Ngày 22-7, Quân đoàn 34, Bộ Quốc phòng xác nhận một chiến sĩ của quân đoàn đã tử vong khi tham gia cứu người bị điện giật trong thời gian nghỉ phép.
Chiến sĩ có hành động dũng cảm trên là Kpă Thiệp (20 tuổi, trú xã Ia Ko, Gia Lai), là hạ sĩ thuộc Ban Tham mưu, Trung đoàn 28, Sư đoàn 10, Quân đoàn 34.
Theo thông tin từ Quân đoàn 34, chiến sĩ Kpă Thiệp được đơn vị giải quyết cho nghỉ phép về thăm gia đình từ ngày 19 đến 30-7, tại xã Ia Ko.
Sáng 20-7, anh cùng vợ là chị Rơ Mah Thiệp đi làm rẫy cho gia đình tại xã Ia Ko. Khoảng 12h cùng ngày, trên đường về, cả hai phát hiện hai người dân bị điện giật, bất tỉnh.
Kpă Thiệp lao vào kéo hai người dân ra khỏi vùng nguy hiểm, nhưng cả ba đều ngất xỉu và được người dân đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa Chư Sê.
Sau thời gian điều trị, hai người dân hồi phục sức khỏe, riêng chiến sĩ Kpă Thiệp không qua khỏi.
Quân đoàn 34 cho biết đây là hành động dũng cảm, sẵn sàng hy sinh thân mình để bảo vệ tính mạng nhân dân, là tấm gương sáng cho cán bộ, chiến sĩ toàn Quân đoàn.
Sau khi xảy ra vụ việc, Quân đoàn đã chỉ đạo Sư đoàn 10 cử đoàn công tác đến hiện trường, phối hợp với các cơ quan chức năng và gia đình giải quyết vụ việc. Đồng thời giao các cơ quan chức năng phối hợp cùng gia đình giải quyết chế độ, chính sách cho anh Kpă Thiệp theo quy định quân đội.
Được biết, vợ chồng chiến sĩ Kpă Thiệp có hai con nhỏ, cháu đầu bốn tuổi, cháu sau mới một tuổi. Sau khi nắm được thông tin, cán bộ, chiến sĩ toàn Quân đoàn đã quyên góp, ủng hộ gia đình anh gần 150 triệu đồng.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Gia Đình
Cô gái Việt ở nơi mùa hè không có đêm, 23h vẫn đi câu cá, vào rừng hái quả

Kỳ thú hiện tượng "đêm trắng"
Đồng hồ đã chỉ 22h nhưng ngoài cửa sổ căn nhà của gia đình chị Nguyễn Thị Quyên (ở Espoo, Phần Lan), ánh nắng vẫn chưa tắt, bầu trời xanh trong, lác đác những đám mây trắng bồng bềnh.
Cách đó không xa, trẻ nhỏ vẫn nô đùa ngoài công viên, những chiếc thuyền nhỏ lướt trên mặt hồ và nhiều gia đình vẫn tranh thủ đi dạo, câu cá...
“Những ngày đầu mới sang đây, tôi thấy vô cùng lạ lùng. Đã gần nửa đêm mà trời vẫn sáng như ban ngày”, chị Quyên chia sẻ với phóng viên Dân trí.
Chị Quyên và chồng - anh Dương Tuấn Lực (cùng 35 tuổi) - sang Phần Lan sinh sống gần 4 năm trước. Anh Lực vốn là một kỹ sư phần mềm, nhận được lời mời làm việc từ một công ty công nghệ Phần Lan nên quyết định đưa cả gia đình tới đất nước nhiều năm liền đạt danh hiệu “quốc gia hạnh phúc nhất thế giới”.
Trước đó, gia đình 4 người sinh sống tại TPHCM nên khi tới Phần Lan, họ trải qua không ít cú sốc liên quan đến khí hậu, nhịp sống và văn hóa.
Chị Quyên kể, gia đình chị đến Phần Lan đúng vào mùa đông, ai cũng choáng ngợp bởi khung cảnh tuyết trắng bao trùm khắp nơi, nhiệt độ âm sâu và những ngày gần như không nhìn thấy mặt trời. Đến mùa hè, họ lại có trải nghiệm hoàn toàn trái ngược, một số ngày, mặt trời gần như không lặn và không có bóng đêm.
Chị Quyên tìm hiểu và được biết đó là hiện tượng “đêm trắng” (hoàng hôn kéo dài đến tận nửa đêm và mặt trời dường như không bao giờ tắt) ở những quốc gia Bắc Âu như Phần Lan, Thụy Điển, Na Uy… Hiện tượng này xảy ra vào mùa hè ở các vùng vĩ độ cao gần vòng cực do trục Trái Đất nghiêng.
“Ngày mới sang Phần Lan, tôi có cảm giác như bước vào một thế giới khác. Có những tháng mùa đông thì thời gian ban ngày chỉ có mấy tiếng, bóng tối triền miên, còn mùa hè lại gần như không có bóng đêm”, chị Quyên nói.
Theo người phụ nữ Việt, mức độ “đêm trắng” không giống nhau giữa các vùng, bởi lãnh thổ nước này kéo dài từ Bắc xuống Nam nên có sự chênh lệch về ánh sáng giữa các khu vực.
Hiện tượng “đêm trắng” diễn ra rõ nét nhất tại khu vực phía Bắc Phần Lan, nơi có những địa phương liên tục đón ánh sáng mặt trời suốt 60-70 ngày. Nơi gia đình chị sinh sống ở miền Nam Phần Lan nên hiện tượng này tập trung chủ yếu trong tháng 6.
Suốt nhiều ngày trong mùa hè Phần Lan, 22-23h mặt trời mới lặn. Khoảng 3h, mặt trời dần mọc lại. Khoảng thời gian giữa 2 mốc này, bầu trời không còn ánh nắng nhưng vẫn sáng rõ. Nếu không nhìn đồng hồ, chị Quyên rất khó để biết lúc đó là ngày hay đêm.
Gia đình mất thời gian dài để thích nghi
Hiện tượng thời tiết này khiến cả gia đình chị Quyên mất khá nhiều thời gian để thích nghi. Chị từng rất ngại ra nắng, nhưng vì phải sống trong mùa đông ngập tuyết và những ngày dài chìm trong bóng tối nên dần dần chị Quyên và các thành viên mong chờ hơn những mùa hè.
Mùa hè ở Phần Lan được xem là khoảng thời gian sôi động nhất trong năm.
Vào những ngày "đêm trắng", người Phần Lan có thể vào rừng hái quả, đi dạo, đá bóng, chèo thuyền vào nửa đêm hay khi bắt đầu ngày mới lúc 1-2h.
Người Phần Lan có số ngày phép tối đa lên tới 30 ngày mỗi năm. Nhiều người tranh thủ gom ngày nghỉ phép để nghỉ trọn tháng hè. Gia đình chị Quyên cũng thường dành cả tháng hè để đi du lịch, khám phá các nước Bắc Âu hoặc cắm trại, chèo thuyền và đi câu cá.
"Mùa hè năm nào gia đình tôi cũng có những chuyến đi đáng nhớ. Có lần chúng tôi cùng bạn bè sang Na Uy, sống trên một hòn đảo nhỏ suốt hai tuần. Bọn trẻ gần như chỉ chạy nhảy ngoài trời, không phải lo bài vở hay học thêm như trước đây", chị kể.
Cuộc sống không có bóng tối còn mang đến những thay đổi đáng kể trong sinh hoạt hằng ngày. Nếu bình thường chị ngủ khoảng 7-8 tiếng mỗi ngày thì vào mùa hè, thời gian ngủ đôi khi chỉ còn 4-5 tiếng. Nhiều khi, 22-23h vợ chồng chị vẫn đi bơi, đi dạo...
Người phụ nữ cho rằng, vì cơ thể đón nhận nhiều ánh sáng nên luôn tràn đầy năng lượng. Bởi vậy, chị ngủ ít hơn mà không cảm thấy mệt mỏi. Mỗi ngày, nếu không chủ động để ý thời gian trên đồng hồ hay điện thoại, gia đình chị có thể bị quá bữa hoặc đi ngủ quá muộn.
"So với các mùa khác trong năm, mùa hè, chúng tôi thường ăn tối muộn hơn, có hôm 21h mới ăn cơm. Nhiều ngày 1-2h sáng mới đi ngủ vì mải đi chơi hoặc đơn giản là không nhận ra thời gian đã trôi qua nhanh như vậy", chị cười.
Để cân bằng nhịp sinh học và đảm bảo giấc ngủ, chị Quyên áp dụng cách mà hầu hết các gia đình ở Phần Lan đều sử dụng đó là dùng rèm cản sáng, chống tia UV chuyên dụng trong nhà. Chỉ cần kéo rèm xuống là căn phòng tối như ban đêm khiến họ chìm vào giấc ngủ dễ dàng hơn.
Không chỉ nổi tiếng với hiện tượng "đêm trắng", Phần Lan còn nhiều năm liên tiếp được bình chọn là “quốc gia hạnh phúc nhất thế giới”.
Theo chị Quyên, một trong những lý do quan trọng nằm ở sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống.
"Ở đây, khi hết giờ làm, đồng nghiệp hầu như không nhắn tin hay gọi điện trao đổi công việc nữa. Mọi người dành thời gian cho gia đình, bạn bè và bản thân nhiều hơn", chị nói.
Sau gần 4 năm sinh sống nơi đây, chị Quyên cho biết, bản thân vẫn chưa hết thích thú mỗi khi nhìn thấy ánh mặt trời lúc nửa đêm. Mùa hè với những "đêm trắng" cũng đem đến cho chị và gia đình nhiều trải nghiệm và kỳ nghỉ thú vị.
"Mỗi năm "đêm trắng" chỉ kéo dài một thời gian nhất định nên ai cũng muốn tận hưởng trọn vẹn. Với chúng tôi, đó là khoảng thời gian đẹp nhất trong năm - khi cả gia đình có thể cùng nhau có những chuyến đi chơi dài hơn để tái tạo năng lượng cho học tập và công việc", chị chia sẻ.
Tin Gốc: Dân Trí

Ông Matt Abrahams phụ trách môn "Giao tiếp chiến lược" trong chương trình thạc sĩ trị giá 250.000 USD tại trường Kinh doanh thuộc Đại học Stanford. Ông cũng là tác giả cuốn sách về kỹ năng giao tiếp "Think Faster, Talk Smarter".
Trả lời trên một chương trình podcast, ông cho biết bài học quan trọng nhất của giao tiếp là tạo kết nối thay vì cố gây ấn tượng. Ông Abrahams kể từng rơi vào tình huống khó xử khi đứng cạnh một người lạ tại quầy buffet trong một sự kiện: im lặng thì ngượng, nhưng không biết mở lời ra sao.
Sau khi quan sát xung quanh, ông nói: "Chắc là tôi đã bỏ lỡ thông báo yêu cầu mọi người mặc đồ màu xanh". Người đứng cạnh bật cười, nhìn quanh rồi đáp lại. Cuộc trò chuyện bắt đầu và họ trở thành bạn bè nhiều năm sau đó.
"Hầu hết mọi người nghĩ bí quyết tán gẫu là làm cho bản thân trở nên thú vị. Thực tế, điều khiến người khác thích bạn khi bạn thực sự hứng thú với họ", ông cho biết. Chuyên gia Đại học Stanford đưa ra các gợi ý để cải thiện kỹ năng này.
Giữ "băng thông" cho não bộ
Khi trò chuyện, nhiều người liên tục tự đánh giá các câu hỏi như: "Mình nói vậy có ngớ ngẩn không?", "Họ có thấy mình nhàm chán không?". Sự chú ý dồn vào bản thân khiến họ không còn đủ không gian xử lý thông tin để lắng nghe và phản hồi tự nhiên.
Ông Abrahams kể về một bài tập dành cho sinh viên: Chỉ vào một đồ vật và gọi sai tên của nó. Một sinh viên đứng trước chiếc ghế rất lâu nhưng không nói được gì. Cậu giải thích định gọi chiếc ghế là con mèo, nhưng vì mèo cũng có bốn chân nên cậu thấy chưa đủ sai. Theo ông Abrahams, nhiều người có thói quen kiểm duyệt từng câu chữ trong đầu khiến cuộc trò chuyện trở nên gượng gạo hoặc bế tắc.
Tạo thiện cảm từ tín hiệu phi ngôn ngữ
Ấn tượng ban đầu phần lớn đến từ tín hiệu phi ngôn ngữ gồm ánh mắt, nét mặt, tư thế và giọng điệu. Khi gặp người lạ, ông khuyên nên giữ tư thế cởi mở, không khoanh tay, không cúi đầu nhìn điện thoại, duy trì giao tiếp bằng mắt kết hợp mỉm cười và gật đầu.
Chuẩn bị 5 câu chuyện cá nhân
Để tránh tình trạng hết chuyện, người giao tiếp nên chuẩn bị năm loại câu chuyện: thể hiện giá trị sống; một lần thất bại hoặc xấu hổ; một bước ngoặt quan trọng; một thử thách lớn đã vượt qua và một lần giải quyết vấn đề thành công.
Ông lấy ví dụ về việc vợ chồng ông thường tranh cãi vì cách bóp tuýp kem đánh răng. Câu chuyện nhỏ này có thể dẫn sang các chủ đề về sự tôn trọng hay khác biệt trong hôn nhân. "Tán gẫu không giống quần vợt, tức là phải tung ra cú đánh thật đẹp. Nó giống đá cầu, mục tiêu là giữ cho quả cầu tiếp tục bay", ông nói.
Kết thúc cuộc trò chuyện bằng "cờ trắng"
Nhiều người thường kết thúc câu chuyện bằng lý do đi lấy nước hoặc đi vệ sinh. Ông Abrahams đề xuất "quy tắc cờ trắng" bằng cách báo hiệu trước. Người nói có thể dùng cấu trúc: "Nói chuyện với bạn rất vui, nhưng lát nữa tôi phải sang chào một người", hoặc đặt một câu hỏi cuối: "Trước khi tôi đi, chuyến du lịch bạn vừa kể là ở đảo nào vậy?".
Công thức nói ngẫu hứng
Trong các cuộc họp bất ngờ, vị chuyên gia sử dụng khuôn mẫu: What (Điều gì đã xảy ra?), So What (Vì sao điều đó quan trọng?) và Now What (Tiếp theo cần làm gì?).
Ví dụ khi báo cáo dự án, người nói có thể trình bày: Đã thu về 200 khảo sát người dùng (What), mức hài lòng 85% cho thấy hướng đi đúng (So What) và nhóm sẽ tối ưu giao diện trong hai tuần tới (Now What). Cấu trúc này giúp giữ được sự mạch lạc ngay cả khi căng thẳng.
Theo ông Abrahams, phần lớn người đối diện không soi xét từng câu chữ như người nói thường tưởng tượng, họ chỉ có nhu cầu được lắng nghe và kết nối.
Tin Gốc: Vnexpress
Gia Đình
Khi câu chuyện về 'đam mê' được đặt lên bàn tranh biện, sinh viên nói gì?

Chung kết cuộc thi "Hùng biện cùng C&C" mùa 5 với chủ đề "Đam mê - Điểm kết nối, Đỉnh vươn tầm" với top 8 thí sinh, do CLB Truyền thông C&C phối hợp Hội sinh viên Việt Nam Trường đại học Văn hóa TP.HCM tổ chức tối 15-5 tại Trường đại học Văn hóa TP.HCM.
Nhận từ khóa “Kiên định”, bạn Phùng Nguyễn Phong Hào (Trường đại học Văn hóa TP.HCM) xem đam mê là hành trình chinh phục. Bởi đam mê không phải con đường đầy hoa hồng, mà là hành trình có thử thách và cả những giới hạn phải vượt qua.
Hào nói những lúc khó khăn, mệt mỏi hay muốn dừng lại, quan trọng nhất là nhớ lại lý do mình bắt đầu để tiếp tục kiên định.
“Theo đuổi đam mê, mỗi người sẽ gặp hoài nghi, không chỉ từ người khác mà từ chính bản thân. Cần giữ “cái đầu lạnh” để kiên định với mục tiêu, và “trái tim nóng” để lắng nghe bản thân cũng như những góp ý”, Hào bày tỏ.
Nhận từ khóa “Giới hạn”, bạn Nguyễn Trọng Phúc (Trường đại học Văn hóa TP.HCM) cho rằng khi theo đuổi đam mê, mỗi người đều tự đặt ra những giới hạn cho mình. Tuy nhiên, muốn chạm đến thành công thì đôi khi phải dám bứt phá khỏi những giới hạn ấy.
Đam mê nghệ thuật cải lương, Phúc từng được khuyên không nên hát giọng nữ hay thể hiện vai nữ nếu muốn theo đuổi con đường nghệ thuật lâu dài. Dù vậy, bạn vẫn kiên định với phong cách của mình vì cho rằng nghệ thuật cần sự sáng tạo và khác biệt.
“Nếu con người luôn chọn sự an toàn và không dám vượt qua định kiến hay áp lực, sẽ rất khó chạm đến thành công. Vì vậy, để bứt phá trên hành trình đam mê, mỗi người cần dám bước ra khỏi giới hạn của chính mình”, Phúc bày tỏ.
Trước câu hỏi đam mê gắn với “cô đơn” hay “tập thể”, bạn Hồ Tuấn Vĩ (Trường ĐH Văn hóa TP.HCM) cho rằng đam mê không tách rời hai yếu tố này mà luôn tồn tại song song.
Theo đuổi đam mê có những khoảnh khắc rất cô đơn. Khi mỗi người phải tự đối diện với chính mình, tự đặt câu hỏi về bản thân, mục tiêu và con đường mình sẽ đi.
Tuy nhiên, đam mê cũng không thể tách rời tập thể, bởi những người xung quanh chính là nguồn động lực giúp ta vượt qua áp lực và kiên trì với lựa chọn của mình. Có những câu hỏi không thể tự trả lời nếu thiếu đi sự đồng hành và sẻ chia.
Tuấn Vĩ kể từng thực hiện một đề tài nghiên cứu về nghệ thuật hát bội tại TP.HCM. Trong quá trình phỏng vấn, cậu được một nghệ sĩ chia sẻ rằng có lúc chị muốn dừng lại vì áp lực và khó khăn, nhưng chính sân khấu, đồng nghiệp và khán giả đã giữ chị ở lại với nghề.
“Đam mê có thể bắt đầu từ sự cô đơn, nhưng chỉ bền vững khi có sự kết nối với tập thể”, Vĩ bày tỏ.
Trước câu hỏi sẽ ra sao nếu người trẻ cảm thấy áp lực vì chưa tìm được đam mê của mình, bạn Đinh Hồ Thảo My (Trường ĐH Kinh tế - Luật, Đại học Quốc gia TP.HCM) nói thời đại số, người trẻ thường tiếp xúc với những câu hỏi như: “Nếu cuộc đời không rực rỡ thì sao?”, hay “Khi nào bạn mới tìm thấy đam mê của mình?”. Chính điều đó vô tình tạo ra một áp lực phải sớm tìm đam mê và phải sống thật “rực rỡ”.
Tuy nhiên, thay vì xem là áp lực, người trẻ cần biến nó thành động lực để tiếp tục khám phá bản thân.
“Đam mê không phải lúc nào cũng xuất hiện sớm hay rõ ràng. Có những người tìm thấy đam mê ở tuổi 18, 20, nhưng cũng có người cần nhiều năm trải nghiệm, thậm chí là sau rất nhiều thử thách mới có thể nhận ra điều mình thực sự muốn theo đuổi”, My nhận định.
Quan trọng không phải là việc “phải có đam mê ngay bây giờ”, mà giữ cho mình sự tò mò, khám phá và không ngừng đặt câu hỏi: mình là ai và mình muốn gì?
“Áp lực, nếu nhìn đúng cách, có thể trở thành động lực cho đam mê. Cách đối diện với nó sẽ quyết định là rào cản hay là bước đệm cho tương lai”, My nói.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

