Đưa mẹ vào viện dưỡng lão, tôi mang tiếng là nghịch tử

Đưa mẹ vào viện dưỡng lão, tôi mang tiếng là nghịch tử

Tôi năm nay 43 tuổi, hiện là giám đốc chi nhánh của một ngân hàng tại Hà Nội. Trong mắt bạn bè và họ hàng ở quê, tôi là một đứa con thành đạt, là niềm tự hào của dòng họ. Mọi thứ cứ thế êm đềm trôi qua cho đến 2 năm trước, mẹ tôi bắt đầu có những dấu hiệu của căn bệnh Alzheimer.

Ba tôi mất sớm, một tay mẹ tần tảo nuôi tôi khôn lớn. Khi có sự nghiệp vững vàng, tôi đón mẹ từ quê lên khu đô thị cao cấp ở Hà Nội để phụng dưỡng. Tôi luôn tâm niệm, nửa đời sau của mẹ sẽ là những ngày tháng an nhàn, hưởng phước bên con cháu. Nhưng căn bệnh quái ác ập đến, cướp đi trí nhớ của bà một cách tàn nhẫn.

Ban đầu, mẹ chỉ quên chỗ để chìa khóa, quên tên hàng xóm. Nhưng rồi tình trạng ngày một nặng hơn. Bà bắt đầu quên mất tôi là ai, thường xuyên cáu gắt và có những hành vi vô thức. Vợ chồng tôi đều đi làm từ sáng đến tối mịt, 2 đứa con thì đi học cả ngày. Căn hộ rộng 120 mét vuông bỗng chốc trở thành một “chiếc lồng kính” giam lỏng mẹ.

Tôi đã thuê đến 5 đời giúp việc chỉ trong vòng 6 tháng. Có người xin nghỉ vì không chịu nổi tính khí thất thường của mẹ. Có người thì tôi buộc phải cho nghỉ việc vì qua camera giám sát, tôi thấy họ để mặc mẹ ngồi thẫn thờ một mình trước tivi suốt cả ngày, bữa ăn thì ép uổng qua loa. Thậm chí, có lần mẹ tự mở cửa đi lang thang xuống tận hầm chung cư, may mắn là bảo vệ phát hiện ra kịp.

Vợ tôi bắt đầu có dấu hiệu trầm cảm vì áp lực chăm sóc mẹ chồng và quán xuyến gia đình. Bản thân tôi, những cuộc họp kéo dài đến tối muộn luôn bị ngắt quãng bởi nỗi lo nơm nớp, mẹ ở nhà có an toàn không. Không khí gia đình tôi ngột ngạt vô cùng.

Đỉnh điểm là một buổi chiều tháng 10 năm ngoái. Đang giải quyết hồ sơ vay vốn cho khách, tôi nhận được điện thoại từ chị giúp việc, giọng hốt hoảng: “Anh về ngay đi, bà cụ với tay lấy đồ trên cao bị ngã trong nhà tắm rồi!”.

Tôi bỏ lại tất cả, lao về nhà như một kẻ điên. Hình ảnh mẹ nằm đó, đau đớn và hoảng loạn, ám ảnh tôi đến tận bây giờ. Rất may mẹ chỉ bị chấn thương phần mềm, nhưng bác sĩ cảnh báo, người già xương rất giòn, lần này là may mắn, nhưng nếu có lần sau thì hậu quả khôn lường. Mẹ tôi cần có người theo dõi y tế và chăm sóc 24/24.

Câu nói của bác sĩ như một cái tát thức tỉnh tôi. Tình yêu thương, lòng hiếu thảo của tôi không thể thay thế được chuyên môn y tế. Tiền bạc tôi mang về không thể mua được sự an toàn cho mẹ khi tôi vắng nhà.

Sau nhiều đêm thức trắng, tôi bàn với vợ về việc đưa mẹ vào một viện dưỡng lão cao cấp ở ngoại ô. Nơi đó có bác sĩ trực, có không gian xanh, có những người bạn già và có các hoạt động trị liệu trí nhớ. Vợ tôi khóc, cô ấy sợ tôi sẽ hối hận nhưng tôi đã quyết.

Ngay khi biết tin, một cuộc họp gia đình khẩn được triệu tập bởi các bác, các chú dưới quê của tôi. “Nhà cao cửa rộng, đi xe hơi mà mày tống mẹ mày vào trại tế bần hả con?”, bác trưởng họ đập bàn chỉ thẳng mặt tôi.

  Sở Xây dựng Hà Nội bác tin miễn phí vé xe buýt cho toàn bộ người dân

“Mày là đồ bất hiếu! Ngày xưa bà ấy nhịn ăn nhịn mặc nuôi mày ăn học, giờ mày thành đạt mày vứt bà ấy cho người dưng chăm. Mày sợ tốn tiền, sợ bẩn nhà đúng không?”, một người cô ruột xỉa xói tôi.

Không một ai trong số họ từng lên chăm mẹ tôi một ngày. Không một ai biết cảm giác bất lực khi nhìn mẹ ăn nhầm lọ kem đánh răng, hay lúc mẹ gào thét vì hoảng loạn giữa đêm. Họ chỉ nhìn vào hành động đưa mẹ ra khỏi nhà và dán cho tôi cái mác nghịch tử.

Tôi không thanh minh, chỉ cúi đầu đáp: “Con làm vậy vì sự an toàn của mẹ. Chữ hiếu của con không nằm ở việc giữ mẹ ở nhà để họ hàng nhìn vào khen ngợi, mà để mẹ sống phần đời còn lại an toàn, vui vẻ”.

Đã 8 tháng kể từ ngày mẹ tôi chuyển vào viện dưỡng lão. Chi phí mỗi tháng gần 20 triệu đồng, bằng lương của một người đi làm khá giả, nhưng những gì mẹ nhận lại khiến tôi thấy quyết định của mình hoàn toàn đúng đắn.

Cuối tuần vừa rồi, vợ chồng tôi đưa các con vào thăm bà. Mẹ đang ngồi tập tô màu cùng các cụ già khác trong phòng sinh hoạt chung. Dù mẹ không còn nhớ rõ tên tôi, nhưng bà cười rất tươi khoe bức tranh vừa vẽ. Các cô điều dưỡng cho biết, mẹ ăn ngủ đúng giờ, được xoa bóp vật lý trị liệu mỗi ngày nên sức khỏe cải thiện rõ rệt, tinh thần cũng ổn định hơn rất nhiều. Không còn những tiếng gào thét, không còn những cú ngã nguy hiểm.

Nhìn mẹ được chăm sóc bởi những bàn tay chuyên nghiệp, được sống trong một cộng đồng phù hợp, tôi thấy lòng mình nhẹ bẫng.

Nhiều người Việt Nam vẫn coi viện dưỡng lão là nơi ruồng bỏ cha mẹ. Định kiến đó đã khiến biết bao người già phải chịu cảnh cô đơn trong chính ngôi nhà của mình, và bao người con phải kiệt quệ về cả thể chất lẫn tinh thần.

Chữ “hiếu” thời hiện đại, theo tôi, không phải là việc ép bản thân phải làm những điều vượt quá khả năng chuyên môn, mà là biết chọn cho cha mẹ một môi trường sống tốt nhất. Tôi thà mang tiếng là kẻ bất hiếu trong mắt họ hàng, thà bị bêu riếu ở quê nhà, không vì thanh danh mà để mẹ mình sống trong sự hiểm nguy và cô độc.

Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Tin Gốc: Dân Trí