Đội tuyển Iran sẽ trở thành trường hợp đặc biệt nhất tại World Cup 2026 khi phải đóng quân tại Mexico, dù toàn bộ các trận đấu vòng bảng của họ đều diễn ra trên đất Mỹ. Theo Reuters, chính quyền Mỹ không chấp nhận để đội tuyển Iran lưu trú dài ngày trong thời gian diễn ra World Cup 2026. Vì thế, FIFA đã phải làm việc với phía Mexico để bố trí đại bản doanh mới cho đội bóng Tây Á tại thành phố Tijuana, sát biên giới Mỹ – Mexico.
Thông tin này được Tổng thống Mexico Claudia Sheinbaum xác nhận trong cuộc họp báo hôm 25.5. Bà cho biết FIFA đã chủ động liên hệ với chính phủ Mexico sau khi phía Mỹ không muốn tuyển Iran ở lại xuyên suốt giải đấu. “Chúng tôi không có lý do gì để từ chối họ”, bà Sheinbaum nhấn mạnh.
Theo kế hoạch mới, đội tuyển Iran sẽ ở tại Tijuana và chỉ di chuyển sang Mỹ vào ngày thi đấu, trước khi quay trở lại Mexico ngay sau trận đấu kết thúc. Điều này đồng nghĩa đại diện châu Á sẽ không có đại bản doanh cố định cũng như không được lưu trú qua đêm trên lãnh thổ Mỹ.
Tại vòng bảng World Cup 2026, Iran nằm ở bảng G và sẽ chơi cả 3 trận trên đất Mỹ. Họ gặp New Zealand và Bỉ tại Los Angeles lần lượt vào các ngày 15.6 và 21.6, trước khi chạm trán Ai Cập tại Seattle ngày 26.6.
Ban đầu, Liên đoàn Bóng đá Iran dự kiến đặt đại bản doanh tại bang Arizona (Mỹ). Tuy nhiên, kế hoạch này buộc phải thay đổi sau những căng thẳng chính trị leo thang giữa Mỹ và Iran trong thời gian qua. Reuters cho biết vấn đề visa, an ninh và các hạn chế nhập cảnh là những nguyên nhân chính dẫn đến quyết định của phía Mỹ.
Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Iran, ông Mehdi Taj, xác nhận FIFA đã chấp thuận việc chuyển địa điểm đóng quân sang Tijuana sau nhiều cuộc họp với ban tổ chức World Cup. Ông cho rằng phương án này giúp đội tuyển Iran tránh được các rắc rối liên quan đến thủ tục nhập cảnh, đồng thời tạo điều kiện thuận lợi hơn cho việc di chuyển bằng các chuyến bay thẳng từ Iran tới Mexico.
Đây được xem là tình huống chưa từng có trong lịch sử World Cup: một đội tuyển thi đấu toàn bộ vòng bảng tại Mỹ nhưng phải “ăn nhờ ở đậu” ở quốc gia láng giềng để tránh các rào cản chính trị và an ninh.
Với việc không được lưu trí trên đất Mỹ, đội tuyển Iran còn đối mặt lịch trình di chuyển cực kỳ vất vả tại World Cup 2026. Theo Reuters, đại diện châu Á sẽ đặt căn cứ tại thành phố Tijuana (Mexico), sát biên giới Mỹ. Trong khi đó, cả 3 trận vòng bảng của họ đều diễn ra trên đất Mỹ, gồm 2 trận tại Los Angeles và 1 trận tại Seattle. Quãng đường từ Tijuana đến Los Angeles dài khoảng 230 – 250 km, tương đương gần 3 giờ di chuyển đường bộ cho mỗi lượt. Nếu tính khứ hồi, Iran phải di chuyển khoảng 500 km cho mỗi trận đấu tại Los Angeles.
Hành trình từ Tijuana đến Seattle còn lên tới hơn 2.000 km đường hàng không, tức khoảng 4.000 km cả đi lẫn về. Tổng cộng, chỉ riêng vòng bảng, đội tuyển Iran có thể phải di chuyển hơn 5.000 km, chưa kể việc liên tục làm thủ tục xuất nhập cảnh giữa Mỹ và Mexico rồi quay về Tijuana ngay sau trận đấu. Đây được xem là bất lợi rất lớn về mặt hồi phục thể lực và chuẩn bị chiến thuật so với các đội tuyển khác có đại bản doanh cố định ngay tại nước chủ nhà.
CLB Đà Nẵng và PVF-CAND đang cho thấy sự đối lập rõ rệt về lực lượng. Nếu PVF-CAND mang dáng dấp của một tập thể trẻ trung, giàu tiềm năng và giàu năng lượng, thì CLB Đà Nẵng lại đặt niềm tin vào kinh nghiệm trận mạc của những cầu thủ từng nhiều năm chinh chiến ở V-League.
Theo thống kê từ VPF, độ tuổi trung bình của Đà Nẵng là 27,1 tuổi, trong khi PVF-CAND chỉ là 23,8 tuổi. Khoảng cách hơn 3 tuổi không đơn thuần là sự chênh lệch về tuổi đời, mà phản ánh khác biệt lớn về trải nghiệm thi đấu đỉnh cao. Ở những trận cầu bình thường, sức trẻ có thể mang đến lợi thế về tốc độ, khả năng pressing và cường độ vận động. Nhưng trong cuộc chiến trụ hạng, nơi áp lực tâm lý luôn hiện hữu, kinh nghiệm thường trở thành yếu tố mang tính quyết định.
CLB PVF-CAND sở hữu nhiều cầu thủ trẻ chất lượng như Nguyễn Xuân Bắc, Nguyễn Thanh Nhàn, Phạm Lý Đức, Võ Anh Quân. Đây đều là những gương mặt đóng góp rất nhiều vào thành công hơn 1 năm qua của đội U.23 Việt Nam. Ngoài ra, một số gương mặt khác như Nguyễn Bảo Long, Thái Bá Đạt... cũng thường xuyên góp mặt ở các đội tuyển trẻ Việt Nam.
Tuy nhiên, phần lớn các cầu thủ này mùa trước chủ yếu thi đấu ở giải hạng nhất. Họ có thể giàu kinh nghiệm ở cấp độ trẻ, nhưng sức ép của cuộc chiến sinh tồn tại V-League là điều hoàn toàn khác biệt. Chỉ một sai lầm nhỏ, một khoảnh khắc mất tập trung hay một pha xử lý thiếu bản lĩnh cũng có thể khiến cả mùa giải sụp đổ.
Đó là điều mà các đội bóng trẻ thường phải trả giá trong giai đoạn quyết định của mùa giải. Sự non nớt đôi khi không nằm ở chuyên môn, mà ở khả năng giữ sự tỉnh táo khi áp lực bị đẩy lên cao nhất. Cũng vì điều này, PVF-CAND đã chiêu mộ thêm một số gương mặt kỳ cựu như Đỗ Văn Thuận, Nguyễn Huy Hùng để khỏa lấp phần nào khoảng trống kinh nghiệm.
Ngược lại, CLB Đà Nẵng đang sở hữu thứ "vũ khí" mà PVF-CAND khó sánh bằng: những cầu thủ đã được tôi luyện qua nhiều mùa V-League khốc liệt. Nguyễn Phi Hoàng, Nguyễn Đức Anh hay Phạm Đình Duy, Lương Duy Cương... đều đã "thử lửa" V-League trong nhiều mùa giải. Bản lĩnh của những cầu thủ này cũng từng được kiểm chứng ở trận play-off tranh vé dự V-League 2025-2026 với Trường Tươi Đồng Nai.
Giờ đây, bề dày kinh nghiệm của CLB Đà Nẵng còn được "bồi đắp" thêm bởi Quế Ngọc Hải. Trung vệ người Nghệ An không còn ở giai đoạn đỉnh cao phong độ, nhưng giá trị lớn nhất của anh nằm ở bản lĩnh và kinh nghiệm. Một cầu thủ từng nhiều năm làm thủ quân đội tuyển Việt Nam hiểu rất rõ cách vực dậy tinh thần toàn đội trong thời điểm khó khăn.
Ở những trận cầu căng thẳng, sự hiện diện của Quế Ngọc Hải không chỉ giúp Đà Nẵng cải thiện chất lượng phòng ngự, mà còn mang đến sự ổn định về mặt tâm lý cho các đồng đội trẻ hơn. Khả năng chỉ huy hàng thủ, điều tiết nhịp độ trận đấu và duy trì sự tỉnh táo của trung vệ này có thể trở thành yếu tố quyết định. Đồng thời, anh còn mang đến những phương án triển khai tấn công sắc sảo. Bên cạnh đó, cầu thủ nhập tịch Đỗ Phi Long cũng là mẫu trung vệ giàu trải nghiệm mà Đà Nẵng rất cần trong cuộc đua trụ hạng.
Thời điểm này, PVF-CAND vẫn đang chiếm lợi thế khi hơn CLB Đà Nẵng 1 điểm. Vì thế, đội bóng sông Hàn cần phải biết "tận dụng" giá trị kinh nghiệm để tạo ra bước ngoặt trong cuộc đua trụ hạng.
Theo hồ sơ được Sở thuế Mỹ (IRS) nộp tại Las Vegas tháng 3/2026, Mayweather đang bị chính phủ đặt quyền đòi nợ lên tài sản cá nhân (tax lien), liên quan các khoản thuế chưa thanh toán trong năm 2018 và 2023. Đại diện pháp lý của cựu võ sĩ từ chối bình luận.
Với "tax lien", chính phủ Mỹ có thể yêu cầu ưu tiên thanh toán từ tài sản của Mayweather, đồng thời hạn chế khả năng chuyển nhượng, mua bán. Nếu khoản nợ tiếp tục kéo dài, biện pháp này có thể thành tịch biên tài sản.
Đây không phải lần đầu Mayweather vướng rắc rối với cơ quan thuế. Trước đó, ông từng bị áp "lien" 22,5 triệu USD năm 2015 và 7,2 triệu USD năm 2010. Dù các khoản nợ cũ đã được xử lý theo thời gian, việc liên tục bị truy thu cho thấy vấn đề lặp lại trong quản lý thuế của võ sĩ sinh năm 1977.
Theo truyền thông Mỹ, tình hình tài chính của Mayweather không còn ổn định như trước, dù ông từng kiếm khoảng 1,1 tỷ đến 1,4 tỷ USD trong sự nghiệp. Ngoài khoản nợ thuế, tay đấm bất bại còn đối mặt nguy cơ mất một số bất động sản do chậm thanh toán nghĩa vụ tài chính, cũng như các vụ kiện liên quan đến hóa đơn chưa trả cho hàng xa xỉ như đồng hồ và trang sức. Mayweather cũng bị Logan Paul cáo buộc chưa thanh toán khoảng 1,5 triệu USD từ trận đấu biểu diễn năm 2021.
Ở chiều ngược lại, Mayweather vẫn khẳng định vị thế tài chính thông qua các thương vụ đầu tư và tuyên bố sở hữu khối tài sản lớn. Năm ngoái, ông đăng video cho biết đã mua 62 tòa nhà với hơn 1.000 căn hộ tại khu Manhattan, New York, với tổng giá trị khoảng 402 triệu USD. Võ sĩ này nói các bất động sản sẽ mang lại nguồn thu cho thuê hàng triệu USD mỗi tháng, dù những con số này chưa được kiểm chứng.
Những động thái gần đây của Mayweather phần nào phản ánh nhu cầu tạo dòng tiền. Tháng 2/2026, ông kiện đối tác truyền hình cũ Showtime, đòi bồi thường 340 triệu USD với cáo buộc chiếm dụng doanh thu từ một hợp đồng phát sóng năm 2013. Phía Showtime phủ nhận các cáo buộc này.
Không lâu sau, Mayweather tuyên bố trở lại thi đấu chuyên nghiệp sau gần 9 năm giải nghệ. Ông dự kiến tái đấu Manny Pacquiao vào tháng 9/2026 tại Las Vegas, dù thông tin về tính chất trận đấu vẫn chưa thống nhất giữa hai bên. Trước đó, Mayweather cũng lên lịch các trận biểu diễn với Mike Tyson và võ sĩ kickboxing Mike Zambidis tại châu Phi và châu Âu. Mỗi lần thượng đài của ông thường mang lại hàng chục, thậm chí hàng trăm triệu USD từ bán vé và bản quyền truyền hình.
Tuy nhiên, áp lực tài chính không chỉ đến từ thu nhập, mà còn từ cấu trúc chi tiêu và đầu tư. Mayweather nổi tiếng với lối sống xa hoa, sở hữu máy bay riêng, nhiều siêu xe và bất động sản cao cấp. Một số tài sản được cho là đã được bán trong thời gian gần đây, bao gồm máy bay Air Mayweather và các bất động sản tại Beverly Hills và Miami.
Ngay từ những phút đầu trận chung kết, U.17 Việt Nam đã nhập cuộc đầy chủ động và nhanh chóng kiểm soát thế trận. Chỉ mất 11 phút, sức ép liên tục được cụ thể hóa bằng bàn thắng mở tỷ số của Quý Vương sau một tình huống phối hợp phạt góc. Cú dứt điểm quyết đoán của tiền vệ này đưa bóng xuyên qua hàng loạt cầu thủ trước khi nằm gọn trong lưới, mở ra thế trận thuận lợi cho đội bóng trẻ Việt Nam.
Sau khi có bàn dẫn, U.17 Việt Nam không vội vàng mà chủ động giảm nhịp độ, kiểm soát bóng chắc chắn. Tuy nhiên, đúng vào thời điểm cuối hiệp 1, đội bóng của HLV Roland bất ngờ tăng tốc. Phút 45+4, Văn Dương tận dụng cơ hội trong góc hẹp để nhân đôi cách biệt, khép lại hiệp đấu đầu tiên với lợi thế lớn.
Báo chí Malaysia như Berita Harian thừa nhận đội nhà gần như bị cuốn theo lối chơi của U.17 Việt Nam. Tờ này mô tả: “Thế trận hiệp 1 là “một chiều”, khi các cầu thủ U.17 Malaysia phải căng mình chống đỡ trước sức ép liên tục từ đối thủ. Khoảng cách U.17 Việt Nam tạo ra là quá lớn và rõ ràng U.17 Malaysia không có phương án nào để san lấp”.
Sang hiệp 2, mọi hy vọng lật ngược tình thế của U.17 Malaysia nhanh chóng bị dập tắt. Phút 54, Trí Dũng thoát xuống rồi căng ngang để Văn Dương hoàn tất cú đúp. Dù trọng tài ban đầu căng cờ việt vị, VAR đã can thiệp và công nhận bàn thắng, ấn định tỷ số 3-0 cho U.17 Việt Nam.
Trang thể thao Makanbola dùng cụm từ “dập tắt giấc mơ vô địch” để nói về thất bại của U.17 Malaysia. Theo đánh giá của trang này, đội bóng trẻ Malaysia gần như chịu trận, không có nhiều cơ hội khi phải đối đầu với một tập thể U.17 Việt Nam chơi kỷ luật, tốc độ và hiệu quả vượt trội.
Makanbola bình luận: “U.17 Việt Nam quá mạnh so với U.17 Malaysia. Trận chung kết diễn ra trong thế trận mà U.17 Malaysia luôn ở thế bám đuổi và các cầu thủ trẻ chúng ta không thể chơi bóng, cố gắng trong vô vọng”.
Trong khi đó, Harian Metro cũng có chung quan điểm khi nhấn mạnh U.17 Việt Nam đã “gia tăng sức ép liên tục” và không cho U.17 Malaysia bất kỳ khoảng trống nào để triển khai lối chơi. Tờ báo này nhắc lại việc Malaysia từng thua 0-4 trước chính U.17 Việt Nam ở vòng bảng, và trận chung kết chỉ là sự lặp lại của kịch bản chênh lệch đó.
Harian Metro nhận xét: “U.17 Việt Nam không chỉ xứng đáng vô địch, mà còn thể hiện vị thế vượt trội tại khu vực. Chiến thắng này không chỉ mang về danh hiệu thứ 4 cho bóng đá trẻ Việt Nam, mà còn là lời khẳng định mạnh mẽ về sự tiến bộ của một thế hệ cầu thủ đầy tiềm năng”.
Trên Facebook, trang của hội CĐV Malaysia với hơn 2 triệu người theo dõi - Harimau Malaya cũng thẳng thắn thừa nhận đội nhà “bước vào trận chung kết với hy vọng mong manh”. Một số bình luận cho rằng việc lọt vào chung kết đã là thành công lớn, nhưng khi đối đầu U.17 Việt Nam – đội bóng được đánh giá vượt trội về mọi mặt – thì cơ hội gần như không tồn tại. Dù vậy, Harimau Malaya cũng dành sự động viên cho các cầu thủ trẻ Malaysia, xem đây là bước đệm cho tương lai.