Tổ chức Công đoàn đề nghị Quốc hội sửa đổi toàn diện Bộ luật Lao động năm 2019 cho phù hợp với bối cảnh phát triển kinh tế – xã hội hiện nay. Một trong những nội dung đề xuất là bổ sung 2 ngày nghỉ dịp Quốc khánh, cho phép người lao động nghỉ từ ngày 2 đến 5/9 để có điều kiện đưa con đến trường trong ngày khai giảng.
Đề xuất này đã nhiều lần được công đoàn đưa ra. Tại Đại hội Công đoàn Việt Nam lần thứ 13 năm 2023, Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam cũng từng kiến nghị tăng thêm 2 ngày nghỉ dịp Quốc khánh nhằm tạo thêm thời gian nghỉ ngơi cho người lao động và hỗ trợ các gia đình có con bước vào năm học mới.
*Quan điểm của bạn về đề xuất này?
Theo Bộ luật Lao động, người lao động được nghỉ lễ Quốc khánh 2 ngày, gồm ngày 2/9 và một ngày liền trước hoặc sau do Thủ tướng quyết định hằng năm. Nếu ngày nghỉ lễ trùng với ngày nghỉ hàng tuần, người lao động được nghỉ bù vào ngày làm việc kế tiếp. Riêng năm 2026, do thực hiện hoán đổi ngày làm việc từ thứ Hai 31/8 sang thứ Bảy 22/8, người lao động được nghỉ liên tục 5 ngày, từ 29/8 đến hết 2/9.
Tin Gốc: Vnexpress

Một ngày nào đó kết hôn, điều tôi mong nhất không phải là một sảnh tiệc lộng lẫy, không phải hàng trăm khách mời hay những lời trầm trồ về độ hoành tráng của hôn lễ. Tôi chỉ mong có một đám cưới nhỏ, với những người thực sự quan trọng, những người sẽ vui khi thấy tôi hạnh phúc.
Nghe có vẻ đơn giản. Nhưng trong xã hội hiện nay, để tổ chức được một đám cưới đơn giản đôi khi lại khó hơn rất nhiều so với việc tổ chức một đám cưới thật lớn. Bởi đằng sau một lễ cưới không chỉ có tình yêu của hai người. Còn có kỳ vọng của gia đình, tập quán xã hội, những mối quan hệ phải giữ gìn và cả áp lực vô hình mang tên "sĩ diện". Thế nhưng, ngày càng nhiều người trẻ đang đặt ra một câu hỏi rất đáng suy ngẫm: Đám cưới là để ai vui?
Tôi thấy không ít cặp đôi dành nhiều tháng trời lo lắng về số lượng khách mời, quy mô tiệc cưới hơn là dành thời gian chuẩn bị cho cuộc sống hôn nhân phía trước. Đến mức, ngày đáng lẽ là một dấu mốc thiêng liêng đánh dấu sự cam kết đồng hành giữa hai con người yêu thương nhau, lại trở thành ngày phải làm hài lòng rất nhiều người khác.
Để chuẩn bị cho hai giờ đồng hồ của hôn lễ, nhiều cặp đôi phải dành nhiều năm tích góp, cắt giảm chi tiêu, thậm chí vay mượn thêm. Đến ngày cưới, mọi thứ đều rực rỡ, đông vui và hoàn hảo như mong muốn. Nhưng khi những ánh đèn sân khấu tắt đi, những bó hoa dần héo và khách mời đã ra về, điều còn lại không chỉ là niềm vui mà còn là những khoản chi phí phải tiếp tục thanh toán trong nhiều tháng, thậm chí nhiều năm sau đó. Tất cả âm thầm đẩy không ít gia đình vào một cuộc chạy đua tốn kém mà chính họ cũng không biết đích đến là đâu?
>> Tôi mừng 500 K dù ăn cưới ở nhà hàng 5 sao
Ở đây, tôi không hề xem nhẹ hay phủ nhận những giá trị truyền thống. Ngược lại, tôi chỉ muốn đưa đám cưới trở về đúng vị trí vốn có của nó. Đó không phải là một sự kiện để gây ấn tượng với người khác, mà là một cam kết lâu dài giữa hai con người quyết định cùng nhau đi qua những thăng trầm của cuộc sống. Ý nghĩa của ngày cưới không nằm ở việc có bao nhiêu người chứng kiến, mà nằm ở việc hai người có thực sự cảm nhận được niềm vui và sự gắn kết trong ngày đặc biệt ấy hay không?
Người trẻ hôm nay đang bước vào cuộc sống trưởng thành trong bối cảnh nhiều áp lực hơn các thế hệ trước. Giá nhà ở các đô thị lớn liên tục tăng cao, chi phí giáo dục, y tế và nuôi dạy con ngày càng lớn, thị trường lao động biến động nhanh, trong khi áp lực về việc làm và thu nhập ổn định chưa bao giờ là điều dễ dàng. Khoản kinh phí để làm đám cưới hoành tráng có thể trở thành tiền đặt cọc mua căn nhà đầu tiên, là quỹ dự phòng cho những biến cố bất ngờ, hay nguồn vốn để khởi nghiệp hoặc học thêm một kỹ năng mới...
Tôi đã tham dự khá nhiều đám cưới trong cuộc đời, từ những buổi tiệc đơn sơ ở quê đến những hôn lễ được tổ chức rất công phu tại các trung tâm hội nghị sang trọng. Nhưng nếu bây giờ ai đó hỏi tôi thực đơn của những đám cưới ấy gồm những món gì, sân khấu được trang trí ra sao hay cô dâu mặc chiếc váy trị giá bao nhiêu tiền, có lẽ tôi sẽ không thể nhớ nổi.
Chúng ta thường quên rất nhanh những gì thuộc về hình thức, nhưng lại nhớ rất lâu những điều chạm được đến cảm xúc. Một bài phát biểu chân thành có thể được nhắc lại nhiều năm sau. Một ánh mắt yêu thương có thể khiến người ta xúc động suốt cả cuộc đời. Ngược lại, những thứ được đầu tư công phu nhất đôi khi chỉ tồn tại trong vài tấm ảnh rồi dần chìm vào quên lãng.
Tôi từng chứng kiến những đám cưới mà cô dâu, chú rể gần như không có cơ hội ngồi xuống trò chuyện với những người thân thiết nhất của mình. Họ phải tất bật đi từng bàn, liên tục tiếp khách, chụp ảnh và hoàn thành các nghi thức. Đến cuối buổi, hàng trăm người đã có mặt, nhưng những cuộc gặp gỡ thực sự lại rất ít. Ngược lại, trong những đám cưới nhỏ, tôi thấy cô dâu có thể ngồi lâu hơn bên cha mẹ, chú rể có thể trò chuyện với những người bạn đã gắn bó từ thời sinh viên, và mỗi vị khách đều cảm nhận được mình là một phần của ngày vui chứ không chỉ là một cái tên trong danh sách khách mời.
Có một điều mà tôi ngày càng cảm nhận rõ khi tham dự những đám cưới được tổ chức theo hướng tinh gọn, đó là cảm giác gần gũi và chân thật mà không phải hôn lễ nào cũng có được. Trong những không gian không quá đông người, tôi thường thấy những nụ cười tự nhiên hơn, những cuộc trò chuyện dài hơn và những cái ôm cũng ấm áp hơn. Người ta đến vì muốn có mặt trong khoảnh khắc hạnh phúc của những người mà họ yêu quý.
Vì thế, nếu một ngày mình kết hôn, điều tôi mong nhất không phải là một đám cưới khiến nhiều người phải trầm trồ. Tôi chỉ mong đó là ngày mà khi mọi người đã ra về, khi ánh đèn đã tắt và những nghi thức đã khép lại, tôi vẫn có thể mỉm cười vì biết rằng mình vừa có một khởi đầu đúng với điều trái tim mong muốn. Một ngày đủ ấm áp để nhớ, đủ chân thành để trân trọng và đủ bình yên để bước tiếp.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi có một nguyên tắc mà nhiều năm nay vẫn giữ khi đi ăn cưới: dù tiệc cưới được tổ chức ở nhà hàng bình dân hay khách sạn sang trọng, số tiền mừng của tôi tối đa là 500.000 đồng. Không phải vì tôi keo kiệt hay không trân trọng ngày vui của người khác, mà bởi tôi cho rằng tiền mừng cưới nên xuất phát từ điều kiện và tấm lòng của người đi dự, chứ không phải để "hoàn vốn" cho chủ tiệc.
Tôi từng nghe không ít lời than thở rằng đi ăn cưới bây giờ rất áp lực. Nhiều người nhận được thiệp mời là lập tức tìm hiểu xem tiệc tổ chức ở đâu, giá một mâm cỗ bao nhiêu để tính tiền mừng cho "khỏi lỗ" cho chủ nhà. Có người còn ái ngại khi chỉ mừng vài trăm nghìn đồng vì sợ bị đánh giá là thiếu tinh tế, thiếu tình cảm.
Nhưng tôi lại nghĩ khác. Việc tổ chức đám cưới ở đâu, quy mô như thế nào, thực đơn ra sao hoàn toàn là lựa chọn của cô dâu, chú rể và gia đình hai bên. Họ có thể chọn một bữa tiệc ấm cúng tại nhà, một nhà hàng sang trọng hay khách sạn 5 sao. Đó là quyền của họ và không ai có quyền phán xét. Tuy nhiên, khách mời không phải là người đưa ra những quyết định đó.
Nếu chủ tiệc chọn một địa điểm đắt đỏ, đó là mong muốn và điều kiện của họ. Không thể vì thế mà mặc nhiên xem khách mời có trách nhiệm phải bỏ ra số tiền tương ứng với giá trị mâm cỗ để chủ nhà hòa vốn hay có lãi. Tôi được mời đến để chung vui chứ không phải đến để thanh toán chi phí tổ chức đám cưới.
Nhiều người nói rằng "đi cưới phải biết điều", rằng nếu mâm cỗ hết một triệu đồng mà chỉ mừng 300.000 hay 500.000 đồng thì không phải phép. Nhưng tôi luôn tự hỏi, nếu gia đình chủ tiệc đủ điều kiện tổ chức một đám cưới xa hoa, tại sao trách nhiệm tài chính ấy lại được chuyển sang vai khách mời?
>> Đám cưới lỗ vốn vì tôi mừng 500.000 đồng
Đám cưới vốn là ngày vui của hai người và hai gia đình, đâu phải một cuộc đầu tư kinh doanh để tính toán lời - lỗ. Càng không nên biến nó thành cái chợ, nơi người ta ngồi cân đo xem mình ăn hết bao nhiêu để bỏ phong bì cho xứng đáng.
Tôi rất trân trọng truyền thống "có qua có lại". Nếu ngày trước bạn đi mừng tôi 500.000 đồng, sau này tôi sẽ vui vẻ mừng lại bạn số tiền tương đương. Đó là sự tử tế trong quan hệ xã hội. Nhưng sự có qua có lại ấy không đồng nghĩa với việc phải chạy theo giá mâm cỗ hay đẳng cấp của nơi tổ chức tiệc cưới.
Tôi cũng tin rằng phần lớn những người tổ chức đám cưới không quá tính toán thiệt hơn. Họ mời mình đến dự vì tình cảm, vì muốn có sự hiện diện của bạn bè, đồng nghiệp và người thân trong ngày trọng đại. Chẳng ai thực sự vui nếu khách đến dự với tâm trạng lo lắng xem phải mừng bao nhiêu tiền cho "đủ vốn".
Vì thế, tôi vẫn giữ nguyên tắc của mình: đi ăn cưới ai tôi cũng chỉ mừng tối đa 500.000 đồng, phù hợp với khả năng tài chính và quan điểm sống của bản thân. Tôi không thấy áy náy hay ngại ngùng vì điều đó. Tiền mừng cưới nên là món quà của sự chúc phúc, không phải khoản tiền để bù đắp chi phí tổ chức. Đám cưới là ngày vui, xin đừng biến nó thành một bài toán kinh tế mà cả chủ nhà lẫn khách mời đều phải đau đầu cân đo lời - lỗ.
Tin Gốc: Vnexpress

Dịp lễ Giỗ tổ Hùng Vương vừa rồi, các cháu là con của anh chị tôi tụ tập về nhà chơi. Đi chợ sớm, tôi mua rất nhiều quà bánh: Bánh tiêu chiên, bánh bò, bánh da lợn, bánh chuối, bánh cam đem về chiêu đãi các cháu.
Vậy mà chẳng đứa nào ngó ngàng tới những món ăn này, rốt cuộc người lớn lại ăn. Trong khi đó, bọn trẻ lại hò nhau đặt gà rán, khoai tây chiên và trà sữa về ăn uống thỏa thích.
Ở trường mẫu giáo hay các lớp tiểu học, tôi thấy hễ có tiệc liên hoan là các cô cũng đặt gà rán, khoai tây chiên, nước ngọt về lớp để ăn.
Tôi thấy ẩm thực Việt, nhất là mảng quà vặt, tuy mỗi vùng miền đều có nét riêng nhưng nói chung đều rất ngon. Nhưng chẳng hiểu vì sao tôi thấy đa số trẻ con bây giờ không mặn mà, chỉ thích ăn gà rán, khoai tây chiên như vậy?
Tin Gốc: Vnexpress

