Chiều 25-5, phường Sài Gòn (TP.HCM) tổ chức hội nghị sơ kết 1 năm vận hành mô hình tổ chức tổng thể của hệ thống chính trị, mô hình chính quyền địa phương hai cấp.
Tại hội nghị, bà Lê Thị Lan Chi – Phó bí thư thường trực Đảng ủy phường Sài Gòn – cho biết sau sáp nhập, phường có diện tích 3.038km², dân số 41.594 người.
Trên địa bàn phường hiện có hơn 5.343 doanh nghiệp vừa và nhỏ, hơn 1.058 hộ kinh doanh cá thể. Năm 2026, phường được giao chỉ tiêu thu ngân sách hơn 10.400 tỉ đồng.
Bà Chi đánh giá sau sáp nhập, hệ thống chính trị phường đã nhanh chóng ổn định tổ chức, vận hành đồng bộ, thể hiện tinh thần đoàn kết, trách nhiệm và chủ động vượt khó.
Đảng ủy phát huy vai trò lãnh đạo toàn diện, kịp thời ban hành các văn bản chỉ đạo kiện toàn tổ chức đảng. Chính quyền tổ chức vận hành hiệu quả bộ máy hành chính mới, đảm bảo phục vụ Nhân dân liên tục, nhất là tại Trung tâm Phục vụ hành chính công.
Hội đồng nhân dân phát huy vai trò giám sát, xây dựng nghị quyết phù hợp thực tiễn. Mặt trận và các đoàn thể tích cực nắm bắt dư luận, vận động Nhân dân, triển khai hiệu quả các phong trào thi đua và hoạt động an sinh.
Tuy nhiên bên cạnh những thuận lợi, phường Sài Gòn cũng gặp một số khó khăn nhất định khi triển khai mô hình chính quyền địa phương hai cấp.
Theo bà Chi, đây là địa phương có số lượng đảng viên lớn nhất tại TP.HCM, với 126 tổ chức đảng trực thuộc và 10.979 đảng viên.
Từ khi sáp nhập, UBND phường Sài Gòn cũng được giao thẩm quyền giải quyết gần 1.000 nhiệm vụ công việc.
Phường Sài Gòn cho rằng việc phân bổ biên chế theo quy định chung là chưa phù hợp với khối lượng công việc thực tế tại phường.
Bà Chi lý giải mặc dù dân số thường trú tại phường Sài Gòn là không quá lớn, nhưng đây là địa bàn trung tâm của TP.HCM.
Do vậy tập trung nhiều cơ quan Trung ương và tổng lãnh sự quán các nước, tòa nhà cao ốc văn phòng, trung tâm thương mại lớn của thành phố, trụ sở làm việc của các cơ quan hành chính nhà nước, tổ chức chính trị, xã hội, tổ chức kinh tế có quy mô lớn trong và ngoài nước, các cơ quan lãnh sự nước ngoài, các khu vui chơi giải trí…
Bên cạnh đó tổ chức đảng và đảng viên trực thuộc Đảng bộ phường khá lớn, có 4.700 đảng viên đang công tác, làm việc, cư trú ngoài địa bàn phường (tỉ lệ 42,7%).
Do vậy phường Sài Gòn kiến nghị UBND TP.HCM tham mưu Trung ương nghiên cứu điều chỉnh cơ chế phân bổ biên chế theo hướng không chỉ căn cứ vào quy mô dân số và diện tích hành chính, mà cần xem xét toàn diện các yếu tố đặc thù của địa phương như mật độ hoạt động kinh tế – xã hội, khối lượng hồ sơ hành chính phát sinh, tính chất quản lý đô thị trung tâm, yêu cầu đối ngoại và bảo đảm an ninh trật tự.
Phát biểu kết luận hội nghị, ông Nguyễn Tấn Phát – Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch HĐND phường Sài Gòn – cho biết trong định hướng giai đoạn tới, phường Sài Gòn tiếp tục hoàn thiện tổ chức bộ máy theo hướng tinh gọn, hiệu lực, hiệu quả, rà soát, điều chỉnh chức năng, nhiệm vụ của các cơ quan, đơn vị, bảo đảm rõ người, rõ việc, rõ trách nhiệm.
Đồng thời tập trung xây dựng và nâng cao chất lượng đội ngũ cán bộ, công chức, viên chức đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ trong tình hình mới. Đẩy mạnh cải cách hành chính gắn với chuyển đổi số toàn diện. Nâng cao chất lượng cung ứng dịch vụ công theo hướng lấy người dân, doanh nghiệp làm trung tâm phục vụ.
Phó Chủ tịch UBND tỉnh Phú Thọ Vũ Việt Văn vừa ký quyết định chấp thuận chủ trương đầu tư dự án công viên nghĩa trang Mông Hóa 1 tại phường Kỳ Sơn, tỉnh Phú Thọ. Hình thức lựa chọn nhà đầu tư là đấu thầu.
Dự án xây dựng khu nghĩa trang với đa dạng các dịch vụ nhằm đáp ứng nhu cầu an táng của người dân với công nghệ an táng khoa học, tiên tiến, bảo đảm vệ sinh môi trường.
Diện tích sử dụng đất của dự án khoảng 80ha; sản phẩm dịch vụ cung cấp gồm đất mộ phần phục vụ an táng theo hình thức chôn cất một lần, cát táng và sau hỏa táng.
Tổng vốn đầu tư của dự án khoảng 607 tỷ đồng; trong đó chi phí thực hiện dự án 555,8 tỷ đồng và chi phí bồi thường, giải phóng mặt bằng 51,2 tỷ đồng.
Về phương án huy động vốn, quyết định của UBND tỉnh Phú Thọ nêu rõ vốn chủ sở hữu của nhà đầu tư tối thiểu 15% tổng vốn đầu tư của dự án, tương đương trên 91 tỷ đồng, còn lại là vốn vay.
“Tổng vốn đầu tư nêu trên là dự kiến, làm cơ sở để tổ chức lựa chọn nhà đầu tư theo quy định; không sử dụng để tính toán tiền sử dụng đất, tiền thuê đất và nghĩa vụ tài chính của nhà đầu tư. Việc xác định tiền sử dụng đất, tiền thuê đất của dự án được thực hiện theo quy định của pháp luật đất đai, xây dựng và pháp luật khác có liên quan”, quyết định của Phú Thọ nhấn mạnh.
Phú Thọ nêu rõ thời hạn hoạt động của dự án là 50 năm. Đất nghĩa trang được sử dụng đất ổn định lâu dài. Tiến độ thực hiện dự án khoảng 60 tháng kể từ ngày lựa chọn được nhà đầu tư.
Sở Tài chính Phú Thọ chịu trách nhiệm toàn diện về nội dung thẩm định trình UBND tỉnh chấp thuận chủ trương đầu tư dự án.
Đối với diện tích thuộc quy hoạch rừng sản xuất khi chưa có quyết định của cấp có thẩm quyền về chuyển mục đích sử dụng rừng, Phú Thọ sẽ thực hiện quản lý theo quy định tại Điều 48 Luật Lâm nghiệp và Quy chế quản lý rừng quy định tại Nghị định 156/2018 của Chính phủ.
Trong quá trình triển khai nếu phát hiện thấy các di tích, di vật, cổ vật, nhà đầu tư cần giữ nguyên hiện trường, báo cho cơ quan chức năng biết để xử lý theo quy định.
Tỉnh Phú Thọ yêu cầu nhà đầu tư ưu tiên sử dụng lao động địa phương trong hoạt động xây dựng các hạng mục cũng như trong quá trình sản xuất vận hành dự án, góp phần tạo việc làm ổn định cho lao động trong khu vực dự án.
Nhà đầu tư phải lựa chọn thiết bị bảo đảm tiêu chuẩn quy định; sử dụng công nghệ hiện đại, tiên tiến, bảo đảm điều kiện vệ sinh môi trường; chấp hành nghiêm quy định của pháp luật về quy hoạch, quản lý sử dụng đất đai, đầu tư, xây dựng, môi trường, quản lý bảo vệ rừng, phòng chống cháy nổ...
Như Dân trí thông tin, cuối năm 2025 Phó Chủ tịch UBND tỉnh Phú Thọ Vũ Việt Văn ký quyết định chấp thuận Công ty TNHH Đầu tư phát triển hạ tầng Lương Sơn là nhà đầu tư thực hiện dự án Công viên nghĩa trang Lương Sơn.
Dự án công viên nghĩa trang nằm trên địa bàn xã Lương Sơn và xã Liên Sơn (tỉnh Phú Thọ) có tổng vốn đầu tư trên 796 tỷ đồng, trong đó chi phí thực hiện dự án 721 tỷ đồng và chi phí bồi thường, giải phóng mặt bằng gần 75 tỷ đồng.
Phú Thọ hiện có 2 công viên nghĩa trang rộng lớn, gồm: Công viên Tưởng niệm Thiên Đức (Thiên Đức Vĩnh Hằng Viên) với tổng diện tích trên 90ha, thuộc địa bàn xã Trung Giáp và Bảo Thanh, huyện Phù Ninh (cũ); Công viên tâm linh Lạc Hồng Viên có tổng diện tích 98ha tại huyện Kỳ Sơn, tỉnh Hòa Bình (cũ), ngay sát trục đường quốc lộ 6, cách trung tâm Hà Nội 52km.
Tôi nhớ một buổi sáng cách đây không lâu ở một thành phố, có quán cà phê với tấm biển lớn treo phía trên: "Cà phê siêu sạch - nguyên chất 100%". Đi thêm vài trăm mét, hiện tượng tương tự lặp lại: quán nào cũng dán dòng chữ ấy, có nơi còn để to hơn cả tên thương hiệu.
Buổi chiều đi ngang qua nhiều cơ sở đào tạo tên gắn liền với chữ "quốc tế".
Hai hiện tượng không liên quan, nhưng phản ánh cùng một logic quen thuộc: nếu niềm tin chất lượng thực tế vẫn còn bị nhiều người ngoài nghi, thì ngôn từ dường như được huy động để lấp đầy khoảng trống.
Trong đời sống thường nhật, người tiêu dùng vẫn thường mang nỗi nghi ngại: ly cà phê mình uống có thật sự nguyên chất? Có bị pha tạp chất, hóa chất bảo quản hay không? Những vụ việc cà phê giả, cà phê "bẩn" bị phát hiện thời gian qua càng làm tăng thêm sự bất an ấy.
Chính vì vậy, "siêu sạch" không còn là một tính từ mô tả mà trở thành lời cam kết hay hứa hẹn. Ngay cả quán cà phê vỉa hè giá chỉ 15.000 đồng cũng treo biển "siêu sạch".
Vì nếu không nói ra điều này, khách hàng khó mà tin tưởng. Khách hàng không chỉ mua một ly cà phê; họ mua cảm giác yên tâm.
Câu chuyện nhiều "đại học quốc tế" cũng vận hành theo cùng một cơ chế. Trong bối cảnh giáo dục đại học Việt Nam đang chuyển mình, hai chữ "quốc tế" trở thành tín hiệu mạnh mẽ, gợi lên hình ảnh chương trình tiên tiến, giảng viên chất lượng cao và bằng cấp có giá trị toàn cầu. Nhưng thực tế không phải lúc nào cũng khớp với tên gọi. Nhiều chương trình vẫn còn hạn chế về đội ngũ giảng viên quốc tế, môi trường học thuật và sự công nhận quốc tế thực sự.
Gần đây, Bộ Giáo dục và Đào tạo đã siết chặt quy định về đặt tên cơ sở giáo dục đại học, không cho phép tùy tiện sử dụng các từ mang tính "vị thế đặc biệt" như "quốc tế", "quốc gia", "Việt Nam"… trừ khi được cơ quan có thẩm quyền phê duyệt.
Quy định này cho thấy hiện tượng lạm dụng tên gọi không còn là chuyện cá biệt, mà đã trở thành vấn đề cần quản lý để tránh gây nhầm lẫn và bảo vệ người học.
Vậy điều gì khiến nhiều người đặc biệt "ưa chuộng" những từ mang tính nâng cấp như "siêu" hay "quốc tế"?
Câu trả lời có lẽ nằm ở một tâm lý dễ hiểu: chất lượng thực tế còn khiêm tốn, nhưng khát vọng vươn tầm lại rất lớn. Trong thời gian dài, một số loại hàng hóa kém ổn định về chất lượng. Giáo dục trong nước cũng thường bị so sánh bất lợi với các nền giáo dục tiên tiến.
Những so sánh ấy có thể không công bằng, nhưng để lại dấu ấn: cảm giác chưa đủ, kèm theo mong muốn được công nhận mạnh mẽ.
Phải chăng khoảng cách giữa thực tế và kỳ vọng còn lớn, nên ngôn từ trở thành giải pháp nhanh nhất để "nâng cấp" hình ảnh?
"Siêu sạch" không chỉ là sạch mà còn vượt trội so với "chưa sạch". "Quốc tế" không chỉ là mở rộng mà còn là cách khẳng định mình đã bước ra khỏi khuôn khổ "bình thường nội địa".
Đó là một dạng tự vệ tâm lý: khẳng định giá trị ngay cả khi điều đó chưa hoàn toàn trở thành hiện thực.
Ở chiều tích cực, khát vọng ấy có thể là động lực quan trọng. Khi người tiêu dùng đòi hỏi cà phê sạch hơn, nhiều doanh nghiệp, từ các thương hiệu lớn đến các cơ sở nhỏ, đã đầu tư nghiêm túc hơn vào nguồn nguyên liệu, quy trình sản xuất và truy xuất nguồn gốc.
Tương tự, áp lực từ phụ huynh tìm kiếm giáo dục chất lượng cao đã thúc đẩy nhiều trường cải thiện chương trình, hợp tác quốc tế và hướng tới các tiêu chuẩn kiểm định quốc tế. Khát vọng, vì thế không chỉ nằm trên tấm biển quảng cáo, mà có thể kéo thực tế đi lên.
Tuy nhiên nếu khát vọng chỉ dừng lại ở ngôn từ, chính những từ ngữ ấy sẽ dần mất giá trị. Khi quán nào cũng "siêu sạch", người tiêu dùng bắt đầu nghi ngờ tất cả.
Khi trường nào cũng mang tên "quốc tế", sinh viên và phụ huynh sẽ tự hỏi: đâu mới là quốc tế thực sự? Khi niềm tin bị bào mòn, thiệt hại không chỉ thuộc về một thương hiệu hay một trường học, mà còn thuộc về cả hệ sinh thái kinh tế - giáo dục.
Ly cà phê vỉa hè đến tấm biển trường đại học cho thấy tràn đầy khát vọng, nhưng ngôn từ đôi khi lại đi nhanh hơn thực lực hiện có.
Có lẽ, điều cốt lõi là nâng chất lượng thực chất đến mức những cụm từ như "siêu sạch" hay "quốc tế" trở nên không còn cần thiết.
Khi cà phê thật sự sạch, người ta nhận ra qua vị đắng thanh và hậu ngọt tự nhiên, chứ không phải qua tấm biển trước quán. Khi một trường đại học đạt chuẩn, sinh viên sẽ cảm nhận qua chương trình học, đội ngũ giảng viên và con đường nghề nghiệp mở ra trên khu vực hoặc toàn cầu, chứ không cần phải đọc tên trường mới biết.
Đến lúc đó, niềm tin không còn treo trên bảng hiệu mà nằm trong trải nghiệm. Và khát vọng cũng không cần phải nói to lên nữa, bởi nó đã hiện diện trong chính chất lượng.
Ngày 4.5, Trung tâm Quy hoạch, kiểm định xây dựng và bảo trì đường bộ (thuộc Sở Xây dựng thành phố Đồng Nai) cho biết dự kiến trong quý 3/2026, sẽ tiến hành sửa chữa, nâng cấp 3 tuyến quốc lộ 1, 20 và 56.
Việc sửa chữa này nằm trong kế hoạch sửa chữa, nâng cấp 4 tuyến quốc lộ qua địa bàn thành phố Đồng Nai gồm: quốc lộ 1, 20, 56 và quốc lộ 51 trong năm 2026 với tổng kinh phí hơn 760 tỉ đồng. Đây là đợt sửa chữa lớn nhất trong nhiều năm gần đây.
Đối với quốc lộ 51, do tuyến đường này đã xuống cấp, hư hỏng nặng nên đã được ưu tiên sửa chữa trước. Công việc trên đã được tiến hành từ giữa tháng 3.2026, dự kiến hoàn thành vào tháng 6.2026.
Theo Trung tâm Quy hoạch, kiểm định xây dựng và bảo trì đường bộ, để hạn chế ùn tắc giao thông và đảm bảo an toàn, trong quá trình sửa chữa, đơn vị thi công sẽ rào chắn, đồng thời thi công dứt điểm từng đoạn, không thi công dàn trải; đồng thời bố trí thi công theo khung giờ hợp lý, ưu tiên thi công ban đêm, giờ thấp điểm.
Đồng Nai hiện có 6 tuyến quốc lộ đi qua địa bàn, đó là quốc lộ 1, 20, 51, 56, 13 và 14 với tổng chiều dài gần 400 km, đây là địa phương có nhiều tuyến quốc lộ đi qua nhất so với các tỉnh thành khác.
Từ giữa năm 2025, Cục Đường bộ Việt Nam đã bàn giao các tuyến quốc lộ trên cho Đồng Nai quản lý. Trước thực trạng các tuyến quốc lộ đều có nhiều điểm hư hỏng, xuống cấp, Đồng Nai đã lên kế hoạch sửa chữa, nâng cấp. Và trong năm 2025 đã tiến hành sửa chữa quốc lộ 13 và quốc lộ 14.