Trước sân nhà, trong garage, trên bãi cỏ và cả lối đi bộ là đủ loại đồ đạc được bày ra ngay ngắn: từ sách vở, đồ chơi trẻ em, xe đạp, máy cắt cỏ cho đến những bộ sofa còn khá mới mẻ.
Xe cộ nối đuôi nhau ra vào con phố nhỏ, người lớn thong thả vừa xem đồ vừa tám với chủ sốp, trẻ con chạy quanh háo hức tìm kiếm những món đồ chơi yêu thích. Trên những tấm bìa carton đơn giản viết vội dòng chữ quen thuộc: “Garage Sale”, “Moving Sale”, “Everything $1”, thậm chí còn có góc bán hàng chỉ ghi một chữ “FREE”.
Những ngày đầu mới sang Mỹ, tôi nghĩ rằng garage sale đơn thuần chỉ là bán đồ cũ. Nhưng càng sống lâu ở đây, tôi càng nhận ra đằng sau những món đồ giá vài chục cent ấy là cả một nét văn hóa cộng đồng rất đặc trưng của người Mỹ.
Họ phân biệt khá rõ giữa các khái niệm: garage sale, yard sale, moving sale hay estate sale. “Garage sale” là hình thức phổ biến nhất khi chủ nhà mang những món đồ không còn sử dụng trong nhà hoặc garage ra bán. “Yard sale” tương tự nhưng thường được bày trên bãi cỏ hoặc sân trước. “Moving sale” lại xuất hiện khi gia đình chuẩn bị chuyển nhà và muốn bán bớt đồ đạc thay vì mang theo. “Multi-family sale” là nhiều gia đình góp đồ bán chung tại một địa điểm còn “Estate sale” thường là những đợt thanh lý gần như toàn bộ tài sản của một gia đình khi chuyển đến viện dưỡng lão hoặc sau khi chủ nhà qua đời.
Mỗi hình thức đều phản ánh một giai đoạn trong cuộc sống của người Mỹ nhưng tựu trung lại đều có chung một triết lý: món đồ không còn cần thiết với mình vẫn có thể hữu ích đối với người khác.
Nơi tôi sống có một nhóm Facebook riêng dành cho cư dân trong cùng khu vực chung sự quản lý của HOA (Homeowners Association: Ban quản lý khu dân cư). Muốn tham gia, thành viên phải xác nhận địa chỉ cư trú cụ thể và thường cần có ít nhất 2 người trong khu vực giới thiệu.
Vào một số thời điểm trong năm, đặc biệt là trước mùa lễ cuối năm hoặc sau mùa đông, nhiều gia đình trong xóm sẽ hẹn nhau tổ chức garage sale đồng loạt. Chỉ trong 2 ngày cuối tuần, cả khu phố biến thành một khu chợ ngoài trời khổng lồ. Theo nhiều người dân địa phương, đây là thời điểm thích hợp để dọn dẹp nhà cửa chuẩn bị không gian cho mùa lễ hội sắp tới hoặc sau những ngày mùa đông lạnh giá, xử lý những món đồ không còn sử dụng giúp cho nhà đỡ chật chội hay bụi bặm, ẩm mốc.
Chính tại một buổi garage sale như thế, tôi đã có một trong những trải nghiệm đáng nhớ nhất kể từ khi đặt chân đến Mỹ. Khi gia đình vừa chuyển đến Texas, căn nhà mới gần như trống trơn. Chúng tôi cần mọi thứ, từ bàn ghế, giá sách cho đến các vật dụng nhỏ trong bếp. Tình cờ, tôi tìm thấy một gia đình chuẩn bị chuyển sang bang khác và đang thanh lý toàn bộ đồ đạc. Điều khiến tôi ngạc nhiên là rất nhiều món chỉ có giá một vài đô la. Một chiếc ghế giá 5 đô, một chiếc đèn ngủ giá 1 đô, thậm chí những món đồ gia dụng còn rất tốt cũng chỉ từ 25 cent (1/4 đô la).
Khi tôi thắc mắc vì sao lại bán rẻ như vậy, chủ nhà cười và bảo rằng họ chỉ muốn có người mang dọn đồ đi giúp. Nếu gọi các tổ chức từ thiện đến nhận, họ vẫn phải mất công phân loại, bưng bê và sắp xếp lịch hẹn. Bán với giá tượng trưng đôi khi còn đơn giản hơn. Và quan trọng là người mua không có cảm giác ngại ngần như đi xin, cứ mua nhiều thì trả nhiều tiền hay nếu treo bảng FREE thì sẽ có cảnh nhiều “đầu nậu” mang xe đến tranh nhau hốt đi sạch mà không dành cơ hội cho người khác.
Nhưng điều khiến tôi nhớ mãi không phải là những món đồ mua được mà là sự tử tế của những người hàng xóm. Khi biết tôi là người Việt Nam mới chuyển đến, nhiều người gần như giảm giá tượng trưng hoặc cho luôn. Có lần tôi tìm được một bộ ghế rất đẹp nhưng chưa có xe tải để vận chuyển. Tôi ngập ngừng hỏi liệu họ có thể giữ giúp vài ngày được không. Người chủ nhà không ngần ngại đưa số điện thoại cá nhân cùng địa chỉ đầy đủ rồi bảo khi nào có xe đến thì cứ gọi. Với người Mỹ, việc chia sẻ thông tin cá nhân với người lạ không phải lúc nào cũng thoải mái vậy mà trong lúc ấy họ lại vô cùng cởi mở khiến tôi yên tâm hơn khi chuyển đến nơi xứ lạ.
Thậm chí có gia đình còn hỏi địa chỉ nhà mới của tôi để giúp chở đồ cũ đến tận nơi. Hay có gia đình khác vừa bán vừa tặng luôn chiếc giường ngủ còn khá mới. Không chỉ vậy, họ còn lái xe tải giúp vận chuyển và bưng chiếc giường vào tận phòng ngủ của tôi. Những hành động nhỏ ấy khiến người mới chân ướt chân ráo như tôi cảm nhận được sự ấm áp của cộng đồng theo cách rất tự nhiên.
Sau nhiều năm sống ở Mỹ, tôi nhận ra garage sale phản ánh khá rõ lối sống của người dân nơi đây. Mỹ là một quốc gia có tỷ lệ di chuyển dân cư rất cao. Người ta chuyển trường, chuyển việc, chuyển thành phố, thậm chí chuyển bang nhiều lần trong đời. Mỗi lần chuyển đi là một lần đồ đạc được sàng lọc và garage sale trở thành một phần của vòng tuần hoàn đó.
Ông Wayne, người hàng xóm lớn tuổi của tôi, là một “chuyên gia săn garage sale” chính hiệu. Ông kể rằng suốt hàng chục năm qua, rất nhiều món đồ trong gia đình ông được mua từ các buổi garage sale cuối tuần. Từ dụng cụ làm vườn, đồ gia dụng cho đến những món đồ sưu tầm hiếm gặp, tất cả đều có thể xuất hiện ở đây với giá chỉ bằng một phần nhỏ giá mới. Theo ông Wayne, bí quyết là đi sớm, mang theo tiền lẻ nhất tiền xu và đừng ngại trò chuyện, trả giá với chủ nhà. “Đôi khi câu chuyện phía sau món đồ còn thú vị hơn chính giá trị của món đồ đó”, ông cười.
Thực tế, garage sale không chỉ là hoạt động mua bán. Nó còn là cơ hội để những người hàng xóm gặp gỡ, làm quen và trò chuyện. Nhiều người lớn tuổi xem việc đi garage sale cuối tuần như một thú vui. Họ vừa dạo phố, vừa săn tìm những món đồ yêu thích và cũng là dịp giao lưu với cộng đồng. Với người mới chuyển đến như tôi, garage sale còn là cách nhanh nhất để hiểu thêm về cuộc sống địa phương và nhờ họ tư vấn kỹ hơn về mọi thứ khi chuyển đến đây sinh sống.
Ngày nay, khi câu chuyện về rác thải và môi trường ngày càng được quan tâm, garage sale còn mang ý nghĩa lớn hơn. Một chiếc ghế không còn cần thiết với gia đình này có thể trở thành vật dụng hữu dụng cho gia đình khác. Món đồ chơi, bộ áo quần mà đứa trẻ đã lớn không còn dùng nữa có thể tiếp tục mang lại niềm vui cho đứa trẻ khác. Thay vì bị đưa ra bãi rác, hàng triệu món đồ được kéo dài vòng đời sử dụng thông qua các buổi garage sale diễn ra mỗi cuối tuần trên khắp nước Mỹ. Đó cũng chính là một phần của “kinh tế tuần hoàn” kiểu hộ gia đình mà nhiều quốc gia, trong đó có Việt Nam, đang hướng tới.
Nhìn từ góc độ du lịch, garage sale cũng là một trải nghiệm khá thú vị. Không phải ngẫu nhiên mà công ty lữ hành quốc tế chuyên đưa khách Việt sang Mỹ như du lịch Hoàn Mỹ có lên bài viết riêng giới thiệu chi tiết cho du khách của mình về hoạt động kết hợp với thăm thân đáng thử này. Bởi ở đó, du khách không chỉ mua được những món đồ giá rẻ mà còn có cơ hội quan sát một lát cắt rất đời thường của xã hội Mỹ, điều khó tìm thấy trong các trung tâm thương mại hiện đại hay những điểm du lịch nổi tiếng.
Có lẽ vì vậy mà sau nhiều năm sống ở Mỹ, mỗi lần nhìn thấy tấm bảng “Garage sale” cắm bên đường, tôi vẫn có thói quen ghé lại vài phút. Đôi khi tôi mua được một món đồ hữu ích. Đôi khi chẳng mua gì cả. Nhưng gần như lần nào tôi cũng mang về một câu chuyện thú vị nào đó.
Và chính ở những nơi tưởng chừng chỉ dành cho đồ cũ ấy, tôi nhận ra rằng đồng xu 25 cent vẫn còn nguyên giá trị. Không chỉ vì nó có thể đổi lấy một món đồ nhỏ mà bởi đôi khi nó còn đổi được cả một cuộc trò chuyện, một sự giúp đỡ chân thành hay tình hàng xóm đáng quý nơi xứ người.
Tôi đang ngồi viết những dòng này về EVNHCMC trong một căn phòng yên tĩnh. Máy lạnh chạy đều, ánh đèn sáng ổn định, chiếc máy tính trước mặt hoạt động trơn tru. Tất cả dường như rất bình thường, đến mức đôi khi ta quên mất rằng để có được sự "bình thường" ấy là cả một hệ thống đang vận hành phía sau.
Ở đâu đó ngoài kia, vẫn có những con người đang làm việc để dòng điện vẫn luôn thông suốt.
Chương trình Nguồn sáng an toàn, văn minh, tiết kiệm - Vì an sinh xã hội do EVNHCMC thực hiện tại phường Tam Bình (TP.HCM) lần này do các chi đoàn thuộc PC Thủ Đức, PC An Phú Đông và PC Gia Định phối hợp thực hiện. Những người thợ điện trẻ đã đến tận nơi để sửa chữa, cải tạo và đi lại hệ thống điện sinh hoạt cho năm hộ gia đình có hoàn cảnh khó khăn và các nhà tình thương trên địa bàn.
Nghe qua có thể chỉ là vài đường dây điện, vài ổ cắm, vài bóng đèn mới. Nhưng với những gia đình thiếu thốn, đó là một sự thay đổi lớn.
Có lẽ chỉ những ai từng sống trong ngôi nhà mà hệ thống điện chắp vá, nguy hiểm mới hiểu hết giá trị của một "nguồn sáng an toàn". Một đường dây điện được đi lại gọn gàng không chỉ giúp căn nhà sáng hơn mà còn giúp người ta yên tâm hơn khi sống trong chính ngôi nhà của mình. Và trong ánh sáng ấy, có cả sự quan tâm của cộng đồng.
Điều khiến tôi xúc động là những công trình như vậy không phải là hoạt động hiếm hoi. Qua nhiều năm tìm hiểu về ngành điện, tôi biết EVNHCMC còn thực hiện nhiều chương trình cộng đồng khác: tri ân Mẹ Việt Nam anh hùng, chăm lo cho người nghèo, hỗ trợ các hoàn cảnh khó khăn, tham gia các hoạt động từ thiện, hưởng ứng "Giờ trái đất", hay các chiến dịch tuyên truyền tiết kiệm năng lượng… Những hoạt động ấy đã âm thầm góp phần làm cho thành phố trở nên ấm áp hơn.
Nhiều người thường nghĩ ngành điện là ngành kỹ thuật thuần túy. Nhưng thực ra, đó là một trong những ngành gắn bó chặt chẽ nhất với đời sống xã hội.
Điện không chỉ làm sáng một căn phòng. Điện giúp bệnh viện vận hành, giúp trường học hoạt động, giúp nhà máy sản xuất và giúp hàng triệu gia đình duy trì nhịp sống thường ngày. Chính vì vậy, người làm điện cũng là những người đang góp phần giữ cho thành phố vận hành.
Có lẽ ít ai để ý rằng ngành điện là một trong những ngành làm việc gần như 24 giờ mỗi ngày, bảy ngày mỗi tuần. Khi thành phố ngủ, vẫn có những ca trực. Khi mưa gió, vẫn có những đội sửa chữa lên đường. Khi sự cố xảy ra, những người thợ điện là những người đầu tiên phải có mặt…
Tôi từng chứng kiến cảnh những công nhân điện lực EVNHCMC leo lên trụ giữa trưa nắng gắt. Cũng từng thấy họ làm việc trong cơn mưa lớn, khi gió quật mạnh vào những đường dây. Đó là những công việc không dễ dàng, thậm chí tiềm ẩn nhiều nguy hiểm. Nhưng nếu họ không làm, ánh sáng sẽ tắt.
Dịp này, ngành điện lại đang bước vào một nhiệm vụ quan trọng khác: đảm bảo cung ứng điện liên tục, an toàn cho các hoạt động chính trị và xã hội lớn của đất nước, trong đó có ngày hội non sông - bầu cử. Đằng sau những sự kiện diễn ra suôn sẻ, luôn có những con người âm thầm chuẩn bị, kiểm tra từng đường dây, từng trạm biến áp để mọi thứ vận hành ổn định. Công việc ấy ít khi xuất hiện trên trang nhất báo chí, nhưng lại vô cùng quan trọng.
Tôi nghĩ đến điều đó khi ngồi trong căn phòng mát lạnh này. Mỗi lần gõ bàn phím, tôi chợt nhận ra mình đang được hưởng một điều tưởng như rất hiển nhiên: điện. Ánh sáng từ chiếc đèn trên trần, hơi mát từ máy lạnh, kết nối internet từ chiếc modem - tất cả đều cần điện. Nhưng phía sau những tiện nghi ấy là mồ hôi của rất nhiều con người.
Và lúc này, khi tôi đang viết bài dự thi này, ngoài kia vẫn có những người thợ điện đang làm việc trên những con đường của thành phố. Họ có thể đang kiểm tra một trạm biến áp, thay một đoạn dây bị hỏng, hoặc xử lý một sự cố nhỏ để dòng điện không bị gián đoạn. Công việc của họ thường không được chú ý khi mọi thứ hoạt động bình thường. Chỉ khi mất điện, ta mới nhớ đến họ.
Vì vậy, những chương trình như Nguồn sáng an toàn, văn minh, tiết kiệm - Vì an sinh xã hội mang một ý nghĩa rất đẹp. Qua đó, nhắc chúng ta rằng điện không chỉ là năng lượng, mà còn là sự sẻ chia.
Những bóng đèn được thắp lên trong các ngôi nhà tình thương không chỉ mang lại ánh sáng mà mang theo cả sự quan tâm của những người làm điện đối với cộng đồng. Đâu đó còn là hy vọng về một cuộc sống nhiều ánh sáng trong tương lai của các gia đình nghèo, khó khăn.
Tôi tin rằng với EVNHCMC, mỗi công trình nhỏ như vậy cũng là một bước đi trên hành trình dài hơn - hành trình mang nguồn sáng đến với mọi người dân, xây dựng một thành phố hiện đại nhưng vẫn chan chứa tình người.
Và mỗi khi nghĩ đến điều đó, tôi bỗng thấy ánh đèn trong căn phòng mình đang ngồi dường như sáng hơn và ấm lên bởi tình nhân ái.
Chị Hà Tô Phương Lan, chủ đại lý vé số Lan Hùng Tú ở Tây Ninh cho biết vừa bán cọc vé 160 tờ trúng số, trong đó có 16 tờ trúng độc đắc và 144 tờ trúng an ủi. Cụ thể, 16 tờ có dãy số 537949 thuộc đài Vĩnh Long mở thưởng xổ số miền Nam ngày 3 tháng 4 trúng độc đắc trị giá 32 tỉ đồng (chưa trừ thuế). 144 tờ trúng an ủi còn lại trị giá 7,2 tỉ đồng (chưa trừ thuế). Hiện có khách đã liên hệ và chủ đại lý này đang trên đường đến nhà để tiến hành đổi thưởng.
Xổ số ngày 3 tháng 4 mở thưởng 3 đài gồm Vĩnh Long với dãy số trúng độc đắc là 537949, đài Bình Dương với dãy số trúng độc đắc là 649057 và đài Trà Vinh với dãy số trúng độc đắc là 854133.
Kết quả xổ số ngày 3 tháng 4 cũng như hình ảnh những tờ vé trúng số lộ diện sớm được dân mạng chia sẻ kèm theo lời chúc mừng chủ nhân may mắn. Bên cạnh đó, một số người cũng để lại bình luận hy vọng bản thân có cơ hội trúng số.
Theo kết quả xổ số miền Nam ngày 2 tháng 4 chiều qua, anh Lưu Quốc Duy, chủ đại lý vé số Duy ở phường Trà Vinh (Vĩnh Long) xác nhận bán trúng 16 tờ vé giải an ủi, tổng trị giá 800 triệu đồng cho 1 khách.
Theo đó, cọc vé có dãy số may mắn 504476, trúng xổ số Bình Thuận ngày 2 tháng 4. "Khách này là khách quen, là một chàng trai trẻ vừa trúng số và được đại lý của chúng tôi đổi thưởng mấy hôm trước. Người này sau đó đã chuyển khoản 1 triệu đồng nhờ chúng tôi mua đồ cúng ông Thần tài, Thổ địa giúp, câu chuyện này được nhiều người trên mạng xã hội chia sẻ", anh Duy tiết lộ.
Dương lịch hôm nay là thứ sáu đánh dấu năm 2026 trải qua ngày thứ 127. Theo lịch âm hôm nay 8.5 là ngày 22 tháng 3, theo cách gọi can chi là ngày Nhâm Ngọ, tháng Nhâm Thìn, năm Bính Ngọ.
Theo lịch vạn niên, hôm nay là ngày Thanh Long Đầu. Dân gian quan niệm đây là ngày đẹp, thích hợp để xuất hành, khởi sự việc lớn khi "cầu tài thắng lợi, mọi việc như ý". Đó là lý do nhiều người mong gặp may mắn khi khởi sự hôm nay.
Dưới góc độ tiết khí, người Việt trải qua ngày thứ 4 đón tiết Lập hạ, tiết khí thứ 7 trong 24 tiết khí của năm. Tiết khí này bắt đầu vào ngày 5.5 và kết thúc vào ngày 21.5, đánh dấu thời tiết trở nên nóng bức hơn, cần chú ý về sức khỏe.
Ở Việt Nam, ngày 8.5 không phải là ngày lễ lớn. Tuy nhiên trên thế giới, hôm nay được nhiều người quan tâm vì đây là ngày Chữ thập đỏ và Trăng lưỡi liềm đỏ quốc tế, theo chuyên trang Timeanddate.com.
Lịch sử ngày này bắt nguồn từ sự kiện ngày 24.6.1859 ở Solferino, một thành phố miền bắc nước Ý, cuộc giao chiến khốc liệt giữa lực lượng quân đội liên minh Pháp - Ý chống lại quân chiếm đóng Áo đã để lại trên chiến trường 40.000 người thương vong.
Quân y của các bên tham chiến không đủ lực lượng để giải quyết tình trạng quá nhiều người bị thương. Vô tình chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng trên, một thương gia Thụy Sĩ tên Henry Dunant đã kêu gọi dân chúng địa phương giúp đỡ người bị thương bất kể họ là người ở bên nào.
Khi trở về Thụy Sĩ, Henry Dunant đã viết lại những điều này trong cuốn sách "Ký ức về Solferino". Cuốn sách được hoàn thành năm 1862, trong đó ông đưa ra 2 ý tưởng: Thành lập tại mỗi quốc gia một hội cứu trợ bao gồm những người tình nguyện, những người danh tiếng, những chính khách có tên tuổi để chăm sóc những người bị thương khi có chiến tranh; Vận động một thỏa thuận quốc tế bảo vệ những binh lính bị thương trên chiến trường và những người chăm lo họ.
Năm 1863, ý tưởng của Henry Dunant đã trở thành hiện thực với sự ra đời của Ủy ban Chữ thập đỏ quốc tế (ICRC) và việc thành lập các hội quốc gia đầu tiên. Cũng năm đó, dấu hiệu phân biệt - chữ thập đỏ trên nền trắng để nhận biết và bảo vệ những người giúp đỡ binh sĩ bị thương trên chiến trường đã được thông qua.
Năm 1894, công ước đầu tiên được các quốc gia thành viên thông qua. Năm 1919, hiệp hội Chữ thập đỏ và Trăng lưỡi liềm đỏ quốc tế thành lập. Đến nay đã có 192 hội Chữ thập đỏ/Trăng lưỡi liềm đỏ quốc gia trên thế giới là thành viên của phong trào, thực thi các hoạt động nhân đạo khắp các châu lục, thực sự trở thành xu thế phát triển tiến bộ trên toàn cầu.
Hôm nay cũng là ngày Thalassemia thế giới. Ngày này được tổ chức hằng năm vào ngày 8.5 nhằm nâng cao nhận thức của cộng đồng về bệnh tan máu bẩm sinh (Thalassemia), một trong những bệnh lý di truyền phổ biến hiện nay.