Tôi năm nay 30 tuổi, ngoại hình dễ nhìn, công việc ổn định và còn độc thân. Sau khi chồng sắp cưới qua đời vì tai nạn giao thông 4 năm trước, tôi gần như không thể mở lòng với người đàn ông nào khác.
Thời gian qua, tôi ra Hà Nội tham dự một khóa học do cơ quan đề cử. Và đó là dịp để tôi có cơ hội gặp lại Hiền – cô bạn nhà bên thân thiết suốt những năm tháng tuổi thơ.
Bạn tôi không xinh đẹp nhưng học giỏi, chân chất, hiền lành đúng như tên bố mẹ đặt cho. Ngày cô ấy thông báo lấy chồng là một chàng trai Hà Nội, tôi đã hạnh phúc thay cho cô ấy.
Nhà Hiền nghèo, cô ấy vất vả từ bé nhưng luôn nỗ lực học hành để thay đổi tương lai. Chứng kiến những vất vả và nỗ lực của bạn, nhìn bạn học hành thành đạt, lấy chồng có nhà cửa ổn định, tôi thấy ông trời quả đã không phụ lòng người.
Sau khi lập gia đình, bận bịu con nhỏ, Hiền ít về quê. Mỗi lần về quê, chúng tôi cũng chỉ có thể ngồi với nhau một lúc, không đủ thời gian để chia sẻ, tâm sự chuyện gì. Lần này, tôi lên Hà Nội học, tranh thủ những lúc rảnh rỗi, chúng tôi mới có thời gian hẹn hò cà phê.
Bình thường, hai ngày cuối tuần tôi sẽ tranh thủ về nhà. Nhưng cuối tuần hôm ấy Hiền gọi điện tha thiết mời tôi đến nhà và bảo sẽ đến đón tôi. Tôi bảo cô ấy chỉ cần gửi định vị, tôi sẽ tự bắt taxi đến.
Vợ chồng Hiền tiếp đón tôi nồng hậu. Đây là lần đầu tiên tôi trò chuyện với chồng Hiền nhiều thế. Anh ấy đối với bạn thân của vợ rất cởi mở, thân tình, không hề tỏ ra xa lạ, khoảng cách, như thể chúng tôi cũng rất thân thiết với nhau.
Sau bữa cơm tối thân mật, Hiền rủ tôi ngủ lại. Lâu lắm cả hai mới gặp nhau, có bao nhiêu điều để nói. Cô ấy nhắc lại hồi nhỏ, thỉnh thoảng tôi vẫn sang nhà cô ấy ôn bài thi tới muộn rồi ôm nhau ngủ. Lúc đầu tôi ngại ngần từ chối, nhưng khi Hiền nhắc đến kỷ niệm, lại được chồng cô ấy thêm lời, tôi đã đồng ý ở lại.
Lúc đầu, Hiền bảo tôi ngủ cùng cô ấy, còn chồng sẽ sang ngủ cùng phòng với con gái. Nhưng tôi ngại nên sau khi trò chuyện hồi lâu, thấy Hiền đã buồn ngủ bèn quyết định trả lại không gian riêng tư cho vợ chồng bạn, còn tôi sang phòng con gái nhỏ ngủ.
Có lẽ vì lạ nhà, nên tôi nằm mãi mới dỗ được mình vào giấc. Nhưng khi tôi vừa lơ mơ ngủ, bỗng cảm thấy như có bàn tay chạm vào người mình. Tôi trở mình, tưởng rằng chỉ là giấc mơ, nhưng rồi mọi thứ rõ ràng hơn khi bàn tay lần vào trong áo.
Tôi mở mắt. Trong ánh đèn ngủ lờ mờ, tôi hoảng hốt nhìn thấy chồng Hiền sát bên cạnh, gương mặt anh ta đã áp thật gần mặt tôi. Theo phản xạ, tôi định hét lên, nhưng anh ấy lại dùng miệng mình bịt miệng tôi lại.
Nụ hôn mạnh bạo, hai cánh tay bị anh ta giữ chặt khiến tôi không thể vùng vẫy chỉ có thể phát ra vài tiếng ú ớ, bất lực. Đúng lúc ấy, con gái anh ấy ngủ mơ ngồi dậy. Anh ta dừng lại, dỗ con nằm xuống ngủ tiếp. Sau đó, anh ấy nhìn tôi, không nói một lời, lặng lẽ rời khỏi phòng.
Tôi khiếp sợ đến mức bật điện trong phòng sáng suốt đêm không dám ngủ. Sau đó có lẽ mệt mà thiếp đi lúc nào không biết.
Tôi tỉnh dậy khi mặt trời đã lên, Hiền chào tôi, nụ cười rạng rỡ, đồ ăn sáng đã chuẩn bị sẵn trên bàn. Tôi nhìn quanh, không thấy chồng Hiền đâu. Cô ấy hiểu ý, liền nói, sáng chủ nhật nào anh ấy cũng dậy sớm đi đá bóng, sau đó ăn sáng, cà phê với bạn bè tới trưa mới về.
Tôi hỏi Hiền: “Chồng cậu có tốt với cậu không, có yêu thương cậu không?”.
Hiền nhìn tôi, ánh mắt như tối đi một chút, giọng trầm xuống: “Chẳng giấu gì cậu, 2 năm trước, anh ấy từng ngoại tình. Thời gian ấy vợ chồng mình căng thẳng suýt ly hôn. Mình yêu anh ấy nhưng việc tha thứ cho sự phản bội là quá khó. Anh ấy đã quỳ xuống cầu xin mình, hứa chỉ trót sai lầm một lần, xin mình cho anh ấy cơ hội sửa sai.
Mình một phần vì còn yêu, một phần vì thương con nên đã dìm nỗi khổ đau xuống. Từ sau chuyện đó, mình thấy anh ấy quan tâm mình nhiều hơn nên mọi chuyện cũng nguôi ngoai dần. Có lẽ trong đời không ai tránh khỏi sai lầm, quan trọng là biết sai biết sửa, đúng không?”.
Nghe Hiền kể, tôi chỉ ước giá như chuyện tồi tệ xảy ra đêm qua chỉ là một cơn ác mộng do tôi mê ngủ mà nhìn thấy. Hóa ra, thói trai gái là bản chất của anh ta, chưa từng thay đổi. Ngay chính bản thân của vợ mà anh ta còn không tha, còn làm những chuyện xấu hổ ngay chính trong nhà mình. Vậy thì chuyện anh ta ong bướm bên ngoài chắc chắn không thể sửa.
Nghĩ đến đó, tôi vừa căm ghét gã ta, vừa thương cô bạn mình. Cô ấy chắc chắn không chỉ bị dối lừa một lần. Anh ta không xứng đáng được tha thứ, không xứng đáng được bạn tôi tin tưởng và yêu thương như thế. Tôi muốn lột tấm mặt nạ bỉ ổi của gã ta xuống.
Nhưng đúng lúc tôi còn đang do dự có nên nói ra hay không thì anh ta về. Lúc Hiền rời khỏi đó, anh ta ngồi xuống đối diện tôi, nói rất nhỏ: “Có lẽ em không biết, vợ anh mắc chứng rối loạn lo âu. Thời gian vừa qua cô ấy phải dùng thuốc điều trị. Em là bạn thân, có lẽ không muốn tình trạng cô ấy nặng thêm. Bạn em có thể sống vui vẻ hay không là do em đấy”.
Giọng anh ta ra vẻ vừa nghiêm túc lại vừa bỡn cợt khiến tôi ghê tởm. Anh ta đang lấy tình bạn của chúng tôi để che đậy cho hành vi xấu xa của mình. Nhưng những lời anh ta nói quả thật khiến tôi do dự.
Bạn tôi đã đau khổ một lần, vết thương ấy có lẽ rất khó khăn mới có thể liền sẹo. Nếu tôi phơi bày sự xấu xa của anh ta ra, đó có thể là cú sốc khó lòng chống đỡ. Nhưng nếu im lặng để bạn tôi sống trong sự dối lừa kéo dài ấy, tôi sẽ trở thành đồng lõa của một gã chồng phản bội.
Hơn một tháng trôi qua rồi kể từ khi chuyện đó xảy ra, mỗi cuối tuần Hiền vẫn gọi tôi đến chơi nhưng tôi viện cớ từ chối. Nhưng việc chồng cô ấy sàm sỡ mình một cách trắng trợ khiến tôi ám ảnh. Im lặng và phơi bày sự thật, tôi không biết việc gì mới thật sự là tốt với bạn mình.
“Im lặng là vàng” liệu có đúng trong trường hợp của tôi không?
T. H (Hà Tĩnh)
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi xuất thân từ tỉnh lẻ, lên thành phố lập nghiệp với hai bàn tay trắng. Những năm tháng đôi mươi, ba mươi tuổi, khi người ta dắt tay nhau đi dạo phố, hẹn hò quán xá, thì tôi đang gò lưng tăng ca, nhận làm thêm đủ thứ việc.
Tôi ám ảnh cái nghèo đến mức tự nhủ với bản thân: Chỉ khi nào sự nghiệp vững vàng, kinh tế ổn định, tôi mới tính đến chuyện vợ con. Tôi không muốn vợ mình phải khóc vì thiếu tiền bỉm sữa, không muốn con mình thua thiệt bạn bè.
Và đến bây giờ, ở tuổi 45, tôi tự tin mình đã làm được. Tôi hiện là trưởng nhóm tại một công ty với mức lương cố định 20 triệu đồng mỗi tháng, chưa kể thỉnh thoảng có thêm những khoản thưởng ngoài. Tôi có một khoản tiết kiệm kha khá, đi lại bằng chiếc xe tay ga đắt tiền, sống đàng hoàng, tử tế, không cờ bạc, rượu chè. Với tôi, đó là một sự ổn định đáng tự hào của một người đàn ông trưởng thành.
Chính vì vậy, khi bắt đầu nhờ bạn bè, người thân mai mối để lập gia đình, tôi đưa ra một tiêu chuẩn mà bản thân thấy vô cùng hợp tình hợp lý: Tôi muốn tìm một cô gái khoảng 25 tuổi để kết hôn.
Khi nghe tôi nói vậy, đám bạn thân phá lên cười, có người vỗ vai tôi ái ngại: “Ông tỉnh lại đi, 45 tuổi rồi mà đòi lấy cô 25, ông nghĩ ông là đại gia chắc?”.
Những bà dì, bà thím ở quê thì chép miệng, khuyên tôi hạ tiêu chuẩn xuống, tìm cô nào ngoài 30, qua một đời chồng cũng được, miễn là biết vun vén gia đình. Tôi cảm thấy tự ái và bất mãn vô cùng. Tại sao tôi lại không có quyền đòi hỏi?
Thứ nhất, đàn ông ở độ tuổi nào cũng bị thu hút bởi sự tươi trẻ, đó là bản năng. Tôi lấy vợ để sinh con đẻ cái, một người phụ nữ 25 tuổi với sức khỏe sinh sản tốt chẳng phải là lựa chọn hoàn hảo nhất sao?
Thứ hai, tôi nghĩ khoảng cách 20 tuổi là một lợi thế. Tôi đã nếm đủ mùi đời, đủ chững chạc để làm chỗ dựa vững chắc. Một cô gái trẻ bước vào đời, ở bên tôi, cô ấy sẽ không phải loay hoay vấp ngã.
Tôi có thể bao bọc, nhường nhịn những hờn dỗi trẻ con của cô ấy, và quan trọng nhất là uốn nắn, định hướng để cô ấy trở thành một người vợ, người mẹ hiền hậu theo nếp sống gia đình tôi mong muốn.
Tôi tin rằng, sự chững chạc, đạo đức đàng hoàng và mức thu nhập 20 triệu/tháng của mình thừa sức mang lại cho một cô gái 25 tuổi một cuộc sống an tâm, không phải lo nghĩ chuyện cơm áo gạo tiền. Chẳng phải phụ nữ luôn nói họ cần một người đàn ông mang lại cho họ cảm giác an toàn hay sao?
Nhiều người nói tôi ảo tưởng, nhưng tôi lại thấy một bộ phận giới trẻ bây giờ đang quá thực dụng và vội vã. Họ đánh giá sự an toàn của một người đàn ông bằng những khối tài sản lớn, những căn biệt thự hay những chiếc ô tô đắt tiền, mà quên mất rằng sự ổn định và bình yên mới là cốt lõi của một cuộc hôn nhân bền vững.
Với mức lương 20 triệu đồng mỗi tháng, tôi dư sức lo cho gia đình một cuộc sống tươm tất. Tôi không tìm kiếm một cô gái ưa thích sự hào nhoáng, suốt ngày đòi hỏi những chuyến du lịch xa hoa hay những món đồ hiệu đắt đỏ. Hình mẫu lý tưởng của tôi là một người phụ nữ dịu dàng, biết trân trọng lối sống chậm và yêu thích sự bình yên.
Tôi luôn hình dung về một tổ ấm mà ở đó, tôi là trụ cột vững chắc lo toan kinh tế, còn vợ tôi có thể thoải mái chăm sóc gia đình mà không bị áp lực đồng tiền đè nặng. Trong những khoảng thời gian rảnh rỗi, cô ấy không cần phải lao ra ngoài chen chúc xô bồ.
Sẽ thật tuyệt vời nếu vợ tôi là một người yêu thích những giá trị truyền thống, mộc mạc. Một cuộc sống êm đềm và gắn kết gia đình như vậy thì với thu nhập của tôi, cộng thêm sự vun vén khéo léo của người phụ nữ, hoàn toàn có thể sống sung túc và hạnh phúc.
Thế nhưng, những cô gái 25 tuổi mà tôi từng được giới thiệu dường như lại không hiểu được giá trị của sự bình dị ấy. Có lần tôi đi cà phê xem mắt với một cô gái trẻ trung, ngoại hình đúng như tôi mong đợi.
Khi nghe tôi chia sẻ về quan điểm sống và mức thu nhập hiện tại, cô ấy liền hỏi tôi bao giờ thì định mua ô tô và liệu tôi có tài trợ cho cô ấy mở một spa làm đẹp hay không? Khi tôi nói rằng tôi muốn một người vợ hướng về gia đình, thích chăm chút nhà cửa, cô ấy chỉ cười nhạt và cho rằng tư duy của tôi đã quá lỗi thời.
Tôi không giận, tôi chỉ thấy tiếc cho họ. Họ từ chối một người đàn ông không hút thuốc, không rượu chè, có công việc ổn định và sẵn sàng chung thủy cả đời, chỉ vì anh ta chưa có nhà lầu, xe hơi rực rỡ. Họ nhầm lẫn giữa sự lãng mạn phù phiếm trên mạng xã hội với những giá trị thực tế của một mái ấm.
Tôi vẫn kiên định với quan điểm của mình. Tôi không cho rằng mình đang đòi hỏi quá đáng hay cần phải hạ tiêu chuẩn. Hôn nhân là chuyện cả đời, và tôi thà chờ đợi thêm để tìm được đúng người, còn hơn là nhắm mắt chọn bừa một người phụ nữ đã ngoài 30 tuổi, mang trên mình nhiều vết thương lòng hay sự mệt mỏi của quá khứ, chỉ để làm hài lòng những lời dị nghị của người ngoài.
Tôi tin chắc rằng, ở đâu đó ngoài kia, vẫn có những cô gái 25 tuổi đủ sâu sắc để nhận ra đâu là bến đỗ an toàn. Một người đàn ông 45 tuổi với sự điềm đạm, tử tế và mức lương 20 triệu đồng/tháng hoàn toàn xứng đáng có được một người vợ trẻ trung, hiền thảo, cùng nhau xây dựng một cuộc sống thanh bình, không bon chen.
Tôi đã nỗ lực cả tuổi thanh xuân để có được ngày hôm nay, và tôi có quyền trao sự ổn định này cho người con gái thực sự tương xứng.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay 34 tuổi, làm phó phòng kinh doanh cho một công ty du lịch. Cuộc sống của tôi trước đây khá bình yên. Vợ chồng cưới nhau được gần 8 năm, có hai con nhỏ.
Tôi không quá giàu nhưng chưa bao giờ để vợ con thiếu thốn. Lương tháng tôi đưa hết cho vợ giữ, ngoài giờ làm thì chỉ quanh quẩn ở nhà. Chúng tôi có nhà riêng ông bà nội cho, sống tại một thành phố miền Trung.
Tôi không nhậu nhẹt, không cờ bạc, cũng chẳng gái gú. Thú vui duy nhất là tối đến nằm chơi vài ván game trên điện thoại để xả stress.
Vợ tôi ngoại hình ưa nhìn, trước đây rất giản dị. Cô ấy chăm con khéo và sống tiết kiệm. Sau khi sinh hai bé, vợ tôi gần như chỉ xoay quanh gia đình. Đi làm về là cơm nước, con cái, cuối tuần thì đưa con đi chơi hoặc về ngoại.
Nhưng khoảng gần một năm nay, tôi thấy vợ thay đổi hẳn.
Ban đầu chỉ là chuyện ăn mặc. Từ người phụ nữ suốt ngày áo thun, sơmi, quần kaki đơn giản, vợ bắt đầu chăm chút ngoại hình hơn hẳn. Vợ dùng son phấn nhiều hơn, quần áo cũng cập nhật mốt này, mốt kia. Sau đó, vợ tôi còn đi tập gym, mỗi tháng 2-3 lần đi chăm sóc da...
Tôi để ý vợ thay đổi từ khi được người bạn giới thiệu tham gia một hội chị em. Nhóm này khoảng 7-8 người, hầu hết làm nghề bán hàng online. Những buổi cà phê, trà sữa của họ chuyển thành đi ăn sang, check-in quán đẹp, rồi đi karaoke, sinh nhật, tụ tập gần như tuần nào cũng có. Mỗi lần vợ tôi ra ngoài là trang điểm kỹ càng cả tiếng đồng hồ. Điện thoại cô ấy lúc nào cũng đầy ảnh selfie, ảnh check-in, clip hát hò cùng bọn họ.
Tôi từng thấy vui vì vợ biết chăm sóc bản thân, trẻ đẹp hơn sau nhiều năm hy sinh cho gia đình. Nhưng rồi dần dà tôi không thoải mái khi sự thay đổi ấy không chỉ nằm ở vẻ ngoài.
Vợ bắt đầu hay về muộn. Điện thoại lúc nào cũng kè kè bên người. Có lần tôi vô tình thấy nhóm chat hội chị em được vợ đặt mật khẩu riêng. Tôi hỏi thì vợ nổi cáu, bảo tôi không tôn trọng quyền riêng tư.
Rồi những cuộc cãi vã bắt đầu xuất hiện dày đặc. Trước đây, vợ tôi tính tình dễ chịu, hiếm khi lớn tiếng. Còn bây giờ, chỉ cần tôi ngồi bấm điện thoại chơi game một lúc là vợ khó chịu. Cô ấy trách tôi vô tâm, nhàm chán, không biết lãng mạn. Rồi đem tôi ra so sánh với chồng người này người kia...
Tôi nghe nhiều đến mức bắt đầu thấy hoang mang. Tôi không hoàn hảo, nhưng thật sự tôi không nghĩ mình tệ. Tôi chỉ là kiểu đàn ông hơi khô khan, thích sống bình lặng, yên ổn sau giờ làm.
Có lần tôi góp ý về sở thích, cách sống của vợ hiện tại khiến tôi thấy không thoải mái, rồi tôi hỏi thẳng: “Em có người khác phải không?”. Vợ chỉ cười nhạt rồi bảo sống với tôi ngột ngạt, không còn cảm xúc nữa.
Dạo gần đây, mỗi lần cãi nhau là cô ấy đòi ly hôn, đòi giải thoát cho nhau. Thái độ của vợ khiến tôi hoang mang, không hiểu có vấn đề gì nghiêm trọng trong hôn nhân khiến cô ấy thay đổi như vậy.
Tôi cũng không biết ngoài kia có điều gì hấp dẫn khiến vợ thay đổi đến vậy. Có thể là môi trường mới, bạn bè mới, hoặc cảm giác được chú ý sau nhiều năm chỉ quanh quẩn bếp núc con cái...
Tôi từng tự trách bản thân vì đã quá vô tâm, quá đơn điệu. Nhưng tôi vẫn không hiểu, một người đàn ông chỉ biết đi làm rồi về nhà, tối chơi game vài tiếng, không rượu chè, trai gái... có đáng để bị xem là “không còn giá trị” trong hôn nhân không? Tôi nên làm gì lúc này?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay 29 tuổi, làm công việc văn phòng tại TPHCM. Chồng hơn tôi 5 tuổi, làm kinh doanh trong lĩnh vực thực phẩm và dịch vụ ăn uống. Công việc của anh khá thuận lợi, thu nhập mỗi tháng dao động khoảng 80-100 triệu đồng, có thời điểm cao hơn nếu việc làm ăn tốt.
Chúng tôi quen nhau trong một lần hợp tác công việc cách đây gần hai năm. Thời điểm đó, tôi vừa trải qua một mối tình đổ vỡ còn anh cũng đã chia tay bạn gái cũ được một thời gian khá dài. Ban đầu, cả hai chỉ xem nhau như bạn bè, đồng nghiệp để chia sẻ công việc và cuộc sống.
Điều khiến tôi quyết định gắn bó với anh không phải điều kiện kinh tế mà là sự chín chắn, trách nhiệm và cách anh đối xử với những người xung quanh. Anh quan tâm gia đình, sống tình cảm và luôn giữ chữ tín trong công việc lẫn các mối quan hệ.
Sau hơn một năm tìm hiểu, chúng tôi quyết định kết hôn. Đến nay, hai vợ chồng mới cưới được gần 2 tháng và đang tận hưởng những ngày đầu của cuộc sống hôn nhân.
Tuy nhiên, gần đây tôi lại rơi vào một tình huống khiến bản thân khá băn khoăn.
Trước khi đến với tôi, chồng từng có một mối tình kéo dài nhiều năm. Trong khoảng thời gian yêu nhau, anh đã giúp đỡ bạn gái cũ rất nhiều, từ những món quà giá trị, xe cộ, điện thoại đến những khoản hỗ trợ trong cuộc sống. Những chuyện đó tôi không bận tâm vì đều là lựa chọn của họ khi còn yêu nhau, không liên quan đến hiện tại.
Điều khiến tôi suy nghĩ là vào thời điểm bạn gái cũ khởi nghiệp mở nhà hàng, cô ấy có vay của chồng tôi 800 triệu đồng. Hai người có giấy tờ vay mượn được công chứng đầy đủ, có người làm chứng và mọi thủ tục đều hợp pháp.
Sau này họ chia tay, rồi chồng tôi quen và kết hôn với tôi. Tôi biết trong thời gian yêu nhau, anh từng vài lần nhắc đến khoản tiền này nhưng bạn gái cũ luôn tìm cách trì hoãn việc trả nợ.
Cách đây vài hôm, trong lúc hai vợ chồng trò chuyện về chuyện tài chính, tôi buột miệng hỏi anh đã đòi được khoản tiền đó chưa.
Chồng tôi chỉ cười rồi nói đại ý rằng chắc cô ấy không có ý định trả nữa. Anh không muốn tiếp tục dây dưa với người cũ, cũng không muốn dùng đến biện pháp pháp lý vì dù sao cũng từng có quãng thời gian gắn bó với nhau.
Anh còn cho tôi xem tin nhắn cuối cùng liên quan đến chuyện này. Đó là thời điểm chúng tôi chuẩn bị cưới. Bạn gái cũ của anh nhắn rằng việc không thể kết hôn với anh là điều khiến cô ấy tiếc nuối, giờ anh sắp có gia đình mới, chẳng lẽ vì đang hạnh phúc mà lại thúc ép cô ấy trả tiền hay sao.
Đọc những dòng đó, tôi thực sự không biết nên nghĩ gì. Trong lúc đùa nửa thật, tôi nói với chồng: "Bây giờ em là vợ hợp pháp của anh rồi, để em đi đòi giúp cho".
Không ngờ anh lại đồng ý ngay. Anh còn bảo nếu tôi đòi được thì số tiền đó thì cho tôi toàn quyền quyết định sử dụng vào việc gì cũng được. Sau đó, anh đưa cho tôi toàn bộ giấy tờ liên quan đến khoản vay.
Từ hôm đó đến nay, tôi cầm xấp giấy tờ trên tay mà phân vân mãi. Nếu đứng ra đòi nợ, tôi sợ mình bị đánh giá là nhỏ nhen, thực dụng, thậm chí bị cho là ghen tuông với người cũ của chồng. Tôi cũng lo việc này có thể khiến cuộc sống hôn nhân vừa bắt đầu của mình trở nên phức tạp.
Nhưng nếu bỏ qua thì quả thật tôi rất tiếc. Thực sự, 800 triệu đồng không phải là số tiền nhỏ. Hơn nữa, đây là khoản vay có giấy tờ rõ ràng chứ không phải tiền cho tặng hay hỗ trợ vô điều kiện.
Vợ chồng tôi hiện chưa chịu áp lực tài chính, khoản tiền này cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại của chúng tôi. Nhưng tôi vẫn nghĩ, đó là tài sản hợp pháp của gia đình mình và việc trả nợ cũng là trách nhiệm cần được tôn trọng.
Tôi đang phân vân giữa việc tôn trọng mong muốn không muốn dây dưa người cũ của chồng và việc bảo vệ quyền lợi chính đáng của gia đình mình.
Trong trường hợp này, mọi người sẽ lựa chọn như thế nào?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!