Tối 3.4, Viện Y dược học dân tộc TP.HCM tổ chức chương trình y nghệ thuật lần thứ 1 năm 2026 với chủ đề “Tình ca quê hương” nhằm hướng tới ngày Sức khỏe toàn dân (7.4). Đặc biệt, các tiết mục đều do đội ngũ y bác sĩ của viện biểu diễn.
Phát biểu tại chương trình, bác sĩ Hồ Văn Hân, Giám đốc Viện Y dược học dân tộc TP.HCM, cho biết chương trình y nghệ thuật là một hoạt động trong mô hình chăm sóc sức khỏe toàn diện. Trong đó, âm nhạc là một phương thức trị liệu tinh thần, giúp giảm căng thẳng, tăng kết nối và nâng đỡ cảm xúc người bệnh.
Bác sĩ cũng nhấn mạnh y nghệ thuật không dừng ở một chương trình đơn lẻ mà sẽ được duy trì thường xuyên, góp phần xây dựng môi trường y tế nhân văn và toàn diện hơn.
Tham gia biểu diễn tại chương trình, thạc sĩ – bác sĩ Nguyễn Tuấn Quyên, Trưởng khoa Ngoại tổng hợp, Viện Y dược học dân tộc TP.HCM cho rằng điều trị không nên chỉ dừng ở thể chất mà cần quan tâm cả tinh thần người bệnh.
Theo ông, trong hai chữ “con người”, nếu chỉ chú trọng chữa phần “con” (tức thể chất, bệnh lý) mà bỏ quên phần “người” (đời sống tinh thần, cảm xúc) thì việc điều trị chưa thể trọn vẹn.
Bác sĩ Quyên bày tỏ khi trực tiếp hát và đàn cho bệnh nhân nghe, ông cảm thấy thoải mái và hạnh phúc. Với ông, việc mang tiếng hát đến cho người bệnh không chỉ giúp họ thư giãn tinh thần mà còn tạo sự kết nối, sẻ chia giữa thầy thuốc và bệnh nhân.
Bà Huỳnh Thị Sen (70 tuổi, quê ở Huế) được con gái đẩy xe lăn đến dự chương trình. Bà bị tai biến, điều trị tại Viện Y dược học dân tộc TP.HCM đã 10 ngày.
“Được nghe các bác sĩ hát ngay trong bệnh viện, tôi rất thích và thấy ấm lòng!”, bà xúc động nói.
Một số hình ảnh tại chương trình:
Thời Sự
Sơn Hải đề xuất nâng quy định bảo hành công trình giao thông lên 10 năm

Theo Tập đoàn Sơn Hải, hiện nay nhà nước chi một số tiền lớn để đầu tư xây dựng công trình giao thông. Sau khi hết hạn bảo hành 2 năm, nhà nước lại bỏ ra số tiền lớn cho công tác bảo trì. Riêng năm 2025, Cục Đường bộ Việt Nam đã bố trí hơn 12.500 tỷ đồng, chưa kể ngân sách của 34 tỉnh, thành phố.
Từ thực tế này, lãnh đạo Tập đoàn Sơn Hải cho rằng quy định thời gian bảo hành 2 năm là quá ngắn so với tuổi thọ công trình. Nếu tăng thêm một năm bảo hành, riêng Cục Đường bộ Việt Nam có thể tiết kiệm hơn 12.500 tỷ đồng mỗi năm; nếu tăng thêm 8 năm, số tiền tiết kiệm có thể vượt 100.000 tỷ đồng. Nếu tính cả các địa phương, con số tiết kiệm cho ngân sách là rất đáng kể.
Do đó, để tiết kiệm ngân sách Nhà nước, tăng quyền lợi cho người dân tham gia giao thông và nâng cao ý thức trách nhiệm của nhà thầu, tập đoàn đề nghị xem xét thay đổi quy định "bảo hành công trình tối thiểu 2 năm" thành "bảo hành công trình tối thiểu 10 năm".
Bên cạnh đó, tập đoàn đề xuất bắt buộc nhà thầu cắm biển công khai trên tuyến để người dân tham gia giao thông có thể giám sát. Khi thông tin được minh bạch, nhà thầu sẽ có ý thức hơn trong việc đảm bảo chất lượng công trình ngay từ đầu.
Đến nay, Tập đoàn Sơn Hải là nhà đầu tư duy nhất tự nguyện kéo dài thời gian bảo hành từ 2 lên 10 năm và bị giữ lại hơn 400 tỷ đồng để bảo lãnh cho phần thời gian bảo hành tăng thêm. Theo tập đoàn, quy định này gây khó khăn cho nhà đầu tư và chưa khuyến khích các nhà thầu tự nguyện nâng cao thời gian bảo hành. Do đó, Sơn Hải kiến nghị thời gian bảo hành tăng lên sẽ ràng buộc bằng hợp đồng mà không giữ lại tiền của nhà thầu.
Từ góc nhìn chuyên gia, ông Trần Chủng, Chủ tịch Hiệp hội Nhà đầu tư công trình giao thông đường bộ Việt Nam, cho biết pháp luật hiện hành không cấm kéo dài thời gian bảo hành trong hợp đồng khi các bên thấy cần thiết. Vấn đề cốt lõi không nằm ở việc áp đặt đồng loạt một mốc tối thiểu 10 năm cho toàn bộ công trình giao thông mà nằm ở thiết kế hợp đồng, yêu cầu kỹ thuật, giám sát chất lượng...
Nếu áp dụng cứng một mức tối thiểu 10 năm cho toàn bộ công trình giao thông, chi phí bảo lãnh, dự phòng rủi ro và giá dự thầu sẽ tăng lên, đặc biệt trong bối cảnh doanh nghiệp đang phải gồng gánh áp lực tăng giá nhiên liệu, vật liệu, chi phí lãi vay.
Tại Nhật Bản, thời gian trách nhiệm hợp đồng với công trình xây dựng thông thường về nguyên tắc là 2 năm, với thiết bị máy móc là một năm. Mốc 10 năm áp dụng cho nhà ở mới, chủ yếu là kết cấu chính và phần chống nước.
Lãnh đạo Hiệp hội cũng cho rằng chi phí bảo trì đường bộ không chỉ cho những phát sinh lỗi thi công mà còn chi cho nội dung bảo trì theo kế hoạch. Việc nâng thời gian bảo hành lên 10 năm mà giải quyết được bài toán chất lượng và tiết kiệm chi phí bảo trì cho ngân sách là "hiểu không đúng bản chất của công tác bảo hành, bảo trì".
Ông Trần Chủng cũng nhận định việc gắn biển nhà thầu thi công tại dự án là chưa có tiền lệ. Trên thế giới thường gắn biển vinh danh người thiết kế, thi công trên những công trình có ý nghĩa đặc biệt về văn hóa, giải pháp công nghệ. Mặt khác, các công trình hiện nay hoàn thành có thể do nhiều nhà thầu tham gia thi công.
Theo lãnh đạo Cục Kinh tế, Quản lý Đầu tư Xây dựng (Bộ Xây dựng), cơ quan này đang lấy ý kiến các đơn vị, tổ chức liên quan và báo cáo cơ quan có thẩm quyền về kiến nghị của tập đoàn Sơn Hải.
Năm 2024, tập đoàn Sơn Hải đã gắn biển báo, biển chỉ dẫn có chữ "Đường Sơn Hải bảo hành 10 năm" trên một số đoạn cao tốc Bắc Nam. Sau đó, Cục Đường bộ Việt Nam đã yêu cầu tháo dỡ các biển này do không phù hợp với quy định.
Năm 2025, Tập đoàn Sơn Hải tiếp tục xin phép địa phương được cắm bảng bảo hành 10 năm với 27 km cao tốc thuộc tuyến Hoài Nhơn - Quy Nhơn qua Gia Lai.
Tin Gốc: Vnexpress

Trong những ngày tháng 4 lịch sử, chúng tôi tìm về xã Xuân Hưng, tỉnh Ninh Bình, nơi sinh ra và lớn lên của Anh hùng, liệt sĩ Hoàng Thọ Mạc - người đã anh dũng hy sinh ngay trước khoảnh khắc đất nước trọn niềm vui thống nhất 51 năm về trước.
Dọc những con đường làng quê yên bình, men theo những cánh đồng lúa đang trổ bông, chỉ cần hỏi về liệt sĩ Hoàng Thọ Mạc, không ai là không biết. Từ người lớn đến trẻ nhỏ, họ đều tận tình chỉ đường, giúp chúng tôi dễ dàng tìm đến ngôi nhà của bà Tô Thị Khuy (73 tuổi, vợ liệt sĩ Hoàng Thọ Mạc) đang sinh sống.
Ngược lại thời gian, bà Khuy kể, ông Mạc sinh năm 1947, trong gia đình có truyền thống cách mạng thuộc xã Xuân Vinh, H.Xuân Thủy, tỉnh Nam Định cũ (nay là xã Xuân Hưng, tỉnh Ninh Bình). Ông là con trai duy nhất của một liệt sĩ trong kháng chiến chống Pháp, nhưng năm 1965, khi vừa tròn 18 tuổi, ông vẫn tình nguyện nhập ngũ.
Tháng 6.1966, ông được chuyển sang bộ đội chủ lực; năm 1972 được điều về Trung đoàn Bộ binh cơ giới 202 (tiền thân của Lữ đoàn xe tăng 202 ngày nay).
Năm 1973, đơn vị của ông Mạc ra Hà Tĩnh rồi Thanh Hóa để củng cố và tham gia vào đội hình Binh đoàn Quyết Thắng. Trong thời gian này, ông được thăng quân hàm thiếu úy và bổ nhiệm chức vụ Đại đội trưởng Đại đội 3, Tiểu đoàn 66. Cạnh đó, được gia đình hai bên vun vén và giao hẹn ông Mạc cũng tranh thủ thời gian nghỉ phép về quê xây dựng gia đình với bà Khuy.
Bà Khuy nhớ lại, ông Mạc xin về phép 1 tuần để tổ chức đám cưới với bà, đó là một đám cưới giản dị. Tuy nhiên, là lính xe tăng nên ông Mạc thường xuyên không ở nhà, nhiều khi chỉ nghỉ phép được 1 - 2 buổi rồi lại xách ba lô trở lại chiến trường.
Trong những lần về nhà, ông Mạc hay kể cho bà Khuy những câu chuyện trong quân ngũ nên bà cảm nhận được ông là người chỉ huy tận tụy, dù gian khổ, khó khăn nhưng ông vẫn luôn lạc quan. Đặc biệt, trước khi vào trận đánh cuối cùng, ông Mạc còn ghé về thăm nhà và nói với bà rằng: "Anh tham gia trận này xong là anh về". Nhưng lời hứa ấy đã mãi mãi không thể thực hiện được.
Tối 29.4.1975, ông Mạc viết lá thư cuối cùng cho bà Khuy. Bức thư mở đầu bằng câu: “Bình Dương, ngày 29.4.1975”. Trong thư, ông kể rằng, "anh và đồng đội đã vào gần tới Sài Gòn rồi. Bộ đội đi tới đâu là giải phóng tới đó, hai bên đường người dân cầm cờ, hoa vẫy chào vui lắm".
Chính vì lá thư tràn đầy hy vọng ấy mà sau đó khi nghe tin đồn ông hy sinh đúng ngày 30.4.1975, bà đã không tin. Vài tháng sau ngày giải phóng, khi giấy báo tử, bà thực sự ngã quỵ.
"Bức thư đó ai đọc cũng không thể nghĩ rằng anh đã hy sinh nên khi nghe tin tôi rụng rời chân tay, mọi người phải bế tôi từ ngoài hiên vào nhà", bà Khuy bật khóc khi nhớ lại.
Sau này, đồng đội của Anh hùng, liệt sĩ Hoàng Thọ Mạc kể lại với bà rằng, trong chiến dịch Hồ Chí Minh, Đại đội 3 của ông Mạc được giao nhiệm vụ phối thuộc cho Trung đoàn 27 (thuộc Sư đoàn 320B, Quân đoàn 1, Binh đoàn Quyết Thắng) do trung đoàn trưởng Nguyễn Huy Hiệu chỉ huy, nằm trong đội hình cánh quân phía bắc của chiến dịch.
Sáng 30.4.1975, xe thiết giáp số 454 do ông Mạc chỉ huy dẫn đầu đội hình thọc sâu của Sư đoàn 320B tiến về cầu Vĩnh Bình với nhiệm vụ mở toang “cánh cửa” phía bắc để đại quân thần tốc tiến vào giải phóng Sài Gòn.
Đây là cửa ngõ vào trung tâm nên lực lượng phòng thủ của địch rất mạnh, có nhiều xe thiết giáp, xe tăng và nhiều chướng ngại vật bằng thùng phuy đổ đầy đất xếp ngang đường nhằm cản bước tiến của ta.
Cuộc chiến đấu diễn ra vô cùng ác liệt. Được sự đồng ý của tướng Nguyễn Huy Hiệu, lợi dụng thời gian hỏa lực địch bị khống chế, ông Mạc khoác theo khẩu B40 lao từ trên xe xuống trực tiếp chỉ huy bộ đội xung phong. Với cách đánh phù hợp, bộ đội ta nhanh chóng chiếm được đầu cầu phía bắc.
Tận dụng thời cơ đó, toàn bộ đội hình phía sau tiến lên. Đúng lúc đó, một mảnh đạn M79 găm vào ngực ông Mạc nhưng ông nén đau, tự băng bó cho mình rồi tiếp tục chiến đấu.
Khi quân ta qua được 2/3 cầu, ông Mạc chắn đạn cho đồng đội rồi anh dũng hy sinh. Lúc đó là hơn 9 giờ ngày 30.4.1975, quân ta cũng làm chủ được cầu Vĩnh Bình.
Quá tiếc thương người đồng đội hy sinh ngay trước giờ toàn thắng, ông Hiệu quyết định đưa thi thể ông Mạc lên chiếc xe thiết giáp số 454 và ra lệnh tiếp tục hành tiến tiến công vào nội đô Sài Gòn đánh chiếm và làm chủ khu vực Bộ tư lệnh các binh chủng, khu lục quân công xưởng, khu hậu cần và Tổng y viện cộng hòa, Bộ tổng tham mưu Ngụy...
Chiều 30.4.1975, tại Tổng y viện cộng hòa, ông Hiệu ra lệnh cho cấp dưới tìm mua quan tài để mai táng người đồng đội Hoàng Thọ Mạc.
Với thành tích đặc biệt xuất sắc trong chiến đấu, ngày 12.9.1975, Nhà nước đã truy tặng liệt sĩ Hoàng Thọ Mạc danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Khẩu súng K54 mà ông Mạc sử dụng trong trận đánh cuối cùng hiện được trưng bày tại Bảo tàng lực lượng Tăng thiết giáp.
Bà Khuy chia sẻ rằng sau khi ông Mạc hy sinh, bà được Nhà nước bố trí đi học y tá và về làm việc tại Bệnh viện Giao Thủy (tỉnh Nam Định cũ) cho đến khi nghỉ hưu, 10 năm sau, bà quyết định đi bước nữa.
Dù có gia đình mới và hai cô con gái, nhưng bà vẫn luôn giữ trọn đạo nghĩa với người chồng anh hùng. Đáng quý hơn, người chồng sau và các con của bà đều hết lòng kính trọng, thờ phụng ông Mạc như người thân trong nhà.
"Các con của tôi đều gọi anh ấy là bố Mạc. Đặc biệt là cô con gái thứ 2 cũng nối gót chí hướng của bố khi đang công tác trong quân đội", bà Khuy nói.
Theo bà Khuy, đến tháng 4.2009, nhờ sự giúp đỡ của đồng đội, các cơ quan chức năng, đặc biệt là thượng tướng Nguyễn Huy Hiệu, bà đã quyết tâm tìm kiếm và đưa hài cốt của ông Mạc về an táng tại nghĩa trang quê nhà. Từ đó, bà Khuy mới thực sự cảm thấy "yên lòng".
Hằng năm, cứ đến đúng ngày 30.4 ngày mà cả nước mừng vui chiến thắng gia đình bà lại quây quần tưởng nhớ người anh hùng đã ngã xuống vì độc lập dân tộc.
Tin Gốc: Thanh Niên
Thời Sự
Chặn xe đầu kéo biển số Lào chở trái phép 400 lít dầu diesel qua biên giới

Sáng nay 12.4, thông tin từ Hải quan Cửa khẩu quốc tế Lao Bảo cho biết vừa phối hợp với các đơn vị liên quan phát hiện một xe đầu kéo biển số Lào vận chuyển trái phép dầu diesel từ Việt Nam sang Lào.
Trước đó, lúc 9 giờ ngày 11.4, Hải quan Cửa khẩu quốc tế Lao Bảo phối hợp với Đồn biên phòng Cửa khẩu quốc tế Lao Bảo, Phòng Cảnh sát kinh tế Công an tỉnh Quảng Trị kiểm tra xe đầu kéo biển số Lào 8879 kéo theo rơ moóc biển số Lào 9859 do tài xế Hoàng Tăng Trọng (35 tuổi, trú tại phường Đông Hà, tỉnh Quảng Trị) điều khiển.
Qua kiểm tra, lực lượng chức năng phát hiện bên dưới rơ moóc có gia cố 1 thùng kim loại hình trụ tròn, được thiết kế tinh vi để che giấu hàng hóa. Thùng kim loại có chiều dài 230 cm, đường kính 6 cm, chia thành 2 ngăn. Trong đó, có một ngăn dài 25 cm chứa nước, ngăn còn lại dài 205 cm chứa khoảng 400 lít dầu diesel được cất giấu để vận chuyển trái phép từ Việt Nam sang Lào.
Vụ việc đang được lực lượng chức năng tiếp tục điều tra, xử lý theo quy định.

