Tôi và vợ yêu nhau 5 năm mới làm đám cưới. Cô ấy tính tình hiền lành, nhút nhát, con nhà nền nếp. Cả bố và mẹ cô ấy đều rất khắt khe trong việc nuôi dạy con gái. Đó cũng là lý do, dù yêu nhau tận 5 năm, nhưng tới đêm tân hôn mới là “lần đầu tiên” của vợ chồng tôi.
Nhưng rồi, 3 năm sau khi kết hôn, dù không hề dùng biện pháp tránh thai, vợ tôi vẫn không mang bầu. Người trong nhà tôi bắt đầu trách móc tôi dại dột. Thời đại này, có bầu trước khi cưới không còn là chuyện đáng xấu hổ như trước kia mà còn là chuyện may. Đáng lẽ tôi phải “thử” trước xem thế nào, giờ lấy về không sinh được con lại tốn kém tiền chạy chữa.
Thực ra, tôi không hề trách móc gì vợ tôi. Bởi chuyện này, cô ấy cũng không thể nào biết trước được. Thôi thì, chuyện con cái tuy khó, nhưng nếu còn có thể dùng tiền giải quyết được thì cũng chưa phải là khó mấy. Quan trọng là vợ chồng tôi yêu thương nhau.
Vả lại, trong suốt 3 năm qua, vợ tôi cũng cố gắng rất nhiều. Cô ấy đi khám mấy lần, bổ sung hết vi chất nọ đến vi chất kia, chăm chút từng bữa ăn bữa uống để tăng khả năng có con.
Những câu hỏi han, bóng gió từ nhà chồng, từ người ngoài cũng trở thành áp lực không nhỏ đối với vợ.
Cho tới lần gần đây, vợ tôi thủ thỉ: “Em đi khám mấy lần, bác sĩ đều nói em chỉ thiếu máu thôi, không có vấn đề gì về sinh sản. Bác sĩ nói, muốn chữa vô sinh thì nên khám cả vợ lẫn chồng. Hay là anh đi kiểm tra xem.
Tôi nhìn cô ấy rồi cười: “Em xem, anh to cao vạm vỡ thế này, sao lại không có con được chứ. Chỉ cần em có thể, anh sẽ cho em sinh cả một đội bóng”. Vợ tôi nghe xong thì dỗi: “Ai bảo to cao vạm vỡ thì chắc chắn là có con?”
Thật ra, chuyện này, tôi cũng không rõ. Nhưng nhìn thể hình vợ tôi nhỏ nhắn, yếu ớt thế kia. Nếu khó sinh con thì vấn đề chỉ có thể là ở cô ấy. Nhưng để vợ yên tâm, hôm ấy, tôi cũng xin tranh thủ nghỉ làm giữa gờ đến bệnh viện cùng vợ.
Sau khi làm xét nghiệm, tôi quay trở lại cơ quan, vợ ở lại chờ kết quả. Tối đó, tôi hỏi vợ kết quả hôm nay thế nào, vợ tôi nói không sao. Giọng cô ấy buồn buồn, chắc vì cảm thấy vấn đề ở mình nên có lỗi.
Tôi động viên vợ: “Nếu khó quá thì mình xin con nuôi”. Vợ nghe xong, mặt tươi tỉnh hẳn lên: “Thật không, anh đồng ý xin con nuôi nhé”.
Khi nghe chuyện này, bố mẹ tôi kịch liệt phản đối. Bố tôi nói, tôi là con trai duy nhất trong nhà, lấy vợ này không có con thì lấy vợ khác, sao phải xin con nuôi? Mẹ tôi thì bảo cho bà chút thời gian để bà nói chuyện với con dâu. Vợ tôi là người hiền lành, tốt tính, hiểu chuyện. Mẹ muốn cô ấy tự dừng lại để nhà tôi không mang tiếng bạc bẽo, phũ phàng.
Thú thật, tôi vẫn rất yêu vợ. Tính cả yêu và cưới, chúng tôi đã có 8 năm bên nhau. 8 năm cô ấy làm vợ hiền, dâu thảo chưa từng để tôi phải phiền trách điều gì. Nhưng tôi là đàn ông con trai, còn phải có trách nhiệm báo hiếu mẹ cha, duy trì dòng giống. Vả lại, nếu vợ yêu thương tôi thật, chắc cũng không muốn tôi cùng chịu thiệt thòi với cô ấy.
Dù là nghĩ vậy, tôi vẫn nói với bố mẹ, mọi chuyện cứ để tôi từ từ tự giải quyết. Nếu phải dừng lại, tôi vẫn muốn dừng lại trong êm đẹp, ít gây tổn thương cho vợ nhất.
Chính trong thời điểm tôi còn suy tính ngổn ngang ấy thì tôi quen Lam, một cô nhân viên phục vụ trong quán cà phê tôi hay ngồi mỗi sáng.
Lam không xinh đẹp nhưng có duyên. Mỗi lần tôi ghé quán, chưa kịp gọi em đã mang ra một ly cà phê nhiều sữa. Em hay đùa tôi: “Đàn ông thích ngọt thì thường cũng rất ngọt ngào”. Từ những câu đùa vui, tôi với em trở nên thân thiết.
Lam hay khen tôi đẹp trai, khen tôi ăn nói đàng hoàng nghiêm túc. Em còn nói, tôi là mẫu đàn ông mà em muốn lấy làm chồng.
Ai nói chỉ phụ nữ mới thích nghe những lời mật ngọt? Thật ra, đàn ông cũng thế. Những năm qua, tôi mệt mỏi trong vòng xoáy “tìm con” của vợ, mệt mỏi vì mỗi ngày về nhà lại nghe mùi thuốc bắc, thuốc nam bốc lên ngai ngái, mệt mỏi vì bị vợ ép ăn những thứ bổ dưỡng mà tôi không thích.
Vậy nên, mỗi giây phút được gặp Lam, nghe em trò chuyện rồi cười khúc khích, tôi thấy đời nhẹ nhàng biết bao. Mọi chuyện cứ thế như mưa dầm thấm lâu, lòng tôi đã nghiêng về Lam lúc nào không rõ, cho tới khi cô ấy thông báo đã mang thai.
Dù là đàn ông đang có vợ, khi nghe tin ấy, tôi vẫn vui mừng nhiều hơn là lo lắng. Đêm đó, tôi thú thật mọi chuyện với vợ. Tôi nói thẳng, không muốn vòng vo, quanh co. Cô ấy không xứng đáng phải nghe những lời dối trá.
Vợ tôi ngồi im lặng, nước mắt chảy nhưng không khóc thành tiếng. Mãi sau, cô ấy nói: “Anh viết đơn đi, em ký”.
Vì cả hai thuận tình ly hôn nên mọi việc diễn ra nhanh chóng thuận lợi. Hôm ở tòa, vợ tôi mặc một chiếc váy mới rất đẹp, dung nhan tươi tỉnh, nhẹ nhàng, không buồn như tôi tưởng. Chính điều ấy khiến tôi bớt nặng nề vì cảm giác có lỗi.
Ra khỏi cổng tòa án, tôi đề nghị đưa cô ấy về nhưng cô ấy từ chối, nói rằng đã đặt xe rồi. Trước khi lên xe, cô ấy bỗng bước lại gần, nói rất nhỏ: “Em định không nói, nhưng im lặng thì áy náy. Chuyện cái thai của cô người tình, anh nên xem lại. Lần trước anh cùng em đi khám, kết quả xét nghiệm tinh dịch đồ kết luận anh bị vô sinh vì không có tình trùng. Em sợ anh buồn nên đã do dự không dám nói. Em định là chờ thời gian nữa mình xin con nuôi. Nhưng…”
Những lời cô ấy nói sau cùng, tôi mơ hồ nghe không rõ. Cho đến khi chiếc xe chở cô ấy đi xa dần, tôi vẫn đứng đó, tái mặt vì bất ngờ. Tôi vô sinh, nhưng Lam lại có thai?
Tôi đã phản bội người vợ hết lòng vì mình chỉ để đi “đổ vỏ” cho kẻ khác. Không thể như thế. Tôi không thể vừa bỏ vợ lại mất luôn cả con. Nếu đời này “quả báo” là có thật thì cũng không đến nhanh như vậy chứ. Hay vốn dĩ, nó đã đến lâu rồi mà tôi không biết.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tiếp nối loạt bài về Những dạng Super Saiyan gây thất vọng nhất, bảng xếp hạng lần này chuyển hướng sang những trạng thái mạnh nhất từng xuất hiện trong Dragon Ball, qua đó cho thấy rõ đỉnh cao sức mạnh mà các nhân vật đã đạt tới.
Trên thực tế, phần lớn các dạng trong Dragon Ball phát triển theo hướng kế thừa, nghĩa là dạng sau thường mạnh hơn dạng trước. Dựa trên tiêu chí này, bảng xếp hạng của Comic Book Resources (CBR) đã chỉ ra những cái tên nổi bật nhất.
Super Saiyan Blue Evolved và Super Saiyan Blue Kaioken là hai phiên bản mạnh nhất của hệ Super Saiyan từng xuất hiện trong Dragon Ball. Từ dạng Super Saiyan ban đầu, sức mạnh này đã được nâng lên tới mức không ai có thể ngờ tới.
"Về mặt sức mạnh, hãy xem dạng này tương đương với Super Saiyan Blue Kaioken của Goku" - đạo diễn Megumi Ishitani nhận định về Super Saiyan Blue Evolved của Vegeta.
Theo đó, hai dạng này được xem là ngang nhau về sức mạnh, khi cả Goku và Vegeta đều tìm ra con đường riêng để đưa Super Saiyan Blue lên giới hạn cao nhất.
Ultra Instinct là một trong những yếu tố ấn tượng nhất của Dragon Ball. Khi lần đầu xuất hiện trong Dragon Ball Super, dạng này đã tạo nên "cơn sốt toàn cầu", chứng minh rằng sức hút của thương hiệu vẫn chưa hề giảm.
Ultra Instinct Sign là một trong những dạng mạnh nhất, dù chưa phải phiên bản tối ưu. Goku mở khóa trạng thái này trong Giải đấu sức mạnh và tiếp tục mạnh lên sau đó.
Jiren được xem là một trong những phản diện mạnh nhất anime. Anh gần như thống trị Giải đấu sức mạnh mà không cần sử dụng toàn bộ sức mạnh.
Ở trạng thái Super Full Power, cơ thể Jiren gia tăng cơ bắp rõ rệt và được bao phủ bởi hào quang đỏ. Nếu không có Mastered Ultra Instinct, dạng này có thể đã giúp anh giành chiến thắng ngay lập tức.
Legendary Super Saiyan là một trong những dạng hiếm nhất trong Dragon Ball, chỉ xuất hiện ở Kale (Vũ trụ 6) và Broly (Vũ trụ 7).
Dạng này gần như là một trạng thái sức mạnh vượt khỏi quy luật thông thường. Với nó, Broly có thể dễ dàng đối đầu với Goku Super Saiyan Blue và tiềm năng của anh vẫn chưa được khai thác hết.
True Ultra Instinct là một trong những dạng thú vị nhất. Goku chưa sử dụng Ultra Instinct quá nhiều và rõ ràng anh vẫn đang thử nghiệm.
Khác với Mastered Ultra Instinct - trạng thái khiến cơ thể hành động độc lập, không cảm xúc. True Ultra Instinct cho phép Goku vẫn giữ được cảm xúc khi chiến đấu. Đây có thể là hướng đi mà anh sẽ tiếp tục theo đuổi.
Orange Piccolo là dạng sức mạnh mà nhân vật này đã "xứng đáng" có từ lâu. Trong thời gian dài, Piccolo không còn nằm trong nhóm mạnh nhất, nhưng trạng thái mới đã thay đổi điều đó.
Nhờ sức mạnh được Shenron ban tặng, Piccolo có thể dễ dàng đánh bại Gamma 2 – đối thủ được cho là ngang với Goku và Vegeta dạng Super Saiyan Blue. Anh không còn chỉ là nhân vật phụ, mà đã trở lại nhóm đầu.
Ultra Ego là dạng sức mạnh chỉ Vegeta đạt được. Nó cho phép anh khai thác bản ngã để gia tăng sức mạnh, giúp tiệm cận Ultra Instinct của Goku.
Thay vì sử dụng sức mạnh mang tính "thiên thần", Vegeta đi theo con đường của Thần Hủy Diệt, trở nên mạnh hơn khi chịu sát thương. Đây là hướng phát triển hoàn toàn khác biệt của nhân vật.
Mastered Ultra Instinct là phiên bản hoàn thiện của Ultra Instinct, vốn là kỹ thuật mà các thiên sứ sử dụng. Điều này cho thấy Goku đã chạm tới "lãnh địa của các vị thần".
Tuy nhiên, anh chỉ duy trì được trạng thái này trong thời gian ngắn. Về sau trong manga, Goku chuyển sang sử dụng True Ultra Instinct, cho thấy anh đang tìm cách thích nghi sức mạnh theo cách riêng.
Gohan Beast là dạng sức mạnh không ai ngờ tới. Ngay cả các vị thần cũng khó lý giải cách Gohan đạt được trạng thái này.
Trong quá khứ, Gohan từng nhiều lần là chiến binh mạnh nhất, như ở Cell Saga hay Buu Saga, và hiện tại điều đó dường như lặp lại. Dạng Beast mang lại sức mạnh thô vượt cả Ultra Instinct lẫn Ultra Ego.
Đứng đầu bảng xếp hạng là Black Frieza, dạng biến hình mới đầy đáng sợ.
Frieza vốn nổi tiếng là phản diện đáng gờm, nhưng điều đáng nói là hắn gần như không luyện tập trong quá khứ. Chỉ sau 4 tháng, hắn đã đạt được dạng Golden gần ngang Super Saiyan Blue.
Sau 10 năm luyện tập trong Hyperbolic Time Chamber, Frieza đạt tới dạng Black. Ở trạng thái này, hắn có thể đánh bại cả Goku Ultra Instinct lẫn Vegeta Ultra Ego chỉ bằng một đòn.
Tôi lấy chồng khi mới 24 tuổi. Quê chồng cách nhà tôi 150km. Ban đầu, mẹ tôi không muốn con gái lấy chồng xa, nhưng thấy anh ấy hiền lành, chăm làm ăn, gia đình tử tế, nên dần dần cũng chấp nhận.
Chồng tôi làm kinh doanh tại nhà, không rượu chè, thu nhập đưa hết cho vợ làm "tay hòm chìa khóa". Vợ chồng tôi được bố mẹ chồng cho đất xây nhà ở riêng. Thời gian đầu kết hôn, tôi sống trong thế giới màu hồng, mọi thứ về chồng đều khiến tôi hài lòng. Nhưng một thời gian sau tôi mới nhận ra, có những kiểu vô tâm, thói quen tưởng nhỏ nhặt nhưng cũng đủ tạo nên mâu thuẫn lớn trong hôn nhân.
Nhà vợ chồng tôi cách nhà bố mẹ chồng chừng 500m. Nhà bên đó hiện có bố mẹ chồng và cô em gái của anh sống cùng. Em gái anh lập gia đình, có con nhưng chồng đi làm xa nên thường xuyên về ở với bố mẹ đẻ. Thành ra bên đó lúc nào cũng đông vui, có người nói chuyện, cơm nước rôm rả.
Còn nhà tôi thì chỉ có hai vợ chồng. Tôi là con gái lấy chồng xa, bỏ hết bạn bè, nếp sống quen thuộc để theo anh về quê sống. Những ngày đầu mới cưới, tôi nghĩ chỉ cần chồng thương là đủ. Nhưng càng về sau, tôi càng thấy mình giống... người ở trọ.
Chồng tôi có thói quen gần như ngày nào cũng sang nhà bố mẹ. Hôm nào cửa hàng bận rộn thì còn đỡ, nhưng cứ rảnh rỗi hoặc có nhân viên phụ việc là từ sáng sớm anh đã chạy xe qua đó. Ăn sáng bên nhà bố mẹ, ngồi chơi bên đó, đến trưa mới về ăn cơm với vợ cho có lệ rồi ngủ một giấc. Chiều anh lại tiếp tục sang nhà bố mẹ tới tối mịt mới về.
Tôi chưa đi làm, lại không có bạn bè ở đây nên hầu như ở nhà một mình. Nhiều hôm trời tối mịt, chờ chồng về mà tôi thấy chạnh lòng kinh khủng. Tôi từng thử sang nhà nội cùng chồng vài lần để hòa nhập, nhưng thật lòng tôi không quen cảm giác ngày nào cũng “tụ tập” bên nội như thế.
Tôi thích không gian riêng tư hơn, thích cảm giác vợ chồng cùng ăn cơm, cùng xem phim, hay ra ngoài đi chơi cùng nhau. Nhưng với chồng tôi, dường như nhà bố mẹ mới là nơi anh muốn ở.
Điều khiến tôi buồn nhất là cách anh ưu tiên gia đình bên nội một cách vô thức. Em gái anh nhờ gì anh cũng chạy đi ngay. Bố mẹ gọi là có mặt liền. Nhà bên đó thiếu cái bóng đèn, cái quạt hỏng hay cần dọn dẹp gì, anh đều sốt sắng làm giúp. Còn vợ ở nhà nhiều khi đau đầu, mệt mỏi hay muốn chồng ở cạnh nói chuyện một chút cũng khó.
Có lần tôi trách nhẹ: “Anh có vợ rồi mà, sao lúc nào cũng ở bên đó vậy?”. Anh chỉ đáp tỉnh bơ: “Nhà bố mẹ anh chứ có phải đi chơi đâu”.
Đúng là tôi chưa từng cấm anh về với bố mẹ. Tôi hiểu chữ hiếu quan trọng thế nào. Nhưng hiếu với bố mẹ đâu có nghĩa là bỏ mặc cảm xúc của vợ? Tôi không cần anh ở cạnh 24/24, cũng không bắt anh phải chọn bên nào. Thứ tôi cần chỉ là cảm giác mình được ưu tiên một chút trong cuộc sống của chồng.
Nhiều đêm anh về muộn, tắm rửa xong rồi nằm xuống cạnh vợ như hoàn thành nghĩa vụ. Có hôm vợ chồng gần gũi xong là anh quay lưng ngủ. Tôi nằm nhìn trần nhà mà tủi thân đến phát khóc. Cảm giác cuộc hôn nhân của mình chỉ còn giống một nơi để anh về ngủ, còn tâm trí và sự quan tâm đều dành hết cho gia đình lớn bên kia.
Mỗi lần tôi về nhà ngoại chơi một, hai hôm là anh đã giục về liên tục. Nhưng tôi trở về thì anh vẫn như cũ, lại chạy sang nhà bố mẹ từ sáng đến tối. Tôi bắt đầu tự hỏi rốt cuộc mình lấy chồng để làm gì? Để sống cô đơn trong chính căn nhà của mình sao?
Tôi từng nghĩ hay do mình ích kỷ, do mình không hợp nếp sống gia đình chồng nên mới thấy ngột ngạt. Nhưng cảm xúc bị bỏ rơi kéo dài khiến tôi dần kiệt sức. Tôi không ghen với bố mẹ chồng, cũng không ghét nhà chồng. Thứ tôi buồn là chồng chưa bao giờ nhận ra vợ mình đang cô đơn thế nào.
Nhiều lúc tôi chỉ ước cuối tuần anh chịu ở nhà ăn với vợ một bữa cơm, cùng đi chợ hay chở vợ đi đâu đó. Những điều rất bình thường thôi, nhưng với tôi lại xa xỉ vô cùng.
Nhiều người khuyên tôi phải nói chuyện thẳng thắn với chồng, nhưng thật lòng tôi đã nói không biết bao nhiêu lần rồi. Lần nào anh cũng chỉ bảo tôi “nghĩ nhiều”, hoặc hứa sẽ dành thời gian cho vợ hơn nhưng rồi đâu lại vào đấy.
Dạo gần đây tôi còn nghĩ đến chuyện về nhà ngoại ở một thời gian để cả hai tạm xa nhau, xem anh có nhận ra sự thiếu vắng của vợ hay không. Nhưng tôi cũng sợ nếu “chiến tranh lạnh” thì khoảng cách vợ chồng lại càng lớn hơn. Nếu là mọi người, mọi người sẽ làm thế nào?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi 32 tuổi, làm giáo viên ở một trường huyện. Nghề giáo ở quê cũng chỉ đủ ăn. Tôi từng nghĩ mình học hành đàng hoàng, có nghề ổn định thì lấy vợ không khó. Nhưng tôi nhầm.
Bây giờ con gái nhìn đàn ông trước hết bằng phương tiện anh ta đi. Một cô giáo cùng trường từng nói nửa đùa nửa thật: “Đàn ông ngoài 30 mà chưa có ô tô thì khó lấy vợ lắm thầy ạ”. Tôi cười, nhưng lòng nhói như bị kim châm.
Tôi từng quen một cô làm kế toán trên thị trấn. Cô ấy cũng hiền. Những buổi đầu ngồi sau xe tôi, cô còn vui vẻ ôm nhẹ eo. Nhưng rồi một hôm trời mưa, nước tạt ướt cả chiếc váy đẹp. Tôi ngại ngùng, cô ấy thì im lặng.
Một tháng sau, cô chủ động chia tay. Lý do cô ấy đưa ra là thấy không hợp. Nhưng chỉ không lâu sau, tôi tận mắt thấy cô ấy cùng với một người đàn ông đứng tuổi bước xuống từ một chiếc ô tô vào tiệm cà phê. Tôi hiểu. Cái thời này, tình yêu cũng cần mui che nắng mưa.
Bố tôi có 4 tỉ đồng gửi ngân hàng. Đó là số tiền ông bán một mảnh đất rộng khi giá đất ở thời điểm cao nhất. Người làng luôn nói ở quê mà có 4 tỉ đồng gửi ngân hàng là đại gia rồi. Chỉ có điều, con trai ông vẫn đi chiếc xe máy cũ bạc màu như một anh sinh viên mới ra trường.
Tôi nói bố cho tôi vay tiền mua ô tô. Chỉ cần xe cũ cũng được. Với đồng lương giáo viên của tôi, trả góp 10 năm cũng xong. Nhưng bố lắc đầu. Ông nói: “Không cần”. Tôi hỏi vì sao? Ông bảo: “Đàn bà yêu vì cái xe thì cưới về cũng khổ”.
Tôi nổi nóng. Tôi bảo thời của bố khác, thời nay khác. Ngày xưa bố đi bộ vẫn cưới được mẹ. Còn bây giờ không có ô tô thì người ta coi như thất bại. Bố im lặng rất lâu rồi chỉ nói: “Nếu con phải mượn cái xe để người ta yêu mình, thì tình yêu ấy có đáng không?”.
Câu nói ấy khiến tôi bực hơn. Người già bao giờ cũng thích nói đạo lí. Họ sống trong thời nghèo khó nên nghĩ chỉ cần tử tế là đủ. Nhưng họ đâu hiểu bây giờ người ta yêu nhau bằng cả áp lực vật chất. Ra mắt nhà gái mà đi xe máy, nhiều khi còn chưa kịp nói chuyện đã bị đánh giá rồi.
Từ hôm ấy, tôi ít nói chuyện với bố. Tôi đi dạy về là vào phòng. Bố vẫn sống như mọi ngày: Sáng tưới cây, chiều đánh cờ, tối xem thời sự. Cái dáng bình thản của ông khiến tôi càng khó chịu. Tôi nghĩ ông keo kiệt, có 4 tỉ đồng gửi ngân hàng mà để con trai 30 tuổi vẫn lủi thủi một mình.
Ở làng tôi bây giờ, đám cưới giống một cuộc trình diễn. Người ta khoe xe cưới, khoe vàng, khoe nhà cửa. Có đứa học còn không hết cấp ba mà nhờ bố mẹ cho chiếc ô tô đã cưới được cô vợ xinh đẹp. Còn tôi, mang danh thầy giáo trường huyện, tối về ăn cơm với bố già rồi ngủ một mình.
Một hôm, tôi đi xem mắt theo lời mai mối của dì họ. Nhà cô gái khá giả. Lúc tôi dựng xe trước cổng, tôi thấy ánh mắt mẹ cô ấy lướt qua chiếc xe máy của tôi nhanh như người ta nhìn một món hàng giảm giá. Bữa cơm hôm ấy nhạt hơn nước ốc. Tôi biết mình bị loại từ lúc bước xuống xe rồi.
Tối về, tôi cáu với bố. Tôi nói: “Con không hiểu bố giữ tiền làm gì? Sau này chết cũng mang theo được đâu”. Bố đang ăn cơm thì dừng đũa. Ông nhìn tôi rất lâu. Ánh mắt buồn đến mức tôi bỗng thấy mình giống đứa trẻ hỗn láo.
Ông chậm rãi kể ngày xưa quen mẹ tôi. Khi ấy ông chỉ là anh công nhân sửa máy. Tài sản lớn nhất là chiếc xe đạp cọc cạch. Muốn gặp người yêu phải đạp gần 20 cây số. Có hôm trời mưa, ngã xuống ruộng vẫn cười. Mẹ tôi chưa bao giờ hỏi ông có bao nhiêu tiền?
Rồi ông nhìn tôi: “Bố không tiếc tiền với con. Nhưng bố sợ con quen dùng tiền để đổi lấy tình cảm. Đời đàn ông một khi đã nghĩ phải khoác lên mình thứ gì đó mới được yêu, thì sẽ sống mệt lắm”.
Nhưng tôi vẫn phân vân. Bởi ngoài kia, biết bao cuộc hôn nhân bắt đầu bằng điều kiện vật chất. Người ta có thể nói yêu sự tử tế, nhưng khi chọn chồng, họ vẫn thích người đàn ông thành đạt hơn, có điều kiện kinh tế hơn. Nếu có thể dùng tiền mà mua được hạnh phúc thì có gì là không tốt?
V.Q
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.