Ngày 3-4, Bộ Nội vụ làm việc với tỉnh Đồng Nai và đề nghị tỉnh này khẩn trương hoàn thiện hồ sơ để trình Chính phủ trình Quốc hội và Ủy ban Thường vụ Quốc hội.
Cụ thể, đoàn công tác do ông Đỗ Thanh Bình – Ủy viên Trung ương Đảng, Bộ trưởng Bộ Nội vụ, dẫn đầu đã đến Đồng Nai khảo sát và thẩm định hồ sơ đề án thành lập 10 phường thuộc tỉnh Đồng Nai và thành lập thành phố Đồng Nai trực thuộc Trung ương.
Tại buổi làm việc, ông Nguyễn Văn Út, Chủ tịch UBND tỉnh, báo cáo đề án thành lập 10 phường và đề án thành lập thành phố Đồng Nai trực thuộc Trung ương.
Ông Út nhấn mạnh tỉnh Đồng Nai đã hội tụ khá đầy đủ các cơ sở chính trị, pháp lý, thực tiễn và tầm vóc phát triển để bước vào một giai đoạn mới với vị thế cao hơn. Đây không phải là mong muốn chủ quan của địa phương, mà xuất phát từ chính yêu cầu khách quan của quá trình phát triển.
Đồng Nai đang có những lợi thế rất nổi trội về vị trí chiến lược và hạ tầng kết nối.
Đó là sân bay quốc tế Long Thành, hệ thống cao tốc, vành đai, đường sắt, cảng biển và mạng lưới logistics liên vùng đang được đầu tư, hoàn thiện…
Do đó Đồng Nai có điều kiện thuận lợi để mở rộng không gian phát triển, tăng cường liên kết vùng và từng bước nâng cao vai trò trong tiến trình hội nhập quốc tế.
Đây là những yếu tố rất quan trọng, tạo thêm niềm tin và cơ sở thực tiễn cho định hướng phát triển của tỉnh trong chặng đường tới.
Ngoài ra Đồng Nai đã đáp ứng 7/7 điều kiện thành lập thành phố trực thuộc Trung ương và đạt 13/15 tiêu chuẩn đô thị loại I.
Vì vậy việc đề xuất thành lập thành phố Đồng Nai trực thuộc Trung ương là có căn cứ, có cơ sở thực tiễn và phù hợp với năng lực phát triển hiện nay của địa phương. Sự phát triển của Đồng Nai trong tương lai sẽ là một cực tăng trưởng quan trọng của vùng Đông Nam Bộ và của cả nước…
Vì vậy tỉnh rất mong tiếp tục nhận được sự quan tâm, xem xét, chia sẻ và ủng hộ để định hướng phát triển này sớm có điều kiện được hiện thực hóa.
Phát biểu kết luận buổi làm việc, ông Đỗ Thanh Bình đánh giá trong bối cảnh nhiệm vụ Trung ương giao rất quan trọng, yêu cầu rất cao, khối lượng công việc lớn và thời gian gấp nhưng Đồng Nai vẫn hoàn thiện đầy đủ trình tự, thủ tục theo quy định.
Hồ sơ đề án được chuẩn bị công phu, bài bản, bám sát chủ trương của Bộ Chính trị và Trung ương.
Hồ sơ đề án cũng đã đánh giá toàn diện hiện trạng phát triển, làm rõ tiềm năng, lợi thế, định hướng mô hình quản trị và diện mạo phát triển mới của địa phương.
Ông Bình cũng chỉ rõ Đồng Nai đã khẳng định vai trò là cực tăng trưởng năng động của vùng kinh tế trọng điểm phía Nam, là đầu mối kết nối quan trọng với các trung tâm kinh tế lớn trong nước và các hành lang giao thương quốc tế. Mặt khác, tỉnh có nhiều chỉ tiêu phát triển thuộc nhóm dẫn đầu cả nước.
Ông Đỗ Thanh Bình yêu cầu tỉnh Đồng Nai khẩn trương hoàn thiện hồ sơ đề án, gửi Bộ Nội vụ xây dựng tờ trình trình Chính phủ báo cáo Quốc hội, Ủy ban Thường vụ Quốc hội.
Bên cạnh đó ông Bình lưu ý Đồng Nai cần chủ động xây dựng dự thảo chương trình hành động để triển khai nghị quyết của Quốc hội về thành lập thành phố Đồng Nai khi được thông qua.
Cụ thể phải có kế hoạch, phân công nhiệm vụ phải bảo đảm rõ người, rõ việc, rõ tiến độ, rõ trách nhiệm, rõ kết quả, rõ thẩm quyền để tổ chức thực hiện khi Đồng Nai trở thành thành phố trực thuộc trung ương.
Đặc biệt, cần nâng cao chất lượng nguồn nhân lực, chú trọng đào tạo, bồi dưỡng đội ngũ cán bộ, công chức, viên chức đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ của thành phố, nhất là ở cấp cơ sở.
Ngoài ra sớm hoàn thiện, trình cấp có thẩm quyền ban hành cơ chế, chính sách đặc thù theo định hướng của Bộ Chính trị, nhằm phát huy vai trò là cực tăng trưởng quan trọng của quốc gia, trung tâm kết nối kinh tế và cửa ngõ hội nhập quốc tế…
Tôi và chồng kết hôn đến nay đã tròn 10 năm. Ngay từ ngày đầu về chung một nhà, chồng đã rạch ròi chuyện tài chính. Chồng tôi sở hữu một căn nhà riêng do bố mẹ đẻ cho từ trước khi cưới.
Chính vì thế, anh thẳng thắn đưa ra quan điểm: "Anh đã lo phần nhà cửa ổn định, em có thu nhập tốt thì tự lo chi tiêu sinh hoạt, anh không đưa lương nữa".
Suốt những năm đầu, anh mặc nhiên coi việc gánh vác kinh tế gia đình là trách nhiệm của riêng tôi. Tôi vừa ấm ức, vừa bất mãn nhưng mỗi lần chạm đến chuyện tiền bạc là không khí gia đình lại căng thẳng.
Bởi vậy, tôi rất đồng cảm với chia sẻ của tác giả bài viết “Chồng tôi có "quỹ đen" 1 tỷ đồng, sống thoải mái như người độc thân”.
Nhìn chồng khư khư giữ túi tiền riêng, còn mình quay cuồng với đủ thứ hóa đơn, tôi hiểu rằng nếu cứ đòi hỏi một cách trực tiếp thì khó lòng giữ được hòa khí gia đình.
Khi chưa có con, tôi có thể không tính toán, nhưng khi đứa lớn rồi đứa nhỏ ra đời, tôi quyết định thay đổi chiến thuật. Tôi không đòi lương nữa mà chuyển sang dùng "chiêu" cao tay hơn.
Tôi bắt đầu từ việc chăm và nuôi dạy các con. Thay vì tự âm thầm chi trả như trước, tôi chủ động đăng ký cho con lớn tham gia các lớp năng khiếu, học tiếng Anh, con nhỏ dùng sữa nhập khẩu.
Cứ vài ba tháng, đến kỳ mua sữa hay cần nộp học phí cho con, tôi đều viện cớ chậm lương, có việc đột xuất để nhờ chồng mua sữa hoặc đóng hộ học phí. Anh vốn thương các con nên dù có không muốn, vẫn phải rút ví chi các khoản cho con cái.
Chưa dừng lại ở đó, tôi áp dụng triệt để chiêu "tích tiểu thành đại". Lâu lâu, tôi lại giả vờ bận, nhờ anh đi chợ, mua sắm đồ đạc lặt vặt trong nhà nhưng tuyệt nhiên không đưa tiền. Hôm thì gói bột giặt, hôm thì vài cân hoa quả... Những khoản tiền vài chục, vài trăm ngàn tưởng nhỏ nhưng lặp đi lặp lại có thể bào mòn chiếc ví của anh.
Thi thoảng, tôi viện cớ bận để tránh về quê, tránh chi các khoản hiếu hỷ bên họ hàng nhà nội. Khi về một mình, anh phải tự lo liệu mấy khoản đó.
Bị ép vào thế phải chi trả liên tục từ việc lớn đến việc nhỏ, số tiền lương anh giữ bấy lâu bắt đầu lung lay.
Có lẽ nhiều bà vợ mải lo xoay xở chi tiêu mà quên rằng, chúng ta còn một “vũ khí” bí mật nhưng lợi hại nữa đó là chính bản thân chúng ta. Lâu lâu, tôi chọn cách "cấm vận" chuyện chăn gối.
Mỗi lần anh có ý định gần gũi, tôi đều dùng lý do đi làm quá mệt mỏi, áp lực chi tiêu đè nặng khiến bản thân không còn chút hứng thú hay cảm xúc nào. Sự lạnh nhạt, hững hờ trong phòng ngủ kéo dài khiến anh vừa bứt rứt, vừa nhận ra cái giá phải trả khi để vợ một mình gánh vác kinh tế.
Dần dần, chồng tôi hiểu thế nào là áp lực tiền bạc mà tôi từng chịu đựng. Khi thấy vợ lạnh nhạt, anh tự khắc phải thay đổi thái độ, chủ động xuống nước và tự nguyện đóng góp tài chính cho gia đình mà không cần tôi phải nặng lời đòi hỏi.
Nếu chị em nào cũng đang rơi vào hoàn cảnh có chồng quá rạch ròi chuyện tiền nong, hãy thử áp dụng những chiêu "mưa dầm thấm lâu" này xem sao. Đừng đòi hỏi, hãy để chồng dần tham gia vào các hoạt động chi tiêu gia đình để anh ấy hiểu được sự vất vả của phụ nữ mà bớt tính toán thiệt hơn...
Tôi chưa từng nghĩ câu nói rất bình thường lại có thể khiến gia đình rơi vào bầu không khí nặng nề suốt nhiều tuần.
"Hay là anh triệt sản đi", tôi nói câu đó sau khi vừa đặt đứa con nhỏ xuống giường ngủ. Chồng tôi đặt ngay chiếc điện thoại xuống, nhìn tôi vài giây rồi hỏi lại: "Em nói nghiêm túc đấy à?". Tôi gật đầu.
Chúng tôi đã có 2 con. Lần sinh thứ 2 tôi bị băng huyết, sức khỏe giảm sút rõ rệt. Bác sĩ cũng khuyên không nên mang thai thêm. Suốt gần 10 năm chung sống, gần như mọi biện pháp tránh thai đều do tôi “gánh”.
Có đợt tôi uống thuốc tránh thai hằng ngày, người thay đổi nội tiết, tăng cân, nổi mụn. Đổi sang đặt vòng thì rong kinh kéo dài, đau bụng triền miên. Sau đó, chồng chuyển sang dùng bao cao su nhưng anh thường than phiền bất tiện, nhiều lần "quên" chuẩn bị.
Tôi bắt đầu thấy bất công. Nếu cả hai đều thống nhất không sinh thêm con, tại sao chỉ mình tôi phải trả giá bằng sức khỏe? Tôi tìm hiểu rất nhiều tài liệu và biết triệt sản nam là thủ thuật khá đơn giản, thời gian thực hiện ngắn, khả năng hồi phục nhanh và không ảnh hưởng đến khả năng sinh hoạt tình dục như nhiều người vẫn lầm tưởng. Tôi thấy đó là đề nghị hợp lý.
Nhưng với chồng tôi thì không. Anh gạt phăng ngay. "Đàn ông ai lại đi làm chuyện đó. Lỡ sau này có vấn đề thì sao?". Tôi cố giải thích. Anh càng khó chịu. Cuộc nói chuyện kết thúc bằng tiếng đóng cửa phòng ngủ.
Những ngày sau, chiến tranh lạnh bắt đầu. Anh ít nói chuyện với tôi. Tôi cũng không muốn mở lời trước. Mọi thứ chỉ thực sự bùng nổ khi mẹ chồng vô tình biết chuyện. Bà gọi điện cho tôi nói: "Con định làm tuyệt đường con trai của mẹ à? Đàn ông mà triệt sản thì còn ra thể thống gì".
Tôi cố giải thích rằng chúng tôi đã đủ con, đây chỉ là biện pháp tránh thai. Nhưng bà không nghe. Đến cuối tuần, cả nhà ăn cơm, câu chuyện ấy bị mang ra giữa mâm.
Bố chồng bảo chưa từng nghe người vợ nào lại bắt chồng đi triệt sản. Em chồng thì cười, bảo tôi "đọc mạng nhiều quá". Ngay cả mẹ tôi cũng nhắn riêng, khuyên thôi thì phụ nữ chịu thiệt một chút cho yên cửa yên nhà.
Tôi bất ngờ vì gần như không một ai hỏi suốt nhiều năm qua tôi đã phải chịu đựng những gì. Không ai hỏi những lần tôi đau bụng vì đặt vòng. Không ai hỏi những tháng ngày tôi uống thuốc đến rối loạn nội tiết.
Cũng chẳng ai hỏi cảm giác lo sợ mỗi lần trễ kinh dù bác sĩ đã khuyến cáo không nên mang thai nữa. Điều mọi người quan tâm chỉ là việc một người đàn ông đi triệt sản sẽ bị đánh giá ra sao. Tôi và chồng bắt đầu cãi nhau nhiều hơn.
Anh nói tôi ích kỷ vì chỉ nghĩ đến bản thân. Tôi hỏi ngược lại, chẳng lẽ suốt bao năm nay chỉ mình tôi phải hy sinh mới là điều đương nhiên? Anh bảo nếu tôi không muốn sinh nữa thì tôi đi triệt sản. Tôi chết lặng.
Người vừa trải qua 2 lần sinh nở, từng đối mặt biến chứng sau sinh lại tiếp tục phải là người lên bàn thủ thuật, chỉ vì chồng sợ đụng đến "bản lĩnh đàn ông". Có hôm cãi nhau, anh lại bỏ sang phòng khách ngủ.
Điều khiến tôi buồn nhất không phải chuyện ai sẽ là người thực hiện triệt sản. Mà là việc sức khỏe của người phụ nữ dường như luôn được mặc định phải hy sinh sau hôn nhân. Còn khi người đàn ông được đề nghị chia sẻ trách nhiệm, câu chuyện lập tức trở thành vấn đề sĩ diện, danh dự và cả thể diện của gia đình.
Đến hôm nay, chúng tôi vẫn chưa tìm được tiếng nói chung. Mỗi lần nhắc đến 2 chữ "triệt sản", không khí trong nhà lại đặc quánh. Bạn bè thì chia làm hai phe. Có người nói tôi thực tế, vì tránh thai là trách nhiệm của cả hai.
Người khác lại cho rằng tôi đang ép chồng làm điều anh ấy không mong muốn, rằng quyền quyết định cơ thể phải được tôn trọng, dù đó là đàn ông hay phụ nữ. Tôi không biết mình đúng hay sai. Tôi chỉ biết rằng, từ một mong muốn san sẻ trách nhiệm trong hôn nhân, gia đình tôi đã rơi vào một cuộc "nội chiến" chưa thấy hồi kết.
Và có lẽ, cuộc tranh cãi ấy không chỉ diễn ra trong căn nhà của tôi?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi từng nghĩ mình đã chọn đúng người. Anh không đào hoa, không cờ bạc và không lười biếng. Anh biết lo cho gia đình và rất thương con. Trong mắt mọi người, anh gần như là hình mẫu người chồng lý tưởng.
Mọi chuyện bắt đầu từ những buổi tiếp khách của công việc. Ban đầu chỉ là vài ly bia với đối tác. Sau đó là những cuộc nhậu kéo dài đến đêm khuya. Tôi biết tính chất công việc của anh nên chưa bao giờ cấm cản.
Lần đầu tiên anh tát tôi là sau một buổi liên hoan công ty. Chỉ vì tôi hỏi rằng, sao anh về muộn. Anh nổi nóng. Anh quát lớn. Rồi bàn tay ấy bất ngờ giáng xuống mặt tôi. Tôi đứng chết lặng vì không tin chuyện vừa xảy ra.
Sáng hôm sau, anh quỳ xuống xin lỗi. Anh khóc. Anh nói bản thân không làm chủ được khi say. Anh hứa sẽ không bao giờ để chuyện ấy lặp lại. Nhìn người đàn ông hối hận trước mặt, tôi mềm lòng và tha thứ.
Tôi nghĩ ai cũng có lúc sai lầm. Tôi nghĩ đó chỉ là một lần duy nhất. Tôi nghĩ gia đình nào rồi cũng có những va chạm. Nhưng hóa ra tôi đã nhầm.
Khoảng 3 tháng sau, anh lại đi nhậu. Tối đó anh về nhà với hơi men nồng nặc. Chỉ vì bữa cơm đã nguội, anh bắt đầu kiếm chuyện. Những lời trách móc vô lý xuất hiện. Rồi mọi thứ kết thúc bằng một cái tát nữa.
Lần này anh xin lỗi còn nhiều hơn lần trước. Anh mua quà. Anh đưa tôi đi ăn. Anh hứa sẽ hạn chế uống rượu. Anh bảo nếu tái phạm thì tôi có quyền trách anh cả đời.
Tôi lại tin. Có lẽ phụ nữ khi còn yêu thường rất giỏi tự lừa dối chính mình.
Những năm sau đó, mọi thứ cứ lặp đi lặp lại như một vòng tròn. Khi tỉnh táo, anh là người chồng tốt. Khi có rượu vào, anh trở thành một con người khác. Một con người mà chính tôi cũng không nhận ra.
Có lần anh đập vỡ chiếc bình hoa vì cho rằng tôi coi thường anh trước mặt bạn bè. Có lần anh hất tung mâm cơm chỉ vì tôi không nghe điện thoại. Những lý do đều nhỏ nhặt đến mức sáng hôm sau chính anh cũng không nhớ nổi.
Nhưng cơ thể tôi thì nhớ. Những vết bầm rồi sẽ tan. Những vết sưng rồi sẽ hết. Chỉ có nỗi sợ là ở lại rất lâu. Mỗi khi nghe tiếng xe anh về muộn sau một cuộc nhậu, tim tôi lại đập nhanh. Tôi không biết tối nay sẽ là một người chồng hay một cơn giận bước vào nhà.
Điều khiến tôi đau lòng nhất là các con. Con trai lớn của tôi từng chạy đến ôm chân bố và khóc khi thấy bố quát mẹ. Đứa nhỏ hơn có lần trốn vào phòng rồi bịt tai lại. Tôi nhìn các con mà lòng đau như cắt.
Tôi đã nhiều lần nói chuyện nghiêm túc với chồng. Khi tỉnh táo, anh luôn nhận lỗi. Anh luôn hứa sẽ thay đổi. Anh luôn nói rằng mình thương mẹ con tôi hơn bất cứ điều gì trên đời.
Nhưng cứ sau vài tháng, mọi chuyện lại tái diễn. Lời hứa của anh giống như những nét phấn viết trên bảng. Mỗi cuộc nhậu lại xóa sạch tất cả.
Tôi từng đề nghị anh đi gặp chuyên gia tâm lý. Anh đồng ý rồi lại bỏ dở. Tôi từng đề nghị anh hạn chế tiếp khách. Anh nói công việc không cho phép. Tôi từng đề nghị anh cai rượu. Anh bảo mình vẫn kiểm soát được.
Nhưng nếu kiểm soát được thì tại sao tôi vẫn phải sống trong nỗi sợ hãi?
Cách đây 2 tuần, một chuyện xảy ra khiến tôi thức trắng nhiều đêm. Hôm đó, anh về nhà sau tiệc tiếp khách. Các con đã ngủ. Tôi chỉ hỏi anh có muốn ăn gì không. Vậy mà anh lại nổi nóng vì cho rằng tôi đang mỉa mai mình.
Anh đẩy tôi ngã vào cạnh bàn. Đó không phải cú ngã quá mạnh. Nhưng khi nằm trên nền nhà lạnh ngắt, tôi bỗng thấy mình kiệt sức. Sáng hôm sau, anh lại xin lỗi. Anh lại khóc. Anh lại hứa. Những lời hứa ấy quen thuộc đến mức tôi có thể đọc thuộc lòng từng câu. Tôi không tin anh nữa.
Tôi biết chồng mình không phải người xấu. Khi tỉnh táo, anh là người cha tốt và người chồng có trách nhiệm. Nhưng tôi cũng biết một sự thật khác. Mỗi lần uống rượu, anh lại trở thành người khiến tôi tổn thương nhất. Tôi không biết mình còn đủ sức tha thứ bao nhiêu lần nữa?
Bây giờ tôi đang đứng giữa 2 lựa chọn. Một bên là cuộc hôn nhân mà tôi đã cố gắng gìn giữ suốt nhiều năm. Một bên là sự bình yên của chính mình và các con. Theo các bạn, tôi có nên tiếp tục tin vào những lời hứa thay đổi của chồng hay nên chấm dứt cuộc hôn nhân này trước khi mọi chuyện trở nên nghiêm trọng hơn? Nếu là các bạn, các bạn sẽ làm gì?