Trước khi trở thành nhà vô địch thế giới, Lại Lý Huynh đã được xưng tụng là kỳ thủ mạnh nhất Việt Nam, với tổng cộng 6 chức vô địch cờ tiêu chuẩn – tương đương ngôi vị kỳ vương làng cờ tướng Việt Nam.
Và giờ đây, anh sẽ bước vào giải vô địch toàn quốc đầu tiên trong sự nghiệp với tư cách là “kỳ vương thế giới”.
Phong độ của Lại Lý Huynh vì thế sẽ là tâm điểm của giải đấu. Không chỉ có những cao thủ cờ tướng Trung Quốc khao khát “phục thù” Lại Lý Huynh, ngay cả kỳ đàn Việt Nam ai ai cũng muốn so tài, lật đổ tượng đài này một lần trong sự nghiệp.
Lại Lý Huynh dù đã vươn ra tầm quốc tế nhưng vẫn còn động cơ lớn để thi đấu tại giải vô địch toàn quốc. Đó là mục tiêu cân bằng kỷ lục 7 lần giành ngôi vị kỳ vương Việt Nam của huyền thoại Trềnh A Sáng.
Trềnh A Sáng (hay Trịnh A Sáng) là một người Việt gốc Hoa, sinh năm 1962 tại Chợ Lớn, Sài Gòn.
Với biệt danh “Túy kỳ tiên”, ông được tôn vinh là huyền thoại số 1 làng cờ tướng Việt Nam khi lập kỷ lục 7 lần vô địch cờ tướng tiêu chuẩn ở giải toàn quốc.
Hồi tháng 6 năm ngoái, Trềnh A Sáng đã qua đời sau một thời gian dài chống chọi với bệnh ung thư. Giải vô địch toàn quốc năm nay vì thế còn là dịp để các kỳ thủ Việt Nam tưởng nhớ tên tuổi huyền thoại này.
Lại Lý Huynh đã giành vô số vinh quang trong sự nghiệp, với đỉnh cao là chức vô địch cờ tướng thế giới 2025. Sự nghiệp của anh sẽ càng mỹ mãn nếu cân bằng và vượt qua kỷ lục của Trềnh A Sáng, để chính thức trở thành “đệ nhất nhân” lịch sử làng cờ tướng Việt Nam.

"Bạn phải ngã cho khéo, vì sớm muộn gì điều đó cũng xảy ra trên sân cỏ", Tommy Paul nói trong một buổi họp báo tại Queen’s Club, giải đấu sân cỏ chuẩn bị cho Wimbledon.
Không tay vợt nào muốn ngã, càng không ai ra sân và muốn thử độ êm của mặt cỏ. Nhưng nếu chuyện ấy gần như không thể tránh, ngã cũng cần được chuẩn bị như mọi kỹ năng khác trong môn thể thao này.
Những diễn biến tại Wimbledon năm nay cho thấy Paul không nói quá. Ở Grand Slam sân cỏ, chuyện các tay vợt trượt chân, may mắn đứng dậy hoặc đau đớn rời sân, là hình ảnh quen thuộc chẳng kém dâu tây ăn kèm kem. Cỏ vốn là mặt sân trơn nhất trong tennis. Và ở những ngày đầu của Wimbledon, khi mặt cỏ còn mới, dày và xanh mướt, rủi ro với những cái bóng áo trắng đang di chuyển nhanh càng lớn hơn.
Ngay ngày khai màn, ĐKVĐ Jannik Sinner ngã hai lần khá nặng trong trận thắng Miomir Kecmanovic. Tình huống thứ hai đặc biệt đáng lo khi đầu gối của tay vợt Italy có thể gặp vấn đề nghiêm trọng. May cho Sinner, anh thoát nạn. Khi hai chân mất trụ, anh kịp bật người lên để hông hấp thụ phần lớn va chạm thay vì để đầu gối chịu lực.
"Sân cỏ là như vậy", Sinner nói sau trận. "Đặc biệt ở một vài trận đầu, khi cỏ còn rất mới, bạn sẽ trượt nhiều hơn một chút. Chúng tôi đã chuẩn bị nhiều bài tập trước giải vì biết những tình huống này có thể xảy ra. Điều quan trọng nhất là gạt nỗi lo đó sang một bên và tiếp tục di chuyển như bình thường. Nếu bạn quá sợ, mọi thứ sẽ chậm lại".
Không phải ai cũng may như Sinner. Maja Chwalinska, á quân Roland Garros 2026, trượt chân và dính chấn thương mắt cá phải ở vòng một trước Mananchaya Sawangkaew của Thái Lan trên sân số 12. Điều đáng tiếc hơn là tai nạn xảy ra khi Chwalinska đang có match-point. Cô phải gọi chăm sóc y tế, nhưng cũng không thể chơi đủ tốt trong phần còn lại. Từ chỗ dẫn 6-2, 5-2, tay vợt Ba Lan cuối cùng thua ngược sau ba set. Chwalinska thừa nhận không có nhiều kinh nghiệm chơi trên sân cỏ, và hiểu rằng những cú trượt kiểu đó có thể xảy ra.
Trong những ngày đầu giải, Camilo Ugo Carabelli và Denis Shapovalov đều phải bỏ cuộc do gặp chấn thương vì trượt ngã. Alexander Zverev, nhà vô địch Roland Garros, cũng trượt ngã cuối sân, nhưng kịp đứng dậy. Coco Gauff gặp tình huống tương tự trong loạt tie-break set quyết định ở trận thắng Solana Sierra tại vòng hai. Zverev và Gauff sau đó đi thẳng một mạch đến bán kết đơn nam và đơn nữ.
Ngã trên sân cỏ là việc làm đầy rủi ro. Một tay vợt có chấn thương hay không nhiều khi phụ thuộc vào may mắn thuần túy. Nhưng ý thức về cách giảm lực va chạm, cũng như tâm lý không sợ ngã, có thể là yếu tố then chốt nếu muốn tiến sâu ở All England Club.
Paul là một tay vợt giỏi trên sân cỏ. Anh vô địch Queen’s Club năm 2024 và vào chung kết năm nay, trước khi thua Francisco Cerundolo. Sau đó, Cerundolo bị loại ngay vòng một Wimbledon. Chuyên gia Gill Gross cho rằng độ trơn của mặt cỏ là một phần nguyên nhân. Ở Queen’s Club, nội dung nam diễn ra sau nội dung nữ, nên mặt cỏ đã giảm chất lượng tự nhiên hơn khá nhiều, với biểu hiện rõ nhất là bóng nảy cao hơn. Điều này hợp với cú thuận tay của Cerundolo so với những pha bóng thấp và trượt trên mặt cỏ mới tại Wimbledon.
Jessica Pegula, hạt giống số bốn đơn nữ, chọn cách tiếp cận đơn giản hơn: cố gắng đừng ngã. Trước Wimbledon, cô đùa rằng có lẽ phải hỏi Tommy Paul cách ngã. Pegula biết lời khuyên phổ biến là đừng chống tay xuống, vì nhiều người bị đau cổ tay theo cách đó. Nhưng cô cũng thú nhận không rõ Paul làm thế nào, có lăn người kiểu phim hành động không.
Paul không lăn nhào kiểu điện ảnh, nhưng anh có chiến lược rõ ràng. Theo Paul, điều nguy hiểm nhất là đầu gối quặp vào trong khi ngã, chẳng hạn một nhịp tách chân quá mạnh khiến một bên gối sụp xuống. Đó là kiểu ngã khiến tay vợt sợ nhất. Lý tưởng hơn là ngã với hai chân trượt ra ngoài, cơ thể rơi xuống theo hướng ít xoắn vặn, và quan trọng là tránh đổ lực lên cổ tay.
Taylor Fritz, người vào bán kết Wimbledon 2025 và là hạt giống số sáu năm nay, nói anh thường tránh được chấn thương trên sân cỏ nhờ cơ thể "cực kỳ linh hoạt". Tại Eastbourne Mở rộng - một giải khởi động khác trước Wimbledon, Fritz cho biết anh thường chủ động được cơ thể lúc ngã. Nhiều tay vợt khi ngã thường bị bàn chân trượt ra, đầu gối gập xuống gây tổn thương gối hoặc hông. Còn với Fritz, các pha ngã nhìn chung không quá tệ.
Tuy nhiên, Fritz không phải miễn nhiễm nỗi sợ. Anh nói về những khu vực trên sân khiến bản thân ngại di chuyển, trong đó lo ngại việc bàn chân bất ngờ trượt khỏi thân người. Đó là động tác dễ gây nguy hiểm. Dù thích Queen’s Club và đã dự nhiều năm, Fritz cảm thấy mình chưa bao giờ chơi một trận thật hay. Đó là một phần lý do anh đổi lịch năm nay, chọn đến Halle ở Đức thay vì London.
Ben Shelton, đi tới tứ kết Wimbledon năm ngoái nhưng thua Otto Virtanen ngay vòng một Wimbledon 2026, cho rằng yếu tố quan trọng để tránh một cú ngã xấu là học cách giảm tốc. Với Shelton, sân cỏ lấy đi một phần sự bùng nổ và sức mạnh thể lực của tay vợt. Nếu cơ thể mất kiểm soát, di chuyển quá nhanh, việc phanh lại trở nên rất khó.
"Bạn phải biết kiểm soát cơ thể", Shelton nói. "Bạn cần học cách di chuyển với nhịp chậm hơn một chút và kiểm soát hơn".
Shelton tự nhận ngã khá ổn, dù cũng trượt và vấp cũng nhiều. Tay vợt Mỹ không thuộc nhóm thích trượt khắp mặt sân, mà đang học cách dùng thêm bước di chuyển nhỏ và đọc độ nảy bóng tốt hơn. Shelton ước có thể trượt như một số đồng nghiệp, nhưng nếu cố làm điều đó thường xuyên, anh có lẽ sẽ chấn thương nặng.
Ngã đúng cách ngày càng quan trọng khi nhiều tay vợt mang kiểu di chuyển từ sân đất nện và sân cứng sang sân cỏ. Novak Djokovic, siêu sao sở hữu 7 danh hiệu Wimbledon, là một trong những người đầu tiên làm điều đó ở đẳng cấp cao nhất. Sinner, nhà vô địch năm ngoái, cũng thường xuyên trượt trên cỏ. Hai siêu sao này sẽ gặp nhau ở bán kết Wimbledon hôm nay 10/7.
Cả hai áp dụng kỹ thuật trượt rất hiệu quả, nhưng cũng khiến người xem không ít lần nhăn mặt. Sinner từng nói anh thường cần 3 hoặc 4 ngày tập luyện, tìm lại cảm giác để thấy thoải mái với việc trượt trên mặt cỏ.
"Tôi sẽ tiếp tục trượt trên sân cỏ", Djokovic nói. "Nhưng tôi phải điều chỉnh vị trí đặt chân và bước di chuyển nhiều hơn để có chuyển động hiệu quả, vì trượt mỗi mặt sân lại khác nhau".
Aryna Sabalenka, tay vợt nữ số một thế giới, cũng thuộc nhóm các tay vợt có khả năng trượt ở cuối sân. Tuy vậy, đại diện của Belarus vẫn thận trọng. Sau trận thắng để vào vòng ba Wimbledon, Sabalenka khẳng định chỉ một động tác sai cũng có thể khiến mắt cá bị lật. Vì thế, cô cố di chuyển chân nhanh nhất có thể để không cần phải trượt. Sabalenka sẽ giữ trọng tâm thấp, bước thật nhanh và đôi khi cảm thấy mình giống "một con mèo nhỏ" đang lao tới bóng.
Nhóm đối nghịch là những người chấp nhận bản thân sẽ ngã nhiều. Khi ấy, điều quan trọng không chỉ là tiếp đất ra sao, mà còn là đứng dậy thế nào. Frances Tiafoe, người vừa giành danh hiệu lớn nhất sự nghiệp trên sân cỏ Halle vài tuần trước, nói thẳng: "Rồi sẽ có lúc bạn phải trả giá".
Tiafoe từng ngã nhiều, đến mức chấn thương nặng đến không thể dự Wimbledon vài mùa trước. Nhưng với tay vợt Mỹ, chuyện ấy cũng giống thời còn nhỏ: ngã xuống, phủi bụi rồi đứng dậy. Sau cùng, bạn vẫn đang thi đấu, nên không thể để một pha trượt hay một bước hụt làm mình chùn lại.
Madison Keys, nhà vô địch Eastbourne, cũng cho rằng điều tối kỵ là chống lại cú ngã. Theo cô, khi cố gồng người để tránh ngã hoặc ngăn cơ thể rơi xuống, mọi thứ thường sai hướng. Nếu sợ ngã, tốt nhất nên học cách ngã, vì điều đó khiến nỗi sợ nhỏ lại. Keys nói khi bước vào mùa sân cỏ, tay vợt nên hiểu rằng chuyện trượt ngã gần như không thể tránh. Nếu chấp nhận tâm lý ấy, đến lúc ngã thật, chỉ cần cuốn theo chuyển động, mọi chuyện thường ổn.
Đó cũng là nét riêng thú vị của Wimbledon. Trên mặt sân này, tay vợt không chỉ cần giao bóng hay, đánh cuối sân chắc, lên lưới tinh tế hay giữ cái đầu lạnh. Họ còn phải học cách sống chung với cảm giác mặt đất dưới chân có thể biến mất bất cứ lúc nào. Đôi khi, giữa một cú winner và một chấn thương, khoảng cách chỉ là một bước trượt.
Vì vậy, nghệ thuật ngã trên sân cỏ không phải chuyện phụ. Ngã đúng cách có thể là điều giữ một tay vợt ở lại giải đấu thêm một vòng đấu nữa. Thậm chí kỹ năng này có thể giúp họ mơ về Grand Slam sân cỏ đầu tiên, như Karolina Muchova - người sẽ đấu với Linda Noskova ở chung kết đơn nữ.
Tin Gốc: Vnexpress

Phút 18 trên sân Dallas, hậu vệ Lucas Digne phá bóng chậm nhịp và đá trúng chân Lamine Yamal trong cấm địa. Sau khi tham khảo VAR, trọng tài cho Tây Ban Nha hưởng phạt đền. Mikel Oyarzabal không bỏ lỡ cơ hội, sút chân trái về góc phải, mở tỷ số.
Không chỉ bị phạt đền nhiều nhất lịch sử World Cup, Pháp cũng sáu lần bị phạt 11m trong hai kỳ gần nhất, nhiều hơn bất cứ đội nào khác. Họ còn thủng lưới nhiều nhất từ phạt đền, với 4 bàn (không tính loạt luân lưu), trong giai đoạn này. Quả phạt đền gần nhất trước trận gặp Tây Ban Nha diễn ra ở vòng bảng World Cup 2026, nhưng khi đó Mike Maignan đã cản được cú sút của Na Uy.
Pha mở tỷ số còn giúp Oyarzabal nâng thành tích lên 5 bàn thắng tại World Cup 2026, cân bằng kỷ lục ghi nhiều bàn nhất cho Tây Ban Nha trong một kỳ World Cup của Emilio Butragueno (1986) và David Villa (2010). Anh vẫn còn trận chung kết để phá kỷ lục quốc gia.
Đây cũng là bàn thắng thứ 14 của Oyarzabal cho đội tuyển ở mùa giải 2025-2026, giúp anh vượt kỷ lục 13 bàn Villa lập ở mùa 2008-2009. Ngoài ra, Oyarzabal còn trở thành cầu thủ Tây Ban Nha đầu tiên sút thành công một quả phạt đền bằng chân trái tại World Cup kể từ Txiki Begiristain trong trận gặp Thụy Sĩ ngày 2/7/1994.
Sau khi vượt lên, Tây Ban Nha kiểm soát thế trận. Nhà ĐKVĐ châu Âu gần như không cho hàng công Pháp cơ hội tiếp cận khung thành. Đến phút 58, Pedro Porro phối hợp một-hai với Dani Olmo rồi xâm nhập cấm địa, sút về góc gần ấn định chiến thắng 2-0.
Pha lập công này giúp Porro trở thành hậu vệ Tây Ban Nha thứ hai ghi hai bàn trong một kỳ World Cup, sau Fernando Hierro ở World Cup 2002.
Pháp chỉ tạo ra 0,3 bàn thắng kỳ vọng (xG) trong cả trận - thấp nhất của một đội ở bán kết World Cup kể từ khi Brazil chỉ có 0,1 xG trước Thụy Điển năm 1994. Dù dứt điểm 10 lần, đoàn quân của HLV Didier Deschamps chỉ ba lần đưa bóng hướng cầu môn và gần như không tạo được cơ hội thực sự nguy hiểm.
Tây Ban Nha vì thế trở thành đội đầu tiên trong lịch sử World Cup giữ sạch lưới sáu trận trong cùng một kỳ. Họ cũng là đội thứ tư trong thế kỷ 21 vào chung kết mà không bị dẫn trước ở bất kỳ trận nào, sau Đức năm 2002, Italy năm 2006 và Argentina năm 2014.
Chuỗi thành tích ấn tượng của Tây Ban Nha còn kéo dài ở nhiều thống kê khác. Họ cân bằng mạch 37 trận bất bại của Italy giai đoạn 2018-2021, dài nhất lịch sử một đội tuyển châu Âu. Đây cũng là chiến thắng thứ tám liên tiếp của Tây Ban Nha ở các trận knock-out thuộc World Cup và Euro - thành tích chưa đội tuyển châu Âu nào từng đạt được.
Chiến thắng trước Pháp cũng tiếp tục khẳng định ưu thế của Tây Ban Nha trong các cuộc đối đầu gần đây. Họ thắng ba trận liên tiếp trước đối thủ này, đều ở bán kết các giải đấu lớn, sau Euro 2024 và Nations League 2024-2025. Với cá nhân Deschamps, Tây Ban Nha cũng là đối thủ khiến ông nhận nhiều thất bại nhất trên cương vị HLV đội tuyển Pháp, với năm trận.
Bên cạnh Oyarzabal và Porro, Olmo cũng ghi dấu ấn khi kiến tạo bàn thứ hai. Tiền vệ này nâng tổng số kiến tạo tại World Cup và Euro lên tám, cân bằng thành tích của Cesc Fabregas trong màu áo Tây Ban Nha kể từ năm 1980.
Lamine Yamal tiếp tục nối dài chuỗi trận hoàn hảo ở các giải đấu lớn. Theo Opta, tài năng 19 tuổi đã đá chính 12 trận tại World Cup và Euro, thắng cả 12, đạt tỷ lệ thắng 100% cao nhất lịch sử đối với một cầu thủ châu Âu có từ 10 trận đá chính trở lên ở hai giải này. Anh cũng nằm trong nhóm năm cầu thủ châu Âu có nhiều trận nhất tại World Cup và Euro mà chưa từng nếm mùi thất bại, cùng Aymeric Laporte, Oyarzabal, Fabian Ruiz và Mikel Merino.
Trong khi đó, Pháp còn chịu thêm tổn thất về lực lượng khi William Saliba phải rời sân vì chấn thương ở phút 30. Tuy nhiên, đây không phải trường hợp rời sân sớm nhất vì chấn thương trong một trận bán kết World Cup. Kỷ lục vẫn thuộc về trung vệ Romain Saiss của Morocco, người phải rời sân ở phút 20 trong trận gặp chính Pháp tại World Cup 2022.
Chiến thắng 2-0 đưa Tây Ban Nha vào chung kết World Cup lần đầu kể từ khi vô địch năm 2010. Đối thủ của họ sẽ là đội thắng trong cặp bán kết còn lại giữa Anh và Argentina.
Tin Gốc: Vnexpress

FIGC gửi lời cảm ơn tới Gattuso cùng ban huấn luyện vì sự tận tâm và nhiệt huyết trong chín tháng qua, đồng thời chúc họ thành công trong chặng đường tiếp theo.
Trong thông điệp chia tay, Gattuso thừa nhận không đạt mục tiêu đề ra. "Với nỗi buồn lớn khi không hoàn thành mục tiêu, tôi coi hành trình của mình với đội tuyển quốc gia đã khép lại", ông cho biết.
Nhà cầm quân 48 tuổi nhấn mạnh chiếc áo thiên thanh là điều quý giá nhất trong bóng đá, đồng thời gửi lời cảm ơn tới các thành viên liên đoàn và đặc biệt là người hâm mộ Italy vì luôn ủng hộ đội tuyển. "Dẫn dắt đội tuyển quốc gia là một vinh dự. Tôi luôn mang màu áo xanh trong tim", ông nói.
Gattuso được bổ nhiệm thay Luciano Spalletti vào tháng 6/2025 và ra mắt trên cương vị HLV trưởng tuyển Italy vào tháng 9/2025 với chiến thắng 5-0 trước Estonia. Tuy nhiên, những kết quả sau đó không đáp ứng kỳ vọng.
Khủng hoảng của bóng đá Italy lên tới đỉnh điểm khi đội tuyển thua Bosnia & Herzegovina trên chấm luân lưu ở chung kết play-off, qua đó không thể giành vé dự World Cup 2026. Đây là lần thứ ba liên tiếp "Azzurri" vắng mặt tại ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.
Hồi tháng 10/2025, Gattuso gây chú ý khi đề cập đến tương lai nếu đội tuyển thất bại. "Nếu giành vé tới World Cup 2026, tôi sẽ nhận công, còn nếu không, tôi sẽ đi sống thật xa Italy", ông nói. "Tôi đã ở khá xa rồi (khi sống tại Marbella, Tây Ban Nha), nhưng sẽ đi xa hơn nữa. Tôi ý thức được hậu quả".
Trước Gattuso, Chủ tịch FIGC Gabriele Gravina và Trưởng đoàn Gianluigi Buffon đã từ chức. Tuyển Italy dự kiến có hai trận giao hữu vào tháng 6, song khả năng bổ nhiệm HLV chính thức trước thời điểm này không cao, do FIGC phải chờ bầu chủ tịch mới.
Sau khi Gattuso ra đi, FIGC bắt đầu quá trình tìm kiếm HLV cho giai đoạn mới, với hàng loạt ứng viên tên tuổi được nhắc đến như Antonio Conte (HLV đương nhiệm của Napoli), Massimiliano Allegri (AC Milan), Roberto Mancini (Al Sadd) và Simone Inzaghi (Al Hilal).
Trong số này, Mancini được cho là rất tự tin về khả năng trở lại đội tuyển, đặc biệt nếu Giovanni Malagò trở thành tân Chủ tịch FIGC. Theo Calciomercato, những người thân cận với Mancini tin rằng ông sẽ là lựa chọn hàng đầu. Mancini từng dẫn dắt Italy giai đoạn 2018-2023 và giúp đội tuyển vô địch Euro 2020, nhưng bất ngờ từ chức ngay trước chiến dịch vòng loại Euro 2024.
Trong khi đó, chính trị gia Ignazio La Russa đưa ra đề xuất gây chú ý khi kêu gọi Italy cân nhắc một HLV ngoại. "Nếu Brazil có thể thuê một HLV ngoại như Carlo Ancelotti, tại sao chúng ta không thể chọn một người như Jose Mourinho?", ông đặt vấn đề.
Mourinho hiện dẫn dắt Benfica sau khi rời Fenerbahce vào tháng 8/2025. Nhà cầm quân người Bồ Đào Nha từng có hai giai đoạn làm việc tại Serie A cùng Inter và Roma, trước khi bị sa thải khỏi đội bóng thủ đô hồi tháng 1/2024.
Hồng Duy (theo Football Italy)
Nguồn: https://vnexpress.net/hlv-gattuso-chia-tay-tuyen-italy-5058331.html

