Ngày 26.5, Đội CSGT An Sương, thuộc Phòng CSGT Công an TP.HCM cho biết sau khoảng 10 ngày ra quân cao điểm và kiểm tra xuyên đêm, đơn vị đã phát hiện 5 lái xe dương tính ma túy.
Trước đó, ngày 15.5, Phòng CSGT Công an TP.HCM đã phát động cao điểm 45 ngày đêm nhằm “tổng rà soát, thống kê, phát hiện, đấu tranh, làm sạch địa bàn – xây dựng nền tảng phục vụ công tác chuyển hóa địa bàn phức tạp về an ninh trật tự, tiến tới mục tiêu xây dựng TP.HCM không ma túy vào năm 2030”.
Đội CSGT An Sương đã tập trung triển khai đồng bộ các biện pháp công tác, tăng cường tuần tra kiểm soát, xử lý nghiêm các hành vi vi phạm luật Trật tự, an toàn giao thông đường bộ, các lỗi là nguyên nhân trực tiếp gây tai nạn giao thông. CSGT đặc biệt chú trọng công tác kiểm tra, phát hiện, xử lý đối với người điều khiển phương tiện có chất ma túy trong cơ thể.
Theo CSGT, việc người điều khiển phương tiện sau khi sử dụng chất ma túy tham gia giao thông luôn tiềm ẩn nguy cơ đặc biệt nghiêm trọng, là mối đe dọa trực tiếp đến tính mạng, sức khỏe của người tham gia giao thông và ảnh hưởng đến tình hình an ninh trật tự trên địa bàn.
Dưới tác động của các chất ma túy, người điều khiển phương tiện có thể bị suy giảm khả năng nhận thức, mất kiểm soát hành vi, phản ứng chậm, thậm chí có biểu hiện kích động, ảo giác, dẫn đến những hành vi điều khiển phương tiện nguy hiểm, khó lường, là nguyên nhân tiềm ẩn gây ra các vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng.
Nhận thức rõ tính chất nguy hiểm đó, Đội CSGT An Sương đã chủ động xây dựng kế hoạch, bố trí lực lượng tăng cường tuần tra kiểm soát khép kín địa bàn, tập trung kiểm tra tại các khu vực phức tạp.
Lực lượng tập trung kiểm tra quanh bến xe An Sương, bến xe Ngã Tư Ga, khu vực chợ đầu mối nông sản, thực phẩm Hóc Môn, các bãi xe, chành xe, các tuyến giao thông trọng điểm, các khung giờ phức tạp, nhất là ban đêm và rạng sáng.
CSGT đặc biệt chú trọng các nhóm phương tiện kinh doanh vận tải hành khách, vận tải hàng hóa, xe tải, xe container và các trường hợp có biểu hiện nghi vấn. Công tác kiểm tra được thực hiện nghiêm túc, đúng quy trình, quy định pháp luật, bảo đảm khách quan, công khai, minh bạch, kết hợp chặt chẽ giữa xử lý vi phạm với tuyên truyền, nhắc nhở nâng cao ý thức chấp hành pháp luật của người tham gia giao thông.
Qua những ngày đầu triển khai cao điểm, Đội CSGT An Sương đã phát hiện, xử lý nhiều trường hợp vi phạm pháp luật về trật tự an toàn giao thông, trong đó có 5 trường hợp người điều khiển phương tiện dương tính với chất ma túy.
Mỗi trường hợp vi phạm được phát hiện, xử lý kịp thời không chỉ góp phần loại bỏ nguy cơ gây mất an toàn giao thông.
Trong thời gian tới, Đội CSGT An Sương sẽ tiếp tục duy trì quyết liệt các biện pháp công tác trong suốt thời gian thực hiện cao điểm, kiên quyết xử lý nghiêm các hành vi vi phạm theo đúng quy định của pháp luật; nhất là các hành vi là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến tai nạn giao thông, trong đó có hành vi điều khiển phương tiện khi trong cơ thể có chất ma túy.
Đội CSGT An Sương khuyến cáo người dân tuyệt đối không sử dụng ma túy, các chất kích thích gây ảnh hưởng đến khả năng điều khiển phương tiện.
Người dân cần nghiêm chỉnh chấp hành các quy định của pháp luật khi tham gia giao thông; đồng thời tích cực phối hợp lực lượng chức năng trong công tác bảo đảm an ninh trật tự, trật tự an toàn giao thông, góp phần xây dựng môi trường giao thông an toàn, văn minh, bình yên trên địa bàn thành phố.
Chị Mẩy Kim tên thật là Lý Tả Mẩy (29 tuổi), hiện sống và làm việc tại thôn Sả Xéng, xã Tả Phìn (Lào Cai). Thời gian qua, chị được nhiều người yêu mến qua những clip giới thiệu cuộc sống thường ngày của người Dao đỏ ở quê hương mình.
Trên trang mạng xã hội cá nhân mang tên "Mẩy Kim Dao đỏ", người phụ nữ Lào Cai thường xuyên chia sẻ những khoảnh khắc đời thường gắn với núi rừng, nương rẫy, ruộng đồng hay bếp lửa gia đình.
Những video giản dị nhưng đậm màu sắc văn hóa vùng cao giúp nhiều người hiểu hơn về nếp sống của đồng bào Dao đỏ ở Tây Bắc. Cách nói chuyện mộc mạc, tự nhiên của chị Mẩy Kim cũng khiến nhiều cư dân mạng yêu mến.
Nhiều clip của chị nhận về hàng triệu lượt xem cùng hàng ngàn bình luận bày tỏ sự thích thú trước cuộc sống yên bình nơi vùng cao. Không ít người cho biết sau khi xem video mong muốn có dịp đến Lào Cai để trải nghiệm văn hóa, ẩm thực và cảnh sắc thiên nhiên nơi đây.
Chị Mẩy Kim cho biết ý tưởng quay video bắt đầu từ khoảng tháng 11.2023. Ban đầu, chị chỉ muốn lưu giữ những kỷ niệm thường ngày của gia đình cũng như chia sẻ vẻ đẹp quê hương đến với bạn bè gần xa. "Không ngờ những clip đó lại được nhiều người yêu thích và đón nhận như vậy. Có nhiều anh chị nhắn tin nói rằng nhờ xem video của mình mà muốn đến Lào Cai du lịch, khám phá cuộc sống vùng cao. Điều đó khiến mình rất vui", chị chia sẻ.
Trong số những video từng đăng tải, chị nhớ nhất clip hướng dẫn du khách nước ngoài học cày ruộng bằng trâu. Khoảnh khắc những vị khách phương Tây lóng ngóng tập làm nông dân vùng cao giữa ruộng bùn khiến nhiều người thích thú. Cũng từ video này, chị Mẩy Kim được biết đến nhiều hơn trên mạng xã hội.
Theo chị Mẩy Kim, điều khiến chị tự hào nhất về văn hóa người Dao đỏ chính là những nét đẹp gắn với đời sống thường ngày. Nếu phải giới thiệu với du khách về quê hương mình, chị muốn nhắc đầu tiên đến ẩm thực với những món ăn đặc trưng như xôi bảy màu, bánh dày sắn hay các món ăn chế biến từ nguyên liệu vùng núi.
Ngoài ra, chị cũng yêu thích những nét văn hóa gắn với việc dựng nhà, làm nông hay những bài thuốc tắm nổi tiếng của người Dao đỏ. "Các bài thuốc tắm bằng thảo mộc của người Dao đỏ từ lâu đã được nhiều du khách biết đến. Hầu như ai đến đây cũng muốn thử trải nghiệm một lần", chị nói.
Trước đây, chị Mẩy Kim từng làm hướng dẫn viên du lịch, thường xuyên giới thiệu văn hóa địa phương với du khách trong và ngoài nước. Hiện tại, ngoài công việc làm nông, đầu tháng 4.2026 chị vừa mở thêm một homestay tại quê nhà để đón khách lưu trú.
Đồng hành cùng chị trong quá trình quay video là chồng chị - anh Chảo Láo Tả (29 tuổi). Anh chính là người đứng sau máy quay trong phần lớn những clip được chia sẻ trên mạng xã hội. "Thấy nhiều người yêu thích cuộc sống và văn hóa quê mình, vợ chồng mình rất vui", anh cho biết.
Hiện vợ chồng chị Mẩy Kim có 2 con nhỏ. Cả gia đình sinh sống và làm việc ngay trên mảnh đất nơi họ sinh ra và lớn lên.
Những năm gần đây, lượng khách du lịch đến Lào Cai ngày càng đông khiến chị cảm thấy tự hào hơn về quê hương của mình. "Trước đây tôi từng lên phố làm việc một thời gian, khoảng 8 tháng, nhưng rồi vẫn muốn trở về quê. Với tôi, quê hương là nơi bình yên nhất. Tôi yêu cuộc sống ở đây từ những điều rất nhỏ", người phụ nữ Dao đỏ bộc bạch.
Ông Vũ Xuân Quý, Chủ tịch UBND xã Tả Phìn, nhận xét chị Mẩy Kim là cá nhân trẻ năng động, có tinh thần quảng bá văn hóa truyền thống địa phương, đặc biệt là văn hóa Dao đỏ, khi tích cực ứng dụng mạng xã hội để giới thiệu hình ảnh con người, thiên nhiên, bản sắc văn hóa và sản phẩm đặc trưng của xã.
"Các hoạt động của chị Mẩy Kim cũng như nhiều người dân địa phương đã góp phần vào việc phát triển du lịch cộng đồng và kinh tế bản địa. Xã Tả Phìn hiện có khoảng 40 homestay và dịch vụ lưu trú, những tháng đầu năm 2026 du lịch khởi sắc khi số lượng du khách tăng so với những năm trước", ông Quý chia sẻ.
Tuổi thơ của 2 chàng trai khuyết tật - Lương Hoàng Thông (20 tuổi) và Nguyễn Tùng Giang (21 tuổi) có điểm chung là đều chịu nhiều thiệt thòi khi bị bỏ rơi từ nhỏ. Hoàng Thông được phát hiện tại Bệnh viện Từ Dũ (TP.HCM) rồi đưa về Trung tâm Bảo trợ trẻ em Tam Bình (thuộc Lực lượng Thanh niên xung phong TP.HCM) chăm sóc. Trong khi đó, Tùng Giang được chuyển về trung tâm sau khi bị bỏ rơi tại Bệnh viện Hữu nghị đa khoa Nghệ An.
Lớn lên dưới mái nhà chung Tam Bình, 2 bạn nhỏ khuyết tật ngày nào dần tìm được niềm vui đặc biệt với thể thao. Tại trung tâm, các em được tạo điều kiện tham gia nhiều hoạt động thể chất để rèn luyện sức khỏe. Chính từ đây, Hoàng Thông và Tùng Giang bén duyên với con đường vận động viên người khuyết tật.
Với Hoàng Thông, dù có vóc dáng nhỏ bé nhưng em lại sở hữu nền tảng thể lực khá tốt ở phần thân trên. Nhận thấy tố chất của cậu học trò, các thầy cô động viên em thử sức với môn cử tạ. Những ngày đầu tập luyện, Thông gặp không ít khó khăn khi phải làm quen với giáo án khắt khe, chế độ ăn uống nghiêm ngặt và áp lực giữ đúng hạng cân thi đấu.
Tuy nhiên, Thông vẫn kiên trì theo đuổi tập luyện suốt nhiều năm. Đồng hành cùng em là anh Lê Quang Thái, huấn luyện viên trưởng đội tuyển cử tạ người khuyết tật VN. Anh Thái nhận xét Thông chăm chỉ, chịu khó và luôn cố gắng vượt qua giới hạn của bản thân. Tại Giải vô địch quốc gia các môn điền kinh, cử tạ người khuyết tật năm 2026 vừa diễn ra ở Thái Nguyên, Hoàng Thông thi đấu ở hạng cân 49 kg, nâng mức tạ 101 kg và giành 2 huy chương bạc ở nội dung cá nhân lẫn tổng cử.
Nếu Hoàng Thông tìm thấy bản thân ở phòng tập tạ thì với Tùng Giang, đường chạy điền kinh là nơi giúp em tự tin hơn mỗi ngày. Do bị suy giảm thị lực nặng, Tùng Giang từng gặp nhiều khó khăn trong sinh hoạt và học tập. Khi đến với điền kinh, em dần tìm được niềm vui và động lực mới.
Theo các thầy cô tại trung tâm, Giang có sức bền tốt nên được định hướng tập luyện ở các cự ly trung bình. Những buổi chạy dài, tập thể lực hay rèn sức bền nhiều lúc khiến chàng trai trẻ mệt đến kiệt sức, nhưng em chưa từng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc.
Nỗ lực ấy giúp Tùng Giang giành huy chương bạc nội dung 800 m và huy chương đồng nội dung 1.500 m hạng thương tật T12 dành cho vận động viên suy giảm thị lực nặng tại Giải vô địch quốc gia các môn điền kinh, cử tạ người khuyết tật năm 2026.
Phía sau hành trình của hai chàng trai là sự đồng hành bền bỉ của các cán bộ tại Trung tâm Bảo trợ trẻ em Tam Bình. Với Hoàng Thông và Tùng Giang, nơi đây không chỉ là mái nhà mà còn là nơi giúp các em có cơ hội học tập, trưởng thành và theo đuổi đam mê thể thao.
Ông Đinh Hữu Tuyến, Giám đốc trung tâm, được các em thân mật gọi là "bố Tuyến". Theo ông Tuyến, điều khiến ông vui nhất không chỉ là thành tích mà còn là việc các em ngày càng tự tin và sống có mục tiêu hơn. "Các con thiệt thòi từ nhỏ nên khi thấy các con trưởng thành, biết cố gắng và có định hướng tương lai rõ ràng, chúng tôi rất hạnh phúc", ông chia sẻ.
Với các cán bộ tại trung tâm, thể thao không đơn thuần là thành tích mà còn mở ra cơ hội nghề nghiệp và cuộc sống tự lập cho các em sau này. Trung tâm hiện tiếp tục tạo điều kiện để Hoàng Thông và Tùng Giang tập luyện, hướng tới những giải đấu lớn hơn như ASIAN Para Games 2026 tại Nhật Bản hay ASEAN Para Games 2027 tại Malaysia.
Trên mạng xã hội, nhiều người bày tỏ sự yêu mến dành cho 2 chàng trai trẻ. Không ít cư dân mạng cho rằng điều đáng quý nhất ở Hoàng Thông và Tùng Giang không chỉ là huy chương, mà còn là cách các em bước qua mặc cảm để sống tích cực và bền bỉ theo đuổi ước mơ.
Clip sinh nhật được anh Trần Tuấn Khải (27 tuổi, TP.Hà Nội), con trai ông Khanh, quay từ ngày 12.5.2025 nhân dịp cha tròn 65 tuổi. Vì muốn lưu giữ lại những khoảnh khắc đẹp với đấng sinh thành, gần đây anh quyết định đăng lên mạng xã hội. Chỉ sau vài ngày, clip nhận về hơn 3 triệu lượt xem cùng hàng ngàn lời chúc mừng sinh nhật của những người lạ.
Khi biết có nhiều người gửi lời chúc đến mình, ông Trần Tuấn Khanh chậm rãi đọc từng dòng bình luận và không kìm được xúc động, nước mắt lăn dài...
Chia sẻ với PV Thanh Niên, anh Khải cho biết anh mất mẹ khi mới 10 tuổi. Từ đó, ông Khanh một mình vừa làm cha, vừa làm mẹ, lặng lẽ chăm sóc con trai trưởng thành.
Nhìn cha mỗi ngày chịu gánh nặng tuổi tác lại ít bạn bè, ít niềm vui riêng, anh Khải quyết định rủ nhóm bạn thân của mình đến để cùng đón sinh nhật tuổi 65 bên người cha đã dành cả cuộc đời chăm lo cho anh.
"Hôm đó, mình nhắn tin trước cho nhà hàng, nhờ họ bố trí cho mình một phòng lớn. Nhưng khi bố tới thì mình nói là nhà hàng đông khách quá, chỉ còn mỗi phòng này đang trống thôi để bố không nghi ngờ", anh Khải cười kể lại.
Sau đó, nhóm bạn của anh Khải bất ngờ bước vào, mang theo bánh kem và những món quà khiến ông Khanh xúc động, rơm rớm nước mắt. "Mọi năm, ngày sinh nhật chỉ có hai bố con thôi. Đó là lần đầu tiên có nhiều bạn của Khải đến cùng chung vui nên tôi rất xúc động", ông Khanh bồi hồi nhớ lại.
Anh Vũ Minh Châu (27 tuổi, bạn thân của anh Khải 10 năm qua) cho biết anh đã đồng ý ngay khi bạn mình mở lời. "Khi Khải nhắn rủ tham gia tổ chức sinh nhật bất ngờ cho bố, mình rất hào hứng. Ai cũng muốn góp mặt để cùng Khải tạo nên một kỷ niệm thật đặc biệt cho bác", anh Châu chia sẻ.
Nhưng với anh Khải, một bữa tiệc bất ngờ dường như vẫn chưa đủ. Trong ký ức tuổi thơ, anh luôn nhớ hình ảnh cha mình lặng lẽ đứng từ xa, dõi theo con trai trong những cuộc vui. Ông Khanh dành cho con tất cả trải nghiệm, còn bản thân mình lại đứng ngoài, chưa một lần thực sự bước vào.
"Bình thường bố hay đưa mình đi chơi rồi đứng nhìn từ xa. Bố chưa bao giờ trải nghiệm ở những nơi đó cả. Nên hôm sinh nhật, mình muốn dẫn bố đi", anh Khải nói. Đó là lần đầu tiên trong đời ông Khanh được cùng con trai trải nghiệm công viên nước, trượt băng, xem xiếc…
Trong quá trình nói chuyện, chúng tôi bất ngờ khi biết rằng anh Trần Tuấn Khải là con nuôi của ông Khanh và bà Luyện Trần Phương.
Bà Phương mắc bệnh tim bẩm sinh, sức khỏe yếu nên không thể mang thai. Nhiều năm chạy chữa cho vợ, ông Khanh không bao giờ quên ký ức những ngày tháng vật vờ ở Bệnh viện Bạch Mai (TP.Hà Nội). Cả ông và vợ đều khao khát được ẵm bồng một đứa trẻ, cho đến khi cả hai đã bước qua tuổi tứ tuần, sau 10 năm mỏi mòn chờ đợi, họ quyết định nhận con nuôi. Khi ấy, Khải chỉ mới 2 ngày tuổi.
Ông Khanh kể: "Ngày đó tôi thấy mình thật may mắn. Con trai đến với vợ chồng tôi vào đúng ngày sinh nhật của vợ. Tôi thường nói Khải là món quà sinh nhật lớn nhất tôi tặng vợ", ông Khanh nhớ lại.
Năm tháng trôi qua, vợ chồng ông Khanh yêu thương Khải hết mực. Mỗi lần con lớn thêm một chút, biết cười, biết chạy lon ton, ông Khanh lại cẩn thận chụp ảnh làm thành cuốn album.
Chính ông Khanh là người nói toàn bộ sự thật cho anh Khải biết. Chuyện bắt đầu từ một ngày anh Khải đi học về, mang theo nỗi buồn mà chẳng nói thành lời. "Bạn bè trêu chọc nó là con nuôi", ông Khanh kể. Năm đó, Khải 15 tuổi. Nghe những câu hỏi của con, ông Khanh biết mình không thể giấu sự thật này mãi được nữa. "Lúc đó nếu tôi không nói, tôi nghĩ con sẽ buồn hơn", ông Khanh chia sẻ.
Khi biết toàn bộ sự thật, anh Khải không hề cảm thấy hụt hẫng hay tủi thân. "Mình biết ơn khi được bố mẹ nhận nuôi và cho mình một gia đình trọn vẹn", anh Khải nói.
Sau khi nói rõ toàn bộ sự thật, ông Khanh chủ động đưa con trở lại nơi ông và vợ từng đón đứa trẻ về làm con từ nhiều năm trước. Ông kiên trì dò hỏi, tìm lại người từng trao con cho mình ngày ấy. Thế nhưng, mọi dấu vết dần phai nhạt, ký ức của người năm xưa cũng không còn nguyên vẹn, khiến việc tìm lại cội nguồn của anh Khải vẫn chưa đi đến điểm kết thúc.
Ông Khanh bộc bạch: "Giờ tuổi tôi đã lớn, tôi chỉ mong nếu sau này có chuyện gì xảy ra, con vẫn có gia đình ruột thịt để nương tựa, thay vì phải một mình". Còn với anh Khải, dẫu hành trình tìm lại cội nguồn còn dang dở, nhưng điều quý giá nhất vẫn luôn hiện hữu: một gia đình đã chọn anh bằng tất cả yêu thương.