Tôi năm nay 34 tuổi, làm ngành bất động sản, thu nhập khá ổn định. Tôi kết hôn được 9 năm và có 2 con nhỏ. Tôi viết những dòng này không phải để kể xấu vợ mình, mà chỉ muốn trút bớt cảm giác ngột ngạt đã giữ trong lòng quá lâu.
Vợ kém tôi 2 tuổi, là con út trong gia đình, từ nhỏ đã được bố mẹ cưng chiều. Nhà cô ấy không giàu có kiểu đại gia, nhưng đủ điều kiện để con gái không phải đụng tay vào bất cứ việc gì. Thời đi học, cô ấy có mẹ lo cơm nước, quần áo. Khi lớn lên đi làm, cô ấy vẫn hay được bố đưa đón, quen được chăm sóc, thích gì làm nấy, không bị ai thúc ép hay yêu cầu phải sống kỷ luật.
Ngay từ lúc yêu, tôi đã thấy cô ấy có tính hơi “tiểu thư”. Cô ấy quen nhận được sự phục vụ hoặc chiều chuộng từ người khác, thiếu tính tự lập. Ví dụ, mỗi lần cùng nhau ăn uống, cô ấy luôn để tôi dọn dẹp, đồ đạc trong phòng hay bày bừa, đi đâu cũng chậm chạp vì phải chuẩn bị rất lâu.
Nhưng lúc đó tôi nghĩ đơn giản rằng cô ấy có nhiều ưu điểm như ngoại hình đẹp, gia đình nề nếp, công việc văn phòng cũng ổn định nên đời thường sống cảm tính một chút cũng không sao.
Hơn nữa khi yêu, vợ tôi lại là kiểu biết làm nũng, nói chuyện ngọt ngào. Cô ấy cũng rất tình cảm, hay quan tâm tôi theo cách riêng nên tôi bỏ qua hết những điều vụn vặt ấy. Tôi từng nghĩ sau này cưới nhau, có gia đình, có con cái thì cô ấy cũng sẽ tự thay đổi, có trách nhiệm hơn.
Nhưng hóa ra tính cách và nếp sống là thứ rất khó đổi. Sau khi cưới, những điều tôi từng nghĩ là “khuyết điểm nhỏ” bắt đầu trở thành mâu thuẫn lớn. Nhà cửa lúc nào cũng trong tình trạng bừa bộn. Quần áo chất đống trên giá treo, đồ dùng lấy ra không bao giờ để lại chỗ cũ, nhà tắm thường xuyên ẩm ướt. Tôi đi làm về nhiều hôm nhìn nhà cửa ngổn ngang mà mệt đến mức không muốn nói thêm câu nào.
Khi mới cưới, tôi nhẹ nhàng góp ý. Tôi nghĩ vợ còn trẻ nên chưa quen việc chăm lo gia đình. Nhưng rồi năm này qua năm khác, mọi thứ gần như không thay đổi. Cô ấy thường thuê giúp việc theo giờ hoặc vài ngày mới dọn dẹp nhà cửa một lần. Có lúc con khóc, nhà cửa bừa bộn đồ chơi, nhưng cô ấy vẫn nằm bấm điện thoại hàng giờ.
Mỗi dịp cuối tuần, mẹ tôi thường ghé nhà, đi chợ hộ chúng tôi, sơ chế các món ăn để cấp đông trong tủ lạnh, còn vợ vẫn vô tư đi cà phê với bạn bè, hoặc nếu có ở nhà thì cũng phụ vài việc vặt chứ không bao giờ có ý thức sắp xếp chu đáo chuyện bếp núc.
Tôi góp ý nhẹ nhàng thì cô ấy cười cho qua, nói nhiều thì cô ấy giận dỗi, khóc lóc hoặc bảo tôi quá khó tính, gia trưởng. Điều khiến tôi áp lực nhất là cảm giác mình luôn phải là người đi sau quan sát, tính toán mọi thứ. Trong khi đó, vợ tôi vẫn giữ thói quen sống theo cảm xúc, thích gì làm nấy, ỷ lại người khác, không bao giờ có ý thức vun vén tổ ấm. Từ chuyện sinh hoạt hàng ngày đến việc chăm con, chuyện gì vợ cũng trong tình trạng “để đó rồi tính”.
Tôi không đòi hỏi vợ phải hoàn hảo, phải siêng năng, phải làm tốt mọi việc như “siêu nhân”, nhưng ít nhất tôi vẫn cần thiện chí từ vợ. Nhưng có vẻ như cô ấy không muốn thay đổi, không muốn trưởng thành. Những chuyện nhỏ nhặt về nếp sống tôi nhắc nhở suốt 9 năm liền mà vẫn không có tác dụng gì, khiến tôi dần chán nản, bất lực.
Tôi nhận ra nhiều người bước vào hôn nhân bằng tình yêu, nhưng sống với nhau lâu dài lại là câu chuyện của tính cách, thói quen và trách nhiệm. Khi còn yêu, người ta có thể bỏ qua rất nhiều điều vì cảm xúc lấn át. Nhưng hôn nhân là những ngày lặp đi lặp lại với cơm áo, con cái, nhà cửa và hàng trăm chuyện không tên.
Có những mâu thuẫn không đến từ phản bội hay tiền bạc, mà đến từ việc một người luôn cố gắng vun vén, còn người kia mãi sống như chưa từng phải gánh trách nhiệm gia đình.
Gần đây tôi rất mệt mỏi. Cảm giác bản thân đang dần cạn sạch tình cảm với vợ sau quá nhiều năm cố gắng chịu đựng và hy vọng cô ấy sẽ thay đổi. Tôi thấy mình đang sống cùng một người luôn chọn sự dễ dãi, hưởng thụ với bản thân hơn là trách nhiệm với gia đình. Tôi nên làm gì lúc này?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Đình Bắc tỏa sáng với cú đúp, giúp Công An Hà Nội đánh bại SHB Đà Nẵng - Video: FPT PLAY
Tối 4-4, CLB Công An Hà Nội tiếp đón các cầu thủ Đà Nẵng trên sân Hàng Đẫy, trong khuôn khổ vòng 17 LPBank V.League 1 2025-2026. Trong một ngày mà Đình Bắc tỏa sáng với cú đúp, đội chủ nhà đã thị uy sức mạnh với chiến thắng 5-1 trước SHB Đà Nẵng.
Khi đang dẫn trước đối thủ 2-0, hàng phòng ngự Công An Hà Nội chơi tập trung và cắt được đường chọc khe của Đà Nẵng. Lập tức, các học trò HLV Alexandre Polking tổ chức phản công và thực hiện đường chuyền dài lên phía trên cho Đình Bắc.
Trong lúc đó, Đình Bắc phán đoán chính xác điểm rơi của quả bóng và khéo léo vượt qua thủ thành Văn Toản.
Đối mặt với khung thành trống, Đình Bắc đã không mắc bất kỳ sai lầm nào để mang về bàn thắng thứ 3 cho đội chủ sân Hàng Đẫy.
Bước vào hiệp hai với việc dẫn trước 3-0, đoàn quân HLV Alexandre Polking tự tin triển khai lối chơi trước đối thủ.
Trong khi đó, các cầu thủ Đà Nẵng vẫn nỗ lực tìm bàn gỡ và thành công rút ngắn tỉ số xuống còn 1-3 ở phút 48.
Phút 70, sau khi cắt được đường chuyền của các cầu thủ Đà Nẵng, ngoại binh Leo Arthur thực hiện đường chọc khe thuận lợi.
Lúc này Đình Bắc bứt tốc đón đường chuyền của Arthur rồi tung ra cú dứt điểm lạnh lùng, hoàn thành cú đúp cho mình.
Chung cuộc, CLB Công An Hà Nội giành chiến thắng áp đảo 5-1 trước đội khách Đà Nẵng, qua đó xây chắc ngôi đầu bảng.
Mặt khác, cú đúp đầu tiên sẽ phần nào giúp Đình Bắc giải tỏa được áp lực để có được phong độ ghi bàn tốt ở các trận đấu kế tiếp.
Con trai tôi nằm trong danh sách được đi tu nghiệp nước ngoài 6 tháng. Con gọi điện nhờ tôi lên ở cùng vợ cho nhà bớt trống trải. Ban đầu tôi lưỡng lự nhưng vì các con, tôi lại gật đầu. Không ngờ câu chuyện từ đó rẽ sang hướng khác.
Vợ chồng con tôi sống và làm việc trên thành phố, ít có thời gian gần gũi bố mẹ. Con dâu 3 năm vẫn chưa mang bầu, tính cách ngày càng trầm đi. Bản thân tôi cũng e ngại cảnh sống chung mẹ chồng, nàng dâu không thoải mái.
Nhưng vì muốn cho con trai yên tâm công tác, tôi bảo: "Vợ con cứ để mẹ lo". Và tôi lên nhà các con với tâm thế của người mẹ hết lòng vì con cái.
Để tạo sự thoải mái cho con dâu, tôi chủ động làm mọi việc. Tôi chỉ yêu cầu con cho quần áo vào máy giặt, đi chợ mua đồ ăn vì tôi chưa thông thạo đường đi, còn những việc khác tôi lo hết. Con dâu chỉ việc đi làm về, ăn cơm, xong thì rửa bát, dọn dẹp là nghỉ ngơi.
Tôi đã nghĩ trong lòng, mình làm vậy chắc con dâu rất vui. Nhưng hóa ra mọi việc không vận hành đơn giản như tôi suy nghĩ. Con dâu ở với tôi được 1-2 tuần đầu êm ả. Tôi cũng tranh thủ dạy dỗ, coi như con gái trong nhà.
Bước sang tuần tiếp theo, con dâu bảo tham gia dự án gì đó, nói tôi đừng đợi cơm. Có hôm con gọi điện báo về muộn quá nên qua nhà mẹ đẻ ngủ luôn cho tiện.
Tôi nhắc con nên thu xếp công việc về sớm một chút. Phụ nữ xa chồng, đi làm về khuya nguy hiểm, lại sợ điều tiếng không hay. Lúc đầu con dâu im lặng nhưng sau đó nói thẳng: "Con biết mẹ gọi điện mách chồng con, giờ hai vợ chồng con cãi nhau to rồi".
Con dâu muốn tôi hiểu không có công việc nào ngồi không hưởng lợi cả, nó phải vất vả làm quá giờ, tiếp khách, cầu cạnh người ta là chuyện bình thường. Vì sợ tôi mất ngủ nên con mới qua nhà mẹ đẻ, đáng ra tôi nên cảm thông hơn là trách cứ, khiến không khí nặng nề.
Tôi thừa nhận có gọi sang cho con trai, nhưng chỉ để bảo con gọi về khuyên vợ bớt công việc lại. Nói thật tôi thấy phụ nữ đi làm đêm hôm khuya khoắt như thế là không nên.
23h30 tôi đứng ngóng con dâu ở ban công, có hôm còn phát hiện con có người đưa về tận ngõ. Tôi để ý, có ngày thì con dâu tự đi làm, có ngày ô tô qua đón. Mặc dù không thấy cảnh chia tay, hay ôm ấp gì nhưng tôi cũng có chút nghi ngờ con dâu không chung thủy. Tôi không nói hết với con trai nhưng cũng xa gần khuyên con nói chuyện với vợ, phòng ngừa chẳng thừa. Tôi chỉ muốn giữ gìn gia đình cho các con.
Sáng hôm sau thấy con dâu mắt sưng húp, tôi vừa mở miệng hỏi thăm thì con nói luôn: "Mẹ nói với chồng con rằng sợ con có người khác. Mẹ có bằng chứng không? Có hình ảnh, ghi âm, có bất cứ thứ gì chứng minh không mà đã nói với anh ấy thế?".
Không để cho tôi trả lời, con dâu đóng sập cửa đi làm. Phía tôi thì lo con dâu không giữ được thuần khiết với chồng, phía con dâu thì trách ở cùng mẹ chồng ngột ngạt, chấp nhặt tiểu tiết, chuyện bé xé to.
Con dâu nói tôi không biết cảm thông, lại hay bắt bẻ. Đi làm về muộn đã mệt còn yêu cầu dọn bếp mới cho đi nghỉ, mua đồ ăn thì bị chê không tươi, ngon. "Đã thế chồng chỉ đứng về phía mẹ, ghen tuông, trách móc. Con không sống như vậy được nữa", con dâu nói.
Tôi tưởng con chỉ dọa, không ngờ trong lúc dọn phòng, tôi tìm được tờ đơn ly hôn con dâu để trong ngăn kéo. Tôi sững sờ dụi mắt, đọc đi đọc lại lý do con dâu ghi trong đó: Hôn nhân không hạnh phúc, cuộc sống gia đình căng thẳng, không có sự cảm thông, con cái không có, tài sản chung không cần chia.
Khi viết tới đây, tôi vẫn còn run. Riêng chuyện đơn ly hôn, tôi chưa dám nói với con trai vì lo ảnh hưởng đến tâm lý của con khi đang công tác. Tâm trạng của tôi hiện tại rất tệ. Tôi chỉ muốn vun vén cho các con, cuối cùng lại thành tan vỡ. Có phải tại tôi nên các con mới dẫn đến kết cục này?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Mai là người vợ đã đồng cam cộng khổ cùng tôi suốt 10 năm qua. Chúng tôi từng hứa với nhau sẽ cày cuốc đến năm 35 tuổi, sau đó sẽ buông bỏ tất cả để đi du lịch, sinh con và sống một cuộc đời tự do. Nhưng Mai đã vĩnh viễn dừng lại ở tuổi 34, ngay đúng ngày mà tài khoản của chúng tôi chạm mốc 10 tỷ đồng.
Tôi và Mai kết hôn năm 25 tuổi. Khi đó, cả hai chỉ là những nhân viên văn phòng bình thường với mức lương tháng mười mấy triệu đồng. Sợ hãi viễn cảnh cả đời làm nô lệ cho đồng tiền, chật vật chạy KPI đến năm 60 tuổi, tôi ám ảnh với trào lưu "độc lập tài chính, nghỉ hưu sớm".
Tôi lập ra một bảng Excel chi tiết đến từng dấu phẩy. Mục tiêu của tôi là phải có 10 tỷ đồng trước năm 35 tuổi. Số tiền đó đem gửi tiết kiệm và đầu tư, mỗi tháng sinh lời đủ để hai vợ chồng sống thảnh thơi mà không cần nhìn "sắc mặt" sếp.
Mai rất yêu tôi, và cô ấy đồng ý gác lại chuyện sinh con, cùng tôi bước vào kỷ luật thép để làm giàu.
Chúng tôi bắt đầu làm thêm đủ nghề. Tôi cày cuốc ngày đêm, nhận thêm dự án ngoài. Mai ngoài giờ hành chính cũng nhận phiên dịch tài liệu đến 2-3h sáng. Nhưng kiếm tiền thôi chưa đủ, cốt lõi của tinh thần tôi theo đuổi là tiết kiệm cực đoan. Đó cũng là lúc, tôi vô tình biến mái ấm của mình thành một "nơi giam lỏng".
Để đạt mục tiêu 10 tỷ đồng trong 10 năm, tôi ép gia đình duy trì tỷ lệ tiết kiệm lên tới 75% thu nhập.
Chúng tôi không đi ăn hàng, không xem phim rạp, không du lịch. Những ngày lễ Tình nhân hay kỷ niệm ngày cưới, thay vì một bữa tối lãng mạn, tôi sẽ mở bảng Excel ra, khoe với vợ rằng quỹ chung của chúng ta đã tăng thêm bao nhiêu. Tôi cho đó là món quà thiết thực nhất.
Tôi xét nét từng khoản chi tiêu của Mai. Thấy cô ấy mua một thỏi son mới hay một chiếc váy giá vài trăm ngàn đồng, tôi cũng nhắc nhở cô ấy về chi phí cơ hội, về việc số tiền đó nếu đẻ lãi kép trong 10 năm tới sẽ lớn thế nào. Mai im lặng. Cô ấy dần quen với việc mặc những bộ đồ công sở cũ kỹ, dùng những món mỹ phẩm rẻ tiền mua trên mạng.
Chiếc xe máy cũ rích của Mai, phanh đã mòn và hay chết máy giữa đường, cô ấy rụt rè xin đổi xe mới cho an toàn, tôi gạt đi ngay lập tức: “Ráng đi em, xe thay nhớt vẫn chạy tốt mà. Ráng 2 năm nữa đủ 10 tỷ đồng, mình nghỉ hưu, anh mua hẳn ô tô cho em đi, giờ mua xe máy lỡ dở cả kế hoạch lãi kép của mình”. Mai thở dài nhưng rồi cũng gật đầu. Cô ấy luôn là người phụ nữ cam chịu và tin tưởng tuyệt đối vào bức tranh tương lai do tôi vẽ ra.
Từ bao giờ, tôi không còn nhìn Mai như một người phụ nữ cần được chở che, mà chỉ xem cô ấy như một cỗ máy kiếm tiền, một cổ đông cùng tôi đóng góp vào công ty mang tên… nghỉ hưu sớm.
Tháng trước, đúng vào sinh nhật tuổi 35 của tôi, tài khoản chung của hai vợ chồng chính thức cán mốc 10 tỷ đồng, gồm giá trị căn hộ đang ở và các khoản đầu tư, tiết kiệm.
Chiều hôm đó, tôi ghé tiệm bánh ngọt sang trọng nhất thành phố mua một chiếc bánh kem thật đẹp. Tôi nhắn tin cho Mai: “Em xin nghỉ làm sớm nhé. Chúng ta làm được rồi! Từ ngày mai anh sẽ nộp đơn nghỉ việc. Em cũng nghỉ đi. Tối nay mình đi ăn nhà hàng, tháng sau mình đi du lịch chơi rồi về đẻ con em nhé!”.
Mai nhắn lại kèm biểu tượng mặt cười rạng rỡ: “Dạ, em đang trên đường về. Đợi em nhé!”. Nhưng Mai không bao giờ về nữa…
Hơn một tiếng sau, tôi nhận được cuộc gọi từ số của Mai, nhưng đầu dây bên kia là một giọng nam xa lạ và tiếng còi xe cứu thương xé lòng. Mai gặp tai nạn ở ngã tư. Trong lúc trời mưa phùn trơn trượt, chiếc xe tải phía trước phanh gấp. Chiếc xe máy cũ rích với hệ thống phanh đã mòn của Mai không thể dừng lại kịp. Cô ấy ngã văng ra đường...
Khi tôi lao đến bệnh viện, bác sĩ lắc đầu. Tôi gục ngã trước phòng cấp cứu. Mảnh giấy nhắn trong túi xách của Mai rơi ra, bên trong là tờ kết quả siêu âm thai nhi 6 tuần tuổi. Cô ấy định giấu tôi để tạo bất ngờ trong ngày sinh nhật.
Tôi đã nộp đơn nghỉ việc. Tôi đã có tự do tài chính. Tôi có thể ngủ đến trưa, đi du lịch bất cứ đâu tôi muốn, không cần nhìn sắc mặt ai. Nhưng tôi không ngờ, mình lại cô đơn và giày vò đến thế.
Ngồi trong căn hộ rộng thênh thang, nhìn vào dãy số dư ngân hàng, tôi gào khóc như một kẻ điên. Tiền có thể mua lại thời gian của tôi từ tay ông chủ, nhưng không thể mua cho Mai một chiếc xe máy an toàn, không thể chuộc lại thanh xuân cho vợ tôi, và càng không thể mang cô ấy và con tôi sống lại.
Nếu ngày đó tôi bớt đi một chút hà tiện, nếu tôi quan tâm đến sự an toàn của cô ấy hơn là những con số trong bảng Excel, có lẽ bây giờ gia đình tôi đã có một bữa tối trọn vẹn.
Nhiều người trẻ bây giờ tung hô nhau về việc nhịn ăn, nhịn mặc, cày cuốc bán mạng để nghỉ hưu trước tuổi 40. Nhưng xin hãy cẩn thận, đừng biến cuộc sống hiện tại thành địa ngục chỉ để đổi lấy một thiên đường mơ hồ ở tương lai. Bởi vì tương lai là thứ không ai đoán định được.
Tôi có 10 tỷ đồng trong tay và được nghỉ hưu ở tuổi 35. Nhưng tôi đã mất tất cả rồi! Giờ đây, tôi có nhiều tiền nhưng lại mang trong mình "bản án chung thân" của sự dằn vặt.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.