“Là người Argentina, chúng tôi luôn mang trong mình khát khao trở thành nhà vô địch. World Cup lần này cũng không ngoại lệ”, Alvarez nói. “Trước mắt, toàn đội muốn vào chung kết. Chúng tôi hiểu điều đó không dễ dàng, mọi thứ có thể được quyết định bởi những khoảnh khắc rất nhỏ, nhưng Argentina sẽ chuẩn bị tốt nhất và tiến từng bước”.
Alvarez vươn lên thành ngôi sao hàng đầu thế giới trong bốn năm qua. Tại World Cup 2022 ở Qatar, ban đầu, anh chỉ được xem là phương án dự phòng. Khi ấy, tiền đạo thuộc biên chế Man City xếp sau Lautaro Martinez – người góp công lớn giúp Argentina vô địch Copa America 2021 – trong thứ tự ưu tiên của HLV Lionel Scaloni.
Sau khi vào thay người ở hai lượt mở màn (thua Arab Saudi và thắng Mexico), Alvarez được trao cơ hội đá chính ở lượt cuối vòng bảng gặp Ba Lan. Tiền đạo trưởng thành từ lò đào tạo River Plate ghi bàn ấn định chiến thắng 2-0 và từ đó giữ được vị trí trong đội hình chính, cho đến chung kết.
Trước thềm World Cup 2026, Alvarez và Lautaro Martinez tiếp tục là hai lựa chọn hàng đầu trên hàng công Argentina. Trong khi Alvarez trở thành ngôi sao của Atletico Madrid, Martinez vẫn là đầu tàu tại Inter Milan, cho thấy chiều sâu lực lượng đáng gờm của nhà đương kim vô địch thế giới.
Khác với bốn năm trước, Alvarez giờ là trụ cột không thể thay thế. Tiền đạo 26 tuổi sở hữu bộ sưu tập danh hiệu đồ sộ gồm Copa Libertadores, Champions League và Copa America. Phong độ ổn định ở vòng loại khu vực Nam Mỹ giúp anh trở thành mắt xích quan trọng trong hệ thống của Scaloni nhờ khả năng phối hợp, pressing và dứt điểm sắc bén.
Tiền đạo sinh năm 2000 thừa nhận cảm giác bước vào World Cup với tư cách nhà ĐKVĐ mang đến niềm tự hào đặc biệt. “Được dự World Cup trong vị thế nhà vô địch thế giới thật sự tuyệt vời. Chúng tôi muốn bảo vệ danh hiệu và khiến người dân Argentina một lần nữa vỡ òa trong hạnh phúc”, anh cho biết.
Khi được hỏi về ký ức đáng nhớ nhất tại Qatar, Alvarez chọn chiến thắng trước Mexico ở lượt hai vòng bảng. “Tôi nghĩ đó là trận đấu mang tính bước ngoặt, nhất là sau thất bại ở lượt mở màn. Kể từ thời điểm ấy, mọi thứ dần vào guồng và chúng tôi hiểu số phận nằm trong tay mình”, anh nói.
Alvarez cũng cho rằng nếu bảo vệ thành công chức vô địch World Cup, thế hệ hiện tại của Argentina sẽ đi vào lịch sử. “Nếu vô địch thêm một lần nữa, chúng tôi sẽ trở thành đội tuyển vô địch World Cup liên tiếp, đồng thời giành hai Copa America. Đây đã là giai đoạn vàng của bóng đá Argentina trong vài năm qua và chúng tôi hy vọng sẽ còn tận hưởng thêm nhiều khoảnh khắc tuyệt vời”, anh nhấn mạnh.
Khi được hỏi về đàn anh Lionel Messi, người nhiều khả năng sẽ dự kỳ World Cup cuối cùng trong sự nghiệp, tiền đạo 26 tuổi đáp: “Tất cả đều hiểu đây có thể là World Cup cuối của Leo vì tuổi tác, nhưng quyết định cuối cùng vẫn thuộc về anh ấy. Đây sẽ là giải đấu rất đặc biệt, không chỉ với Argentina mà còn với mọi người trên thế giới, bởi Leo là cầu thủ hay nhất lịch sử”.
Nói về sự thay đổi kể từ năm 2022, Alvarez cho rằng kinh nghiệm là khác biệt lớn nhất. “Tôi không nghĩ phong cách chơi thay đổi quá nhiều, nhưng tôi học hỏi thêm nhiều điều và cải thiện ở một số khía cạnh”, anh bày tỏ. “Sau rất nhiều trận đấu trong vài năm qua, tôi trưởng thành hơn. Và khi khoác áo tuyển Argentina, bạn luôn có thêm động lực để tiến bộ mỗi ngày. Khi mặc chiếc áo này, bạn đại diện cho cả một dân tộc cuồng nhiệt với bóng đá. Đó vừa là niềm tự hào, vừa là trách nhiệm, nhưng tất cả chúng tôi đều cống hiến bằng tình yêu và đam mê”.
Theo đó, mã xác nhận ESTA (hệ thống tự động dành cho khách quốc tế nhập cảnh vào Mỹ) của Breel Embolo đã bị chuyển sang trạng thái xem xét hành chính. Thông tin này khiến cho đội tuyển Thụy Sĩ lẫn người hâm mộ bóng đá nước này phải lo lắng, bởi chân sút 29 tuổi này được coi là mắt xích vô cùng quan trọng trên hàng công của HLV Murat Yakin tại World Cup 2026.
Liên đoàn Bóng đá Thụy Sĩ đã đưa ra một tuyên bố chi tiết giải thích về mốc thời gian diễn ra sự cố: "Thật không may, Breel Embolo hiện chưa thể cùng toàn đội di chuyển đến Mỹ. Trước đó, mã xác nhận ESTA của cậu ấy vốn đã được phê duyệt. Tuy nhiên, trước giờ bay, chúng tôi nhận được thông báo rằng hồ sơ ESTA của cậu ấy đã bị đưa vào diện xem xét kỹ lưỡng hơn".
Việc đột ngột xem xét lại điều kiện nhập cảnh vào Mỹ của Embolo được cho là xuất phát từ một vụ rắc rối pháp lý cách đây vài năm. Tiền đạo của Rennes từng vướng vào một vụ ẩu đả tại Basel vào năm 2018. Vụ việc sau đó đã bị tòa án Thụy Sĩ phán quyết vào năm 2023. Embolo bị kết tội đe dọa nhiều lần và sau đó phải nhận án phạt tiền treo sau vụ việc trên.
Trước đó, Embolo đã nhập cảnh vào Mỹ mà không gặp bất kỳ trở ngại nào trong loạt trận giao hữu với đội tuyển Mexico và đội tuyển Mỹ vào tháng 6.2025. Dù vậy, quyết định không tiếp tục kháng cáo phán quyết gần đây đã khiến bản án chính thức có hiệu lực thi hành. Tình trạng pháp lý này dường như đã kích hoạt hệ thống cảnh báo đỏ trong hệ thống quản lý xuất nhập cảnh của Mỹ, dẫn đến tình thế bế tắc hiện tại của Embolo.
Trước sự việc trên, Liên đoàn Bóng đá Thụy Sĩ vẫn lạc quan Embolo sẽ kịp hội quân trước trận đấu mở màn của đội tuyển tại World Cup 2026. Các quan chức được cho là đang liên tục đàm phán với các cơ quan có thẩm quyền của Mỹ để tháo gỡ rào cản hành chính này, nhằm đảm bảo chân sút 29 tuổi có thể tham dự kỳ World Cup thứ ba trong sự nghiệp.
Theo lịch thi đấu, đội tuyển Thụy Sĩ sẽ bắt đầu chiến dịch vòng bảng World Cup 2026 vào ngày 14.6 gặp Qatar. Sau đó, họ gặp Bosnia & Herzegovina vào ngày 19.6 và hạ màn vòng bảng với màn đối đầu Canada vào ngày 25.6.
Chiều 31-3, HLV Kim Sang Sik đã công bố đội hình xuất phát của đội tuyển Việt Nam gặp Malaysia ở lượt trận cuối bảng F vòng loại cuối Asian Cup 2027, diễn ra lúc 19h trên sân Thiên Trường (Nam Định).
So với trận giao hữu thắng Bangladesh 3-0 mới đây, HLV Kim Sang Sik Sik đã có 5 sự thay đổi ở đội hình xuất phát. Tiền đạo nhập tịch Nguyễn Xuân Son đá chính ngay từ đầu thay Phạm Tuấn Hải.
Như vậy, Xuân Son và Hoàng Hên sẽ có dịp "song tấu" cùng nhau trên mặt sân quen thuộc Thiên Trường khi còn thi đấu chung ở CLB Nam Định.
Không chỉ có Xuân Son, Hoàng Hên, Hai Long, sức mạnh tấn công của đội tuyển Việt Nam còn đến từ bộ đôi tiền vệ trung tâm Hoàng Đức - Quang Hải. HLV Kim Sang Sik đã tung đội hình siêu tấn công cho đội tuyển Việt Nam nhằm ghi bàn ngay từ trong hiệp một với Malaysia.
Bốn thay đổi ở đội hình chính còn lại đều nằm ở hàng thủ. Thủ môn Nguyễn Filip thay Đặng Văn Lâm. Hậu vệ trái Cao Pendant Quang Vinh thay Nguyễn Văn Vĩ, trung vệ lệch trái Đoàn Văn Hậu thay Ngọc Bảo và trung vệ Bùi Hoàng Việt Anh thay Xuân Mạnh.
Đội tuyển Việt Nam đã sớm giành vé vào vòng chung kết sau khi Malaysia bị xử thua 0-3 ở trận lượt đi (dù thắng 4-0) vì gian lận trong sử dụng cầu thủ nhập tịch. Tuy nhiên, trận đấu này vẫn mang ý nghĩa danh dự với cả đội tuyển Việt Nam lẫn Malaysia.
Ít ai có thể ngờ nhà vô địch thế giới bốn lần lại vắng mặt ba kỳ World Cup liên tiếp.
Cái kết nghiệt ngã tại Zenica vào rạng sáng 1-4 của tuyển Ý không phải sự lụi tàn trong thoáng chốc. Bosnia và Herzegovina không thắng bằng sự áp đảo về kỹ thuật hay tầm vóc, mà tuyển Ý đã tự thua trong một hành trình đầy rẫy sai lầm và sự bạc nhược.
Trước khi phải bước vào loạt play-off sinh tử, tuyển Ý đã có một chiến dịch vòng loại đáng thất vọng khi kém đội dẫn đầu bảng Na Uy tới 6 điểm. Việc phải đi con đường "vé vớt" đầy rủi ro vốn đã là dấu hiệu cho sự bất ổn.
Trong trận chung kết play-off, mọi thứ dường như đã nằm trong tầm tay của đoàn quân HLV Gennaro Gattuso khi Moise Kean mở tỉ số sớm. Tuy nhiên, bản lĩnh của một "ông lớn" từng biết cách kết liễu đối thủ đã biến mất. Chiếc thẻ đỏ tai hại của Alessandro Bastoni ở cuối hiệp một chính là biểu tượng cho sự nôn nóng và thiếu kiểm soát của người Ý hiện tại.
Khi trận đấu kéo vào loạt luân lưu 11m, nơi họ từng lên ngôi vương tại Euro 2020, sự tự tin đã không còn. Những cú sút hỏng ăn của Pio Esposito và Bryan Cristante cho thấy sự thất bại của thế hệ. Nhưng liệu có thể đổ lỗi cho mặt cỏ tệ hại ở Zenica hay độ ẩm 97% như những lời bào chữa? Câu trả lời là không. Một đội tuyển tầm cỡ như Ý không nên để số phận của mình bị định đoạt bởi thời tiết hay những lá thăm may rủi của UEFA Nations League.
Sự sa sút này là một quá trình kéo dài. Sau chức vô địch Euro 2020 - thứ mà giờ đây người ta gọi là "một ảo ảnh rực rỡ", tuyển Ý đã không còn là chính mình. Họ lạc lối trong việc định hình phong cách khi từ bỏ lối chơi phòng ngự Catenaccio truyền thống nhưng lại chưa đủ sắc sảo để vận hành một hệ thống tấn công áp đặt.
Sự thay đổi liên tục trên băng ghế huấn luyện - từ Roberto Mancini sang Luciano Spalletti rồi đến Gattuso - khiến tuyển Ý như một con tàu mất phương hướng. Người Ý thất bại vì họ không còn biết mình là ai trên bản đồ bóng đá thế giới.
Câu hỏi nhức nhối này đang bủa vây bóng đá Ý. "Tuyển Ý đã trở thành trò cười của thế giới" - huyền thoại Alessandro Del Piero đã thốt lên như vậy. Một nền bóng đá từng sản sinh ra những Maldini, Baggio, Pirlo giờ đây lại không thể tìm thấy một trung phong đẳng cấp hay một thủ lĩnh tinh thần đủ tầm để vực dậy đồng đội trong cơn bĩ cực. Gốc rễ của cuộc khủng hoảng nằm ở cấu trúc của toàn bộ nền bóng đá Ý
Serie A, giải đấu từng là "World Cup thu nhỏ", giờ đây đang tụt hậu xa so với Premier League hay Laliga về cả tài chính lẫn tầm nhìn. Các CLB tại Ý vì áp lực thành tích ngắn hạn đã chọn cách mua sắm các ngoại binh giá rẻ hoặc tin dùng những cựu binh già nua. Việc không trao cơ hội cho các tài năng trẻ từ học viện đã ngăn cản sự phát triển của thế hệ kế cận. Nó khiến các nội binh Ý thiếu đi kinh nghiệm thực chiến ở những đấu trường đỉnh cao.
Bên cạnh đó là sự thua thiệt về kinh tế. Việc các CLB không sở hữu SVĐ riêng khiến nguồn thu bị hạn chế dẫn đến việc thiếu hụt ngân sách đầu tư cho đào tạo trẻ và cơ sở hạ tầng. Khi các tài năng trẻ hiếm hoi của Ý như Barella hay Bastoni phải gồng gánh một hệ thống cũ kỹ, họ dễ dàng bị kiệt sức hoặc mất phương hướng trước những nền bóng đá đang chuyển mình mạnh mẽ ở châu Âu.
Tương lai của bóng đá Ý sẽ đi về đâu nếu họ vẫn tiếp tục bám víu vào những hào quang quá khứ? Nếu LĐBĐ Ý (FIGC) không thực hiện một cuộc cách mạng triệt để, bắt đầu từ việc thay đổi quy định về cầu thủ nội địa tại Serie A đến thống nhất triết lý huấn luyện ở mọi cấp độ trẻ, thì nỗi đau vắng mặt tại World Cup sẽ không dừng lại.
Bóng đá Ý cần phải có làn sóng phục hưng thực sự, chứ không phải những lời hứa suông. Họ cần tìm lại bản sắc của mình. Đó là sự lì lợm, tính kỷ luật và bản lĩnh thép trong những thời khắc sinh tử.
12 năm, và giờ là 16 năm, đứng ngoài World Cup là một nỗi đau quá lớn đối với niềm tự hào của người hâm mộ Ý. Khi sắc thiên thanh đã nhạt nhòa đến mức gần như vô hình trên bản đồ bóng đá thế giới, đó là lúc phải chấp nhận đập đi xây lại từ đầu. Nếu không, họ sẽ mãi chỉ còn là một hoài niệm đẹp trong những thước phim cũ của lịch sử bóng đá.