Tháng 7 năm 1993, Hans-Peter Grumpe thực hiện chuyến đi từ Hà Nội đến Cao Bằng (ảnh) trên chiếc xe Jeep Nga (UAZ) quen thuộc thời bao cấp. Toàn bộ hành trình thông qua sự sắp xếp của Vietnam-Tourist, công ty lữ hành duy nhất thời điểm đó.
Tháng 7 năm 1993, Hans-Peter Grumpe thực hiện chuyến đi từ Hà Nội đến Cao Bằng (ảnh) trên chiếc xe Jeep Nga (UAZ) quen thuộc thời bao cấp. Toàn bộ hành trình thông qua sự sắp xếp của Vietnam-Tourist, công ty lữ hành duy nhất thời điểm đó.
Chiếc xe sử dụng xuyên suốt hành trình khám phá Cao Bằng của du khách Đức Hans-Peter Grumpe.
Quãng đường dài khoảng 280 km mất một ngày di chuyển. Từ thị xã Cao Bằng, Grumpe đi 85 km về phía đông bắc để tiếp cận thác Bản Giốc nằm sát biên giới.
Chiếc xe sử dụng xuyên suốt hành trình khám phá Cao Bằng của du khách Đức Hans-Peter Grumpe.
Quãng đường dài khoảng 280 km mất một ngày di chuyển. Từ thị xã Cao Bằng, Grumpe đi 85 km về phía đông bắc để tiếp cận thác Bản Giốc nằm sát biên giới.
Chuyến đi diễn ra vào mùa mưa (tháng 7-8), tuyến đường giao thông đến thác xuống cấp vì sình lầy. Cách đích khoảng 10 km, đường sạt lở, cả đoàn phải bỏ lại xe Jeep, đi bộ vào thác nước.
Chuyến đi diễn ra vào mùa mưa (tháng 7-8), tuyến đường giao thông đến thác xuống cấp vì sình lầy. Cách đích khoảng 10 km, đường sạt lở, cả đoàn phải bỏ lại xe Jeep, đi bộ vào thác nước.
Năm 1993, thác Bản Giốc chưa có tên trên bản đồ du lịch thương mại. Khu vực quanh thác không có trạm bán vé, hệ thống dịch vụ hay hàng quán. Bao quanh dòng thác là rừng rậm nguyên sinh thuộc vùng đệm biên giới và các bản làng thưa thớt của đồng bào dân tộc thiểu số.
Năm 1993, thác Bản Giốc chưa có tên trên bản đồ du lịch thương mại. Khu vực quanh thác không có trạm bán vé, hệ thống dịch vụ hay hàng quán. Bao quanh dòng thác là rừng rậm nguyên sinh thuộc vùng đệm biên giới và các bản làng thưa thớt của đồng bào dân tộc thiểu số.
Tháng 7 là cao điểm mùa mưa vùng cao, thác Bản Giốc chuyển màu phù sa, dòng nước chảy siết. Grumpe miêu tả khung cảnh thác Bản Giốc khi đó “đẹp và hùng vĩ đến nghẹt thở”.
Ngày nay, thác Bản Giốc nằm tại xã Đàm Thủy, tỉnh Cao Bằng, là thác nước tự nhiên lớn nhất Đông Nam Á và là thác nước nằm trên đường biên giới lớn thứ tư thế giới.
Tháng 7 là cao điểm mùa mưa vùng cao, thác Bản Giốc chuyển màu phù sa, dòng nước chảy siết. Grumpe miêu tả khung cảnh thác Bản Giốc khi đó “đẹp và hùng vĩ đến nghẹt thở”.
Ngày nay, thác Bản Giốc nằm tại xã Đàm Thủy, tỉnh Cao Bằng, là thác nước tự nhiên lớn nhất Đông Nam Á và là thác nước nằm trên đường biên giới lớn thứ tư thế giới.
Hệ thống cọn nước (bánh xe nước) bằng tre gỗ bên bờ sông Quây Sơn, Cao Bằng vào mùa mưa cách đây 30 năm.
Năm 1993, các quy định về giấy phép thông hành cho người nước ngoài được bãi bỏ, tạo điều kiện cho du khách tham quan sâu các khu vực sát biên giới.
Hệ thống cọn nước (bánh xe nước) bằng tre gỗ bên bờ sông Quây Sơn, Cao Bằng vào mùa mưa cách đây 30 năm.
Năm 1993, các quy định về giấy phép thông hành cho người nước ngoài được bãi bỏ, tạo điều kiện cho du khách tham quan sâu các khu vực sát biên giới.
Khung cảnh khu vực sát biên giới gần thác Bản Giốc, ngăn cách bởi dòng sông Quây Sơn.
Dòng sông Quây Sơn khi chảy vào Việt Nam uốn lượn qua đồi núi đá vôi, ruộng bậc thang, bản làng người Tày – Nùng ở Ngọc Côn, Phong Nậm, trước khi đổ xuống tạo nên thác Bản Giốc.
Khung cảnh khu vực sát biên giới gần thác Bản Giốc, ngăn cách bởi dòng sông Quây Sơn.
Dòng sông Quây Sơn khi chảy vào Việt Nam uốn lượn qua đồi núi đá vôi, ruộng bậc thang, bản làng người Tày – Nùng ở Ngọc Côn, Phong Nậm, trước khi đổ xuống tạo nên thác Bản Giốc.
Grumpe không thể quên sự cố khi đoàn quay về trung tâm Cao Bằng lúc chạng vạng. Xe hai lần bị chặn bởi đá lớn và cành cây do nhóm người địa phương dựng lên nhằm thu tiền các xe qua lại vùng biên.
Tình huống được giải quyết khi tài xế chủ động bật hệ thống còi hú gắn sẵn trên xe (vốn là xe công vụ hoán cải), khiến nhóm người nhanh chóng tự dọn chướng ngại vật để nhường đường.
Grumpe không thể quên sự cố khi đoàn quay về trung tâm Cao Bằng lúc chạng vạng. Xe hai lần bị chặn bởi đá lớn và cành cây do nhóm người địa phương dựng lên nhằm thu tiền các xe qua lại vùng biên.
Tình huống được giải quyết khi tài xế chủ động bật hệ thống còi hú gắn sẵn trên xe (vốn là xe công vụ hoán cải), khiến nhóm người nhanh chóng tự dọn chướng ngại vật để nhường đường.
Cảnh ruộng bậc thang gần khu vực thác Bản Giốc cách đây 30 năm.
Cảnh ruộng bậc thang gần khu vực thác Bản Giốc cách đây 30 năm.
Xe khách liên tỉnh từ Cao Bằng đi Lạng Sơn cách đây 30 năm.
Vùng cao Bắc Bộ lại để lại trong nam du khách Đức ký ức về một Việt Nam nguyên sơ và giàu bản sắc. Grumpe cho biết chính cảnh quan miền Bắc là lý do khiến ông quay trở lại Việt Nam liên tục trong ba năm đầu thập niên 1990, mỗi nơi đều mang đến cho ông cảm giác “chưa bị du lịch đại trà chạm tới”.
Xe khách liên tỉnh từ Cao Bằng đi Lạng Sơn cách đây 30 năm.
Vùng cao Bắc Bộ lại để lại trong nam du khách Đức ký ức về một Việt Nam nguyên sơ và giàu bản sắc. Grumpe cho biết chính cảnh quan miền Bắc là lý do khiến ông quay trở lại Việt Nam liên tục trong ba năm đầu thập niên 1990, mỗi nơi đều mang đến cho ông cảm giác “chưa bị du lịch đại trà chạm tới”.
Theo lộ trình, toàn bộ chuyến bay và dịch vụ đang khai thác tại sân bay quốc tế Dubai (DXB), bao gồm cả hãng hàng không Emirates, sẽ được chuyển dịch sang sân bay mới Al Maktoum còn gọi là Dubai World Central (DWC), nằm cách trung tâm Dubai khoảng 32 km về phía tây nam.
Ông Paul Griffiths, Giám đốc điều hành Dubai Airports, cho biết việc duy trì đồng thời hai trung tâm hàng không quy mô lớn trong phạm vi chưa đến 70 km không phù hợp.
"Toàn bộ hoạt động sẽ được chuyển sang DWC. Đến thời điểm đó, phần lớn cơ sở hạ tầng tại DXB đã gần hết vòng đời khai thác. Việc tiếp tục vận hành sân bay sẽ đòi hỏi khoản đầu tư rất lớn và không còn hiệu quả về mặt kinh tế", ông nói.
Một trong những nguyên nhân khiến DXB không thể tiếp tục mở rộng là vị trí bị bao quanh bởi hai tuyến cao tốc lớn cùng các khu dân cư phát triển dày đặc. Giới chức Dubai cho rằng quỹ đất hạn chế khiến sân bay không còn dư địa để đáp ứng nhu cầu tăng trưởng dài hạn.
Ông Griffiths cho biết việc di dời sẽ bắt đầu khi DXB đạt ngưỡng công suất tối đa. "Trong vòng hai năm tới, chúng tôi sẽ vượt mốc 100 triệu lượt khách mỗi năm. Đến năm 2031, con số này dự kiến đạt 114 triệu lượt. Sau đó, năm 2032 sẽ đánh dấu thời khắc lịch sử khi diễn ra cuộc chuyển đổi lớn nhất thế giới từ sân bay lớn nhất thế giới sang một sân bay còn lớn hơn nữa", ông nói.
Quá trình chuyển đổi hoạt động từ DXB sang DWC dự kiến bắt đầu vào khoảng năm 2032, trong khi toàn bộ dự án có thể hoàn thành vào năm 2057. Sân bay mới cũng sẽ kết nối với tuyến đường sắt cao tốc Etihad Rail đang được xây dựng, giúp rút ngắn thời gian di chuyển giữa Dubai và Abu Dhabi xuống còn khoảng 30 phút.
Dự án mở rộng sân bay DWC có tổng vốn đầu tư khoảng 28 tỷ bảng Anh (khoảng 38 tỷ USD), nằm trong chiến lược củng cố vị thế trung tâm hàng không và logistics toàn cầu của các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE).
Khi hoàn thành, DWC được kỳ vọng đạt công suất phục vụ 260 triệu lượt khách mỗi năm, trở thành sân bay lớn nhất thế giới với 5 đường băng song song và 400 cửa lên máy bay.
Dubai Aviation Engineering Projects (DAEP), đơn vị phụ trách phát triển hạ tầng hàng không của Dubai, cho biết sân bay mới sẽ mở ra "kỷ nguyên mới của các hệ thống sân bay thông minh", với cơ sở hạ tầng lấy hành khách làm trung tâm, hướng tới nâng cao trải nghiệm di chuyển và rút ngắn thời gian làm thủ tục.
Theo lãnh đạo Dubai Airports, những công nghệ đang được thử nghiệm tại DXB hiện nay sẽ được triển khai trên quy mô lớn tại DWC. Mục tiêu là duy trì trải nghiệm cá nhân hóa cho hành khách ngay cả khi sân bay mới phục vụ hàng trăm triệu lượt khách mỗi năm.
Sân bay quốc tế Dubai (DXB) vận hành năm 1960, nằm giữa vùng sa mạc của Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE).
Từ một sân bay nhỏ với đường băng bằng cát nén, DXB hiện là trung tâm trung chuyển quan trọng kết nối hàng trăm thành phố trên khắp các châu lục, đồng thời là "đại bản doanh" của hãng hàng không Emirates.
Mỗi năm, hàng chục triệu hành khách quá cảnh hoặc khởi hành từ đây. Năm 2025, theo Dubai Airports, sân bay đón 95,2 triệu lượt khách, mức cao nhất trong lịch sử hoạt động và cũng là lượng khách quốc tế lớn nhất từng được ghi nhận tại một sân bay trên thế giới.
Thành tích này giúp sân bay quốc tế Dubai tiếp tục duy trì vị trí sân bay quốc tế bận rộn nhất toàn cầu, danh hiệu mà sân bay giữ liên tục hơn một thập kỷ qua.
Ngày 22/6/1986, hơn 114.000 khán giả đổ về sân Azteca (Mexico City) để theo dõi trận tứ kết World Cup giữa Anh và Argentina. Với thế giới bóng đá, đó là trận đấu đi vào lịch sử bởi hai bàn thắng của Diego Maradona, bao gồm pha lập công gây tranh cãi "Bàn tay của Chúa".
Với Oliver Craxton, cổ động viên người Anh khi ấy mới ngoài 20 tuổi, đây là ngày thay đổi cả cuộc đời.
Oliver sang Mexico cùng người bạn thân Andy sau gần một năm lên kế hoạch. Cả hai đều là những người hâm mộ cuồng nhiệt của tuyển Anh và Manchester United. Để có đủ tiền cho chuyến đi, Oliver thậm chí phải bán chiếc ôtô yêu thích.
Đến sân Azteca từ sớm, Oliver và Andy không ngồi đúng số ghế trên vé mà hòa vào nhóm cổ động viên Anh. Trong lúc chờ trận đấu bắt đầu, Oliver chú ý đến ba cô gái trẻ nói tiếng Tây Ban Nha nhưng mặc áo tuyển Anh. Sau nhiều lần phải đổi chỗ vì tranh chấp ghế ngồi, ba cô gái cuối cùng ngồi ngay cạnh hai người đàn ông đến từ London.
Một trong số đó là Sofia Larrinua, cô sinh viên 21 tuổi ở Mexico City.
Không giống nhiều người Mexico, Sofia đặc biệt yêu mến nước Anh. Từ nhỏ, côbị cuốn hút sau khi xem bộ phim Melody của Anh, rồi dần trở thành người hâm mộ Manchester United. Một năm trước World Cup, côtình cờ gặp Gary Lineker cùng các tuyển thủ Anh tại một khách sạn ở Mexico City và xin chữ ký của họ. Vì thế, tại World Cup 1986, Sofia quyết định cổ vũ tuyển Anh.
Khi Oliver nhắc đến Manchester United, Sofia lập tức bắt chuyện. Hai người nhanh chóng nhận ra họ có nhiều điểm chung, từ tình yêu bóng đá đến sở thích du lịch và âm nhạc.
Trong khi đó, trên khán đài, không khí ngày càng căng thẳng. Cuộc chiến Falklands kết thúc mới bốn năm khiến mối quan hệ giữa cổ động viên Anh và Argentina vẫn căng thẳng. Oliver nhớ nhiều nhóm người đốt cờ Anh, xô xát nổ ra ngay trên khán đài.
Khi một nhóm cổ động viên Argentina tiến về phía họ, Oliver lập tức đứng dậy che chắn cho Sofia và hai người bạn. Dù tình huống nhanh chóng lắng xuống, hành động ấy khiến Sofia đặc biệt xúc động.
"Tôi nghĩ người đàn ông này thật tử tế", Sofia nhớ lại.
Suốt 90 phút, cả hai cùng reo hò, tiếc nuối và trò chuyện không ngừng. Họ chứng kiến Maradona ghi bàn bằng tay rồi tiếp tục tạo nên một trong những bàn thắng đẹp nhất lịch sử World Cup, giúp Argentina thắng 2-1 và loại tuyển Anh khỏi giải đấu.
Dù đội bóng yêu thích thất bại, Oliver và Sofia đều cảm thấy mình vừa nhận được điều quý giá hơn một chiến thắng.
Sau trận đấu, Sofia cùng bạn bè đưa Oliver và Andy đi ăn tối rồi lên quầy bar trên sân thượng khách sạn ngắm Mexico City về đêm. Trước khi chia tay, Sofia ký tặng lên chiếc mũ của Oliver dòng chữ: "Gửi người đàn ông Anh tuyệt vời".
Trong khi Andy và Cecilia - bạn của Sofia - nhanh chóng phải lòng nhau, Oliver và Sofia lại tiến chậm hơn. Khi Oliver ngỏ ý hôn, Sofia từ chối vì không muốn nụ hôn đầu tiên diễn ra giữa góc phố đông người.
Ba ngày sau, Oliver gọi điện mời Sofia đi ăn tối riêng. Cuộc hẹn thứ hai giúp cả hai hiểu nhau nhiều hơn. Những buổi gặp sau đó khiến tình cảm dần lớn lên trước khi Oliver phải trở về Anh. Tại sân bay, Sofia tháo chiếc vòng tay bằng vàng yêu thích để tặng Oliver. Đổi lại, anh chỉ có thể tặng cô chiếc khăn tay đang mang theo. Hai món quà nhỏ trở thành kỷ vật được gìn giữ suốt nhiều thập kỷ.
Khoảng cách gần 9.000 km không làm họ từ bỏ. Thời điểm đó chưa có internet hay thư điện tử. Hai người chỉ có thể viết thư tay và gọi điện quốc tế mỗi tháng một lần vì chi phí quá đắt đỏ. Những lá thư thường mất hơn một tháng mới tới nơi, thậm chí nhiều bức còn thất lạc.
Bạn bè đều khuyên Sofia nên quên chàng trai người Anh và tìm người mới ở Mexico. Dù vậy, cô vẫn kiên nhẫn chờ đợi. Mùa hè năm 1987, sau gần một năm tiết kiệm, Sofia sang London. Hai tháng rưỡi bên nhau giúp họ nhận ra đây không chỉ là chuyện tình nghỉ hè. Họ cùng đi khắp nước Anh, xem Manchester United thi đấu ở Old Trafford, khám phá Lake District, Liverpool và dành hàng giờ nói về tương lai.
Sau đó, Sofia tiếp tục trở về Mexico hoàn thành việc học còn Oliver vẫn ở London. Họ thêm một lần yêu xa trước khi Sofia quay lại Anh vào mùa hè năm 1988. Đến năm 1989, khi Sofia dự định sang Anh lần thứ ba, bố mẹ cô đề nghị Oliver phải đến Mexico gặp gia đình.
Không ai biết Oliver đã chuẩn bị sẵn một chiếc nhẫn. Anh chọn Kim tự tháp Mặt Trời tại khu khảo cổ Teotihuacán làm nơi cầu hôn. Sau khi thuyết phục Sofia leo hết hàng trăm bậc đá dưới trời nắng gắt, Oliver quỳ xuống ngỏ lời. Điều hài hước là Sofia không nghe rõ vì gió quá lớn.
Tối hôm đó, Oliver chính thức xin phép cha Sofia được cưới con gái ông. Những lo lắng ban đầu của gia đình nhanh chóng tan biến khi họ nhận ra chàng trai người Anh hiền lành, chân thành hoàn toàn khác hình dung về các cổ động viên bóng đá thời bấy giờ.
Cuối năm 1989, Oliver và Sofia đăng ký kết hôn tại London. Họ tiếp tục tổ chức thêm lễ chúc phúc theo nghi thức Anh giáo và một lễ cưới Công giáo để gia đình hai bên cùng tham dự.
Suốt hơn ba thập kỷ, hai người vẫn cùng nhau đi du lịch, xem hòa nhạc, cổ vũ Manchester United và tuyển Anh. Năm 2026, đúng 40 năm kể từ lần đầu gặp nhau, họ trở lại sân Azteca trong kỳ World Cup tổ chức tại Bắc Mỹ. Cả hai mặc lại chính chiếc áo tuyển Anh đã sử dụng ngày 22/6/1986.
Khi đang chụp ảnh trước sân vận động, họ được một nhà báo Mexico nhận ra nhờ những chiếc áo cũ. Câu chuyện tình yêu nhanh chóng được đăng tải, lan truyền trên mạng xã hội rồi xuất hiện trên truyền hình quốc gia Mexico và tài khoản chính thức của FIFA. Đài Televisa sau đó còn tặng họ vé xem trận Anh gặp Mexico tại World Cup 2026.
Đứng trên khán đài Azteca sau bốn thập kỷ, Oliver và Sofia nói mọi ký ức như ùa về. Điều họ nhớ nhất không phải thất bại của tuyển Anh hay bàn thắng gây tranh cãi của Maradona, mà là khoảnh khắc định mệnh khi ba cô gái Mexico chuyển sang ngồi cạnh hai chàng trai người Anh.
"Tôi luôn nghĩ hãy nắm lấy cơ hội khi nó đến", Sofia nói và cho biết nếu không đổi chỗ ngồi, cuộc đời hẳn sẽ hoàn toàn khác.
Những ngày này, nhiều du khách khi đến bán đảo Sơn Trà (TP Đà Nẵng) chọn dừng chân bên những cây thàn mát đang vào mùa nở rộ để ngắm hoa, chụp ảnh. Theo nhiều du khách, đầu mùa hạ là thời điểm Sơn Trà đẹp nhất, khi núi rừng được tô điểm bởi những loài hoa đặc trưng.
Mùa hoa vàng lim xẹt vừa qua, sắc tím của thàn mát tiếp nối, điểm sắc lên các tán rừng những gam màu dịu nhẹ, tạo nên bức tranh thiên nhiên đầy cuốn hút.
Đặc biệt vào bình minh và hoàng hôn, khi ánh nắng len qua tán lá hòa cùng sắc tím của hoa rừng, khung cảnh Sơn Trà trở nên thơ mộng, nhiều nhiếp ảnh gia chọn thời điểm này để ghi lại những bức ảnh ấn tượng.
Mùa hoa thàn mát còn gắn liền với sự xuất hiện của voọc chà vá chân nâu, loài động vật đặc hữu của bán đảo Sơn Trà, được mệnh danh là “nữ hoàng linh trưởng”. Đây là thời điểm du khách dễ bắt gặp các đàn voọc kiếm ăn ở khoảng cách gần dọc những tuyến đường lên đỉnh Bàn Cờ.
Anh Trần Minh Tuấn (du khách đến từ Hà Tĩnh) chia sẻ: “Tôi từng đến Đà Nẵng nhiều lần nhưng đây là lần đầu lên Sơn Trà đúng mùa hoa thàn mát. Cảm giác chạy xe giữa con đường phủ sắc tím rất đặc biệt, vừa yên bình vừa nên thơ. May mắn hơn là tôi bắt gặp các đàn voọc xuất hiện trên những tán cây, đó thực sự là trải nghiệm khó quên”.
Anh Nhật Ánh, một nhiếp ảnh gia tại Đà Nẵng cho biết hằng năm cứ đến mùa hoa thàn mát, anh lại đến Sơn Trà để ghi lại những khoảnh khắc đẹp. Nếu kiên nhẫn, có thể bắt gặp khoảnh khắc voọc chà vá chân nâu xuất hiện dưới tán hoa, điều mà không phải nơi nào cũng có. Nhiều du khách nước ngoài tìm đến Đà Nẵng chỉ mong được ngắm loài voọc đặc biệt này”.
Hoa thàn mát (còn gọi là mác bát, thăn mút, duốc cá, tên khoa học là Millettia ichthyochtona) thường nở từ cuối tháng 4 đến hết tháng 5. Những cây thàn mát thân gỗ nhỏ, cao từ 5-10m, tán dày, cành dẻo dai, có khả năng chống chịu tốt với gió bão và sinh trưởng nhanh.
Dọc các tuyến đường trên bán đảo, không khó để bắt gặp những cây thàn mát hàng chục năm tuổi, đồng loạt bung hoa tím, tạo nên dải màu đặc trưng của đầu hè.
Sắc tím thàn mát không chỉ làm say lòng du khách, mà còn trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều nhiếp ảnh gia và người yêu thiên nhiên. Giữa không gian rừng biển giao hòa, mùa hoa thàn mát mang đến một Sơn Trà vừa dịu dàng, vừa đầy sức sống, thu hút người dân và du khách đến tham quan.
Dọc các cung đường lên đỉnh Bàn Cờ, sắc hoa tím dịu dàng giữa nền xanh của tán rừng, tạo nên khung cảnh vừa hoang sơ vừa thơ mộng - Ảnh: THANH NGUYÊN