Kết thúc chặng 2 sáng 4-4, tay đua Trần Tuấn Kiệt là người giành chiến thắng. Anh giúp cho đội Công An TP.HCM có chiến thắng chặng đầu tiên ngay khi vừa trở lại với Cúp truyền hình TP.HCM sau 16 năm.
Trước đó, Tuấn Kiệt cũng chiến thắng ở điểm nước rút thưởng dọc đường thứ nhất (sprint 1). Nhờ đó, cua rơ này cũng giành được áo xanh.
Trong khi đó, Tập đoàn Lộc Trời An Giang với chiến thuật bảo vệ đã giữ lại thành công áo vàng cho Sergei Kulikov. Cua rơ Nguyễn Văn Bình của TP.HCM Vinama chiếm được áo cam cho tay đua Việt Nam xuất sắc nhất từ tay Phạm Lê Xuân Lộc (Quân khu 7).
Áo trắng cho tay đua trẻ xuất sắc cũng đổi chủ, từ Tạ Tuấn Vũ (Quân khu 7) sang Lâm Gia Hào (Đồng Tháp 2).
Vào ngày 5-4, cuộc đua xe đạp toàn quốc Cúp truyền hình TP.HCM HTV – Tôn Đông Á – 2026 sẽ tiếp tục diễn ra chặng 3. Lần này, lộ trình sẽ là 25 vòng quanh Hồ Hoàn Kiếm, với tổng cự ly là 42,5 km, bắt đầu từ 8h30.
Trong đó vẫn có 2 điểm nước rút tính điểm thưởng, lần lượt tại vòng 8 và vòng 16.
Lộ trình cụ thể: xuất phát tại phía trước tượng đài Quyết tử – đi theo đường Đinh Tiên Hoàng – rẽ trái vào đường Lê Thái Tổ – rẽ trái vào đường Hàng Khay – rẽ trái về lại đường Đinh Tiên Hoàng – về đích tại phía trước tượng đài Quyết tử.
Ở cuộc đua áo vàng hiện tại, Sergei Kulikov chỉ đang hơn Nguyễn Văn Bình 2 giây, hơn Phạm Lê Xuân Lộc 4 giây. Do đó, cuộc cạnh tranh cho áo vàng ở chặng 3 được dự báo sẽ đầy kịch tính.
Tình Yêu Giới Tính
Tin tức thế giới 5-4: Iran đáp trả 'mở địa ngục'; Pháp chuẩn bị cho kinh tế chiến tranh, tăng vũ khí

Các quan chức quân đội Iran cảnh báo Mỹ và Israel rằng họ sẽ phải đối mặt với sự trừng phạt "địa ngục" nếu leo thang xung đột. Những bình luận này đưa ra sau khi Tổng thống Mỹ Donald Trump đe dọa sẽ giáng "toàn bộ địa ngục" xuống Iran nếu nước này không chấp nhận thỏa thuận mở cửa eo biển Hormuz trước ngày 6-4.
"Điều này nghĩa là cánh cửa địa ngục cũng sẽ mở ra với các người", Hãng tin AFP dẫn lời thiếu tướng Ali Abdollahi Aliabadi, Chỉ huy Bộ Tư lệnh Trung tâm Khatam al-Anbiya ở Tehran. Cơ quan này đóng vai trò là sở chỉ huy tác chiến của lực lượng vũ trang Iran.
"Đừng quên: nếu xung đột leo thang, toàn bộ khu vực sẽ trở thành địa ngục đối với các người. Ảo tưởng đánh bại Cộng hòa Hồi giáo Iran đã biến thành một đầm lầy sẽ nhấn chìm các người", người phát ngôn Ebrahim Zolfaghari của cơ quan này nói thêm.
Trong đơn kháng cáo nộp cuối tuần này, các luật sư của Cục Công viên quốc gia Mỹ (NPS) cho biết lệnh của thẩm phán liên bang về việc đình chỉ xây dựng công trình mới này đang "đe dọa gây ra những tổn hại nghiêm trọng đến an ninh quốc gia đối với Nhà Trắng, tổng thống và gia đình ông, cũng như các nhân viên của tổng thống".
"Thời gian là rất quan trọng!", các luật sư viết, trích dẫn dự án nhằm tạo ra một công trình "được gia cố mạnh mẽ", bao gồm các hầm trú bom, các công trình quân sự và một cơ sở y tế. Phòng khiêu vũ cũng là một phần trong kế hoạch của ông Trump nhằm nhanh chóng tái thiết Washington.
Đầu tuần này, thẩm phán Richard Leon ở Washington đã ra lệnh tạm dừng dự án xây dựng, trong đó bao gồm việc phá dỡ cánh phía đông của Nhà Trắng. Ông kết luận rằng trừ khi Quốc hội thông qua dự án, nhóm bảo tồn đang kiện để ngăn chặn dự án này nhiều khả năng sẽ thắng kiện vì "không có đạo luật nào trao cho tổng thống quyền hạn mà ông ấy tuyên bố".
Ngoài ra thẩm phán Leon cũng đề cập đến vấn đề an ninh quốc gia. Ông cho biết đã xem xét thông tin mà chính phủ cung cấp riêng cho ông và kết luận rằng việc tạm dừng xây dựng sẽ không gây nguy hại đến an ninh quốc gia. Phán quyết của ông không bao gồm bất kỳ công trình xây dựng nào cần thiết cho sự an toàn và an ninh của Nhà Trắng.
Tờ Politico dẫn dự thảo luật kế hoạch quân sự của Pháp chuẩn bị cho một "nền kinh tế chiến tranh".
Theo tài liệu dài 64 trang dự kiến được chính phủ trình bày vào tuần tới, các nhà hoạch định chính sách Pháp dự định tập trung vào việc mở rộng kho vũ khí hơn là lực lượng vũ trang, đồng thời rút ra bài học từ các cuộc xung đột ở Ukraine và Trung Đông, vốn đang làm cạn kiệt kho vũ khí của phương Tây.
Theo đó, Pháp sẽ tăng kho dự trữ các loại vũ khí tự hành như máy bay không người lái cảm tử lên 400%, bom dẫn đường AASM Hammer do Safran sản xuất tăng 240%, và tên lửa Aster và Mica tăng 30% vào năm 2030.
Các phi hành gia trên sứ mệnh Artemis đang chuẩn bị cho chuyến bay ngang qua Mặt trăng được mong đợi từ lâu vào ngày 5-4. "Tinh thần trên tàu rất cao", chỉ huy Reid Wiseman nói với trung tâm điều khiển nhiệm vụ ở Houston, Mỹ.
Dự kiến vào đêm 5-4 rạng sáng 6-4, khi các phi hành gia sẽ đi vào "vùng ảnh hưởng của Mặt trăng", khi đó lực hấp dẫn của Mặt trăng sẽ mạnh hơn lực hút của Trái đất.
Các phi hành gia sẽ nhìn thấy Mặt trăng từ một góc độc đáo hơn so với các sứ mệnh Apollo của những năm 1960 và 1970. Họ sẽ bay ở độ cao hơn 6.400km ở điểm tiếp cận gần nhất, điều này sẽ cho phép họ quan sát toàn bộ bề mặt tròn của Mặt trăng, bao gồm cả các khu vực gần cả hai cực.
Nếu mọi việc diễn ra suôn sẻ, các phi hành gia có thể lập kỷ lục bay xa Trái đất hơn bất kỳ người nào trước đây.
Ngày 4-4, các tỉnh trưởng của Chiang Mai, Lamphun và Phayao đã tuyên bố các khu vực cần hỗ trợ ứng phó thiên tai khẩn cấp, sau khi đánh giá mới cho thấy tình hình cháy rừng, khói mù và ô nhiễm PM2.5 trên các tỉnh phía bắc ngày càng trầm trọng.
Bộ Nội vụ Thái Lan cho biết mục đích của việc tuyên bố tình trạng khẩn cấp là tạo sự thống nhất hơn trong quản lý khủng hoảng và cho phép sử dụng quỹ ứng trước khẩn cấp để hỗ trợ thiên tai, cũng như các ngân sách liên quan khác.
Điều đó sẽ cho phép hành động nhanh hơn để khống chế thảm họa và cung cấp cứu trợ kịp thời cho những thiệt hại về người và tài sản.
Động thái mới nhất báo hiệu một phản ứng mạnh mẽ hơn ở cấp địa phương khi các tỉnh phía bắc của Thái Lan vẫn đang chịu áp lực nặng nề từ việc cháy rừng theo mùa, các điểm nóng cháy rừng và ô nhiễm bụi mịn nguy hiểm.
Tình Yêu Giới Tính
Mua ô tô trước chị chồng, tôi trở thành cái gai trong mắt nhà nội

Tôi 31 tuổi, đã lập gia đình và có 2 con. Làm kinh doanh online, có duyên buôn bán nên tôi kiếm tiền ổn định, thu nhập nhỉnh hơn chồng. Chồng tôi làm việc văn phòng, cách sống an phận, nên trong nhà tôi luôn là người xông xáo, quyết định các khoản chi tiêu, đầu tư lớn.
Sau gần 10 năm tính góp, vừa rồi cuối cùng tôi cũng tự mua được chiếc ô tô đầu tiên cho mình. Tôi cứ nghĩ đó sẽ là niềm vui lớn của cả gia đình. Có ô tô, vợ chồng tôi tiện đưa đón con đi học, cuối tuần về nhà nội cũng đỡ vất vả hơn (nhà bố mẹ chồng cách chỗ tôi ở khoảng 40km).
Nhưng không ngờ, từ ngày có xe, tôi lại trở thành người “có lỗi” trong mắt nhà chồng, chỉ vì... mua trước chị chồng.
Trước đây, mối quan hệ giữa tôi và chị chồng khá bình thường, thậm chí có lúc rất thân. Chị hơn tôi 5 tuổi, sống cùng chồng con ở cùng tỉnh với tôi. Từ ngày tôi về làm dâu, chị hay gọi điện hỏi han, lâu lâu còn nhắn tin rủ tôi mua mỹ phẩm, quần áo. Mỗi lần tôi về nội, chị đều kéo tôi vào bếp nói chuyện, hỏi công việc làm ăn thế nào.
Nhưng càng tiếp xúc lâu, tôi càng nhận ra chị là người rất sĩ diện và thích hơn thua ngầm.
Ví dụ như mỗi lần trong họ có ai khen tôi trẻ, mặc đẹp hay kiếm tiền giỏi, chị sẽ lập tức kể chuyện mình ngày xưa được theo đuổi ra sao, chồng chị chiều thế nào hoặc cố chuyển chủ đề sang chuyện khác. Nếu tôi mua món gì mới, vài hôm sau chị cũng sẽ tìm cách mua thứ tương tự, thậm chí còn cố chọn loại đắt tiền hơn.
Có lần tôi đổi điện thoại, chị hỏi giá rất kỹ. Một tuần sau, chị đăng Facebook chiếc điện thoại mới kèm dòng trạng thái kiểu: “Phụ nữ phải biết tự thưởng cho bản thân”. Những chuyện như vậy lặp đi lặp lại nhiều đến mức tôi hiểu chị là kiểu người không thích ai nổi bật hơn mình, nhất là trong gia đình.
Thực ra trước khi tôi mua xe, chị chồng cũng đã nhiều lần nói bóng gió chuyện muốn mua ô tô. Mỗi dịp tụ họp, chị hay kể chuyện đi xe máy nắng mưa vất vả, rồi nói chồng đang cố gắng để “năm nay có xe cho bằng người ta”. Tôi chỉ nghe vậy chứ không nói gì, cũng không nghĩ sâu xa.
Đến khi tôi mua xe thật và chia sẻ hình ảnh đi nhận xe lên mạng xã hội, mọi thứ bắt đầu thay đổi. Ngày tôi nhận xe, chị chồng không chúc mừng. Hôm tôi lái xe về nội, chị chỉ nhìn rồi buông đúng một câu: “Giờ người trẻ giỏi thật, mới đó mà đã hơn cả anh chị”. Nghe thì tưởng khen, nhưng giọng điệu rất khó tả.
Từ hôm ấy, chị chồng gần như đổi hẳn thái độ với tôi. Những tin nhắn hỏi han không còn nữa. Mỗi lần gặp mặt, chị hay nói những câu kiểu “người ta giỏi nên thích gì mua nấy”... Thậm chí có lần ăn cơm với cả nhà, chị nói nửa đùa nửa thật: “Đáng lẽ phải để người lớn mua trước chứ em như vậy làm chị áp lực lắm”.
Tôi cứng người, không biết đáp sao.
Điều khiến tôi buồn hơn cả là chồng tôi lại có phần đứng về phía gia đình. Anh bảo tôi đáng lẽ nên “tinh tế”, vì chị anh vốn sĩ diện, dễ chạnh lòng, lẽ ra tôi nên đợi thêm một thời gian cho "êm cửa êm nhà". Anh còn nói: “Mình mua trước làm chị ngại với bố mẹ, họ hàng”.
Tôi không hiểu nổi. Tôi tự kiếm tiền, tự mua sắm cho gia đình mình, không xin ai một đồng. Vậy mà cuối cùng lại phải sống trong cảm giác như mình làm điều sai trái.
Bây giờ mỗi lần tôi gọi video về nhà nội hay dịp cuối tuần tụ họp cả nhà, không khí đều rất nặng nề. Chị chồng lạnh nhạt thấy rõ, thi thoảng nói chuyện kiểu nặng nhẹ. Bố mẹ chồng không công khai hắt hủi tôi nhưng cũng ngầm đứng về phía chị chồng. Có hôm cả nhà đang vui vẻ, tôi vừa bước vào là im bặt, không khí gượng gạo.
Điều khiến tôi khó chịu nhất là cả gia đình đều cư xử theo kiểu không ai làm gì quá đáng để mình có thể phản ứng mạnh, nhưng đủ lạnh nhạt để tôi cảm thấy mình là người có lỗi. Cái kiểu chiến tranh lạnh đó khiến tôi rất mệt mỏi.
Tôi từng nghĩ phụ nữ chỉ cần sống tốt, chăm chỉ làm việc và không làm hại ai thì sẽ được tôn trọng. Nhưng hóa ra, việc bạn thành công trước người khác đôi khi cũng đủ để trở thành cái gai trong mắt họ.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Sự thật trong két sắt khiến tôi đệ đơn ly hôn chồng ngay trong đêm

Tôi năm nay 34 tuổi, hiện là giám đốc kinh doanh khu vực của một tập đoàn nước ngoài. Chồng tôi hơn tôi 3 tuổi, làm việc tại một viện nghiên cứu. 7 năm kết hôn, trong mắt bạn bè và họ hàng, tôi là người phụ nữ viên mãn.
Nếu xét về thu nhập, lương của tôi gấp khoảng 6-7 lần lương của anh. Mỗi tháng, tôi mang về không dưới 100 triệu đồng. Tuy nhiên, tôi chưa bao giờ lấy sự chênh lệch đó làm cớ để tự cao hay thiếu tôn trọng chồng.
Ngược lại, tôi luôn biết ơn anh vì nghĩ rằng anh là hậu phương vững chắc, điềm đạm, không rượu chè cờ bạc, giúp tôi yên tâm dốc sức cho sự nghiệp. Thế nhưng, mâu thuẫn âm ỉ nhất giữa chúng tôi lại luôn xoay quanh một chữ… tiền.
Dù tôi kiếm được nhiều tiền, cuộc sống của tôi lại vô cùng ngột ngạt bởi tính cách chi li, tằn tiện đến mức cực đoan của chồng. Anh luôn tự nhận mình là người biết nhìn xa trông rộng, lo nghĩ cho tương lai của các con, trong khi gán cho tôi cái mác đàn bà nông nổi, tiêu hoang.
Bất cứ món đồ nào tôi mua về nhà, từ chiếc váy mới, thỏi son, cho đến hộp thực phẩm chức năng biếu bố mẹ hai bên, anh đều nhăn mặt: “Em lại ném tiền qua cửa sổ đấy à? Kiếm được bao nhiêu xào hết bấy nhiêu thì sau này ốm đau lấy gì mà lo?”.
Để xoa dịu chồng và giữ hòa khí gia đình, tôi đồng ý với quy tắc do anh đề ra: Mỗi tháng, tôi giữ lại 30 triệu đồng để lo sinh hoạt phí toàn bộ gia đình và chi tiêu cá nhân, phần còn lại (khoảng 70-80 triệu đồng) sẽ chuyển khoản sang cho anh để gửi tiết kiệm vào một quỹ tương lai. Anh cẩn thận mua một chiếc két sắt lớn đặt trong phòng ngủ để cất giữ sổ tiết kiệm, vàng miếng và các giấy tờ quan trọng. Mật khẩu két sắt chỉ mình anh giữ vì lý do “để anh quản lý cho chặt”.
Suốt 5 năm ròng rã, tôi tin tưởng tuyệt đối. Tôi cắm mặt vào làm việc, đi sớm về khuya, dạ dày thường xuyên đau thắt vì những bữa ăn vội vàng trên xe để chạy kịp doanh số. Mỗi lần kiệt sức, tôi lại tự an ủi mình với ý nghĩ hai vợ chồng đang có một khoản tích lũy lớn. Tương lai của các con đã được bảo đảm.
Mọi chuyện có lẽ sẽ mãi chìm trong lớp vỏ bọc hoàn hảo ấy nếu như tháng trước, bố ruột tôi không đột ngột phát hiện mắc bạo bệnh. Bác sĩ yêu cầu phải phẫu thuật gấp và sử dụng phác đồ điều trị tiên tiến nhất với chi phí dự kiến lên tới gần 1 tỷ đồng.
Gia đình bên ngoại neo người, tôi là chị cả nên dĩ nhiên phải đứng ra lo liệu. Tối hôm đó, tôi nói với chồng muốn rút 1 tỷ đồng để cứu bố. Đáp lại sự cuống quýt, lo âu của tôi, anh bỗng nhiên tái mặt, ấp úng lảng tránh: “Tiền... anh vừa gửi kỳ hạn dài rồi, giờ rút ra mất hết lãi. Em xem có vay mượn bạn bè được tạm không, vài tháng nữa đáo hạn rồi anh tính”.
Sự lạnh lùng của anh khiến tôi sững sờ. Bố tôi đang nằm giữa lằn ranh sinh tử, vậy mà anh lại xót vài chục triệu đồng tiền lãi? Lần đầu tiên trong mấy năm lấy chồng, tôi nổi điên, gào lên yêu cầu anh mở két sắt để tôi tự cầm sổ tiết kiệm ra ngân hàng thế chấp. Anh kiên quyết từ chối, thậm chí lấy cớ tôi đang mất bình tĩnh rồi bỏ đi uống bia với bạn đến tận khuya.
Linh tính của một người phụ nữ mách bảo tôi có điều gì đó không ổn. Bằng mọi giá, tôi phải biết trong chiếc két sắt đó đang chứa thứ gì.
Sáng hôm sau, nhân lúc anh đi làm, tôi thuê thợ khóa chuyên nghiệp đến nhà. Lấy lý do làm mất mật khẩu, tôi yêu cầu thợ dò mã mở két. Giây phút cánh cửa sắt nặng nề hé mở, tim tôi đập thình thịch.
Bên trong không có bất kỳ cuốn sổ tiết kiệm nào mang tên hai vợ chồng như tôi vẫn đinh ninh, cũng không có vàng miếng. Chỉ có vài cuốn sổ đỏ, hợp đồng vay vốn và một xấp giấy tờ chuyển tiền.
Tay tôi run lẩy bẩy khi lật từng trang giấy. Tất cả số tiền mồ hôi nước mắt tôi gửi anh 5 năm qua, tổng cộng hơn 4 tỷ đồng, đã được anh dùng để mua 2 mảnh đất ở ngoại thành. Cay đắng là, cả 2 cuốn sổ đỏ đều đứng tên mẹ ruột anh và em trai anh. Tuyệt nhiên không có một chữ nào dính dáng đến tên tôi.
Tôi ngồi bệt xuống sàn nhà, cảm giác bị phản bội, bị lợi dụng bóp nghẹt lấy cổ họng. Tôi đã nai lưng ra làm việc, chi li từng đồng mua sắm cho bản thân, nhẫn nhịn để anh chê bai là tiêu hoang, chỉ để anh mang tiền của tôi đi xây đắp cơ ngơi cho nhà nội.
Tối đó, khi anh về nhà và thấy chiếc két sắt mở toang, anh khựng lại. Không một lời xin lỗi, anh lập tức thay đổi thái độ, chuyển sang trách ngược tôi: “Cô tự tiện phá đồ của tôi? Tiền đó là do tôi quản lý, tôi mang đi đầu tư sinh lời cho nhà này chứ cho ai! Đất đứng tên mẹ tôi thì trước sau gì chả là của vợ chồng mình, cô tính toán ích kỷ thế à?”.
Ngay đêm hôm đó, tôi thu dọn hành lý, bế 2 đứa con rời khỏi ngôi nhà mà tôi đã từng dốc lòng vun vén. Đơn ly hôn đã được tôi ký sẵn để lại trên bàn, cùng với một tờ giấy ghi chú: “Tôi có thể tiêu hoang, nhưng tôi không bao giờ tiêu phí cuộc đời mình cho một kẻ ích kỷ và dối trá thêm một giây phút nào nữa”.
Giờ đây, khi ngồi trong bệnh viện chăm sóc bố đang hồi phục sau ca phẫu thuật (tôi đã vay mượn bạn bè và thế chấp căn hộ riêng của mình trước khi cưới để lo chi phí), tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm lạ thường.
Cuộc chiến pháp lý đòi lại tài sản chắc chắn sẽ còn nhiều gian nan, nhưng tôi không sợ hãi. Tôi kiếm được tiền, tôi sẽ làm lại được. Quan trọng nhất là tôi đã mua được một bài học vô giá về sự tỉnh táo trong hôn nhân.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

