Tôi năm nay 31 tuổi, vợ tôi 30 tuổi. Chúng tôi có một cậu con trai vừa kết thúc lớp 2, đang rục rịch sinh thêm đứa nữa.
Vợ tôi là người tỉnh lẻ lên thành phố làm việc. Chúng tôi quen và yêu nhau khi tình cờ đi phỏng vấn ở một công ty. Vẻ hiền lành, chân thật của cô gái mang nét chân quê khiến tôi chú ý.
Ngày tôi đưa cô ấy về nhà chơi, mẹ tôi không ưng ý. Gia đình tôi không giàu có gì, cũng không phải mong có một nàng dâu cành vàng lá ngọc. Mẹ tôi chỉ không muốn tôi lấy vợ tỉnh lẻ xa xôi cách trở, bất tiện. Tôi phải làm “công tác tư tưởng” với mẹ mãi, mẹ mới không phản đối nữa.
Sau khi cưới, vợ chồng tôi ở chung với bố mẹ. Nhưng cuối năm đó, em gái tôi lấy chồng. Chồng em gái cũng ở xa, nếu cưới nhau vợ chồng em ấy sẽ thuê trọ. Mẹ tôi thương con gái bèn quyết định cho chúng tôi ra riêng trên mảnh đất bên cạnh nhà. Còn vợ chồng em gái sẽ về ở chung cùng bố mẹ. Để xây nhà, bố mẹ cho chúng tôi mượn sổ đỏ vay ngân hàng, chỉ mới hết nợ vài năm trước
Vợ tôi sinh con được 1 tháng thì em gái cũng sinh con. Hết thời gian ở cữ, con dâu và con gái đều đi làm. Mẹ tôi cùng lúc phải chăm 2 đứa cháu khá vất vả nên mở lời bảo vợ tôi nhờ bà ngoại lên hỗ trợ. Vì trước đó bà ngoại đã lên chăm tháng đầu ở cữ rồi nên vợ tôi không muốn phiền. Cô ấy quyết định bế con đi gửi trẻ để mẹ chồng toàn tâm lo cho cháu ngoại.
Thấm thoắt, con trai tôi và con trai em gái đã học lớp 2. Mấy hôm trước, con trai tôi đi tổng kết năm học về. Vừa xuống xe, con đã cầm giấy khen vội chạy sang khoe bà nội. Tuy nhiên, thay vì khen ngợi cháu, bà lại vội tới nói nhỏ với thằng bé: “Con cất giấy khen đi, kẻo em nó thấy lại buồn”.
Tối đó, trong bữa cơm, thằng bé buồn bã hỏi vợ chồng tôi: “Tại sao em Bin lớp 1 có giấy khen thì được bà nội thưởng, mà năm nay con được giấy khen thì bà lại bảo phải giấu đi?”.
Câu hỏi của con khiến tôi nhớ lại cuối năm học năm ngoái, con tôi không có giấy khen, còn con của em gái thì có. Hôm đó về, mẹ tôi đưa tờ 500.000 đồng ra thưởng cháu ngoại vì học giỏi, còn động viên con trai tôi năm sau cố gắng mang giấy khen về bà sẽ thưởng.
Là trẻ con, thấy em được thưởng, mình thì không, con trai tôi cũng buồn. Nhưng lúc đó vợ tôi nói với con: ” Bà thưởng bạn nào có giấy khen, còn mẹ sẽ thưởng con trai mẹ chăm ngoan được không? Mẹ tin sang năm con sẽ cố gắng để mang giấy khen về, không sao hết”. Vậy mà năm nay, tình thế ngược lại, bà vì sợ cháu ngoại buồn liền bảo cháu nội cất giấy khen đi.
Vợ tôi nghe xong, đặt nhanh bát cơm xuống bàn đi sang nhà mẹ chồng. Tôi không biết cô ấy có ý gì, cũng vội đặt bát đi theo. Thì ra là, cô ấy sang “kiện” mẹ chồng không công bằng, phân biệt cháu nội cháu ngoại khiến cháu buồn, tổn thương.
Mẹ tôi có phân bua, rằng năm ngoái con tôi còn nhỏ chưa biết buồn, còn cu Bin năm nay nhìn anh có giấy khen, mình không có nên khóc. Vợ tôi bắt đầu không giữ được bình tĩnh, cho rằng việc gì nên ra việc đó. Vì lời hứa của bà, con tôi đã cố gắng cả năm học vừa qua. Cầm tờ giấy khen, việc đầu tiên con làm là sang khoe ông bà nội. Vậy mà bà lại có thái độ phủ nhận hết thành tích của cháu.
Cô ấy ấm ức nói: “Không phải con cần mấy trăm nghìn của mẹ, nhưng làm bà thì phải công bằng. Mẹ cũng đừng quên, con trai con mới là cháu đích tôn, là cháu nối dõi, là đứa sau này có trách nhiệm lo hương khói cho ông bà chứ phải là cháu ngoại của mẹ đâu”. Cô ấy nói xong rồi về, bỏ mặc mẹ tôi đứng đó tím mặt vì giận, cho rằng con dâu trù ẻo mình.
Tối đó về, vợ còn lôi hết chuyện cũ chuyện mới ra trút hết lên tôi. Rằng trước đây mẹ tôi chê cô ấy xuất thân ở quê, nhưng con rể cũng xuất thân từ quê thì lại không chê. Rằng mẹ tôi vì chăm cháu ngoại mà để mặc cháu nội mới 7 tháng đã phải đi nhà trẻ. Rồi bây giờ, bà còn coi trọng cháu ngoại hơn cả cháu nội.
Chuyện từ gần chục năm trước rồi, vậy mà vợ tôi vẫn lôi ra nói. Hóa ra là, cô ấy dồn hết mọi chuyện vào lòng, nay nhân chuyện này mới bung ra. Chứng tỏ bao năm nay, vợ tôi đối với mẹ chồng không có chút tình cảm nào tốt đẹp.
Tôi bảo vợ, có thể có những chuyện mẹ không đúng, không công bằng. Nhưng ở đời này, làm gì có ai một lúc có thể làm hài lòng tất cả, cũng làm gì có chuyện gì là công bằng tuyệt đối. Huống hồ, mẹ có lo cũng là lo cho con gái, có bênh cũng là bênh cháu ngoại, đâu phải người ngoài.
Cô ấy làm dâu, dù không hài lòng vì mẹ chồng cũng không nên tỏ rõ thái độ như vậy. Thái độ của cô ấy vừa rồi là hỗn láo, là không phải đạo. Ai đời, bố mẹ còn khỏe mạnh như vậy đã nói chuyện hương khói cúng bái sau này. Mẹ tôi không giận mới là lạ.
Tôi khuyên vợ, hãy vì tôi, vì hòa khí gia đình, sang xin lỗi mẹ một câu cho mẹ bớt giận. Nhưng cô ấy tuyệt đối không là không, cho rằng mình chỉ nói đúng, không sai chỗ nào. Cô ấy còn bảo mẹ tôi nên xin lỗi cháu nội vì cư xử không công bằng.
Mẹ tôi thì trách tôi không biết dạy vợ, để con dâu nói như tát nước vào mặt mẹ chồng. Mẹ bảo, nếu tôi không dạy bảo được vợ, sau này bà cũng chẳng trông mong được gì ở tôi nữa.
Một bên là mẹ giận, một bên là cô vợ “cứng đầu”. Hai nhà sát vách nhau mà gần cả tuần nay như người dưng khiến tôi khổ sở. Tôi không nói mẹ mình làm vậy là đúng. Nhưng thái độ của vợ tôi với mẹ chồng như vậy là sai, phải không?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ngày 4-4, họp báo Chính phủ thường kỳ được tổ chức với sự chủ trì của Bộ trưởng - Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Trần Văn Sơn.
Tại họp báo, báo chí đặt câu hỏi liên quan tới việc đảm bảo cung ứng điện: "Mùa hè này dự báo tiêu thụ điện sẽ đạt kỷ lục. Vậy xin hỏi năm nay có thiếu điện hay không và giải pháp là gì?".
Trả lời, Thứ trưởng Bộ Công Thương Nguyễn Sinh Nhật Tân cho hay thực hiện theo chỉ đạo của lãnh đạo cấp cao của Đảng, Nhà nước, Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ, đặc biệt tại cuộc họp Chính phủ thường kỳ tháng 3 vừa diễn ra ngày 4-4 đã nhấn mạnh: Tuyệt đối không để thiếu điện mặc dù tình hình vô cùng khó khăn.
Vì vậy để chuẩn bị việc đảm bảo cung ứng điện, Bộ Công Thương đã phê duyệt phương án vận hành hệ thống điện quốc gia, đặc biệt là các tháng cao điểm mùa khô với phương án dự phòng, điều hành việc tăng trưởng phụ tải điện lên tới hơn 14%.
Theo kế hoạch vận hành hệ thống điện quốc gia của tháng 4, tăng trưởng điện dự kiến hơn 6,47%, lũy kế cả năm tổng sản lượng điện đạt 350 tỉ kWh, tăng trưởng 7,92% so với cùng kỳ.
Ông Tân cho hay trong ba tháng qua, việc cung ứng điện được đảm bảo, tăng trưởng phụ tải đạt mức 6,5% so với cùng kỳ. Vì vậy, trong thời gian tới Bộ triển khai các giải pháp là bám sát theo dõi dự báo, kiểm tra và chuẩn bị các phương án về cung ứng điện.
Ngay trong quý 1 các đơn vị chức năng của bộ đã làm việc với các đoàn công tác rà soát từ khâu phát điện, lưới điện, nguyên vật liệu sơ cấp phục vụ cho phát điện. Kết quả kiểm tra cho thấy các tập đoàn, tổng công ty chuẩn bị phương án đảm bảo cung ứng điện; rà soát sửa chữa thiết bị đảm bảo vận hành; chuẩn bị đầy đủ vật tư, thiết bị dự phòng, tăng cường kiểm tra nơi xung yếu.
“Chúng tôi tin việc cung ứng điện cả năm 2026 sẽ được đảm bảo” - ông Tân nói.
Song ông Tân chỉ ra những hạn chế, trong công tác lập kế hoạch dự phòng khó dự báo. Đặc biệt là ảnh hưởng của El Nino, khó khăn trong cung ứng nhiên liệu. Hồ thủy điện phải thực hiện đồng thời nhiều mục tiêu nên thực hiện nghiêm kỷ luật kỷ cương trong điều tiết.
Tuy nhiên, với quan điểm chỉ đạo của Thủ tướng, Bộ Công Thương là không để thiếu điện nên Bộ đã yêu cầu các đơn vị chủ động phương án ứng phó, tuyệt đối không để xảy ra đứt gãy nguồn cung nhiên vật liệu.
Cùng với các giải pháp được triển khai, ông Tân nhấn mạnh yêu cầu tăng cường sử dụng điện tiết kiệm và hiệu quả, sử dụng điện hợp lý, triển khai giải pháp sử dụng nguồn nước thủy điện hợp lý, hiệu quả.
Tôi năm nay ngoài 30 tuổi, kết hôn đã nhiều năm và có 2 con nhỏ. Đứa lớn đang tuổi đến trường, đứa nhỏ mang bệnh bẩm sinh nên thường xuyên phải ra vào bệnh viện. Cuộc sống của tôi xoay quanh công việc, bếp núc và việc chăm sóc con cái.
Tôi vốn không phải người phụ nữ có ngoại hình nổi bật. Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn thuộc nhóm "dưới trung bình", dáng người khá mập mạp, gương mặt cũng không sắc sảo. Tôi từng rất tự ti về bản thân. Khi quen rồi kết hôn với chồng, tôi luôn nghĩ mình may mắn vì tìm được một người đàn ông chấp nhận những khuyết điểm của mình.
Thực tế, ngày mới yêu nhau, chúng tôi khá tương xứng về mọi mặt. Chồng tôi cũng không phải mẫu đàn ông điển trai hay thành đạt vượt trội. Ban đầu, anh chiếm được tình cảm của tôi nhờ sự chân thành, chăm chỉ làm ăn. Nhưng dần dần, cuộc sống cơm áo gạo tiền, chung sống lâu năm khiến chồng tôi lộ ra nhiều tật xấu.
Khoảng 1 năm gần đây, chồng tôi có thói quen mang vợ ra làm trò đùa mỗi khi tụ tập bạn bè. Nhiều lần anh uống say, chụp những bức ảnh tôi đang ở trạng thái xấu xí đăng lên mạng xã hội. Mỗi lần như vậy, tôi đều nói rõ rằng mình không thích, cảm thấy bị tổn thương khi đọc những bình luận trêu chọc, chế giễu từ người khác. Anh thường gạt đi, cho rằng đó chỉ là chuyện vui vẻ, không đáng để bận tâm.
Tôi đã nhẫn nhịn rất nhiều lần vì nghĩ vợ chồng ai cũng có lúc vô tâm. Nhưng cứ lặp lại việc trêu chọc tôi mãi thì không phải là vô tình nữa mà là ác ý.
Đỉnh điểm của nỗi thất vọng xảy ra vài ngày trước. Hôm đó trời mưa rất lớn. Chồng đi nhậu cùng bạn bè ở một quán gần nhà, còn tôi ở nhà lo cơm nước và chăm hai con. Sau đó, anh gọi về nói sắp có khách đến chơi nên tôi phải đội mưa đi bộ mua thêm thức ăn. Khi trở về nhà, người ướt sũng, mệt mỏi và bơ phờ, tôi mở điện thoại lên thì phát hiện anh vừa đăng một bức ảnh của tôi với ngoại hình xấu xí nhất.
Không chỉ đăng ảnh, anh còn đem tôi ra làm chủ đề mua vui trên bàn nhậu. Bên dưới bài đăng là những lời bình luận châm chọc từ bạn bè của anh. Điều khiến tôi đau nhất là anh không hề thấy có gì sai. Tôi gọi điện hỏi: "Anh không thấy xấu hổ khi bạn bè cười đùa về vợ mình à?". Anh nói tỉnh bơ: "Đăng vợ mình lên cho vui thôi mà".
Câu trả lời ấy khiến mọi cảm xúc dồn nén trong tôi bùng nổ. Tôi bật khóc rồi đi thẳng đến nơi anh đang ngồi nhậu.
Khi bước vào quán, tôi nhìn thấy ánh mắt của những người đàn ông đang hướng về mình. Họ cười cợt, bàn tán, còn chồng tôi vẫn tỏ ra thích thú vì nghĩ rằng mình vừa tạo ra một câu chuyện vui cho cả bàn nhậu. Lúc đó tôi vừa tức giận, vừa tủi thân, vừa cảm thấy bị xúc phạm. Tôi không còn giữ được bình tĩnh nữa và hai vợ chồng đã cãi vã ngay tại chỗ.
Tôi nghĩ mọi chuyện rồi cũng sẽ lắng xuống khi cả hai về nhà nói chuyện. Nhưng không hề có một lời xin lỗi từ chồng. Một ngày sau, chồng tỉnh dậy sau cơn say, tiếp tục nhắn tin đổ lỗi cho tôi. Anh cho rằng tôi làm anh mất mặt trước bạn bè. Trong câu chuyện của anh, anh là nạn nhân còn tôi là người quá đáng vì không biết đùa, không biết giữ thể diện cho chồng.
Điều khiến tôi đau lòng nhất là suốt từ đầu đến cuối, anh không hề nhận ra cảm xúc của tôi. Anh không hiểu rằng người bị cười nhạo là tôi, người bị tổn thương là tôi.
Đêm hôm đó, tôi thu dọn đồ đạc của mình và hai con rồi rời khỏi nhà. Tôi về ở nhờ nhà bố mẹ chồng vì muốn hai bên gia đình biết rõ sự việc trước khi đưa ra quyết định cuối cùng.
Càng nghĩ, tôi càng cảm thấy không thể tiếp tục sống bên một người không biết tôn trọng vợ mình. Điều khiến tôi day dứt nhất là hai đứa con còn quá nhỏ. Một bé sức khỏe yếu, thường xuyên phải điều trị. Nếu ly hôn, tôi không đủ khả năng vừa làm việc vừa chăm sóc hai con. Nhưng nếu ở lại, tôi sợ bản thân sẽ tiếp tục sống trong sự coi thường và tổn thương kéo dài.
Nhiều người nói rằng chỉ là một bức ảnh, một câu đùa. Nhưng với tôi, vấn đề không nằm ở bức ảnh. Điều đáng sợ là người đầu ấp tay gối lại xem sự xấu hổ, tổn thương của vợ như một trò mua vui cho người khác.
Nếu nói ra ý định ly hôn, chắc chắn bố mẹ 2 bên sẽ không đồng ý vì các cháu còn quá nhỏ. Nhưng tôi thực sự không biết mình nên tiếp tục chịu đựng ra sao những ngày sắp tới. Hãy cho tôi lời khuyên.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Theo báo cáo của Cục Du lịch quốc gia Việt Nam, lượng khách quốc tế đến Việt Nam trong tháng 3-2025 đạt trên 2 triệu lượt, giảm 6,7% so với tháng trước.
Lượng khách đến từ thị trường châu Âu giảm rõ rệt. Du khách Na Uy giảm mạnh nhất với 42%, tiếp đó là Ba Lan (giảm 38%), Thụy Điển (giảm 37%), Đan Mạch (giảm 26%), Cộng hòa Czech (giảm 23%), Thụy Sĩ (giảm 21%).
Theo các chuyên gia, nguyên nhân dẫn đến sự sụt giảm trên do ảnh hưởng của tình hình căng thẳng tại Trung Đông khiến nhiều sân bay trung chuyển tại khu vực này tạm đóng cửa. Cùng với đó giá nhiên liệu tăng cao cũng khiến du khách đắn đo khi lên kế hoạch cho chuyến đi.
Ông Phạm Hà, CEO LuxGroup, cho biết thời gian qua lượng khách từ các thị trường khu vực châu Âu hủy, hoãn tour tại đơn vị lên đến 30%. Giá xăng dầu tăng cũng ảnh hưởng đến chi phí vận hành tàu, thuyền.
Nói về mục tiêu đón 25 triệu lượt khách quốc tế trong năm 2026, ông Nguyễn Công Hoan - Tổng giám đốc Flamingo Redtours - cho rằng đây là một bài toán khó với tình hình hiện tại.
Tình hình chiến sự phức tạp ảnh hưởng nhiều đến khách du lịch quốc tế. Du khách có tâm lý hạn chế đi hành trình xa, tránh trường hợp mắc kẹt khi hàng không bị ảnh hưởng. Đối với các thị trường xa như khách từ châu Mỹ, châu Âu họ bị ảnh hưởng bởi việc dừng hoạt động của các sân bay trung chuyển tại khu vực Trung Đông.
Giá xăng dầu tăng khiến vé máy bay tăng lên, trong khi chi phí này chiếm 60-70% giá tour, du khách cũng sẽ cân nhắc lịch trình.
"Bên cạnh khó khăn, đây cũng là cơ hội cho Việt Nam. Chúng ta có thể khai thác các thị trường gần như các nước Đông Bắc Á, Đông Nam Á… sẽ thấy Việt Nam là điểm đến hợp lý, đi lại thuận tiện với mức chi phí không quá cao và an toàn", ông Hoan nhận định.
Hiện thị trường khách đến từ khu vực châu Á chiếm hơn 70% cơ cấu nhóm khách quốc tế của Việt Nam. Các thị trường gửi khách lớn tại khu vực này bao gồm Trung Quốc, Hàn Quốc, Nga, Đài Loan, Nhật, Ấn Độ, Campuchia, Philippines, Malaysia. Khu vực này còn nhiều dư địa để du lịch Việt Nam nắm bắt cơ hội.
Ngược lại với thị trường khách châu Âu, du lịch Việt ghi nhận một số nước tại châu Á có lượng khách tăng so với tháng 2-2026 như Nhật (tăng 39%), Indonesia (tăng 34%), Thái Lan (tăng 26%), Lào (tăng 25%), Singapore (tăng 23%), Ấn Độ (tăng 19%), Trung Quốc (tăng 4%)...