Người đàn ông 67 tuổi họ Đặng ở Thành Đô (Tứ Xuyên, Trung Quốc) đã đến bệnh viện thăm khám vì đau bụng.
Bác sĩ phát hiện một vật thể hình chữ nhật bị ăn mòn, đen thui trong dạ dày của ông. Dị vật được xác nhận là chiếc bật lửa mà ông đã nuốt chửng trong vụ thách đố do say rượu hồi còn trẻ.
Theo Red Star News, ông Đặng đến bệnh viện và than phiền với bác sĩ là bị đầy hơi và đau bụng cả tháng trời. Ban đầu, ông nghĩ mình bị viêm dạ dày – ruột, nhưng thuốc không có tác dụng, và ông luôn cảm thấy đau dù nằm thẳng hay nằm nghiêng.
Qua thăm khám, làm các xét nghiệm chẩn đoán và trong quá trình nội soi dạ dày, các bác sĩ phát hiện một vật lạ có bề mặt nhẵn, phủ đầy chất đen, nằm sâu trong dạ dày người bệnh. Những nỗ lực lấy nó ra bằng kẹp đều thất bại vì bác sĩ không tìm được điểm tựa.
Khi ông Đặng tỉnh lại sau cuộc gây mê, bác sĩ hỏi ông có nuốt phải vật lạ nào không.
Sau một hồi suy nghĩ, ông nhớ lại sự việc xảy ra hơn 30 năm trước, khoảng mùa hè năm 1991 hoặc 1992. Sau khi uống rượu say, ông Đặng và một người bạn thách nhau xem ai dám nuốt một trong những chiếc bật lửa tinh xảo trên bàn.
Trong tình trạng say xỉn, cả hai người đàn ông lần lượt nuốt bật lửa. Ngày hôm sau, khi tỉnh lại, ông Đặng cho rằng chiếc bật lửa sẽ tự đào thải ra ngoài nên không mấy bận tâm. Trong nhiều thập kỷ, ông chỉ thỉnh thoảng bị đau bụng và không hề nghi ngờ là do chiếc bật lửa.
Để loại bỏ chiếc bật lửa, bác sĩ Tiêu – Phó trưởng khoa – đề xuất phương pháp lấy dị vật có mức xâm lấn tối thiểu với sự “chỉ đường” của thiết bị nội soi.
Do bề mặt nhẵn của dị vật gây khó khăn cho việc cầm nắm, ông quyết định sử dụng vật “giống bao cao su” để bao bọc hoàn toàn chiếc bật lửa trước khi kéo nó ra. Họ lấy ra vật thể dài khoảng 7cm, bề ngoài phủ một lớp vật chất đen đang phân hủy nhưng cấu trúc vẫn còn nguyên vẹn, và một ít chất lỏng (gas) vẫn còn bên trong nên bật lửa này vẫn có thể sử dụng.
Theo các bác sĩ, vỏ bật lửa thông thường được làm bằng nhựa polypropylene hoặc nhựa ABS, có khả năng chống axit cao và chịu được sự ăn mòn của axit dạ dày. Kích thước bật lửa tương đối lớn, không thể đi qua môn vị (điểm thoát ra khỏi dạ dày) nên nó bị kẹt ở đó trong nhiều năm.
Họ đặc biệt cảnh báo rằng việc nuốt phải dị vật như đồng xu, hạt nam châm và pin không phải là hiếm gặp trong thực hành lâm sàng. Nếu vô tình nuốt phải dị vật, bệnh nhân cần được chăm sóc y tế ngay lập tức.
Dấu hiệu khi mắc dị vật đường tiêu hóa:
Các dấu hiệu liên quan đến thời gian, tính chất mắc dị vật và vị trí.
Nếu dị vật ở thực quản bệnh nhân thường có các triệu chứng như nuốt vướng, nuốt nghẹn, đau khi nuốt, đau sau xương ức, nôn và buồn nôn.
Ở dạ dày, đại tràng bệnh nhân thường đau bụng, đầy bụng, khó tiêu, buồn nôn, nôn. Nếu mắc dị vật ở những vị trí nguy hiểm như đoạn ngang mức cung động mạch chủ, gây chảy máu, dị vật để lâu gây áp –xe, thủng hay rò sang khí quản. Dị vật có thể đâm thủng ống tiêu hóa, áp-xe hay viêm phúc mạc. Một số trường hợp gây ngộ độc như nuốt pin, nhiệt kế, ma túy…
Lời khuyên của bác sỹ: Nên chú ý khi ăn những đồ ăn khó tiêu, gỡ bỏ hết xương, khi ăn tập thói quen ăn tập trung, ăn chậm, nhai kỹ… Khi nghi hóc dị vật không nên tự lấy dị vật, cần đến ngay trung tâm y tế để được thăm khám và lựa chọn phương pháp lấy dị vật an toàn.
Một bé gái 13 tuổi bỏ nhà đi nhiều ngày để đến phòng trọ của người đàn ông quen qua Facebook. Một vụ việc khác, hai em gái nhỏ trở thành nạn nhân trong vụ án hiếp dâm...
Đọc những tin ấy, người lớn thường phản ứng rất nhanh bằng sự giận dữ: trách kẻ phạm tội, trách mạng xã hội, trách trẻ "thiếu hiểu biết"...
Nhưng sau những vụ việc đau lòng ấy có lẽ cần nhìn sâu hơn vào một thực tế khác: trẻ em hôm nay đang lớn lên trong một thế giới mà khoảng cách giữa "người lạ" và "người quen" gần như bị xóa nhòa.
Một tài khoản Facebook, TikTok hay game online xa lạ đôi khi len sâu vào tâm lý trẻ còn nhiều hơn cả người thân trong nhà.
Nguy hiểm nhất là nhiều đứa trẻ không hề nghĩ mình đang gặp nguy hiểm. Các em nghĩ mình "được yêu", "được quan tâm", "được thấu hiểu". Trong khi phía bên kia có thể là một người trưởng thành đầy kinh nghiệm thao túng tâm lý.
Một đứa trẻ 13 tuổi chưa đủ khả năng nhận thức đầy đủ để tự bảo vệ mình trước những cạm bẫy cảm xúc và dục vọng của người lớn.
Về phía pháp luật, những hành vi quan hệ tình dục với trẻ vị thành niên rõ ràng phải bị xử lý nghiêm minh, không thể có bất kỳ sự biện minh nào bằng lý do "tự nguyện", "quen biết qua mạng" hay "hai bên có tình cảm".
Nhưng chỉ pháp luật thôi là chưa đủ, bởi sau mỗi vụ việc, điều đau đớn nhất không chỉ là bản án dành cho thủ phạm mà còn là những tổn thương kéo dài trong tâm lý đứa trẻ. Có em mất niềm tin vào người khác; có em mặc cảm, khủng hoảng, học hành đổ vỡ. Có gia đình tan nát vì cảm giác bất lực và ân hận.
Nhiều phụ huynh thường nghĩ nguy cơ xâm hại chỉ đến từ bên ngoài xã hội. Thật ra rất nhiều đứa trẻ bị tổn thương bắt đầu từ khi trẻ cô đơn, lạc lối khi đang ở ngay trong gia đình mình.
Cha mẹ bận rộn, con có điện thoại từ sớm. Mỗi ngày trẻ dành hàng giờ trên mạng, người lớn gần như không biết con đang nói chuyện với ai, xem gì, tham gia hội nhóm nào. Những mối quan hệ độc hại len vào những khoảng trống tình cảm gia đình.
Điều đáng lo là trẻ tiếp xúc thông tin quá nhanh nhưng lại không kịp có kỹ năng tự bảo vệ. Trẻ có thể biết dùng mạng xã hội từ tiểu học nhưng không được dạy đủ về ranh giới cơ thể, sự đồng thuận, nguy cơ dụ dỗ trên mạng hay cách cầu cứu khi gặp nguy hiểm.
Nhiều gia đình vẫn xem giáo dục giới tính là chuyện "nhạy cảm", ngại nói với con. Trong khi Internet thì dạy trẻ đủ mọi thứ, kể cả những điều méo mó và lệch lạc. Sự im lặng của người lớn đôi khi nguy hiểm hơn cả mạng xã hội.
Nhưng bảo vệ trẻ em không thể chỉ bắt đầu sau một bi kịch mà phải bắt đầu từ đời sống hằng ngày. Cha mẹ cần chịu khó trò chuyện với con, biết hôm nay con vui hay buồn, biết bạn bè con là ai, biết con đang theo dõi những tài khoản nào trên mạng, biết những thay đổi bất thường trong tâm lý con...
Ngoài gia đình, nhà trường cũng cần thay đổi cách tiếp cận. Giáo dục kỹ năng sống và an toàn số không thể chỉ là vài buổi tuyên truyền. Trẻ cần được học thực chất về nguy cơ trên không gian mạng, kỹ năng từ chối, kỹ năng cầu cứu và cả giá trị của lòng tự trọng.
Một đứa trẻ thiếu kỹ năng và thiếu sự đồng hành sẽ rất dễ trở thành nạn nhân giữa thế giới ảo đầy cạm bẫy trên mạng xã hội. Một chiếc điện thoại thông minh có thể mở ra tri thức, kết nối và cơ hội nhưng cũng có thể mở ra những cuộc trò chuyện nguy hiểm mà cha mẹ không hề hay biết.
Sau mỗi vụ việc đau lòng, xã hội thường phẫn nộ vài ngày rồi quên đi nhưng với những đứa trẻ, vết thương có thể kéo dài nhiều năm. Do vậy bảo vệ trẻ em hôm nay không chỉ là trách nhiệm của công an hay pháp luật.
Đó còn là trách nhiệm của gia đình, nhà trường và cả cộng đồng trong việc tạo ra một môi trường mà trẻ được lắng nghe, được trang bị kỹ năng và được lớn lên an toàn.
Đầu tiên, bạn cần một thùng giữ nhiệt bằng xốp hoặc một xô nhựa loại 20 lít có nắp đậy.
Bước 1: Khoét 2-3 lỗ tròn ở phần thân trên của thùng. Nếu dùng thùng xốp, bạn chỉ cần một con dao nhọn nhưng nếu dùng xô nhựa, bạn nên có mũi khoan khoét lỗ chuyên dụng sẽ giúp vết cắt đẹp và dễ dàng hơn.
Bước 2: Luồn các đoạn ống nhựa PVC (đường kính khoảng 7-10 cm) vào các lỗ vừa khoét. Nếu ống không khít, hãy dùng băng keo hoặc keo nến để cố định chắc chắn.
Bước 3: Đặt một chiếc quạt bàn hoặc quạt tích điện nhỏ lên nắp thùng, dùng bút vẽ theo đường viền của quạt. Cẩn thận cắt bỏ phần lõi vừa vẽ rồi đặt úp mặt quạt xuống lỗ cắt. Gia cố lại bằng băng dính nếu cần.
Bước 4: Cho vài chai nước đá đông sẵn vào trong thùng, đậy nắp và bật quạt. Luồng không khí mát sẽ được thổi ra qua các đường ống PVC.
"Có nhiều biến thể khác nhau cho cách làm này. Bạn có thể thay ống PVC bằng ống chai nhựa hoặc tận dụng các cốc nhựa dùng một lần. Dù làm cách nào, hiệu quả làm mát là tương đương", ông Benjamin nói.
Nếu muốn tăng thời gian giữ đá, bạn nên ưu tiên dùng thùng mút xốp vì khả năng cách nhiệt tốt hơn.
5 giải pháp giúp giảm nhiệt cho ngôi nhà
Bên cạnh việc tự chế thiết bị làm mát, chuyên gia gợi ý có thể giảm phụ thuộc vào điều hòa bằng các thói quen đơn giản sau:
Chặn các khe hở thất thoát nhiệt: Hãy ngăn chặn sức nóng trước khi nó kịp xâm nhập vào nhà. Ngay cả những khe hở nhỏ ở cửa ra vào, cửa sổ hay ổ cắm cũng khiến không khí lạnh thất thoát và rước khí nóng vào nhà.
Sử dụng rèm cửa dày cách nhiệt: Rèm cửa phát huy tác dụng tốt nhất khi che kín toàn bộ khung cửa và được kéo lại trong những giờ cao điểm nắng gắt.
Nếu rèm nhà bạn quá mỏng, hãy thay bằng loại vải dày hoặc rèm chuyên dụng. "Rèm cuốn chống nắng thông thường có thể giảm 2-5 độ C, trong khi rèm cách nhiệt chuyên dụng giúp giảm tới 5-10 độ C cho các căn phòng hướng Tây hoặc hướng Nam", chuyên gia điện lạnh Glenn Gault, giám đốc điều hành công ty dịch vụ làm mát Gault Heating & Cooling (Mỹ) phân tích.
Tận dụng nguyên lý thông gió chéo: Nếu không thích đóng rèm tối om, hãy mở cửa sổ một cách khoa học. Việc mở các cửa sổ đối diện nhau (hoặc mở cửa ở các tầng khác nhau) sẽ tạo ra luồng thông gió chéo, đẩy khí nóng tích tụ ra ngoài và đón gió tươi vào.
Thời điểm lý tưởng nhất để làm việc này là vào ban đêm hoặc sáng sớm khi nhiệt độ ngoài trời đã hạ.
Thông gió giải nhiệt ban đêm: Đây là chiến lược giải nhiệt hoàn toàn miễn phí. Khi trời dịu mát về đêm, hãy mở cửa sổ và bật quạt trần quay ngược chiều kim đồng hồ để hút nhiệt. Nếu dùng quạt hộp hoặc quạt tháp, hãy đặt quạt hướng mặt ra ngoài cửa sổ để "thổi" khí nóng từ trong phòng ra ngoài.
Đến sáng sớm, hãy đóng chặt các cửa lại để "khóa" lớp không khí mát mẻ này ở lại bên trong.
Gom lịch sử dụng các thiết bị sinh nhiệt: Bếp nấu, lò nướng, máy rửa bát hay máy sấy quần áo đều là những "lò sưởi" gián tiếp trong nhà.
Bà Lisa Shavers, quản lý mảng giải pháp nhiệt lạnh tại Oncourse Home Solutions (Mỹ), khuyên nên ưu tiên nấu ăn bằng lò vi sóng, bếp từ hoặc chuyển các công việc giặt giũ, rửa bát sang buổi tối. Điều này vừa giữ nhà cửa mát mẻ, vừa tránh được khung giờ cao điểm".
Trước bình minh tại thị trấn Xinqiao, Thượng Hải, hàng trăm người ngoài 50 tuổi tập trung quanh hàng rào kim loại. Nam giới mang theo xẻng, thuổng. Phụ nữ xách túi đựng giẻ lau, dụng cụ vệ sinh. Phía trên lối vào, ánh đèn huỳnh quang hắt sáng tấm biển mang dòng chữ "Trạm việc làm tự do".
Xinqiao là một trong khoảng 9.000 điểm do chính phủ Trung Quốc hỗ trợ thành lập trên khắp đại lục để quản lý 240 triệu lao động tự do. Nhóm này hiện chiếm 30% tổng lực lượng lao động và đang gia tăng chủ yếu do ngành bất động sản suy thoái và xu hướng tự động hóa tại các nhà máy khiến nhiều công nhân mất việc.
Ông Xu, 66 tuổi, rời quê nhà Chu Khẩu, tỉnh Hà Nam đến Thượng Hải từ một thập kỷ trước. Đó là thời điểm các nhà máy bắt đầu giảm tuổi tuyển dụng xuống dưới 40. Gần 5 năm qua, ông đến trạm mỗi sáng chờ các công việc chân tay như dọn rác, đào mương. Thu nhập mỗi ngày dao động 160-200 tệ (khoảng 610.000-770.000 đồng). Ông Xu kể có thời điểm ông không nhận được việc làm suốt nhiều ngày, trong khi vẫn phải trả tiền thuê nhà 50 tệ mỗi ngày. "Đó là những công việc vất vả, lương thấp nhất mà thanh niên không bao giờ làm", ông Xu nói.
Khoảng 6h sáng, những chiếc xe tải của chủ thầu rời đi, mang theo những công nhân trẻ khỏe. Ông Xu quyết định chờ thêm một giờ, sau đó quay về phòng trọ.
Tại trung tâm dịch vụ việc làm đường Thượng Xuyên, Phố Đông (Thượng Hải), ông Tu Keliang, quản lý một văn phòng môi giới, cho biết lượng người tìm việc đã giảm mạnh do thị trường ảm đạm. Các doanh nghiệp hiện ưu tiên thuê nhân công theo giờ để cắt giảm chi phí bảo hiểm xã hội. Trong thị trường này, tuổi tác là rào cản lớn nhất. Nhiều doanh nghiệp từ chối lao động trên 40 tuổi, kể cả những người có chứng chỉ nghề hợp lệ.
Tại trung tâm, một thợ điện 47 tuổi vừa không trúng tuyển vì chủ thầu yêu cầu nhân sự "khoảng 34-35 tuổi". Cùng lúc, một phụ nữ 38 tuổi phản ánh muốn đổi việc vì lương thấp. Ông Tu khuyên cô nên hạ mức mong muốn. "Lương hiện tại khoảng 6.500 tệ. Đừng kỳ vọng thu nhập như vài năm trước", ông Tu cho biết.
Ông Zhao Litao, nhà nghiên cứu cấp cao tại Viện Đông Á (Đại học Quốc gia Singapore), đánh giá làn sóng lao động trẻ tham gia thị trường lao động phổ thông, ít đòi hỏi tay nghề đã đẩy người lớn tuổi vào tình thế cạnh tranh. "Thanh niên thích nghi tốt và khỏe mạnh hơn, khiến lao động lớn tuổi phải lùi về phía sau", ông Zhao nói.
Sự bùng nổ của các trạm việc làm diễn ra cùng giai đoạn lao động di cư liên tỉnh giảm từ 78,6 triệu người (năm 2014) xuống 68,4 triệu người (năm 2024). Theo Giáo sư Sun Zhongwei từ Đại học Sư phạm Hoa Nam, khách tìm đến trạm chủ yếu là nam giới cuối 50 tuổi và nữ giới ngoài 40, có trình độ học vấn thấp. Họ gồm nông dân, thợ tự do, thợ xây hoặc công nhân nhà máy mất việc.
Khi các nền tảng công nghệ như giao đồ ăn đã bão hòa, trạm việc làm trực tiếp trở thành bến đỗ cuối cùng. Dù vậy, giáo sư Sun cho biết mối nguy lớn nhất của nhóm này là tai nạn lao động. Các công việc như khuân gạch, dọn xà bần thường chỉ kéo dài khoảng 30 phút. Người sử dụng lao động từ chối mua bảo hiểm cho khoảng thời gian ngắn này. Về phía công nhân, việc tự đóng bảo hiểm vượt quá khả năng tài chính của họ.
Không có bảo hiểm, người lao động tự gánh hậu quả khi gặp tai nạn. Quỹ hưu trí thành thị yêu cầu đóng góp từ 15 năm trở lên, khiến lao động tuổi 50-60 với lịch sử việc làm đứt đoạn không đủ điều kiện tham gia. Khi hết khả năng làm việc chân tay, họ về quê, sống dựa vào khoản lương hưu nông thôn 100-200 tệ mỗi tháng và trợ cấp từ con cái.
Nhà nghiên cứu Zhao Litao đánh giá các trạm việc làm mang lại điều kiện chờ đợi tốt hơn, giúp bảo trì hệ thống đô thị. "Các trạm này không giải quyết tận gốc vấn đề nhưng giúp quản lý hậu quả", ông nói.
Giáo sư Sun cho rằng thế hệ lao động hiện tại lớn lên trong nghèo khó, nên lao động là bản năng sinh tồn. Họ sẽ làm việc chừng nào cơ thể còn cho phép.
Trở lại trạm Xinqiao lúc rạng sáng, đám đông dần thưa thớt. Ông Xu nhặt đồ nghề bước về phòng trọ, chờ qua ngày. Sáng hôm sau, ông lại ra trạm.