Theo Business Insider, Raymond Zeng chuyển từ Dallas đến Vùng Vịnh San Francisco, bang California 8 tháng trước. Dù bị nhận xét có cuộc sống khắc khổ, nam kỹ sư cho biết đây là quyết định được tính toán kỹ.
“Lối sống của tôi có chủ đích. Tôi đủ khả năng mua đồ nội thất hoặc chi tiêu nhiều hơn, nhưng ưu tiên cho đầu tư, du lịch và sở thích cá nhân”, Zeng nói.
Cắt bỏ tối đa vật chất
Thu nhập hàng năm của Zeng ở Meta (Facebook) bao gồm lương cơ bản 185.000 USD, 93.000 USD cổ phiếu và tiền thưởng. Tùy thời điểm nhận thưởng và cổ phiếu, anh tiết kiệm từ 5.000 đến 20.000 USD mỗi tháng.
Để thực hiện mục tiêu, Zeng cắt giảm các chi phí không mang lại giá trị. Anh thuê căn hộ một phòng ngủ giá 2.600 USD mỗi tháng. Phòng khách không tivi hay sofa, chỉ trang bị máy tính làm việc. Phòng ngủ chỉ có giường, chăn, gối và một tủ hồ sơ làm bàn.
Zeng không có ôtô, ưu tiên đi bộ, dùng xe buýt công ty hoặc tàu điện với chi phí chưa đến 30 USD mỗi tháng. Tiền ăn uống được khống chế ở mức 300 USD cho thực phẩm tự nấu và 75 USD để ăn ngoài. Nhờ công ty hỗ trợ bữa sáng và trưa, chi phí thực tế thường thấp hơn ngân sách. Thời gian rảnh, thay vì đến nhà hàng hay quán bar, anh thường giao lưu với bạn bè qua không gian thực tế ảo (VR) tại nhà.
Dù tiết kiệm tiền đồ đạc và đi lại, Zeng lại thoải mái chi tiền cho trải nghiệm cá nhân. Anh dành 400-500 USD mỗi tháng cho du lịch và trả 1.000 USD phí thường niên cho thẻ tín dụng để đổi vé máy bay hạng thương gia. “Tôi chỉ chi tiền cho những vật dụng thực sự nâng cao chất lượng sống”, Zeng cho biết.
Chiến lược đầu tư
Để khối tài sản sinh lời, Zeng tận dụng các công cụ ưu đãi thuế của Mỹ. Hàng năm, anh đóng mức tối đa vào quỹ hưu trí doanh nghiệp 401(k). Kế tiếp, anh chuyển tiền vào tài khoản hưu trí cá nhân (Roth IRA – nơi tiền đóng góp là tiền sau thuế nên toàn bộ vốn và lãi sẽ không bị tính thuế khi rút ra) và tài khoản tiết kiệm y tế (HSA). Khoản dôi dư được đưa vào chứng khoán.
Zeng tự thiết kế bảng tính để theo dõi dòng tiền và danh mục đầu tư. Theo lộ trình, anh cần đạt mốc 1,6 triệu USD để nghỉ hưu ở tuổi 30.
Nam kỹ sư cho biết không ép bản thân tằn tiện mù quáng. “Bài học lớn nhất tôi rút ra từ cộng đồng độc lập tài chính là thiết kế cuộc sống mong muốn, sau đó lên kế hoạch tiết kiệm”, anh nói.
Vào ngày 14/5, một người dùng đã đăng tải bức ảnh về một con cá bống vàng lên mạng xã hội Facebook kèm theo chú thích: "Cá bống vàng mang lại sự giàu có".
Được biết, người đăng bài trên facebook là ông Suwat, 39 tuổi, tại phường Mab Pong, huyện Phan Thong, tỉnh Chonburi, Thái Lan.
Suwat tiết lộ rằng anh đã bắt được con cá bống vàng này từ một cái ao và mang nó về. Khi về đến nhà, Suwat thả nó vào một chậu nước và con cá chuyển sang màu vàng óng ánh, khác hẳn với những con cá khác anh bắt cùng có màu nâu đen.
Khi cân thử, con cá bống nặng 500 gram. Sau đó, Suwat tách nó ra, thả vào một bể kính rồi đăng ảnh lên Facebook.
Sau khi đăng lên mạng xã hội, có người liên hệ với Suwat và đề nghị mua với giá 10.000 baht (8,1 triệu đồng).
"Tôi chưa bán nó vì tôi tin rằng nó sẽ mang lại may mắn cho tôi. Con cá bống vàng này tôi sẽ giữ nó và nuôi cho đến khi nó chết", Suwat nói.
Quả vậy, trong lĩnh vực nghiên cứu xã hội học tội phạm, các nhà nghiên cứu từ lâu đã chứng minh mối liên hệ giữa nội dung, hình ảnh trên các phương tiện truyền thông, trong đó có nền tảng mạng xã hội đối với những hành vi lệch lạc, tội phạm trong thực tế.
Phần lớn các nghiên cứu đều đi đến kết luận về mối liên hệ thuận chiều giữa hành vi, nội dung lệch lạc và bạo lực trên phương tiện truyền thông xã hội với các hành vi lệch lạc, bạo lực trong thực tế đời sống.
Người ủng hộ các phương tiện truyền thông xã hội cho rằng điều này chỉ phản ảnh hiện thực của xã hội. Tức những hành vi lệch lạc, bạo lực đã có sẵn trong thực tế mà các phương tiện chỉ phản ánh hiện thực nên chúng vô tội.
Nhưng nhìn sâu hơn, hành vi lệch lạc, bạo lực trong thực tế đã tồn tại trước các phương tiện truyền thông xã hội, có thể chỉ xảy ra ở một nhóm, một khu vực nào đó. Và khi được các phương tiện truyền thông xã hội phản ánh một cách trần trụi, thiếu kiểm soát, chúng lại được phổ biến, đại chúng hóa các hành vi lệch lạc, bạo lực cho toàn xã hội và mọi người.
Khi đó những hành vi ấy trở thành "khuôn mẫu hành vi" được nội tâm hóa trong đầu cá nhân, nhất là trẻ em và sẽ là nguồn phát sinh những hành vi tương tự khi gặp tình huống trong đời thực.
Một nghiên cứu được công bố năm 2020 do Curiel (ĐH Oxford, Anh) và cộng sự được đăng trên tạp chí khoa học Palgrave Communications cho thấy cứ 1.000 tweets trên nền tảng Twitter (nay là X) thì có 15,41 tweets có liên quan đến tội phạm nói chung, 6,5 liên quan đến bạo lực và 4 liên quan đến việc giết người.
Các nhà nghiên cứu cũng tiến hành so sánh những nội dung liên quan đến tội phạm, bạo lực trên nền tảng X so với các hành vi lệch lạc, tội phạm cùng loại trong thực tế cho thấy khác biệt vô cùng lớn. Cụ thể tội phạm bạo lực chỉ chiếm 1,5% tổng số tội phạm trong thực tế nhưng trên X nội dung liên quan tội phạm này chiếm đến 42,2%, tội phạm giết người trong thực tế chỉ chiếm 0,1% nhưng trên X nội dung này chiếm đến 28,3%.
Như vậy sự phản ánh quá mức các hành vi lệch lạc, tội phạm trên các phương tiện truyền thông xã hội được coi là một trong những nguồn gốc dẫn đến các hành vi lệch lạc và tội phạm trong thực tế. Bởi việc truyền tải các nội dung bạo lực, lệch lạc sẽ dẫn đến sự bắt chước nơi người xem, nhất là giới trẻ. Và thường xuyên chứng kiến các hình ảnh bạo lực, lệch lạc trên các phương tiện truyền thông xã hội khiến người xem bị trơ cảm xúc, không còn e ngại hay sợ sệt khi chứng kiến những hành vi này.
Một trong những điều đáng lo nhất là phương tiện truyền thông xã hội chuyển giao kiến thức, kỹ năng lệch lạc và tội phạm cho người xem, nhất là trẻ em và thanh thiếu niên. Chúng ta dễ nhận ra điều này khi nhiều người đã học rồi làm theo các video clip thuộc loại xu hướng trên TikTok hay YouTube thời gian qua. Việc tự do thể hiện nội dung phản cảm, lệch lạc, tội phạm trên các phương tiện truyền thông xã hội khiến người xem nghĩ rằng đó là những hành vi hợp pháp vì được công chiếu cho mọi người xem.
Việc các nền tảng mạng xã hội tự do đăng tải nội dung phản cảm, lệch lạc và bạo lực mà không bị bất cứ chế tài nào là điều rất tai hại cho xã hội, nhất là với trẻ em. Nên việc nhanh chóng thiết lập cơ chế chế tài với điều này phải được thực hiện nhanh hơn, càng sớm càng tốt.
Charlotte sống ở Thâm Quyến (tỉnh Quảng Đông), làm việc ở Hong Kong nên thường đi lại giữa hai nơi bằng xe buýt. Từ khi biết đến dịch vụ giao thông công cộng kiểu mới, cô thích trải nghiệm các tuyến xe chủ đề ẩm thực và âm nhạc. "Chúng nhắc tôi rằng đi xe buýt không phải lúc nào cũng là hành trình mệt mỏi, nó có thể mang lại cảm giác như một cuộc phiêu lưu nhỏ", cô nói.
He, 24 tuổi, nói đi xe buýt giải trí là cách khám phá thành phố thư giãn hơn việc chạy vội giữa các điểm check-in.
Những năm gần đây, mô hình "city bus" phát triển mạnh ở miền nam Trung Quốc. Xu hướng này làm mới phong trào "city walk" bằng cách biến xe buýt thành không gian di động để hát karaoke, xem phim và ăn uống. Tại Quảng Đông, nhiều người trẻ lựa chọn các tuyến xe buýt theo chủ đề để trải nghiệm.
Đa số thành phố ở Trung Quốc đại lục cấm ăn uống trên phương tiện công cộng. Tuy nhiên, hành khách trên tuyến xe buýt hai tầng "Yuetao Bus" tại Quảng Châu được thưởng thức dim sum. Chuyến đi kéo dài 90 phút, xuất phát từ Bảo tàng Nghệ thuật Quảng Đông và Tháp Quảng Châu. Giá vé từ 99 đến 128 tệ (khoảng 14-19 USD) mỗi người. Hành khách đặt vé qua ứng dụng trên mạng xã hội.
Dịch vụ này ra mắt năm 2022, do Tập đoàn Xe buýt Quảng Châu và một quán trà kiểu Hong Kong triển khai. Xe trang trí theo kiến trúc cổ Quảng Đông. Khách được phục vụ 8 món dim sum.
"Điều quan trọng không chỉ là đồ ăn mà còn là nhịp sống của thành phố. Chiếc xe buýt giúp tôi khám phá Quảng Châu", một du khách nói. Năm 2024, Thâm Quyến giới thiệu các tuyến xe buýt phục vụ bữa sáng. Hành khách đặt trước một ngày để nhận sữa đậu nành và món điểm tâm với giá 8 tệ (khoảng 1,15 USD).
Thành phố cũng triển khai xe buýt cho phép mang theo thú cưng vào cuối tuần. Giá vé là 20 tệ (khoảng 3 USD) cho mỗi hành khách hoặc mỗi thú cưng.
Tuyến "Dangdang bus" ở Quảng Châu cho phép hành khách xem phim, kịch Quảng Đông, ảo thuật hoặc hát karaoke. Chuyến đi kéo dài 75 phút với giá 40 tệ mỗi người.
Theo tờ Dongguan Daily, thành phố Đông Quan thậm chí còn triển khai xe buýt cắt tóc lưu động. Xe có ba ghế cắt tóc và bốn thợ. Dịch vụ này miễn phí cho người cao tuổi, trẻ em có hoàn cảnh khó khăn.
Xe buýt cũng được sử dụng làm xe cưới. Một người viết trên mạng xã hội khoe đã thuê tuyến xe buýt số 520 trong một ngày với giá 1.314 tệ để đón dâu. Trong tiếng Trung, số 520 phát âm gần giống câu "Anh yêu em" còn số 1.314 khi đọc lên nghe giống "một đời một kiếp".
Trên mạng xã hội Trung Quốc, các nội dung về xe buýt giải trí thu hút hàng triệu lượt xem. Thực tế này cho thấy sức hút từ mô hình đa năng, biến hành trình di chuyển thành trải nghiệm có giá trị.
Thực tế này phản ánh áp lực đối với dịch vụ xe buýt truyền thống. Một báo cáo giao thông đô thị cho biết dịch vụ cho thuê xe đạp (bike-sharing) và taxi công nghệ làm giảm nhu cầu đi xe buýt. Số hành khách đi xe buýt và xe điện giảm hơn 2 tỷ lượt mỗi năm.
"Giới trẻ không từ bỏ xe buýt. Họ chỉ từ bỏ quan niệm rằng đi xe buýt đơn thuần là di chuyển từ điểm A đến điểm B. Khi biến việc đi lại thành một trải nghiệm, nó trở nên hấp dẫn hơn nhiều", một người dùng bình luận trên Weibo.