Tôi 46 tuổi, lấy chồng cùng tuổi đã 20 năm nay và sinh được ba cháu: một cháu học cấp một và hai cháu đã học cấp ba. Chúng tôi sống tại một thành phố nhỏ của tỉnh lẻ miền Bắc bình dị, không xa hoa. Công việc của tôi là trưởng phòng kế toán cho doanh nghiệp tư nhân xây dựng cách nhà 3 km. Ông chủ 70 tuổi, có cặp bồ này kia với nhân viên khác kém cả 30 tuổi. Công việc thi thoảng (tháng 5-6 ngày phải làm việc tới tầm 11-12h đêm) về muộn để hoàn thiện hồ sơ cùng với các em nhân viên có cả nam và nữ. Còn công việc hàng ngày có khi phải đi đến các công trường cách nhà 30-50 km để giải quyết, có lái xe riêng là nam. Mỗi tháng tôi có đi liên hoan ở công ty hoặc đối tác một hai lần ở nhà hàng. Tôi không bị say vì uống rượu ít và tửu lượng rất tốt do nhà mẹ đẻ xưa nấu rượu, thường về nhà tầm 21h.
Vì sinh ra từ làng quê nên tôi là người vợ biết chịu nhịn, hay sợ sệt, ai doạ cũng dễ bắt nạt được tôi, sống thiên về tình cảm, biết chăm lo chu đáo cho gia đình, từ việc cơm nước quần áo dọn dẹp nhà cửa… Chồng tôi là trưởng phòng kỹ thuật của nhà máy phân lân cách nhà 6 km. Vì chồng là con trai út trong gia đình nên được bố mẹ, chị gái chiều chuộng. Anh sống gia trưởng, khô khan và lạnh nhạt. Khi tôi làm sai gì đó (việc này ít xảy ra, mỗi năm tầm 5-6 lần) như vỡ đồ, mua sai đồ, cư xử với hàng xóm khác ý chồng, va chạm xe cộ làm hỏng nhẹ… là chồng xưng mày tao với tôi, chửi tôi ngu, dốt nát, không biết này biết nọ, tát nhẹ, có khi còn ném cả dép vào tôi. Tôi chỉ biết nhịn, giải thích nhẹ nhàng, không cãi to tiếng rồi im lặng đi làm việc khác, sợ chồng nổi khùng đánh nặng tay.
Mức lương của chồng tôi tầm 25 triệu, kém tôi 5 triệu. Trung bình mỗi tháng chồng đưa tôi 10 triệu cho tất cả khoản chi phí phát sinh trong gia đình tôi đứng ra chi tiêu. Về quan hệ chăn gối, các năm trước chúng tôi quan hệ một hai lần mỗi tháng. Nhưng 2-3 năm gần đây, phải 2-3 tháng mới quan hệ một lần. Mỗi khi muốn gần gũi, tôi phải hỏi chồng để được thân mật. Vì thế ham muốn của tôi vừa bị kìm nén và cũng có lúc bị nhạt dần.
Khoảng một năm trước, tôi đọc được tin nhắn trêu đùa của chồng với một cô bé tầm 35 tuổi chưa chồng con, làm tổ chức hành chính cùng công ty với anh, ở với bố mẹ, nhà cách khoảng 3 km, ngoại hình dưới mức bình thường. Còn ngoại hình tôi hơi mập, thấp nhưng mặt ưa nhìn. Chồng tôi gầy gầy, già hơn bình thường. Ngày trước chồng tôi là phó phòng, ít đi liên hoan hay ăn nhậu, ăn mặc bình thường, nhưng một hai năm nay, anh hay ăn mặc đẹp, tự đi mua 3-4 bộ quần âu áo sơ mi mặc đi làm, đi nhậu tuần khoảng 4-5 lần, mỗi lần đều 22-23h mới về. Anh lấy lý do có giám đốc mới ở tỉnh khác về, ở một mình nên hay tạo nhóm nhậu (nhóm có cả chồng tôi và cô kia). Dịp lễ Tết, nhóm chồng tôi và cô hành chính kia rủ nhau đến chúc Tết các lãnh đạo.
Khi ở nhà, nếu cho con đi học thêm tối cách nhà 2 km, anh chở con đi cả tiếng mới về nhà. Nếu không chở đi thì lại lên tầng ba từ sớm, có phòng và sân thượng nằm ôm điện thoại, ngủ một mình, còn tôi ngủ ở tầng hai. Có những tối ở nhà, đùng cái anh mặc quần áo vào và lái xe đi, hỏi thì bảo sự cố máy móc gấp ở nhà máy phải đến xử lý, tầm một tiếng mới về. Do chồng khó tính nên tôi không dám động vào điện thoại để kiểm tra.
Vì hoàn cảnh sống như trên nên trong đầu tôi lúc nào cũng nghĩ đến việc chồng cặp bồ với cô kia. Có phải vì công việc của tôi như thế nên chồng nghĩ tôi cặp bồ linh tinh mà chán tôi? Cả đêm trằn trọc, ngủ được 2-3 tiếng. Có những lúc hoảng loạn, sợ sệt mà không biết gọi ai, tâm sự với ai. Tôi gợi ý ngủ với con cho đỡ sợ mà con không cho ngủ cùng.
Hiện tại tôi nghĩ hai vấn đề: Thứ nhất, chấp nhận coi như không có chuyện gì xảy ra, sống như ly thân, quan hệ ân ái vợ chồng hay không không quan trọng nữa. Việc ai người ấy làm, không quan tâm đến chồng đi đâu làm gì nữa, miễn sao không đánh đập, chửi bới vợ con, hàng tháng cung cấp đủ tiền về. Nhưng tôi thử làm cách này mà trong đầu không dứt bỏ được suy nghĩ chồng đi cặp bồ và trong người luôn ấm ức khó chịu.
Thứ hai là thuê người theo dõi để xác minh chồng có cặp bồ với cô kia không. Nếu đúng, hoặc tuyên bố ly thân để đến khi con cái khôn lớn lập gia đình hết thì ly dị; hoặc là ly dị luôn, nhưng tôi sợ ảnh hưởng đến các con, mang tiếng thiếu bố thiếu mẹ. Nhưng trường hợp thuê người theo dõi này tôi sợ mình là người nặng về tình cảm, sẽ không kìm nén được cú sốc nếu điều ấy thực sự xảy ra.
Anh trai tôi có gọi điện khuyên: Hãy cứ nhắm mắt coi như không biết, không quan tâm đến việc chồng làm gì, miễn sao không đánh đập, mang của nhà đi cho gái là được. Bây giờ hãy tập trung rèn luyện sức khỏe, chơi thể dục thể thao, chăm lo cho con cái ăn học, làm việc đều đặn. Nghĩ đến gia đình, bố mẹ người thân để cảm nhận vun vén tình cảm gia đình. Đảm bảo an toàn cho bản thân, con cái mình là số một. Đến khi các con khôn lớn, lập gia đình hết rồi muốn làm gì thì làm, đừng để con cái mang tiếng cha mẹ thế này thế kia. Mình giờ có tuổi rồi, ham hố gì việc quan hệ ân ái vợ chồng, đừng suy nghĩ nhiều rồi ra ngoài xã hội có rất nhiều kẻ lừa đảo lợi dụng, nó thấy phụ nữ đang tình trạng thế rất dễ làm quen, lợi dụng và lừa gạt rồi mất tất cả.
Với cuộc sống và tình trạng hiện tại, rất mong mọi người tư vấn, giúp đỡ để tôi tháo gỡ được cuộc sống bế tắc hiện tại. Xin trân trọng cảm ơn.
Tôi 32 tuổi, làm ngân hàng. Bạn gái kém 3 tuổi, làm nhân viên văn phòng. Chúng tôi yêu nhau hơn một năm. Cô ấy xinh xắn nên nhiều người theo đuổi. Lương tôi tốt nên mọi chi phí của bạn gái tôi đều lo. Hơn nữa, tôi còn gánh giúp em một khoản nợ 100 triệu từ khi hai đứa quen nhau. Tôi yêu là xác định đi đến hôn nhân nên hết lòng vì bạn gái.
Thời gian này chúng tôi cãi nhau khá nhiều, tính em hay ghen và nghĩ lung tung. Những lúc tôi bận việc hoặc đi công tác, không có thời gian nói chuyện nhiều, em lại hờn dỗi, tỏ thái độ rất khó chịu. Những lúc như thế em làm mọi cách để cho người ngoài thấy em còn độc thân và thản nhiên liên lạc với những người thích em trước mặt tôi, mục đích chọc tức tôi. Vì quen lâu nên tôi hiểu em làm như vậy vì tính hiếu thắng chứ không nghĩ ngợi gì, thế nhưng điều đó làm tôi rất khó chịu.
Tối qua, tôi đã gọi điện thẳng cho người đang tán em, bảo anh ta đừng liên lạc với em nữa, tôi chính là bạn trai em. Bạn gái thấy thế, tát tôi một cái như trời giáng, rồi nhắn tin giải thích cho người đó, còn bảo tôi phải xin lỗi anh ta. Bình thường không sao nhưng mỗi lúc cãi nhau em lại không kiềm chế được, làm những hành động như vậy. Tôi thấy mình không được tôn trọng. Hôm qua đến giờ tôi suy nghĩ rất nhiều, không biết phải làm như thế nào. Xin ý kiến mọi người.
Tôi lớn lên trong một gia đình mà tiếng cãi vã nhiều hơn tiếng cười. Bố gia trưởng, nghiện rượu; mẹ nóng tính, nói nhiều. Cả tuổi thơ của tôi là những bữa cơm không được bình yên, lúc nào cũng thấp thỏm. Có lẽ vì thế, từ rất sớm tôi đã tự hứa rằng sau này nếu yêu ai, tôi sẽ không để người phụ nữ của mình phải chịu khổ hay sống trong bất an như mẹ.
Tôi gặp em khi còn là sinh viên năm thứ ba. Em cùng quê, học khác trường. Khi thân thiết, em kể từng mang thai với bạn trai cũ rồi bỏ thai trong đau đớn và tuyệt vọng. Tôi không phán xét, chỉ xem em như một người bạn cần được lắng nghe. Chúng tôi quen nhau bằng những bữa cơm sinh viên, những chuyến xe buýt cuối ngày và những lần tôi chở em về phòng trọ lúc trời mưa. Tình yêu của tôi đến rất chậm, rất bình yên.
Ra trường, tôi đi làm cho công ty xây dựng, công việc khá ổn định. Em học tiếp rồi có cơ hội du học. Ngày em đi, chúng tôi ngồi ở sân bay gần ba tiếng. Em nói sẽ cố gắng vài năm rồi trở về, khi đó cả hai sẽ bắt đầu cuộc sống mới. Tôi tin em. Suốt những năm yêu xa, tôi gần như chỉ biết đi làm và chờ đợi. Tôi trả hết khoản nợ thời sinh viên, dành dụm mua trả góp một căn chung cư nho nhỏ, sửa lại căn nhà cũ cho bố mẹ, âm thầm chuẩn bị tiền cưới. Bạn bè rủ đi chơi, giới thiệu người này người kia, tôi đều giữ khoảng cách. Vì tôi nghĩ nếu mình đã chọn ai thì nên giữ trọn sự tử tế với người đó.
Chỉ còn hơn hai tháng nữa là em học xong và về nước, tôi chờ đợi trong háo hức, âm thầm chuẩn bị nhẫn cưới, chờ em về rồi cầu hôn. Nhưng tuần trước, em gọi cho tôi lúc gần nửa đêm và khóc rất nhiều. Em nói vì cô đơn, áp lực học hành, thiếu sự quan tâm trực tiếp từ tôi, em đã có quan hệ với người khác ở bên đó. Chuyện xảy ra vài tháng rồi. Em xin lỗi, xin tôi tha thứ, nói rằng người em muốn cưới vẫn là tôi.
Tôi suy sụp, đau đớn bởi tôi luôn giữ mình, giữ khoảng cách với mọi cô gái khác, giữ chọn trái tim cho em, không ngờ em lại đối xử với tôi như vậy. Chuyện em phản bội khiến tôi đau nhưng cảm giác niềm tin mình gìn giữ suốt nhiều năm bị đập vỡ khiến tôi gục ngã. Tôi đã giữ mình, giữ khoảng cách với mọi cô gái khác, giữ nguyên trái tim cho em. Không ngờ người tôi tin nhất lại khiến tôi tổn thương nhất. Tôi còn yêu em rất nhiều. Nhưng tôi sợ nếu tha thứ, tình yêu sẽ không bao giờ còn nguyên vẹn. Liệu một cuộc hôn nhân có thể bền lâu khi bên trong đã có một vết nứt như vậy? Mong những ai từng trải qua chuyện tương tự cho tôi một lời khuyên.
Anh nghĩ rằng mình có rất nhiều điều muốn nói với em nhưng lúc này đây lại không biết nói gì. Em vẫn luôn ở trong tâm trí anh. Anh nghĩ đến em gần như bất cứ khi nào rảnh, vậy mà lại không có gì để nói với em, có lẽ là anh sợ. Thế nhưng anh sợ điều gì, chính anh cũng không biết được rõ ràng. Anh chỉ có thể chắc chắn một điều, anh sợ mất em, sợ một ngày em sẽ lặng lẽ rời đi hoặc chính anh sẽ là người làm thế nếu bước qua cái rào cản này. Có lẽ khi đối diện với người mình yêu, ai cũng trở nên rụt rè, nhút nhát, ngại ngùng dù ở bất cứ độ tuổi nào, rất muốn đến gần nhưng khi sắp đến lại muốn chạy ra xa. Nghĩ cũng buồn cười, chuyện tình yêu thật khiến người ta dại khờ, người thông minh hay kẻ ngu dốt, người từng trải hay kẻ non nớt cũng đều biểu hiện như nhau.
Cho đến giờ anh từng trải qua không ít sóng gió và trải nghiệm trong đời, quá khứ của anh có lẽ nên bắt đầu bằng hình ảnh một cậu bé luyến tiếc cầm quyển truyện cho vào giá sách, nhưng sau đó kiên định rút lại rồi bảo: "Ông bà ngủ trưa đi, cháu trông hàng cho ạ". Đó là quán sách nhỏ gần nhà anh, nơi có đủ thể loại sách truyện, anh đọc tất cả những gì có thể đọc và biết rõ vị trí của chúng trên từng giá sách. Lúc đó thế giới trong mắt anh thật kỳ ảo, anh tin những câu chuyện cổ tích, tin có những phép màu, những câu chuyện tình yêu thật đẹp và lãng mạn. Rồi anh mong muốn được làm hiệp khách lưu lạc giang hồ, gặp được hồng nhan tri kỷ, cùng nhau hành hiệp trượng nghĩa vang danh thiên hạ, sau đó quy ẩn nơi thâm sơn cùng cốc trở thành truyền kỳ trong chốn võ lâm.
Hình ảnh tiếp theo anh ngồi trong căn phòng gác xép nhỏ, ở dưới nhà tiếng niệm phật đều đặn vang lên từ cái đài cassette, mẹ anh thẫn thờ cứ ngồi đấy, bố anh mất đã hơn một tuần rồi. Anh muốn xuống ngồi cạnh mẹ nhưng chắc chắn bà sẽ nói: "Bố mày lại đi tây rồi, lần này rất lâu mới trở về". Đó là cách mẹ anh vượt qua nỗi đau khi bố anh mất nhưng anh thì không thể xóa bỏ cảm giác hối hận, ân hận vì đã làm khổ bố mẹ quá nhiều. Phải chăng vì quá lo lắng cho thằng con hư hỏng mà căn bệnh của bố ngày càng nặng và mang bố đi xa mãi mãi. Những lời ông nói lúc gần đất xa trời vẫn văng vẳng bên tai anh: "Bố không còn nhiều thời gian nữa rồi, con phải cố gắng lên, đừng chơi với đám bạn xấu nữa".
Hình ảnh tiếp nữa, cũng trong căn gác xép nhỏ đấy nhưng giờ đã trở thành phòng tân hôn. Ngày mai là ngày đón dâu sao không có chút vui mừng háo hức nào, mà nghĩ nhiều cũng chẳng để làm gì, giờ 30 tuổi cần lấy vợ đẻ con rồi, với lại có bầu với mình rồi, trước không nỡ bảo đi bỏ thì phải lấy thôi. Dù sao thì lấy được vợ trẻ đẹp, giỏi giang, khôn khéo hơn vợ mấy thằng bạn mình. Chốt lại là chuẩn rồi, không lấy được người mình yêu thì lấy người mình thấy ổn.
Hình ảnh cách đây không lâu, anh ngồi trên ghế sofa trong căn nhà từng một nửa là của anh, nhìn ra ngoài ban công, một loạt cây cảnh đã rụng gần hết cả lá. Cuối cùng vẫn thiếu cây hạnh phúc mà vợ mấy lần muốn mua nhưng mình luôn chê xấu và mất diện tích. Thật ra là không nỡ nói với cô ấy rằng suốt bao năm mình chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc khi ở bên nhau. Mặc dù suốt ngày cãi nhau nhưng vẫn phải công nhận cô ấy là một người vợ tốt và là một người mẹ tốt, tiếc rằng lại lấy phải mình. Mình đâu có muốn, có cần trở nên tốt theo tiêu chuẩn của xã hội. Cuộc sống gia đình tẻ nhạt và luôn xung đột làm mình mệt mỏi và khiến tâm hồn chết dần từng ngày. Giờ vẫn chưa quá muộn để cả hai có cơ hội tìm được hạnh phúc đích thực. Duyên nợ vợ chồng trong kiếp này đến đây thôi. Dù sao trước khi rời đi mình đã làm điều tốt nhất có thể cho vợ con.
Đấy là quá khứ của anh, có lẽ anh chưa bao giờ là người tốt và cũng không có ý định làm người tốt, bởi vì anh sẽ luôn ích kỷ, chỉ muốn làm điều mình thích, không thể bị ép buộc quá lâu. Giờ phút này anh nhìn tương lai vô định, dù đã cố gắng động viên bản thân nhưng trước thực tế này anh không tự tin có thể đem lại hạnh phúc cho bất cứ người phụ nữ nào. Những lời này anh sẽ không bao giờ nói ra vì tự tôn của bản thân, vì thế anh mới gửi lên đây. Trong vùng không gian mờ mịt xung quanh, thứ anh thấy là nơi em đứng, anh sẽ bước về phía em, nếu kiếp này không đến được thì kiếp sau, kiếp sau nữa.
Với anh, em rất đặc biệt, giống như em mang một nửa linh hồn anh. Nếu kiếp này có điều anh hối tiếc nhất thì đó là đã không gặp được em sớm hơn, để anh có đủ tự tin đến trước mặt em và nói: "Anh yêu em, đời này chỉ yêu duy nhất một người, đó là em".