Tôi và vợ yêu nhau 5 năm mới làm đám cưới. Cô ấy tính tình hiền lành, nhút nhát, con nhà nền nếp. Cả bố và mẹ cô ấy đều rất khắt khe trong việc nuôi dạy con gái. Đó cũng là lý do, dù yêu nhau tận 5 năm, nhưng tới đêm tân hôn mới là “lần đầu tiên” của vợ chồng tôi.
Nhưng rồi, 3 năm sau khi kết hôn, dù không hề dùng biện pháp tránh thai, vợ tôi vẫn không mang bầu. Người trong nhà tôi bắt đầu trách móc tôi dại dột. Thời đại này, có bầu trước khi cưới không còn là chuyện đáng xấu hổ như trước kia mà còn là chuyện may. Đáng lẽ tôi phải “thử” trước xem thế nào, giờ lấy về không sinh được con lại tốn kém tiền chạy chữa.
Thực ra, tôi không hề trách móc gì vợ tôi. Bởi chuyện này, cô ấy cũng không thể nào biết trước được. Thôi thì, chuyện con cái tuy khó, nhưng nếu còn có thể dùng tiền giải quyết được thì cũng chưa phải là khó mấy. Quan trọng là vợ chồng tôi yêu thương nhau.
Vả lại, trong suốt 3 năm qua, vợ tôi cũng cố gắng rất nhiều. Cô ấy đi khám mấy lần, bổ sung hết vi chất nọ đến vi chất kia, chăm chút từng bữa ăn bữa uống để tăng khả năng có con.
Những câu hỏi han, bóng gió từ nhà chồng, từ người ngoài cũng trở thành áp lực không nhỏ đối với vợ.
Cho tới lần gần đây, vợ tôi thủ thỉ: “Em đi khám mấy lần, bác sĩ đều nói em chỉ thiếu máu thôi, không có vấn đề gì về sinh sản. Bác sĩ nói, muốn chữa vô sinh thì nên khám cả vợ lẫn chồng. Hay là anh đi kiểm tra xem.
Tôi nhìn cô ấy rồi cười: “Em xem, anh to cao vạm vỡ thế này, sao lại không có con được chứ. Chỉ cần em có thể, anh sẽ cho em sinh cả một đội bóng”. Vợ tôi nghe xong thì dỗi: “Ai bảo to cao vạm vỡ thì chắc chắn là có con?”
Thật ra, chuyện này, tôi cũng không rõ. Nhưng nhìn thể hình vợ tôi nhỏ nhắn, yếu ớt thế kia. Nếu khó sinh con thì vấn đề chỉ có thể là ở cô ấy. Nhưng để vợ yên tâm, hôm ấy, tôi cũng xin tranh thủ nghỉ làm giữa gờ đến bệnh viện cùng vợ.
Sau khi làm xét nghiệm, tôi quay trở lại cơ quan, vợ ở lại chờ kết quả. Tối đó, tôi hỏi vợ kết quả hôm nay thế nào, vợ tôi nói không sao. Giọng cô ấy buồn buồn, chắc vì cảm thấy vấn đề ở mình nên có lỗi.
Tôi động viên vợ: “Nếu khó quá thì mình xin con nuôi”. Vợ nghe xong, mặt tươi tỉnh hẳn lên: “Thật không, anh đồng ý xin con nuôi nhé”.
Khi nghe chuyện này, bố mẹ tôi kịch liệt phản đối. Bố tôi nói, tôi là con trai duy nhất trong nhà, lấy vợ này không có con thì lấy vợ khác, sao phải xin con nuôi? Mẹ tôi thì bảo cho bà chút thời gian để bà nói chuyện với con dâu. Vợ tôi là người hiền lành, tốt tính, hiểu chuyện. Mẹ muốn cô ấy tự dừng lại để nhà tôi không mang tiếng bạc bẽo, phũ phàng.
Thú thật, tôi vẫn rất yêu vợ. Tính cả yêu và cưới, chúng tôi đã có 8 năm bên nhau. 8 năm cô ấy làm vợ hiền, dâu thảo chưa từng để tôi phải phiền trách điều gì. Nhưng tôi là đàn ông con trai, còn phải có trách nhiệm báo hiếu mẹ cha, duy trì dòng giống. Vả lại, nếu vợ yêu thương tôi thật, chắc cũng không muốn tôi cùng chịu thiệt thòi với cô ấy.
Dù là nghĩ vậy, tôi vẫn nói với bố mẹ, mọi chuyện cứ để tôi từ từ tự giải quyết. Nếu phải dừng lại, tôi vẫn muốn dừng lại trong êm đẹp, ít gây tổn thương cho vợ nhất.
Chính trong thời điểm tôi còn suy tính ngổn ngang ấy thì tôi quen Lam, một cô nhân viên phục vụ trong quán cà phê tôi hay ngồi mỗi sáng.
Lam không xinh đẹp nhưng có duyên. Mỗi lần tôi ghé quán, chưa kịp gọi em đã mang ra một ly cà phê nhiều sữa. Em hay đùa tôi: “Đàn ông thích ngọt thì thường cũng rất ngọt ngào”. Từ những câu đùa vui, tôi với em trở nên thân thiết.
Lam hay khen tôi đẹp trai, khen tôi ăn nói đàng hoàng nghiêm túc. Em còn nói, tôi là mẫu đàn ông mà em muốn lấy làm chồng.
Ai nói chỉ phụ nữ mới thích nghe những lời mật ngọt? Thật ra, đàn ông cũng thế. Những năm qua, tôi mệt mỏi trong vòng xoáy “tìm con” của vợ, mệt mỏi vì mỗi ngày về nhà lại nghe mùi thuốc bắc, thuốc nam bốc lên ngai ngái, mệt mỏi vì bị vợ ép ăn những thứ bổ dưỡng mà tôi không thích.
Vậy nên, mỗi giây phút được gặp Lam, nghe em trò chuyện rồi cười khúc khích, tôi thấy đời nhẹ nhàng biết bao. Mọi chuyện cứ thế như mưa dầm thấm lâu, lòng tôi đã nghiêng về Lam lúc nào không rõ, cho tới khi cô ấy thông báo đã mang thai.
Dù là đàn ông đang có vợ, khi nghe tin ấy, tôi vẫn vui mừng nhiều hơn là lo lắng. Đêm đó, tôi thú thật mọi chuyện với vợ. Tôi nói thẳng, không muốn vòng vo, quanh co. Cô ấy không xứng đáng phải nghe những lời dối trá.
Vợ tôi ngồi im lặng, nước mắt chảy nhưng không khóc thành tiếng. Mãi sau, cô ấy nói: “Anh viết đơn đi, em ký”.
Vì cả hai thuận tình ly hôn nên mọi việc diễn ra nhanh chóng thuận lợi. Hôm ở tòa, vợ tôi mặc một chiếc váy mới rất đẹp, dung nhan tươi tỉnh, nhẹ nhàng, không buồn như tôi tưởng. Chính điều ấy khiến tôi bớt nặng nề vì cảm giác có lỗi.
Ra khỏi cổng tòa án, tôi đề nghị đưa cô ấy về nhưng cô ấy từ chối, nói rằng đã đặt xe rồi. Trước khi lên xe, cô ấy bỗng bước lại gần, nói rất nhỏ: “Em định không nói, nhưng im lặng thì áy náy. Chuyện cái thai của cô người tình, anh nên xem lại. Lần trước anh cùng em đi khám, kết quả xét nghiệm tinh dịch đồ kết luận anh bị vô sinh vì không có tình trùng. Em sợ anh buồn nên đã do dự không dám nói. Em định là chờ thời gian nữa mình xin con nuôi. Nhưng…”
Những lời cô ấy nói sau cùng, tôi mơ hồ nghe không rõ. Cho đến khi chiếc xe chở cô ấy đi xa dần, tôi vẫn đứng đó, tái mặt vì bất ngờ. Tôi vô sinh, nhưng Lam lại có thai?
Tôi đã phản bội người vợ hết lòng vì mình chỉ để đi “đổ vỏ” cho kẻ khác. Không thể như thế. Tôi không thể vừa bỏ vợ lại mất luôn cả con. Nếu đời này “quả báo” là có thật thì cũng không đến nhanh như vậy chứ. Hay vốn dĩ, nó đã đến lâu rồi mà tôi không biết.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Chồng tôi là một người đàn ông tốt, yêu vợ, thương con, chịu khó làm ăn. Anh luôn khao khát làm giàu "để vợ con đỡ khổ" và chính điều đó khiến anh đánh liều đi vay mượn. Lúc đầu chỉ là ít một, sau lại lớn dần. Tôi không hiểu hết chuyện làm ăn của chồng, chỉ biết mỗi lần anh về nhà, gương mặt lại thêm phần căng thẳng.
Cho đến một ngày, anh đến trước mặt tôi, thú nhận rằng mình đầu tư thất bại, thua lỗ. Anh nói về khoản nợ, về những người bạn từng thân thiết giờ trở thành chủ nợ. Sau khi kể hết những khó khăn đang gặp phải, anh nói muốn đi xuất khẩu lao động. Chỉ có cách đó mới mong trả được nợ.
Quá bất ngờ, tôi không nhớ lúc đó mình đã phản ứng ra sao và nói những gì. Chỉ biết rằng tôi không thể cản anh, vì cũng không biết cản bằng cách nào. Ngày anh đi, tôi đứng nhìn theo, lòng buồn hiu hắt. Vì tôi biết, kể từ ngày mai, mọi thứ sẽ đổi khác.
Khoản tiền anh gửi về mỗi tháng không nhiều mà nợ thì như một cái hố sâu không đáy. Người ta bắt đầu tìm đến nhà. Có người khó chịu, có người gay gắt. Nhưng có một chủ nợ khá đặc biệt.
Anh ta là bạn của chồng tôi, trước kia cũng hay lui tới, nói chuyện thân tình. Tôi biết chồng tôi có vay anh một khoản tiền không nhỏ. Nhưng anh không phải đến đòi nợ, chỉ hỏi chồng tôi sang bên đó làm ăn thế nào, mấy mẹ con ở nhà có khó khăn quá không...
Dù anh không đòi, nhưng mỗi tháng chồng gửi tiền về, tôi vẫn gom góp cân đối để trả trước mỗi người một ít, kể cả anh. Lạ là, sau khi nhận tiền, anh chỉ giữ phần gốc, còn phần lãi lại đưa cho tôi. Anh bảo tôi giữ lấy mà lo cho con, đừng nói với chồng, để anh ấy yên tâm làm việc.
Ban đầu, tôi không dám nhận, cầm tiền mà tay run run. Nhưng anh nói rất nhẹ nhàng, tự nhiên, tạo cho tôi cảm giác yên tâm. Tôi không biết mình đang mang ơn hay đang mắc thêm một món nợ khác, một món nợ không có giấy trắng mực đen.
Anh cũng hay mang quà cho hai đứa con tôi. Không phải thứ gì đắt tiền, nhưng vừa đủ để chúng vui. Lũ trẻ không biết chuyện, cứ quấn lấy anh mà gọi chú. Nhìn cảnh ấy, lòng tôi vừa ấm, vừa lo, như có một sợi dây vô hình đang kéo mọi thứ lệch khỏi quỹ đạo.
Có những hôm anh ghé qua, ở lại lâu hơn. Chúng tôi nói chuyện nhiều hơn, không còn chỉ xoay quanh tiền bạc. Anh hỏi tôi về cuộc sống, về những ngày chồng đi vắng và bảo rằng nếu có khó khăn gì cứ nói với anh. Với tư cách là bạn bè, giúp được gì anh sẽ giúp. Lúc đầu tôi còn dè dặt, sau dần cũng quen. Có những điều, tôi không biết nên nói với ai, lại nói với anh.
Tôi từng nghĩ mình chỉ đang biết ơn. Nhưng cảm xúc là thứ không dễ gọi tên. Nó đến chậm, len lỏi, rồi một lúc nào đó, ta mới nhận ra nó đã ở đó từ lâu. Tôi bắt đầu mong những lần anh đến, dù trong đầu vẫn có một tiếng nói nhỏ nhắc mình nên dừng lại.
Rồi một ngày chủ nhật, hai đứa nhỏ đi sang nhà bạn chơi. Nhà vắng. Anh đến như thường lệ. Chúng tôi nói chuyện, rồi im lặng. Khoảng lặng ấy dài hơn mọi khi.
Tôi không nhớ rõ ai là người tiến lại gần trước. Chỉ nhớ khi tôi nhận ra, mình đã ở trong vòng tay anh. Một cái ôm không quá chặt, nhưng đủ để tôi thấy mình yếu đi. Tôi không đẩy anh ra. Có lẽ, chính khoảnh khắc ấy, tôi đã vượt qua một ranh giới.
Sau đó, tôi sợ. Tôi tránh anh, nhưng anh vẫn đến, không nhắc lại chuyện hôm đó, không ép buộc, không đòi hỏi. Anh chỉ nói, anh biết mình như vậy là không nên, nhưng tình cảm là thứ không phải cứ biết sai là dừng lại được. Anh nói thích tôi. Sự thẳng thắn này lại khiến lòng tôi chao đảo.
Có nhiều đêm, tôi nằm trong bóng tối, nghĩ đến chồng. Ở nơi xa, anh đang cày cuốc mong sớm trả hết nợ để sớm được về nhà. Tôi thương anh, điều đó là thật. Nhưng tôi cũng không thể phủ nhận những rung động kia. Nó không ồn ào, không dữ dội, mà âm ỉ, bền bỉ.
Người ta vẫn nói, đàn ông xa vợ rất dễ yếu lòng mà sa ngã. Thực ra, đàn bà vắng chồng, điều đáng sợ nhất chính là sự cô đơn. Tôi muốn gạt đi những tình cảm sai trái kia, nhưng càng muốn quên đi lại càng nghĩ nhiều.
Có lẽ, điều khiến tôi day dứt nhất không phải là đúng sai, mà là cảm giác mình không còn là mình nữa. Tôi vừa thương chồng, vừa không dứt được những rung động kia. Hai thứ tình cảm ấy không thể tồn tại cùng nhau, nhưng lại đang cùng tồn tại trong tôi.
Anh ấy vẫn đến, tần suất ngày một nhiều. Và điều đáng sợ là tôi đã coi đó như một thói quen. Có lần, anh ôm tôi trong vòng tay thủ thỉ: “Có lẽ chúng ta nên dừng lại. Nếu mọi chuyện vỡ lỡ, anh cùng lắm cũng chỉ mất một người bạn, nhưng em sẽ mất rất nhiều. Anh thương em và lo cho em. Nếu như em đủ dũng cảm dừng lại với chồng và đến với anh thì lại là chuyện khác. Em có muốn một lần thử cân nhắc lựa chọn không?”.
Nghe những lời đó, không hiểu sao trái tim tôi bỗng thắt lại. Tôi chỉ ước mọi thứ cứ mãi như thế, đừng phải lựa chọn bất cứ điều gì. Tối qua, chồng gọi điện về. Anh nói vừa tăng ca về tới nhà trọ, mệt nhoài, nhớ vợ con và chỉ muốn khóc. Giây phút đó, tôi cũng bật khóc thật to. Vì lúc đó tôi nhìn thấy rõ nhất mình là một người vợ tồi tệ thế nào.
Tôi biết mình phải chọn điều gì. Nhưng dừng lại, không có nghĩa là có thể quên đi. Tôi muốn tự tha thứ cho mình. Nhưng không ngờ chấp nhận sai lầm của bản thân cũng khó đến thế.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ngày 2-4, bác sĩ Tôn Thất Toàn - Phó giám đốc Trung tâm Kiểm soát bệnh tật tỉnh Khánh Hòa - cho biết từ đầu năm đến hết tháng 3-2026, toàn tỉnh có gần 1.400 ca mắc tay chân miệng, chủ yếu do chủng Enterovirus 71 (EV71) - chủng có độc lực cao, tiềm ẩn nguy cơ gây bệnh nặng.
Theo bác sĩ Toàn, tay chân miệng là bệnh có tính chu kỳ, thường bùng phát theo chu kỳ 3 - 5 năm. Năm 2026 được xác định rơi vào giai đoạn cao điểm nên nguy cơ gia tăng số ca mắc là điều đã được dự báo.
Ngoài ra, theo quy luật hằng năm, số ca bệnh thường tăng từ tháng 4 và kéo dài đến giữa tháng 5.
Cùng với đó, thời tiết giai đoạn này biến động thất thường, xen kẽ nắng mưa, độ ẩm cao tạo điều kiện thuận lợi cho virus tồn tại và lây lan trong cộng đồng.
Theo Khoa Truyền nhiễm - HIV/AIDS bệnh viện Bệnh nhiệt đới tỉnh Khánh Hòa, số trẻ nhập viện vì tay chân miệng đã tăng từ tháng 1-2026, chủ yếu ở độ tuổi nhà trẻ, mẫu giáo.
Phần lớn bệnh nhân ở mức độ nhẹ (độ 1, 2a), chiếm khoảng 80%, chỉ có một số ít trường hợp độ 2b; chưa ghi nhận ca nặng hay tử vong.
Theo số liệu từ Trung tâm Kiểm soát bệnh tật tỉnh Khánh Hòa, toàn tỉnh ghi nhận 21 ổ dịch, tăng 4,2 lần so với cùng kỳ năm 2025; hiện vẫn còn 8 ổ dịch tại một số địa bàn như Ninh Hòa, Cam Lâm, Cam Ranh...
Trước diễn biến này, ngành y tế Khánh Hòa đang tăng cường giám sát, phát hiện sớm và xử lý triệt để các ổ dịch; đồng thời đẩy mạnh truyền thông phòng bệnh tại cộng đồng và trường học.
Tôi từng là một người đàn ông thành đạt, có công việc tốt, thu nhập ổn định, một người vợ hiền và một mái ấm khiến nhiều người ngưỡng mộ.
Thế nhưng chỉ vì một phút say mê cảm giác mới lạ, tôi đã tự tay phá nát cuộc hôn nhân kéo dài suốt 7 năm của mình.
Ngày ký vào đơn ly hôn, tôi còn ngạo mạn nghĩ rằng mình sẽ có một cuộc sống thú vị hơn. Người phụ nữ tôi say đắm khi ấy khiến tôi có cảm giác được ngưỡng mộ, được chiều chuộng, được sống lại thời trai trẻ.
Tôi từng nghĩ rằng vợ mình khi ấy quá nhạt nhẽo, suốt ngày chỉ biết tính toán chi tiêu, suốt ngày nói đến chuyện tiết kiệm đòi ra ở riêng khiến tôi vô cùng áp lực.
Khi biết tôi phản bội, vợ chỉ lặng lẽ ký đơn rồi dọn đồ ra ngoài.
Tôi khi ấy có phần thấy bị xúc phạm bởi nghĩ rằng, hóa ra, từ lâu cô ấy cũng không còn tôn trọng cuộc hôn nhân này nên mới ký đơn dễ dàng, không mảy may đắn đo. Bởi vậy, khi ra tòa, tôi không quá dằn vặt dù bản thân là người phản bội trước.
Sau ly hôn không lâu, tôi thuê một căn chung cư rồi chuyển tới sống cùng nhân tình. Tôi nghĩ rằng, sau khi kết hôn, chúng tôi sẽ chuyển về ở cùng bố mẹ tôi như cuộc hôn nhân trước.
Thời gian đầu mọi thứ đúng là rất ngọt ngào. Cô ấy trẻ trung, thích ăn diện, luôn nói những lời khiến đàn ông thấy tự tin.
Thế nhưng cảm xúc mới mẻ chẳng kéo dài được bao lâu. Công việc của tôi bắt đầu gặp biến cố. Công ty cắt giảm nhân sự, trí tuệ nhân tạo phát triển mạnh khiến tôi không theo kịp những người trẻ, dự án tôi phụ trách không thuận lợi khiến thu nhập của tôi giảm mạnh. Từ một người kiếm tiền dễ dàng, tôi bắt đầu phải tính toán từng khoản chi.
Và cũng từ lúc ấy, tôi nhìn thấy bản chất của người phụ nữ mình từng bất chấp tất cả để lựa chọn. Cô ấy không còn dịu dàng như trước. Cô ấy liên tục than phiền vì tôi không còn đưa đi du lịch, mua quà đắt tiền hay chiều chuộng như trước kia. Có hôm tôi đi làm về muộn, mệt mỏi nằm xuống ghế thì cô ấy lạnh lùng nói: “Em không muốn sống kiểu chật vật thế này mãi đâu”.
Rồi một ngày, cô ấy rời đi thật với câu nói gọn lỏn: “Em còn trẻ, em không muốn khổ”.
Tôi ngồi im lặng hồi lâu, bất giác nhớ đến vợ cũ và cuộc hôn nhân trước đây. Suốt 7 năm chưa bao giờ vợ cũ kêu khổ, cũng chưa bao giờ than phiền dù tôi chểnh mảng, không quan tâm đến cô ấy.
Những khi công việc của tôi gặp khó khăn, cô ấy luôn ở bên động viên. Có tháng tôi thất bại, nợ tiền xoay dự án, cô ấy âm thầm bán cả vàng cưới để giúp chồng xoay xở nhưng chưa từng kể công.
Đúng giai đoạn tôi lao đao vì công việc thì mẹ tôi đột quỵ phải nhập viện cấp cứu. Thêm chuyện này, tôi mới nhận ra, mình ngu dại tới mức nào.
Nghe tin mẹ tôi nhập viện, vợ tôi đã đến thăm và biết được tình cảnh của tôi. Cô ấy hỏi han bác sĩ, chạy đi đóng viện phí, còn mua đồ ăn cho mẹ tôi.
Mẹ tôi nằm trên giường bệnh cứ nắm tay con dâu cũ mà khóc, còn tôi thì chỉ biết đứng im, mắt nhoè đi vì sự hối hận ngập tràn.
Sau hôm đó, tôi mới biết suốt mấy tháng mình thất nghiệp, cô ấy vẫn đều đặn chuyển tiền để mẹ tôi mua thuốc. Thi thoảng cô ấy còn ghé nhà hỏi thăm, mua đồ bồi bổ cho bà.
Cô ấy chưa từng kể với tôi chuyện đó, còn mẹ tôi sau khi ra viện đã với nói với tôi rằng: “Con bỏ nó nhưng nó chưa từng bỏ nhà mình”.
Câu nói ấy khiến tôi mất ngủ nhiều đêm. Tôi bắt đầu nhớ lại quãng thời gian hôn nhân trước đây, nhớ những bữa cơm tối giản dị, nhớ lúc cả hai chở nhau dưới mưa trên chiếc xe máy cũ, nhớ cảnh cô ấy ngồi chờ tôi tăng ca đến khuya rồi ngủ gục trên sofa.
Thời gian gần đây, tôi bắt đầu le lói hy vọng quay lại với vợ cũ. Tôi nghĩ biết đâu cô ấy vẫn còn tình cảm với mình nên mới quan tâm tới mẹ tôi như vậy.
Thế nhưng cuộc đời đâu cho tôi cơ hội sửa sai dễ dàng như thế. Tuần trước, tôi vô tình nhìn thấy cô ấy đi ăn cùng một người đàn ông trẻ hơn tôi khá nhiều. Cậu ta mở cửa xe cho cô ấy, kéo ghế, gắp thức ăn rồi nhìn cô ấy bằng ánh mắt trìu mến.
Nghe mẹ kể, tôi mới biết, đó là một thanh niên kém vợ tôi 3 tuổi, công việc ổn định, chưa từng kết hôn và đang theo đuổi vợ tôi. Mẹ tôi rất yêu quý vợ cũ của tôi, cũng mong chúng tôi có thể hàn gắn nhưng bà cảm nhận, vợ tôi dường như đã không còn chút tình cảm nào với tôi nữa.
Tôi nghe xong thấy trong lòng nhói lên một cảm giác khó tả. Tôi nhận ra mình đang ghen nhưng giờ đây tôi còn tư cách gì để ghen nữa?.
Người đàn ông từng phản bội vợ, chạy theo cảm xúc nhất thời như tôi lấy quyền gì để mong cô ấy chờ đợi?.
Giờ đây mỗi lần nghĩ lại, tôi chỉ ước giá như ngày ấy mình biết dừng lại trước khi quá muộn. Nhưng tiếc là cuộc đời không có chữ “giá như”.
Trung Minh
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.