con mình, hay chuyển tiền hàng tháng cho con, em không vui. Mỗi lần đi công tác, thấy đồ con nít đẹp, tôi cũng gọi cho em lựa giúp, mua cho hai đứa hai bộ, một cho con gái em, một cho con gái tôi, thế nhưng sắc mặt em không vui. Tôi cũng chia sẻ rằng rất thích bé, nếu được thì em sinh cho tôi một đứa, tôi hứa sẽ lo mọi việc và cả tiền, không để em khổ. Em chia sẻ đã sinh mổ hai lần, từng một mình nuôi con, giờ không muốn khổ nữa.
Em giận tôi, kêu chia tay, quay về với con đi. Tôi suy nghĩ lại, nịnh em nguôi giận. Tôi nghĩ thôi thì không cần sinh nữa, tôi làm dành dụm để lo cho hai đứa cũng được rồi. Tôi nói sẽ thương con gái em như con ruột, mong em cũng thương con tôi như thế. Tôi không muốn yêu nhau vì tiền, ai cũng có trách nhiệm với nhau. Em nói tôi là mối tình đẹp nhất của em. Cuộc sống ngắn ngủi, tôi cũng không mưu cầu gì nhiều nữa, chỉ cần sống thật lòng thật dạ với nhau là đủ rồi.
Giai đoạn chia tay: trong công việc, tôi hay nhờ em đánh máy, cũng trả lương đàng hoàng. Tôi nói để đôi bên không ngại nhau hoặc nghĩ ngợi vì về tiền bạc. Tôi không muốn tạo cảm giác yêu nhau vì tiền, chứ tiền tôi dư bao nhiêu đã chuyển hết cho em làm ăn. Tôi chuyển lương cho em rất đều mỗi tháng.
Một ngày gần đây, tôi nhờ em hỗ trợ vì công việc không kịp tiến độ. Em nói chưa thấy tôi chuyển lương, tôi liền buột miệng: "Mới chuyển mà giờ đòi gì nữa, làm thì không bao nhiêu mà cứ đòi lương miết". Thật ra lúc đó tôi chỉ nghĩ nói vui thôi, không ngờ em lại đăng video lên mạng với nội dung kiểu: "Người không thương mình là làm một kể mười".
Sau đó em nhắn tin bảo tôi đừng qua nhà rồi ở lại nữa, con gái em không thích tôi, rồi đưa ra đủ lý do khác. Tối hôm đó tôi gọi điện nói chuyện, bảo những gì tôi đang làm là đã dành hết cho em. Tôi chỉ muốn tích góp cho tương lai chứ bản thân không ăn xài gì nhiều. Qua hôm sau, em block tôi khỏi nhóm gia đình, chặn tin nhắn và điện thoại, rồi nói rằng quãng thời gian quen tôi là "nhục nhã nhất từ thời con gái". Khi tôi muốn gặp để nói chuyện rõ ràng, em không cho. Đến lúc tôi qua tận nhà, em gom quần áo rồi đuổi tôi ra khỏi nhà.
Tôi đau như xé tim. Về nhà suy nghĩ lại, tôi đoán có lẽ em giận vì chuyện tiền bạc, hoặc giận vì biết tôi chở mẹ đi dự đám cưới bên phía gia đình ngoại của con gái tôi. Sau đó tôi cố gắng chứng minh tình cảm của mình bằng cách chuyển hết lương tháng đó cho em, hứa sau này sẽ đưa toàn bộ lương để em quản lý, tôi chỉ giữ lại một ít đủ chi tiêu. Vài ngày sau, điều tôi nhận được lại là câu nói: "Anh đừng níu kéo nữa. Em cảm thấy không còn yêu anh. Anh hãy đi tìm người phù hợp hơn, anh chỉ đang tiếc nuối điều gì đó thôi".
Tôi và em biết nhau gần hai năm, chính thức quen được 5 tháng, chia tay chỉ trong vòng 7 ngày. Em chặn hết tất cả mạng xã hội và mọi liên lạc. Tôi chỉ xin em cho gặp 20 phút để hiểu chuyện gì đang xảy ra, em không đồng ý. Tôi không biết mình sai vì tiền bạc hay sai vì vẫn còn trách nhiệm qua lại với con, hoặc sai vì cách nói chuyện khiến em hiểu lầm rằng tôi không thương em. Tôi chấp nhận sự thật đau đớn này. Có lẽ lỗi là do tôi đã đặt quá nhiều niềm tin và tình cảm, để rồi khi người ta không muốn nữa thì có thể quay lưng một cách lạnh lùng và tàn nhẫn. Tôi chỉ mong quý độc giả cho mình lời khuyên chân thành, để có cái nhìn khách quan hơn về bản thân và trong tình yêu.
Em có thật sự yêu tôi hay chỉ đang theo đuổi điều em muốn? Tôi có quá đáng không? Có phải tôi quá rõ ràng hay quá khắt khe về tiền bạc? Hiện tại tài khoản tôi gần như không còn bao nhiêu, đi làm còn phải vay mượn để lo chi phí sinh hoạt, có thể nói là gần như vô sản. Số tiền hơn 100 triệu đồng tôi đưa em để làm ăn, có nên nói chuyện để em gửi lại không? Còn tiền tôi cho hay vàng tôi mua tặng thì tôi không còn nghĩ tới nữa.
Qua câu chuyện này, tôi cũng muốn nhắn gửi những anh em còn độc thân rằng không phải tất cả phụ nữ đều xấu. Khi yêu họ có thể hứa hẹn rất nhiều, còn khi hết yêu rồi thì cũng có thể trở nên cực kỳ lạnh lùng và tàn nhẫn.
Hiện tại tôi tìm đến Phật pháp để giảm bớt nỗi đau và quay về với chính mình. Sau cùng, chỉ có bản thân mới hiểu mình thật sự cần gì, cũng chỉ có chính mình mới là điểm tựa vững chắc nhất cho cuộc đời mình. Tôi nghĩ đây cũng là một dạng nghiệp duyên mà mình phải trải qua ở kiếp này. Tôi vẫn luôn tự hỏi: Trong tình yêu, có phải đàn ông cần lo toàn bộ tiền bạc mới được gọi là yêu?
Tôi đang cảm thấy rất mệt mỏi và mất phương hướng trong cuộc sống hôn nhân của mình. Điều khiến tôi buồn nhất không phải là một vấn đề cụ thể, mà là cảm giác hai vợ chồng ngày càng không hiểu nhau, đặc biệt trong suy nghĩ và cách nhìn nhận về trách nhiệm gia đình.
Chồng tôi sống tình cảm, hay quan tâm đến người khác. Tuy nhiên, đôi khi tôi cảm thấy anh ấy dành sự quan tâm đó cho người ngoài nhiều hơn cho chính gia đình mình. Gần đây, anh chia sẻ về một người bạn bị mất việc và dự định cho bạn vay 10 triệu đồng để trang trải cuộc sống. Khi nghe điều đó, tôi thực sự rất sốc, vì trong khi gia đình vẫn còn nhiều khó khăn, anh lại sẵn sàng giúp đỡ người khác với số tiền không nhỏ.
Hiện tại, gia đình tôi nợ bố mẹ đẻ và người thân bên ngoại tiền xây nhà khoảng 3,8 cây vàng (tương đương hơn 600 triệu đồng). Khoản nợ này khiến tôi luôn cảm thấy áp lực và lo lắng nhưng chồng lại có suy nghĩ chưa cần trả ngay, chỉ khi nào bố mẹ tôi có việc cần mới tính đến. Điều này khiến tôi rất bất an, vì tôi luôn cảm thấy mình đang mang nợ bên gia đình mà chưa có kế hoạch rõ ràng để giải quyết.
Thu nhập của hai vợ chồng không quá dư dả. Tôi là người lo chi tiêu chính cho hai con với mức lương 12 triệu đồng mỗi tháng, còn chồng lo trả nợ tiền nhà. Cuộc sống vẫn cần phải tính toán, cân nhắc từng khoản chi. Nhưng tôi cảm thấy chồng có phần chủ quan và lạc quan về tài chính, trong khi tôi luôn phải cân nhắc rất kỹ.
Gần đây, chúng tôi xảy ra mâu thuẫn lớn khi chị gái chồng cho anh vay 100 triệu đồng với lý do ban đầu là để mua ôtô. Trong khi gia đình tôi vẫn còn nợ và chưa ổn định tài chính, việc nghĩ đến mua ôtô khiến tôi lo lắng. Tuy nhiên, điều khiến tôi sốc hơn là chồng không dùng số tiền đó để phục vụ nhu cầu thiết yếu mà lại đem đi mua vàng với mục đích chờ giá lên để bán kiếm lời. Trong bối cảnh giá vàng đang ở mức cao, tôi cảm thấy việc này tiềm ẩn nhiều rủi ro, giống như hình thức đầu tư mang tính may rủi.
Khi tôi góp ý, chồng tỏ ra khó chịu, nóng giận và nói rằng tôi không cần phải quan tâm đến việc này. Điều đó khiến tôi cảm thấy mình không được tôn trọng trong những quyết định tài chính quan trọng của gia đình. Tôi cũng rất ngại chia sẻ thẳng với chồng về trách nhiệm đối với bên ngoại, vì nhà tôi không có con trai. Tôi sợ nếu mình nói nhiều, anh sẽ nghĩ tôi thiên về bên ngoại và sau này không còn quan tâm đến bố mẹ tôi nữa.
Gần đây, tôi cảm thấy dần mất động lực trong việc chia sẻ và vun đắp mối quan hệ vợ chồng. Mỗi lần nói chuyện dễ dẫn đến tranh cãi nên tôi chọn im lặng nhưng trong lòng ngày càng nặng nề và áp lực. Tôi không biết nên tiếp tục im lặng để giữ hòa khí hay thẳng thắn nói chuyện với chồng? Tôi cũng không biết làm thế nào để chồng có thể hiểu được áp lực và suy nghĩ của mình. Rất mong nhận được tư vấn để tôi có thể tháo gỡ những khúc mắc hiện tại và tìm lại sự cân bằng trong cuộc sống gia đình.