Vợ chồng tôi ngoài 35 tuổi, có hai con. Chồng tôi làm cơ quan nhà nước, tôi làm công ty nước ngoài, sống ở một căn chung cư tại Hà Nội đứng tên bố mẹ chồng. Chồng tôi làm lương tháng tầm chục triệu đồng, sáng đi chiều về đúng kiểu “sáng cắp ô đi, chiều cắp ô về”. Tôi khuyên nên nghỉ việc, ra ngoài làm để tăng thu nhập, chồng không chịu.
Gia đình chồng ủng hộ anh làm chỗ đó, cho rằng giờ ra ngoài khó xin việc, công việc hiện tại lương thấp nhưng không áp lực và ổn định. Thử hỏi một người đàn ông không nuôi nổi bản thân chứ chưa nói đến nuôi vợ con, tiền lương vừa đủ ăn sáng, xăng xe, có được gọi là ổn định không? Chi phí gia đình đa phần do tôi cáng đáng, mỗi tháng bố mẹ chồng cho thêm 5 triệu đồng để đóng học cho các con. Tháng nào tôi cũng xoay xở với các khoản chi tiêu của gia đình.
Mỗi khi nhà có việc gì, ví dụ con ốm đau đi viện, bố mẹ chồng sẽ chủ động hỗ trợ, phải nói ông bà rất thương con cháu. Chính vì thương nên không muốn chồng tôi phải xông pha ra ngoài làm việc vất vả, chỉ muốn yên ổn ngồi một chỗ, làm công việc được sắp xếp. Tôi không nghĩ đến việc ly hôn vì chồng ngoài việc không chịu kiếm tiền phụ vợ lo chi phí gia đình thì rất yêu vợ thương con, không có tật xấu gì đáng kể. Thêm nữa giờ ly hôn, mẹ con tôi không có nhà ở, không có sự hỗ trợ từ bố mẹ chồng, sẽ phải thuê nhà, mình tôi liệu có lo nổi cho hai con.
Xin quý độc giả cho lời khuyên, tôi phải làm gì để chồng chịu thay đổi? Hay tôi nên tập chấp nhận với việc chồng chỉ kiếm được chục triệu đồng mỗi tháng, không đưa vợ đồng nào nuôi con, rồi nghĩ rằng khoản bố mẹ chồng hỗ trợ chính là tiền của chồng đưa cho tôi?
Tôi và chồng làm cùng công ty, yêu nhau hơn 3 năm rồi cưới. Cuộc sống trước đây khá bình thường, hai vợ chồng đi làm, tích góp rồi sinh con đầu lòng và dần ổn định. Trong công ty, có một cô đồng nghiệp nữ, chưa có chồng nhưng có một con riêng. Trước đây tôi với cô ấy còn chơi với nhau khá thân, hay ăn trưa cùng, chia sẻ chuyện công việc lẫn cuộc sống như bạn bè bình thường.
Khi tôi nghỉ sinh em bé thứ hai, thời gian ở nhà nhiều hơn, ít cập nhật chuyện công ty nên cũng không để ý nhiều. Chồng vẫn đi làm đều đặn, về nhà đúng giờ, phụ chăm con nên tôi không hề nghi ngờ. Tôi tin những mối quan hệ ở công ty chỉ dừng ở mức đồng nghiệp. Nhưng trong khoảng thời gian tôi ở cữ và chăm con nhỏ, chồng tôi lại qua lại với chính người mà tôi từng xem là bạn thân thiết.
Mọi chuyện chỉ vỡ lở khi gần một năm sau, tôi tình cờ nghe tin cô ấy sinh con. Ban đầu tôi không để ý, nhưng càng tìm hiểu càng thấy nhiều điểm bất thường. Khi sự thật được xác nhận, tôi mới biết đứa trẻ đó là con của chồng mình. Cảm giác lúc đó vừa sốc, vừa tủi thân, vừa thấy mình bị phản bội cùng lúc bởi hai người từng rất gần gũi. Sau khi biết chuyện, tôi lên công ty báo cáo sự việc. Cuối cùng cô ta phải nghỉ việc, còn chồng tôi thì xấu hổ, liên tục xin lỗi và thừa nhận sai lầm. Gia đình hai bên đã biết chuyện, ai cũng khuyên tôi nên bình tĩnh suy nghĩ để tránh ảnh hưởng đến các con.
Đến giờ tôi vẫn rất phân vân. Một mặt, tôi không thể dễ dàng bỏ qua sự phản bội này. Mặt khác, mỗi tháng chồng vẫn đưa về khoảng 30 triệu để lo cho gia đình, sau khi sự việc xảy ra anh cũng van xin tha thứ, hứa sẽ thay đổi và chăm lo cho vợ con nhiều hơn. Hai bên gia đình đều khuyên tôi nên nghĩ đến hai đứa nhỏ trước khi đưa ra quyết định. Tôi đứng giữa lựa chọn tha thứ hay buông bỏ mà lòng rất rối, mong nhận được lời khuyên từ mọi người.
Tôi và chồng có một con trai. Sau khi cưới được hai năm, chồng đi làm xa không ở nhà với mẹ con tôi. Lúc tôi 25 tuổi, anh ta đã đi làm xa, cuối tuần mới về. Tôi yêu anh ta và chờ đợi. Đến bây giờ, tôi đã 45 tuổi, anh ta vẫn đi làm xa và yêu cầu tôi ly dị. Bây giờ ở tuổi này, ai nhận tôi làm nữa. Anh ta chặn điện thoại tôi nhiều ngày, tôi năn nỉ van xin thì anh ta mới mở chặn.
Bây giờ tôi cảm thấy anh ta không còn yêu tôi nhưng tôi không biết làm sao khi ở tuổi này mà phải làm lại từ đầu và phải làm công việc gì, vì tôi rất muốn nuôi con trai. Khi tôi không có kinh tế, liệu tòa có cho tôi nuôi con không? Năm nay con học lớp 9 và học rất giỏi. Tôi rất hoang mang cho tương lai của mình. Xin mọi người cho lời khuyên.
Vợ chồng tôi đều 37 tuổi, có một bé gái 5 tuổi, đang làm việc tại TP HCM. Thu nhập của hai vợ chồng ở mức 35 triệu đồng/tháng. Trong đó chi phí thuê nhà, điện nước, wifi và tiền học của bé là 12 triệu đồng/tháng. Các chi phí: tiền ăn, sinh hoạt phí của gia đình, sữa của bé, tổng một tháng khoảng 24 triệu đồng. Một năm gia đình tôi sẽ về quê hai lần, hai mẹ con về vào dịp hè ở khoảng một tuần, hai ba con về khoảng 4-5 ngày dịp giỗ ba chồng. Tết cả gia đình sẽ về cùng nhau vì vợ chồng cùng quê (cách nhau 70 km), vì thế hầu như 9 ngày nghỉ tết sẽ chia nhau qua lại giữa hai bên nội ngoại. Chi phí đi lại, về quê một năm khoảng 30 triệu đồng.
Tôi đang cảm thấy với thu nhập và chi phí như thế sẽ không ổn khi ở lâu dài nên đắn đo việc về quê. Công việc của chồng đang ổn định so với trước đây, nếu nghỉ cũng hơi tiếc. Về quê thì hai vợ chồng đã mua căn nhà cấp bốn, chi phí bé đi học ở quê tầm hai triệu đồng/tháng, chi phí đi lại về quê sẽ không phát sinh. Thêm nữa nếu về quê, khi bé vào lớp một tôi có thể nhờ ông bà rước lúc bé chỉ học một buổi, hoặc gửi ông bà ở ngay trường rồi đi làm về đón sau. Công việc của mình là kế toán nên thấy ngoài quê cũng tuyển nhiều, lương ở tầm từ 8-10 triệu đồng. Chồng tôi làm cơ khí nên ở quê không có việc chuyên môn EDM, việc khác có nhưng tôi muốn một năm đầu sẽ nhận trợ cấp thất nghiệp 9 triệu đồng để chồng có thời gian đi học thêm lái xe và trau dồi thêm vài kiến thức để sử dụng sau này.
Về quê tôi được gần ba mẹ hơn, có thời gian gần gũi ông bà hai bên và đặc biệt bé con có không gian và bạn bè hơn so với ở Sài Gòn. Đã ở Sài Gòn 15 năm nên tôi vẫn có chút lo lắng nếu về quê không ổn định được thì vào lại Sài Gòn sẽ rất khó khăn, vì thế bản thân có chút lăn tăn. Mong các anh chị chia sẻ. Từ trẻ, nhiều người bảo tôi tuổi Ngọ phải xa quê, gần đây lại có người bảo về quê không hợp, sẽ trắng tay nên bản thân càng lo sợ. Bao năm làm ăn xa quê, mãi mới mua được nhà nhỏ ở quê nên nghe vậy tôi do dự lắm.