Sau khi Tổ chức Miss World công bố cuộc thi Hoa hậu Thế giới Miss World lần thứ 73 năm 2026 diễn ra tại Việt Nam, các diễn đàn sắc đẹp quốc tế đưa ra dự đoán chung cuộc.
Chuyên trang sắc đẹp Magnarubi dự đoán top 5 gồm các người đẹp đến từ Hungary, Brazil, Malaysia, Argentina, Botswana. Trong đó Magnarubi dự đoán người đẹp Hungary đăng quang Hoa hậu Thế giới.
Hoa hậu Lê Nguyễn Bảo Ngọc, đại diện Việt Nam dự thi Miss World 2026, đứng vị trí thứ 12 trong bảng dự đoán này.
Còn chuyên trang sắc đẹp Beauty Pageants dự đoán người đẹp Brazil sẽ giành vương miện Miss World 2026. Top 5 trong bảng dự đoán này gồm: người đẹp đến từ Brazil, Nam Phi, Hungary, Ấn Độ và Dominica. Đại diện của Việt Nam đứng thứ 10 trong bảng dự đoán này.
Hoa hậu Thế giới tổ chức lần đầu năm 1951. Năm 2026 đánh dấu cột mốc 75 năm của cuộc thi này, là lần thứ 73 cuộc thi diễn ra.
Chủ tịch Tổ chức Miss World Julia Morley công bố cuộc thi năm nay sẽ diễn ra từ ngày 9-8 đến 5-9 tại Việt Nam. Dự kiến đêm chung kết ngày 5-9.
Cuộc thi này đề cao thông điệp sắc đẹp vì mục đích cao cả. Người đẹp đoạt vương miện thường tham gia nhiều hoạt động từ thiện, nhân đạo vì lợi ích cộng đồng, xã hội. Đương kim hoa hậu là Opal Suchata đến từ Thái Lan.

Nếu chỉ nhìn từ bên ngoài, người ta sẽ nghĩ tôi là người đàn ông hạnh phúc. Tôi có một người vợ đẹp, 2 đứa con ngoan ngoãn. Công việc ổn định. Nhà cửa đầy đủ. Mỗi lần gặp bạn bè, tôi thường được họ khen là có “số hưởng”
Ngày mới cưới, vợ tôi là niềm tự hào của tôi. Đi đâu tôi cũng thích đưa cô ấy đi cùng. Cô ấy khéo léo và rất biết chăm lo, quan tâm gia đình. Bạn bè thường đùa rằng, tôi phải tu từ kiếp trước mới cưới được người vợ như vậy.
Những năm đầu tiên trôi qua khá êm đềm. Chúng tôi cùng nhau làm việc, tích góp tiền mua nhà rồi sinh con. Tôi từng nghĩ cuộc sống sẽ cứ thế tiếp diễn. Bình lặng, đơn giản và hạnh phúc như bao gia đình khác.
Nhưng có những thay đổi diễn ra rất chậm. Chậm đến mức người trong cuộc không nhận ra. Cho đến một ngày nhìn lại, tôi mới thấy mình đã sống trong áp lực suốt nhiều năm mà không biết từ lúc nào.
Ban đầu chỉ là vài câu hỏi bình thường: Anh đang ở đâu? Hôm nay về lúc mấy giờ? Đi cùng những ai? Tôi nghĩ đó là sự quan tâm của người vợ dành cho chồng nên luôn vui vẻ trả lời.
Rồi những câu hỏi ấy xuất hiện ngày càng nhiều hơn. Tôi đi ăn trưa với khách hàng phải báo cáo. Tôi họp về muộn cũng phải báo cáo. Tôi ghé cửa hàng mua đồ cũng phải nói rõ lý do. Chỉ cần quên trả lời tin nhắn khoảng 15 phút là điện thoại bắt đầu đổ chuông liên tục.
Có lần tôi đang tham gia cuộc họp quan trọng với đối tác. Khi bước ra ngoài, tôi thấy hơn 20 cuộc gọi nhỡ từ vợ. Tim tôi đập mạnh vì nghĩ gia đình có chuyện lớn. Nhưng lý do chỉ là cô ấy muốn biết vì sao tôi chưa xem tin nhắn cô ấy gửi.
Từ ngày đó, tôi bắt đầu sợ điện thoại. Mỗi lần điện thoại rung là lòng tôi bất an. Tôi không biết mình sắp nhận được câu hỏi bình thường hay một cuộc chất vấn.
Tôi nhớ có lần công ty tổ chức tiệc cuối năm. Tất cả nhân viên đứng lại chụp ảnh tập thể. Trong ảnh, tôi đứng giữa hai đồng nghiệp nữ trẻ tuổi. Chỉ một bức ảnh đơn giản như vậy mà tối hôm đó nhà tôi xảy ra trận cãi vã lớn nhất kể từ ngày cưới.
Vợ tôi phóng to từng khuôn mặt trong ảnh. Cô ấy hỏi vì sao người này đứng cạnh tôi. Vì sao người kia lại nhìn về phía tôi. Tôi ngồi lặng người. Tôi không hiểu tại sao những điều hoàn toàn bình thường lại có thể trở thành bằng chứng đáng ngờ.
Có lần đến nhà bố mẹ vợ ăn cơm, một người họ hàng cười cợt bảo đàn ông làm ra tiền thường dễ thay lòng đổi dạ. Cả bàn ăn đều cười. Chỉ có tôi biết câu nói ấy không phải chuyện đùa vô hại.
Điều vô lý nhất là tôi chưa từng phản bội vợ nhưng tôi lại phải sống như người luôn có lỗi, mỗi ngày đều phải giải thích, mỗi ngày đều phải chứng minh sự trong sạch của mình. Cuộc sống dần trở nên ngột ngạt.
Rồi chuyện khiến tôi suy sụp nhất cũng xảy ra. Một đồng nghiệp nữ gọi cho tôi trong nước mắt. Gia đình cô ấy đang lục đục vì có người nhắn tin nặc danh cho chồng cô ấy, nói rằng cô ấy có quan hệ tình cảm với tôi.
Sau nhiều ngày tìm hiểu, sự thật được làm rõ. Người gửi những tin nhắn ấy lại chính là vợ tôi. Khoảnh khắc biết được điều đó, tôi cảm giác như có thứ gì đó trong lòng mình vỡ vụn. Tôi không còn nhận ra người phụ nữ mình từng yêu nữa.
Tối hôm đó, tôi ngồi ngoài ban công đến gần sáng. Thành phố vẫn sáng đèn. Xe cộ vẫn qua lại. Nhưng trong lòng tôi chỉ còn sự mệt mỏi. Lần đầu tiên trong đời, tôi nghĩ đến chuyện ly hôn.
Khi tôi nhắc đến 2 chữ ly hôn, vợ tôi bật khóc. Nhưng sau những giọt nước mắt ấy, cô ấy vẫn khẳng định mình không sai. Cô ấy nói người vợ nào cũng phải cảnh giác. Cô ấy nói nếu tôi thật sự trong sạch thì không có gì phải khó chịu trước những sự kiểm soát đó.
Những ngày sau, mọi chuyện không hề khá hơn. Điện thoại của tôi vẫn bị kiểm tra. Những cuộc gọi vẫn bị truy hỏi. Những đồng nghiệp nữ vẫn bị nhìn bằng ánh mắt nghi ngờ. Dường như trong suy nghĩ của cô ấy, cả thế giới đều có thể trở thành mối đe dọa đối với cuộc hôn nhân của chúng tôi.
Điều khiến tôi đau lòng nhất là 2 đứa con. Chúng bắt đầu nhận ra những trận cãi vã ngày càng nhiều. Đứa lớn có lần hỏi tôi vì sao mẹ luôn nghĩ bố làm điều xấu. Tôi đứng lặng rất lâu mà không biết phải trả lời thế nào? Một đứa trẻ không nên lớn lên trong bầu không khí như vậy.
Đến hôm nay, tôi vẫn đứng giữa ngã ba đường. Tôi không có người phụ nữ khác. Tôi cũng chưa từng phản bội vợ. Nhưng tôi mệt mỏi vì phải sống như một bị can đang cố chứng minh mình vô tội.
Theo các bạn, tôi nên tiếp tục chịu đựng vì các con hay nên chấm dứt cuộc hôn nhân này trước khi sự nghi ngờ phá hủy hết những điều tốt đẹp còn sót lại?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Thanh Nhàn hụt pen, PVF-CAND lỡ chiến thắng trước Becamex TP.HCM

Tối 4-4, CLB PVF-CAND tiếp đón Becamex TP.HCM trên sân nhà (Hưng Yên) thuộc vòng 17 LPBank V-League 2025 - 2026.
Với nền tảng đội hình được đánh giá cao hơn, Becamex TP.HCM dưới sự dẫn dắt của HLV trưởng Ueno Nobuhiro là đội lấn lướt hơn trong thời gian đầu trận. Họ tạo ra 2 cơ hội nguy hiểm về phía khung thành đội chủ nhà trong 20 phút đầu.
PVF-CAND chọn cách chơi phòng ngự phản công, đã được hưởng quả phạt đền ở phút 23, tuy nhiên tiền đạo Nguyễn Thanh Nhàn lại sút không tốt, bị thủ môn Becamex TP.HCM cản phá.
Phút 40, Becamex TP.HCM có bàn mở tỉ số do công của Mạc Hồng Quân. Tiền vệ Việt kiều băng lên nhận bóng từ đường chuyền dài của Võ Hoàng Minh Khoa, tung cú đánh đầu 1 chạm đưa bóng đi theo quỹ đạo rất khó.
PVF-CAND lấy lại thế trận, tăng cường áp lực lên khung thành Becamex TP.HCM trong hiệp hai. Nỗ lực tấn công của họ được đền đáp bằng bàn gỡ hòa 1-1 phút 64 của Thanh Nhàn. Sau nhiều cơ hội bỏ lỡ trước đó, cựu tiền đạo U23 Việt Nam giành huy chương đồng U23 châu Á 2026 đã lập công.
Phút 89, ngoại binh Sam Bruce của Becamex TP.HCM nhận thẻ đỏ rời sân. PVF-CAND không thể tận dụng lợi thế hơn người để giải quyết trận đấu trong thời gian bù giờ.
Chung cuộc, 1-1 là tỉ số cuối của trận đấu. PVF-CAND đã ngắt được chuỗi 3 trận toàn thua, nhưng cũng chưa có chiến thắng dưới thời tân HLV Trần Tiến Đại. Đội bóng này vẫn đứng cuối bảng xếp hạng V-League 2025 - 2026.
Tình Yêu Giới Tính
Chồng tôi có "quỹ đen" 1 tỷ đồng, sống thoải mái như người độc thân

Tôi kết hôn tròn 10 năm và có 2 đứa con đáng yêu. Nhiều người nhìn vào vẫn nghĩ gia đình tôi khá ổn: Nhà cửa có sẵn, vợ chồng công việc ổn định, con cái ngoan ngoãn, gia đình chồng tử tế và quan tâm con cháu. Nhưng chỉ người trong cuộc như tôi mới hiểu, cuộc hôn nhân ấy đã nguội lạnh thế nào. Tôi như đang kiệt sức từng ngày.
Tôi lấy chồng khi còn khá trẻ. Ngay từ đầu, thu nhập của tôi đã tốt hơn của chồng. Có lẽ cũng vì vậy mà anh dần mặc nhiên cho rằng, kinh tế gia đình là trách nhiệm của vợ.
Anh thường nói rằng, anh đã có sẵn một căn nhà trước khi cưới, đó đã là sự đóng góp rất lớn cho cuộc hôn nhân này rồi, còn những chi phí sinh hoạt, nuôi dạy con cái, học hành, thuốc men, du lịch hay những khoản phát sinh khác, tôi lo được thì cứ lo. Tiền anh kiếm được sẽ để dành cho những việc lớn.
Ban đầu tôi cũng nghĩ, mình đi làm cốt để vun vén cho gia đình nên đồng ý với phương án của anh. Còn việc lớn mà anh nói có lẽ là vì tương lai của cả gia đình.
Suốt 10 năm chung sống, chồng tôi chưa từng đưa cho vợ một đồng lương nào. Tôi cũng không biết chính xác thu nhập hàng tháng của anh là bao nhiêu, thưởng thế nào, chi tiêu ra sao.
Thi thoảng, anh có mua một số món đồ lặt vặt trong nhà, lâu lâu mới chi trả tiền ăn nhà hàng nếu gia đình ra ngoài đổi bữa. Ngoài ra, suốt 10 năm ấy, chỉ có một lần, anh góp khoản tiền lớn, là 50% số tiền mua ô tô. Số tiền mua xe còn thiếu, cũng là trích từ khoản tiết kiệm của tôi.
Đôi khi tôi hỏi anh dự định dùng tiền tiết kiệm vào việc gì, được bao nhiêu thì anh nói chưa có tính toán gì.
Gần đây, tôi phát hiện ra một sự thật bất ngờ. Vì thường xuyên gửi con qua nhà bố mẹ chồng dịp hè, nên tôi cũng nghe được nhiều chuyện từ bố mẹ chồng mỗi lần đến đón con.
Một lần, đang đứng ngoài cửa, tôi vô tình nghe được chuyện mẹ kể với bố chồng rằng, số tiền tiết kiệm mà chồng gửi mẹ giữ riêng đã hơn 1 tỷ đồng. Bà tiếc nuối anh không trích ra mua vàng khi giá vàng đang chững…
Hóa ra, bấy lâu nay, chồng tôi gửi tiền lương cho mẹ đẻ giữ, làm khoản tiết kiệm riêng. Không hiểu vì sao, chúng tôi vẫn sống chung, mà chồng lại giữ khoản tiền riêng cho mình?
Ngẫm lại tôi nhận ra, vấn đề không chỉ nằm ở chuyện tiền bạc, mà còn ở thái độ. Chồng không chỉ không chia sẻ tài chính mà còn gần như đứng ngoài mọi áp lực của cuộc sống gia đình. Tiền học của con, tiền sinh hoạt, những kế hoạch tương lai… người tính toán, lo lắng và xoay xở luôn là tôi.
Còn anh vẫn sống như một người độc thân, tan làm là đi chơi thể thao, gặp gỡ bạn bè, nhậu nhẹt. Có những lần anh đi đến 2-3h sáng mới về nhà. Chuyện đó chỉ xảy ra vài tháng một lần, nhưng lần nào tôi cũng thức trắng. Anh dường như chỉ luôn nghĩ đến thú vui của mình và dần quên đi những điều vợ quan tâm.
Đặc biệt, anh giữ kín mật khẩu điện thoại. Điện thoại của anh luôn là một thế giới riêng mà tôi không được phép tiếp cận.
Tôi không biết điều đó có đồng nghĩa với việc anh có điều gì cần che giấu hay không. Khoảng cách giữa chúng tôi ngày một lớn, nhất là một vài năm gần, khi "chuyện ấy" ngày một thưa thớt.
Chúng tôi vẫn sống chung một nhà, vẫn cùng ăn cơm, cùng đưa đón con đi học, cùng tham gia những việc của gia đình nội ngoại, nhưng cảm giác như hai người cùng thuê chung một mái nhà hơn là một đôi vợ chồng.
Tôi từng chán nản nghĩ đến việc ly hôn. Một mình tôi có thể nuôi được 2 con. Nhưng nhìn các con quấn quýt bên bố, tôi không đành lòng.
Anh có thể không phải một người chồng tốt theo mong muốn của tôi, nhưng lại là một người bố tốt với các con. Anh vẫn đưa đón con đi học, chơi với con, quan tâm đến việc học hành của các con. Hai đứa nhỏ cũng rất yêu quý bố.
Có người khuyên tôi rằng, đàn ông như chồng tôi ngoài kia không hiếm. Tôi cũng không còn trẻ, thôi thì sống vì con cái, miễn anh không ngoại tình, không bỏ bê con cái là được.
Nhưng tôi lại thấy thương chính mình. Tôi tự hỏi liệu mình có thể sống thêm 10 năm, 15 năm hay 20 năm nữa trong một cuộc hôn nhân mà bản thân luôn cảm thấy cô đơn?
Tin Gốc: Dân Trí

