Tôi 40 tuổi, ở rể được 13 năm. Từ ngày lấy vợ đến nay, tôi nghe không ít câu nói về chuyện ở rể. Có người hỏi vì tò mò, có người trêu vui, cũng có người mang quan niệm rằng đàn ông ở rể thì khó ngẩng đầu với thiên hạ. Trước đây tôi cũng có lúc để tâm, rồi tôi thấy mỗi người một hoàn cảnh, một lựa chọn riêng. Tôi ở rể là do bản thân tự chọn. Ngày còn trẻ, tôi từng xem tử vi và được khuyên nếu ở rể thì cuộc sống gia đình sẽ thuận lợi hơn. Khi đó tôi cũng chỉ nghe để tham khảo. Sau khi cưới, tôi thấy việc sống tại quê vợ là hợp lý hơn cả.
Vợ tôi là giáo viên, công tác gần nhà, công việc ổn định, gắn bó lâu dài. Tôi kinh doanh, trước đó thường xuyên đi nhiều nơi. Khi lập gia đình, tôi nghĩ rằng người nào tiện thay đổi hơn thì nên thay đổi để gia đình ổn định. Gia đình vợ có ba chị em gái. Chị gái và em gái đều làm việc ở Tây Nguyên cùng bố mẹ. Vợ chồng tôi ở lại quê nhà sinh sống. Những năm đầu, tôi đi làm xa, cuối tuần mới về với vợ con.
Sáu năm trở lại đây tôi mới thực sự ở nhà toàn thời gian cùng gia đình. Nếu hỏi gia đình vợ có giúp đỡ tôi không, câu trả lời là có. Ngày tôi khởi nghiệp, bố mẹ vợ cho vay một ít vốn. Sau này khi có điều kiện, tôi mang trả, ông bà không nhận. Khi mua đất, tôi tiếp tục được hỗ trợ. Hiện nay ngôi nhà của vợ chồng tôi được xây trên phần đất bố mẹ vợ cho. Tôi luôn ghi nhận những điều đó và biết nếu không có sự giúp đỡ ấy thì cuộc sống của vợ chồng tôi những năm trước sẽ vất vả hơn rất nhiều.
Có người hỏi tôi đang dựa vào nhà vợ phải không? Thẳng thắn trả lời rằng tôi có nhận sự giúp đỡ từ gia đình vợ. Tôi biết ơn điều đó nhưng cũng luôn cố gắng làm việc, tự chủ tài chính và có trách nhiệm với vợ con. Những gì gia đình vợ hỗ trợ là nền tảng để tôi có điều kiện phát triển tốt hơn, không phải lý do để tôi sống dựa dẫm.
Sau 13 năm, điều khiến tôi hài lòng nhất không phải là mình ở nhà nội hay nhà ngoại mà là gia đình nhỏ vẫn bình yên. Vợ chồng tôi vẫn đồng hành cùng nhau, hai con gái khỏe mạnh và ngoan ngoãn. Chúng tôi có một mái nhà để ở, có công việc để làm và có những người thân sẵn sàng giúp đỡ khi cần.
13 năm ở rể, tôi không xem đó là điều đáng tự hào, cũng không xem đó là điều phải mặc cảm, đơn giản đó là con đường tôi đã chọn cho cuộc đời mình.
Tôi 65 tuổi, chồng đã mất hơn 10 năm nay. Tôi có hai con, các con gần 30 tuổi và đều đã lập gia đình. Trong thời gian chung sống, vợ chồng tôi mua được mảnh đất 700 m (chủ yếu là tiền tôi làm ra). Có quãng thời, tôi mang mảnh đất thế chấp vay ngân hàng, hiện tại đã trả xong, các con cũng góp trả một phần. Giờ toàn bộ giấy tờ nhà đất mang tên tôi. Tôi đã cắt cho mỗi con 200 m để làm nhà.
Vấn đề nảy sinh khi tôi có bạn trai. Hiện tại các con đang ép tôi sang tên phần đất tôi đã cắt cho các con. Các con sợ tôi kết hôn với bạn trai mới và các con sẽ bị thiệt. Tôi sợ nếu sang tên rồi, các con không nuôi tôi nữa thì sao. Mong mọi người cho tôi xin phương án tối ưu.
Tôi 37 tuổi, có vợ và một đứa con gái xinh xắn, đang kinh doanh ở chợ tỉnh. Tôi gặp một tình huống khá khó xử. Gần đây, kế bên cửa hàng tôi xuất hiện một cô gái. Lúc đầu tôi cũng ít trò chuyện và giữ khoảng cách vì cô ấy có chồng rồi. Chuyện chẳng có gì cho đến một hôm cô ấy gặp sự cố ngoài ý muốn. Hôm đó cô ấy đến ngày phụ nữ nhưng chắc không để ý nên bẩn quần. Tôi kêu cô ấy lại và nói nhỏ: "Em bị dính tùm lum kìa, điện thoại cho chồng mang đồ xuống thay đi". Cô ấy nói chồng đi làm xa không về kịp. Tôi lấy áo khoác của của mình choàng qua để cho cô ấy về nhà thay đồ.
Qua hôm sau cô ấy nhìn tôi cảm giác ái ngại và có phần xấu hổ. Tôi liền nói đó là sự cố ngoài ý muốn của phụ nữ, đàn ông tụi anh đều biết điều này nên em cứ bình thường đi. Cô ấy bắt đầu trò chuyện với tôi nhiều hơn, gần gũi hơn. Rồi tôi luôn muốn được quan tâm, sẻ chia với cô ấy, muốn giúp đỡ người phụ nữ này mọi thứ dù bên ngoài vẫn luôn giữ khoảng cách. Tôi nhìn trộm cô ấy hàng ngày dù trước đây không để ý lắm. Tôi sợ mọi chuyện rồi sẽ đi quá xa dù thâm tâm chẳng muốn chút nào.
Cảm giác tình cảm như ở tuổi đôi mươi trỗi dậy, khiến tôi rạo rực, hồi hộp, nhiều đêm không tài nào ngủ được. Tôi rất thương vợ con, chưa bao giờ có ý nghĩ phản bội vợ mình, thế nhưng tôi cũng là con người mà, làm sao tránh khỏi sai lầm. Công việc kinh doanh hiện tại rất ổn nên tôi không có ý định thay đổi.
Tôi đang say nắng phải không mọi người? Làm sao có thể trở lại bình thường bây giờ? Người ta nói: "Anh hùng khó qua ải mỹ nhân", tôi lại không phải anh hùng nên càng sợ một ngày nào đó mọi thứ vượt qua kiểm soát. Xin mọi người cho tôi lời khuyên. Chân thành cảm ơn.
Với nhà tôi, thu nhập gần như đủ chi tiêu sinh hoạt, học phí cho con và tiền trả góp ngân hàng cho căn nhà mới mua. Mỗi tháng lĩnh lương, tôi đều phân chia các khoản chính và luôn để lại khoảng 5-10% thu nhập vào tích sản, dự phòng. Khoản dự phòng sẽ được trích một cách nghiêm ngặt hàng tháng. Nếu tháng đó phát sinh thì phải tự cân đối các khoản còn lại để bù. Nếu tháng nào có thêm phần thu nhập từ công việc ngoài, khoản đó tự động được đẩy vào dự phòng mà không dùng chi tiêu sinh hoạt hàng tháng.
Các món khác: Bảo hiểm, du lịch, học tập hay kế hoạch khác, tôi tạo tiết kiệm gửi góp trên app ngân hàng, tiền có thể được trừ theo ngày hoặc tuần tùy mục tiêu. Việc gửi góp tiết kiệm giúp tôi chủ động khoản cần thanh toán mà trừ hàng ngày sẽ không làm hao hụt chi phí sinh hoạt của gia đình. Nên ghi các khoản chính cần chi cho cả gia đình mỗi tháng và chia các mục cần thiết bao gồm cả việc dự phòng tích sản như món cần "chi" một cách kỷ luật.
Nhà tôi không dư dả, thậm chí nhiều tháng phát sinh việc gia đình sẽ hụt thu chi nhưng phần dự phòng sẽ luôn cố định như một mục bắt buộc. Từ hồi biết tới tiết kiệm gửi góp, tôi có thể chủ động hơn cho các khoản cố định hàng năm với mỗi ngày trích định kỳ tài khoản.