*Trận đấu giữa đội tuyển U19 Việt Nam và U19 Myanmar trong khuôn khổ vòng bảng giải U19 Đông Nam Á 2026, sẽ diễn ra lúc 16h hôm nay (4/6), trên sân vận động Bắc Sumatra (Indonesia). Dân trí sẽ tường thuật trực tuyến trận đấu này.
U19 Myanmar khởi đầu giải đấu năm nay không tốt, họ thua đội chủ nhà U19 Indonesia 0-3 trong ngày ra quân, khiến cho nguy cơ bị loại sớm hiển hiện trước mắt họ.
Trong những năm gần đây, khâu đào tạo trẻ của bóng đá Myanmar không tốt, điều đó dẫn đến việc các đội bóng trẻ của nền bóng đá này yếu dần theo năm tháng.
Trái ngược với các đội trẻ Myanmar, các đội trẻ của bóng đá Việt Nam ngày một mạnh lên, nhờ khâu đào tạo của chúng ta rất tốt trong khoảng 2 thập kỷ gần nhất. Nhờ khâu đào tạo trẻ tốt, chúng ta liên tục cho ra lò các lứa cầu thủ chất lượng, gần như thống trị Đông Nam Á.
Bóng đá Việt Nam đang cùng lúc giữ ngôi vô địch AFF Cup dành cho đội tuyển quốc gia, ngôi vô địch U23 Đông Nam Á, vô địch SEA Games và vô địch U17 Đông Nam Á.
Nếu U19 Việt Nam giành ngôi vô địch giải U19 Đông Nam Á 2026, chúng ta sẽ tạo ra kỷ lục vô tiền khoáng hậu của bóng đá khu vực: Cùng lúc nắm giữ mọi danh hiệu chính thức của Đông Nam Á, cấp độ các đội tuyển.
Chất lượng cầu thủ trẻ Việt Nam được đánh giá cao hơn chất lượng cầu thủ trẻ Myanmar. Vấn đề còn lại chỉ là lối chơi.
Ở trận đấu đầu tiên tại giải năm nay, gặp U19 Timor Leste, U19 Việt Nam có khoảng thời gian bế tắc trước hàng thủ có chiều sâu của đối phương. Đấy là lý do mà chúng ta không ghi bàn từ phút thứ 2 (thời điểm mở tỷ số) cho đến phút 84 của trận đấu này.
Đây là điều mà đội bóng đang được dẫn dắt bởi HLV Yutaka Ikeuchi (người Nhật Bản) cần phải cải thiện trước trận đấu thứ 2 của mình tại giải, gặp U19 Myanmar.
Dù sao, giới chuyên môn và người hâm mộ trong nước vẫn có niềm tin rằng bước sang trận đấu thứ 2, lối chơi của toàn đội U19 Việt Nam sẽ nhuần nhuyễn hơn, gắn kết hơn, nhờ các cầu thủ có thêm thời gian để hiểu về nhau. Từ đó, chúng ta sẽ có thêm những pha bóng hay, xuyên thủng hàng phòng ngự của U19 Myanmar.
Một chi tiết khác U19 Việt Nam cần lưu ý, đó là lối chơi khá rắn truyền thống của bóng đá Myanmar. Để hạn chế lối đá rắn này, U19 Việt Nam cần thi đấu ít chạm, hiện đại, tránh những tình huống giữ bóng quá lâu một cách không cần thiết.
Nếu thi đấu đúng sức, tỉnh táo, đội bóng đang được dẫn dắt bởi HLV Yutaka Ikeuchi sẽ đánh bại U19 Myanmar, qua đó nuôi tiếp hy vọng vào bán kết.
Dự đoán: U19 Việt Nam thắng 2-0.
Tin Gốc: Dân Trí

Gần 10 phút sau hiệu còi mãn cuộc, các cầu thủ Leeds vẫn nán lại sân để nhảy múa và hát vang cùng khán giả. Lần đầu kể từ năm 1981, họ mới thắng trên sân Old Trafford ở giải vô địch Anh. Kết quả cũng giúp thầy trò Daniel Farke tiến gần hơn tới suất trụ hạng.
Trong khi đó, Man Utd dường như không thể tìm lại phong độ sau quãng nghỉ ba tuần. Họ chơi tệ trong hiệp một, chỉ khởi sắc khi phải đá thiếu người. Tuy nhiên, nỗ lực vùng lên của "Quỷ Đỏ" quá muộn để có thể giữ lại một điểm.
Đội khách nhập cuộc đầy chủ động và sớm tạo ra cơ hội rõ rệt. Ngay phút thứ ba, Gabriel Gudmundsson căng ngang nguy hiểm vào cấm địa, để Dominic Calvert-Lewin băng vào dứt điểm cận thành, nhưng thủ môn Lammens kịp dùng chân cản phá.
Hai phút sau, Leeds mở tỷ số. Jayden Bogle xuống biên phải rồi tạt bóng vào cấm địa. Calvert-Lewin tranh chấp khiến trung vệ Leny Yoro không phá dứt khoát, tạo điều kiện để Noah Okafor dứt điểm một chạm vào góc xa, đưa đội khách dẫn 1-0. Tình huống này, Yoro dường như bị phạm lỗi, nhưng anh không phàn nàn với trọng tài về điều đó.
Bàn thua sớm khiến Man Utd gặp nhiều khó khăn trong triển khai bóng. Trong khi đó, Leeds tiếp tục gây sức ép và tạo thêm nhiều cơ hội. Phút 28, từ một tình huống bóng bật ra tuyến hai sau hàng loạt pha tranh chấp trong cấm địa, Okafor vô-lê đưa bóng chạm người hậu vệ đổi hướng, khiến Lammens không thể cản phá.
Leeds tạo ra tới 2,03 bàn thắng kỳ vọng (xG) trong hiệp một, so với chỉ 0,19 của Man Utd, chênh lệch lớn nhất "Quỷ Đỏ" phải nhận trên sân nhà kể từ trận thua Liverpool 0-4 năm 2021. Nếu dứt điểm tốt hơn, đội khách đã có thể nới rộng cách biệt khi Calvert-Lewin và Bijol đều bỏ lỡ các cơ hội đánh đầu thuận lợi.
Hiệp hai bắt đầu với hy vọng mong manh cho Man Utd, nhưng mọi thứ nhanh chóng trở nên tồi tệ hơn. Phút 55, một tình huống ngoài bóng khiến trận đấu bùng nổ tranh cãi. VAR vào cuộc sau khi phát hiện Lisandro Martínez kéo tóc Calvert-Lewin ở giữa sân. Trọng tài Paul Tierney xem lại màn hình và rút thẻ đỏ trực tiếp với trung vệ người Argentina. Anh tỏ vẻ khó hiểu với quyết định này, rời sân trong bực tức.
Man Utd chỉ còn 10 người trong hơn 30 phút cuối trận. Chơi hơn người, Leeds có thêm cơ hội gia tăng cách biệt. Phút 66, họ phản công trong thế ba đánh hai, nhưng Bogle không chuyền cho đồng đội mà xử lý cá nhân, tạo điều kiện để Lammens băng ra cản phá. Phút 78, từ quả tạt bên cánh phải, Calvert-Lewin bật cao đánh đầu trong vòng cấm nhưng đưa bóng trúng vị trí thủ môn.
Dù vậy, Leeds không thể kết liễu trận đấu, và điều này giúp Man Utd nuôi hy vọng. Phút 69, đội chủ nhà rút ngắn tỷ số xuống 1-2. Sau một tình huống phạt góc không thành công, Bruno Fernandes treo bóng trở lại vào cột xa, để Casemiro bật cao đánh đầu ghi bàn khi không bị kèm.
Bàn thắng giúp Man Utd chơi khởi sắc hơn trong phần còn lại của trận đấu. Họ dồn bóng nhiều hơn về phía khung thành Leeds và tạo ra một số tình huống đáng chú ý, chủ yếu từ các pha bóng bổng. Phút 85, từ quả phạt góc của Fernandes, Casemiro tiếp tục đánh đầu nguy hiểm, nhưng Calvert-Lewin kịp phá bóng ngay trên vạch cầu môn. Ngay sau đó, Manuel Ugarte đá bồi nhưng trúng chân đối thủ.
Theo thống kê, Man Utd giữ bóng 51% thời lượng và dứt điểm 20 lần, nhiều hơn Leeds (15), nhưng vẫn phải trắng tay rời Old Trafford. Kết quả khiến thầy trò Michael Carrick đứt mạch thắng trên sân nhà, dù vẫn đứng thứ ba Ngoại hạng Anh. "Quỷ Đỏ" cũng lỡ cơ hội nâng cách biệt với vị trí thứ sáu của Chelsea lên 10 điểm.
Chiến thắng này giúp Leeds tiến gần hơn tới mục tiêu trụ hạng, đồng thời chấm dứt chuỗi 45 năm không thắng tại Old Trafford. Họ đang hơn vị trí thứ 18 của Tottenham sáu điểm, khi mùa giải còn sáu vòng.
Ở vòng 33, Man Utd làm khách trên sân của Chelsea tối 18/4, còn Leeds về sân nhà tiếp đội bét bảng Wolverhampton.
Tin Gốc: Vnexpress

"Tôi từng nói Arsenal sẽ vô địch Ngoại hạng Anh mùa này và tôi vẫn giữ nguyên quan điểm đó", cựu trung vệ Man Utd và tuyển Anh chia sẻ trên podcast Rio Ferdinand Presents ngày 11/5. "Và giờ tôi nghĩ Arsenal sẽ vô địch luôn cả Champions League. Về lý thuyết, PSG là đội bóng nhỉnh hơn, 100% là vậy. Họ có lực lượng, có lối chơi đẹp mắt nhất hành tinh và sở hữu HLV xuất sắc nhất thời điểm này. Nhưng họ rất bất ổn trong các pha bóng chết. Ngay cả Bayern Munich – một đội không quá mạnh ở bài này – cũng khiến họ khốn đốn. Tôi đã thấy điều đó lặp lại nhiều lần trong mùa giải này".
Thầy trò Mikel Arteta đang đứng trước ngưỡng cửa lịch sử. Bên cạnh việc nắm quyền tự quyết ở cuộc đua Ngoại hạng Anh, Arsenal còn khát khao xóa đi ký ức buồn của lần vào chung kết Champions League cách đây 20 năm. Khi đó, trong thế mất người, tập thể của Arsene Wenger thua ngược Barca 1-2.
"Arsenal là đội chủ trương chơi bóng ngắn, nhưng phần lớn các đợt tấn công của họ dẫn đến các tình huống cố định. Tôi tin các CĐV Arsenal sẽ đồng ý với điều này", Ferdinand – người từng cùng Man Utd lên ngôi tại Champions League 2008, phân tích thêm. "Họ là đội dàn xếp bóng chết tốt nhất Ngoại hạng Anh. Nếu có được các quả phạt trực tiếp hay phạt góc, họ sẽ tạo ra sự hủy diệt kinh hoàng trước một PSG có thể hình khiêm tốn. Về thể chất, PSG không thể đọ lại Arsenal ở các pha không chiến. Chỉ cần Arsenal có bóng và kiếm được phạt trực tiếp quanh vùng cấm, hay thậm chí từ giữa sân, họ sẽ gây ra sát thương lớn".
Ở bán kết mùa này, ĐKVĐ Champions League đã vượt qua Bayern với tổng tỷ số 6-5, qua đó xác lập vị thế là đội bóng có hàng công mạnh nhất Champions League với 44 bàn, áp đảo con số 29 của Arsenal.
Ferdinand có cơ sở khi đề cao vũ khí bóng chết của "Pháo thủ". Theo thống kê từ Whoscored, Arsenal mùa này đã ghi 27 trên 106 bàn tổng cộng ở mọi mặt trận bằng bóng chết. Con số này ở Ngoại hạng Anh là 21, và ở Champions League là 5. Nhưng thực tế, đoàn quân của HLV Luis Enrique cũng không kém cạnh ở khía cạnh này: 23 trên 133 bàn đến từ bóng chết, với 8 lần là ở chính Champions League.
Trước những ý kiến cho rằng các trọng tài Champions League thường nghiêm khắc hơn ở Ngoại hạng Anh trong việc thổi phạt các tình huống kéo hoặc vật người trong vùng cấm, Ferdinand phản bác. "Đúng, nhưng Bayern đâu cần phải quá hung hãn. Bạn chỉ cần có những bước chạy chỗ thông minh. Arsenal sở hữu những cầu thủ cao lớn, đầy thể lực và cực giỏi trong việc chọn điểm rơi. Tôi tin PSG sẽ cảm nhận được sự bất an bao trùm bầu không khí trong sân. Họ tự tin trong mọi khía cạnh của trận đấu, ngoại trừ bóng chết. Đó chính là hy vọng cho Arsenal".
Cũng trên podcast Rio Ferdinand Presents, một chủ đề khác liên quan đến Arsenal được Ferdinand mang ra thảo luận. Đó là quan điểm của cựu danh thủ Arsenal Ian Wright khi ông cho rằng nếu giành cú đúp danh hiệu mùa này, thầy trò Arteta sẽ đi vào lịch sử với tư cách tập thể vĩ đại nhất lịch sử đội chủ sân Emirates.
"Tôi tất nhiên đồng ý với nhận xét đó của Wright", Ferdinand nói. "Chưa một đội hình Arsenal nào trước đây từng vô địch cả Ngoại hạng Anh lẫn Champions League trong cùng một mùa giải. Man Utd đã làm được hai lần, Man City và Liverpool cũng từng làm được. Tập thể của tôi cũng vậy. Rất nhiều đội chỉ thắng được một trong hai, nên nếu Arsenal hiện tại thành công, họ chắc chắn là lứa thế hệ xuất sắc nhất lịch sử CLB, không cần bàn cãi".
Tuy nhiên, đồng đội cũ của Ferdinand tại Man Utd là Gary Neville lại không mấy lạc quan về cơ hội của Arsenal tại đấu trường châu Âu. "Các cầu thủ Arsenal hiện tại hẳn cảm thấy mình như ở trên thiên đường, họ cảm thấy không gì có thể ngăn cản được mình", Neville nói trên podcast của Sky Sports. "Nhưng ở chung kết Champions League, họ cần phải cực kỳ cẩn trọng với khả năng phòng ngự và sức mạnh của mình. Họ phải tính toán làm sao để đánh bại một đối thủ giỏi hơn mình trong suốt 90 phút. Bởi vì PSG mạnh hơn Arsenal, đó là sự thật không thể chối cãi và PSG đã chứng minh điều đó suốt hai mùa qua".
"Với Arteta, đây là cơ hội để vươn tầm. Vô địch Ngoại hạng Anh sau 22 năm đã là kỳ tích, nhưng giành thêm Champions League nữa thì thật khó tin. Tôi cảm giác đây là thời điểm chín muồi để Arsenal vô địch nước Anh, nhưng dường như chưa phải lúc để họ xưng vương châu Âu. Tôi có linh cảm đây là năm của PSG để bảo vệ ngôi vương và đưa Enrique vào hàng ngũ những HLV huyền thoại. Dù sao, nếu Arsenal giành được cú đúp, họ sẽ chính thức bước vào một ‘vũ trụ’ hoàn toàn khác", Neville kết luận.
Tin Gốc: Vnexpress

Tại một kỳ World Cup của những kỷ lục và chuyện cổ tích, Paraguay vừa góp thêm bất ngờ thú vị, khi loại Đức - đội tuyển từng 4 lần vô địch - ngay từ vòng 1/16. Đất nước Nam Mỹ sẽ ăn mừng bằng một ngày nghỉ trên toàn quốc vào thứ Tư 1/7 tới, theo sắc lệnh được ký bởi Tổng thống Santiago Pena.
Chiến tích này đáng nhớ không phải vì cột mốc vòng đấu. Paraguay từng vào vòng 1/8 World Cup 1998 tại Pháp, và 2002 tại Hàn Quốc - Nhật Bản. Năm 2010 trên đất Nam Phi, họ thậm chí đi tới tứ kết và suýt làm nên chuyện trước đội về sau vô địch - Tây Ban Nha, nếu Oscar Cardozo đá vào quả penalty khi tỷ số đang là 0-0.
Việc vượt qua Đức để vào vòng 1/8 World Cup 2026 đặc biệt bởi cú hích tâm lý mang lại. Lần gần nhất Paraguay dự ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh là ở Nam Phi 2010. Sau đó là chuỗi ba thất bại tại các chiến dịch vòng loại 2014, 2018 và 2022. Từ chỗ bị khuất dưới bóng các gã khổng lồ láng giềng như Argentina, Brazil và Uruguay, giờ đây Paraguay vẫn sẽ rời Bắc Mỹ 2026 với một vị thế bóng đá hoàn toàn khác, bất kể kết quả tiếp theo thế nào.
Và nét son ấy của Paraguay được viết nên bởi một nhóm cầu thủ với những số phận gian truân, đang thi đấu rải rác khắp các giải VĐQG Nam Mỹ, nhất là tại các CLB Argentina và Brazil.
Màn ra quân của Paraguay ở World Cup 2026 này lại là một thảm họa. Họ thảm bại 1-4 trước đồng chủ nhà Mỹ, khiến một trong những tượng đài lớn nhất của nền bóng đá nước này - Jose Luis Felix Chilavert - nóng mặt.
"Đội chẳng có một sơ đồ chiến thuật rõ ràng, và đây là trách nhiệm của HLV Gustavo Alfaro", thủ thành huyền thoại tại World Cup 1998 và 2002 chỉ trích. Chilavert còn phê bình thủ môn hậu bối Orlando Gill: "Cậu nhóc này không biết trao đổi thông tin với đồng đội, bắt bóng mà cứ câm như hến. Bóng đá là sự kết nối, đặc biệt là vị trí thủ môn, người phải chỉ huy hàng thủ".
Nhưng khi gặp Đức, Gill 6 lần cứu thua, cùng các đồng đội kiên cường chống trả những đợt hãm thành dồn dập của đối thủ, bảo toàn tỷ số hòa 1-1 để kéo trận đấu vào loạt luân lưu định mệnh. Và đó là sân khấu tôn vinh chàng thủ môn tội đồ ngày nào, nơi Paraguay có một cuộc hẹn với lịch sử.
Trước cuộc đấu tại Boston, Đức giữ thành tích toàn thắng qua cả 4 loạt sút luân lưu tại các kỳ World Cup. Lịch sử cũng chỉ ghi nhận một cầu thủ Đức là Ullrich Stielike đá hỏng 11 mét, trong trận gặp Pháp ở World Cup 1982. 17 cú sút còn lại của họ đều thành công. Nhưng trước Gill, các học trò của Julian Nagelsmann đá hỏng 3 trong 6 lượt, với cú hỏng ăn cuối cùng thuộc về trung vệ Jonathan Tah.
Với chiều cao chạm ngưỡng 1,98 mét, Gill đổ người cản phá thành công hai cú sút 11 mét của Kai Havertz và Nick Woltemade, rồi dành tặng vinh quang cho một người thân đang chiến đấu với bạo bệnh.
"Chiến thắng này xin dành tặng cho đứa cháu trai của tôi, thằng bé đang phải nằm viện trong tình trạng nguy kịch. Tôi đã hứa với cháu rằng nếu chúng tôi thắng, chiến thắng ấy là dành cho thằng bé", thủ môn hiện khoác áo San Lorenzo (Argentina) nói với giọng nghẹn ngào.
Hành trình của Gill là một câu chuyện về nghị lực vươn lên. Dù đã 26 tuổi, anh thực chất vẫn là một "lính mới" ở sân chơi đỉnh cao, vì mới bắt trận đầu tiên ở một giải VĐQG cuối năm 2024. Năm 2018, thủ môn sinh năm 2000 này vẫn còn đang chơi bóng phong trào.
Không được trọng dụng tại giải quốc nội Paraguay, anh quyết định chuyển sang Argentina năm 2024. Tại đây, bước ngoặt cuộc đời đã đến. San Lorenzo bấy giờ muốn chiêu mộ Keylor Navas nhưng kẹt tiền. Không có thủ môn mới nào cập bến, Gill, từ vị thế dự bị, được HLV Miguel Russo trao cơ hội. Và anh đã chớp lấy thời cơ, giữ vững vị trí số một từ đó.
Gill cũng chỉ ra mắt với ĐTQG tháng 4/2026 khi Paraguay sang Lima làm khách của Peru ở lượt cuối hành trình vòng loại World Cup khu vực Nam Mỹ. Bấy giờ, vợ anh, Melissa Avalos, mới tiết lộ về hoàn cảnh ngặt nghèo mà gia đình nhỏ trải qua hồi 2022, lúc cậu con trai Lautaro vừa chào đời.
"Chúng tôi chẳng có xu nào để trả viện phí", Avalos kể mà rơm rớm nước mắt."Con trai chúng tôi phải chiến đấu giành giật sự sống, còn cha nó thì bán sạch mọi thứ, từ đôi giày đá bóng đến áo đấu của đội U20 quốc gia, trang phục thi đấu được CLB cấp lúc đó. Gill thậm chí không thể giữ lại thứ gì để làm kỷ niệm. Lúc đó, chúng tôi đau đớn biết bao".
Những gì Gill trải qua cũng chỉ là một lát cắt nhỏ trong rất nhiều câu chuyện về các tuyển thủ Paraguay. Trước thềm World Cup, HLV Alfaro nói trên báo World Soccer: "Tôi muốn tập thể này nhớ rằng họ từng ngủ chung 5 người trên chỉ một chiếc giường, rằng cha mẹ họ từng không có đồng nào để dành, nhưng cứ mỗi cuối tháng phải nhịn ăn để mua cho họ bằng được một đôi giày đá bóng, hoặc một chiếc xe đạp để họ được đi tới sân tập, để họ được mơ trở thành những cầu thủ bóng đá và chơi cho ĐTQG. Tôi muốn họ kết nối với phiên bản đứa trẻ của chính mình ngày nào, chiến đấu cho giấc mơ World Cup mà họ từng ấp ủ".
Ngôi sao nổi tiếng nhất tuyển Paraguay hiện thời, tiền đạo Julio Enciso, năm xưa từng lập lời thề trở thành cầu thủ nhà nghề để giải thoát gia đình khỏi cảnh nghèo khó. Anh tự hứa sẽ chiến đấu cho màu áo ĐTQG – mục tiêu anh đã hoàn thành khi mới 17 tuổi – và hứa rằng ông nội sẽ được tận mắt chứng kiến anh chơi bóng tại World Cup. Dù vậy, lời hứa thứ hai đã không thành, vì ông của Enciso qua đời trước ngày anh ra mắt cùng Paraguay.
Diego Gomez, tiền vệ trung tâm trưởng thành từ lò của CLB quê nhà Libertad rồi tiến bộ vượt bậc tại Inter Miami dưới sự dìu dắt của Lionel Messi cùng Sergio Busquets, cũng đi qua tuổi thơ nghèo khó. Năm 2010, khi mới 7 tuổi, để có thể theo dõi ĐTQG dự kỳ World Cup gần nhất, Gomez đã phải liên tục trèo lên mái nhà – nơi vùng quê hẻo lánh San Juan Misiones với tín hiệu truyền hình chập chờn – chỉ để điều chỉnh chiếc ăng-ten. Năm 2024, anh đã có tiền để xây tặng mẹ mình một căn nhà khang trang.
Juan Caceres có cha và mẹ đều là người Paraguay nhưng phải di cư sang Argentina để mưu sinh. Anh sinh ra và lớn lên ở Dock Sud, một khu phố nghèo ở Buenos Aires. "Đó là một căn nhà nhỏ đơn sơ làm bằng tôn tồi tàn, mỗi khi trời mưa, đường ống thoát nước lại bị tắc và nước đổ ào ào xuống nhà", Caceres từng kể. Bắt đầu ăn tập bóng đá ở vị trí thủ môn, rồi lên đá tiền vệ và thử vận may ở vai trò trung vệ trước khi dịch chuyển cuối cùng sang hậu vệ phải, Caceres chưa bao giờ lăn tăn về việc sẽ chiến đấu để cống hiến cho màu áo Paraguay. Bởi với anh, đó là mang lại niềm tự hào cho cha mẹ.
Thủ quân Gustavo Gomez gọi tất cả bản lý lịch ấy là bản sắc Paraguay. "Đây là trận đấu mà chúng tôi đã cho thấy bản sắc của mình hơn bao giờ hết, đó là vượt khó", cầu thủ thuộc biên chế Palmeiras (Brazil) tự hào tuyên bố trên sân Foxborough, Boston sau trận. "Tuyển Đức thừa biết rằng, nếu muốn đánh bại chúng tôi, họ sẽ phải đổ mồ hôi nhiều hơn bao giờ hết".
Với HLV Alfaro, công việc của ông không đơn thuần chỉ là khơi gợi quá khứ gian nan mà các học trò từng trải qua, mà còn phải lắp những mảnh ghép đang rải rác khắp thế giới. Trong số 16 cầu thủ Paraguay ra sân trước Đức, chỉ có duy nhất một người đang thi đấu trong nước, là lão tướng 35 tuổi Gustavo Velazquez của CLB Cerro Porteno.
Quả luân lưu quyết định mang về chiến thắng cho Paraguay ở vòng 1/16 được thực hiện bởi một cầu thủ đang chơi bóng ở Argentina, là hậu vệ Jose Canale của Lanus. Một cái tên khác nữa cũng đã tỏa sáng trước Đức với pha kiến tạo, là Matias Galarza, tác giả bàn duy nhất hạ Thổ Nhĩ Kỳ ở vòng bảng. Galarza hiện thuộc biên chế River Plate, dù trước thềm World Cup, CLB này từng thông báo sẽ không gia hạn hợp đồng với anh. Trung phong cắm Gabriel Avalos của Paraguay thì đang đầu quân cho Independiente.
Dàn người hùng còn lại hiện chinh chiến khắp các châu lục. Ở Pháp có Enciso của Strasbourg. Ở Italy có Antonio Sanabria của Cremonese, đội vừa rớt xuống Serie B. Ở Nga có Juan Caceres của Dinamo Moscow. Ở Brazil là Junior Alonso của Atletico Mineiro, Damian Bobadilla của Sao Paulo và Mauricio của Palmeiras. Trong khi ở Bắc Mỹ thì có Braian Ojeda của Orlando City và Andres Cubas của Vancouver Whitecaps. Và ở Anh là Gustavo Caballero của Portsmouth.
"Chúng tôi tuy chưa đủ đẳng cấp để áp đặt lối chơi lên đối thủ, nhưng tập thể này biết cách để thích nghi với hoàn cảnh", HLV Alfaro nói sau trận. "Đôi khi là những giai điệu cumbia, tango, hay rumba... còn hôm nay, chúng tôi buộc phải nhảy theo điệu polka. Bản chất kiên cường đã nằm sẵn trong DNA của chúng tôi rồi. Trước trận, tôi đã nói với các học trò rằng, tôi muốn nhìn thấy 26 chiến binh khi tiếng nhạc quốc ca vang lên, và khi trận đấu kết thúc, tôi muốn thấy một tập thể của những huyền thoại".
Và thế là, những chàng trai của Alfaro đã trở thành những huyền thoại. Họ là người hùng từ ngay trong chính gia đình, trong chính cuộc đời.
Tin Gốc: Vnexpress

