Ngày 22.5, Đội CSGT đường bộ cao tốc số 6 (Phòng 6, Cục CSGT) cho biết đang tăng cường ghi hình, phạt nguội hành vi chuyển làn không bật tín hiệu báo trước trên tuyến cao tốc TP.HCM – Long Thành – Dầu Giây.
Theo đơn vị, từ ngày 13 – 21.5, lực lượng chức năng đã phát hiện 69 trường hợp tài xế vi phạm lỗi chuyển làn không có tín hiệu báo trước, trong đó nhiều trường hợp bị camera nghiệp vụ ghi hình để xử phạt nguội.
Trong đó, CSGT trực tiếp dừng xe, lập biên bản xử lý 18 trường hợp; đồng thời ghi hình, gửi thông báo phạt nguội 51 trường hợp còn lại.
Đáng chú ý, ngoài lực lượng tuần tra công khai, Đội CSGT đường bộ cao tốc số 6 còn bố trí cán bộ hóa trang ghi hình các phương tiện vi phạm trên tuyến.
Hình ảnh từ camera nghiệp vụ sẽ được trích xuất để xác minh biển số, gửi thông báo phạt nguội theo quy định.
Theo ghi nhận của lực lượng chức năng, nhiều tài xế vẫn có thói quen “đánh lái” chuyển làn khá đột ngột, nhất là khi thấy khoảng trống phía trước hoặc muốn vượt xe khác.
Không ít người cho rằng chỉ chuyển làn trong tích tắc nên không cần bật xi nhan. Tuy nhiên, trên cao tốc – nơi các phương tiện di chuyển với tốc độ cao – chỉ một pha chuyển hướng bất ngờ cũng có thể khiến xe phía sau không kịp xử lý.
Theo CSGT, một số trường hợp khi bị dừng xe còn tỏ ra bất ngờ vì nghĩ lỗi nhỏ sẽ không bị xử phạt. Nhưng camera nghiệp vụ vẫn ghi nhận đầy đủ hành vi vi phạm.
Nghị định 168/2024 quy định hành vi chuyển làn đường không có tín hiệu báo trước khi điều khiển ô tô bị phạt từ 4 – 6 triệu đồng và bị trừ 2 điểm giấy phép lái xe.
Trường hợp CSGT phát hiện trực tiếp, người vi phạm còn bị tạm giữ phương tiện 7 ngày theo quy định hiện hành.
Đội CSGT đường bộ cao tốc số 6 khuyến cáo tài xế khi lưu thông trên cao tốc cần quan sát kỹ gương chiếu hậu, bật tín hiệu chuyển hướng từ sớm và chỉ chuyển làn khi bảo đảm an toàn. CSGT nhấn mạnh, nhiều tài xế vẫn nghĩ quên bật xi nhan khi chuyển làn chỉ là lỗi nhỏ. Nhưng trên cao tốc, nơi các xe chạy với tốc độ lớn, chỉ một cú đánh lái bất ngờ cũng có thể khiến xe phía sau không kịp phản ứng.
Tin Gốc: Thanh Niên

Địa điểm triển khai đặt tại Y tế Thạch Bàn (số 1, ngõ 307 Thạch Bàn, P.Long Biên, Hà Nội), do Trạm Y tế P.Long Biên là đơn vị đầu mối vận hành với sự hỗ trợ chuyên môn sâu của Bệnh viện đa khoa Đức Giang. Tại đây, người cao tuổi được phục vụ bữa trưa, nghỉ ngơi và tham gia các hoạt động phục hồi chức năng, sinh hoạt tập thể phù hợp với tình trạng sức khỏe.
Được chọn là 1 trong 6 địa phương thí điểm mô hình trên từ tháng 6.2026, P.Long Biên hiện có 67.062 người, trong đó nhóm từ 60 tuổi trở lên là 8.720 người, chiếm 13% dân số và đang tiếp tục gia tăng nhanh.
Đáng chú ý, kết quả khảo sát thực tiễn cho thấy có tới 68,1% người cao tuổi trên địa bàn đang phải sống chung với các bệnh mạn tính không lây nhiễm (tim mạch, huyết áp, tiểu đường, xương khớp...) và 794 trường hợp suy giảm chức năng, mất tự chủ sinh hoạt ở các mức độ khác nhau.
Theo Sở Y tế Hà Nội, khác với các viện dưỡng lão hay trung tâm dưỡng lão truyền thống, mô hình này không tổ chức lưu trú dài hạn. Người cao tuổi đến cơ sở vào buổi sáng và trở về nhà vào cuối ngày. Trong thời gian tham gia, các cụ được theo dõi sức khỏe, tư vấn dinh dưỡng, nhắc nhở sử dụng thuốc, tham gia các hoạt động vận động thể chất phù hợp, giao lưu cộng đồng và chăm sóc sức khỏe tinh thần.
Cơ sở được thiết kế và vận hành tích hợp đa chức năng nhằm kiến tạo môi trường sinh hoạt, phục hồi tối ưu, bao gồm: chăm sóc y tế và quản lý sức khỏe; phục hồi chức năng và vận động liệu pháp, dinh dưỡng điều trị, chăm sóc tinh thần và kết nối cộng đồng.
Cơ sở tổ chức huấn luyện dưỡng sinh, các bài tập thăng bằng, vận động cơ xương khớp nhẹ nhàng, điều trị vật lý cơ bản nhằm duy trì biên độ vận động, nâng cao thể trạng và phòng chống tai biến té ngã ở người cao tuổi; tư vấn và cung ứng chế độ ăn trưa khoa học, được tính toán calo và thiết kế phù hợp với đặc thù bệnh lý nền (tiểu đường, cao huyết áp...) và khả năng ăn nhai của từng cụ, thông qua dịch vụ cung cấp suất ăn chuyên nghiệp, bảo đảm nghiêm ngặt an toàn thực phẩm.
Tại đây cũng tổ chức các không gian tiện ích văn hóa (đọc sách, xem truyền hình, cờ tướng), tổ chức sinh hoạt câu lạc bộ, giao lưu văn nghệ và hỗ trợ tư vấn tâm lý chuyên sâu giúp giải tỏa cô đơn, phòng ngừa sa sút trí tuệ (Alzheimer) và trầm cảm tuổi già.
Đối tượng tiếp nhận là người cao tuổi cư trú trên địa bàn P.Long Biên, còn khả năng tự phục vụ cơ bản hoặc chỉ phụ thuộc một phần, có năng lực nhận thức ổn định, giao tiếp và hợp tác tốt với nhân viên y tế. Ưu tiên tiếp nhận người cao tuổi dưới 75 tuổi; người sống đơn thân, neo đơn không có người chăm sóc ban ngày; người mắc các bệnh lý mạn tính thể ổn định; người thuộc diện gia đình chính sách, hộ nghèo, cận nghèo hoặc có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn.
Giai đoạn đầu vận hành thử nghiệm quy mô từ 20 - 30 người/ngày, sau đó đánh giá, chuẩn hóa quy trình chuyên môn, mở rộng quy mô phục vụ đạt từ 30 - 40 người/ngày dưới sự kiểm soát chặt chẽ. Khi vận hành ổn định sẽ tăng lên 40 - 60 người/ngày.
Chi phí tham gia mô hình dự kiến khoảng 5,5 triệu đồng/người/tháng. Mức kinh phí này bao gồm chi phí ăn uống, sinh hoạt, giường nghỉ, cơ sở vật chất và hoạt động chăm sóc thường xuyên.
Mô hình hướng đến mục tiêu kéo dài thời gian sống khỏe cho người cao tuổi ngay từ khi còn khỏe mạnh, thay vì chỉ tập trung điều trị khi bệnh tật đã xuất hiện hoặc trở nặng.
Tin Gốc: Thanh Niên

Truyền thống chiến đấu anh dũng, lao động sáng tạo của các thế hệ lãnh đạo và công nhân lao động ngành điện đã hun đúc nên bản lĩnh chính trị vững vàng, kiên cường trong chiến đấu, cần cù, sáng tạo trong lao động sản xuất. Trong cuộc đấu tranh bi tráng của dân tộc, nhiều công nhân điện đã được tôi luyện và trở thành những người lãnh đạo của giai cấp công nhân và nhân dân lao động Việt Nam. Trong đó, có một người công nhân đặc biệt, đó là Chủ tịch Tôn Đức Thắng từng làm việc ở Công ty Điện Chợ Quán - Sài Gòn.
Mỗi bước phát triển của ngành điện luôn có sự hiện diện của quá khứ cũng như sự tồn tại, hiện hữu của lịch sử. Từ năm 1986 - 1995, EVNHCMC đã thực hiện thành công nhiều chương trình trọng điểm như "Đưa lưới điện quốc gia về huyện Cần Giờ", "Điện khí hóa thí điểm xã Trung Lập Thượng, huyện Củ Chi", Chương trình điện khí hóa nông thôn trên toàn bộ 6 huyện ngoại thành với 100 xã, thị trấn… Qua đó, TP trở thành địa phương đầu tiên trong cả nước hoàn thành mục tiêu điện khí hóa, góp phần làm thay đổi diện mạo khu vực ngoại thành trong thời kỳ đổi mới.
Năm 1990, H.Cần Giờ nỗ lực cùng với các sở, ban, ngành thành phố và Trung ương đem lưới điện quốc gia vượt sông Soài Rạp về với địa phương. Cùng với mốc thời gian đó, Công ty Điện lực Duyên Hải được thành lập với tên gọi là Chi nhánh Điện Duyên Hải thuộc Sở Điện lực TP.HCM.
Vùng Cần giờ có xa xôi cũng là phần đất thiêng liêng của thành phố anh hùng. Con người ở đây luôn dễ thương, dễ mến, quanh năm với rừng đước chan hòa cùng gió biển. Và con người ở đây cũng mong muốn được thắp sáng căn nhà bằng ánh đèn điện, cho cuộc sống thêm nhẹ gánh hơn, thuận tiện hơn trong sinh hoạt. Nói thì rất dễ, nhưng để từ văn bản đánh máy sang thực tế là một câu chuyện hoàn toàn khác. Khó khăn, vất vả là điều được dự báo trước, nhưng không ngờ còn vất vả hơn rất nhiều.
Là khu vực nằm tại phía nam thành phố, đặc thù là có nhiều sông rạch, đường sá đi lại khó khăn, nên việc cấp điện cho khu vực H.Cần Giờ luôn là vấn đề thử thách đối với ngành điện và chính quyền.
Khi xem lại hình ảnh thi công lắp đặt hệ thống điện ở Cần Giờ, chúng ta mới thấy hết nỗi vất vả của những người công nhân ở đây. Giao thông bị chia cắt nhiều bởi sông ngòi nên người thi công phải kéo dây băng qua những con kênh, bùn lầy, nắng cháy để kịp tiến độ đưa điện về với người dân.
Khi xem lại những thước phim tư liệu hay những tấm ảnh cũ về công trường điện tại Cần Giờ, chúng ta mới thấu cảm hết nỗi vất vả của những người công nhân năm ấy. Giữa vô vàn khó khăn về giao thông đi lại, ngăn cách bởi hệ thống sông ngòi chằng chịt, việc phát triển hệ thống điện là một chuyện kỳ tích.
Dưới cái nắng cháy da người của vùng biển mặn, những bóng người công nhân như hòa lẫn vào màu bùn lầy của rừng đước. Có những đoạn dây phải kéo băng qua sông rộng, người thợ điện phải ngâm mình hàng giờ dưới nước, đôi vai tì lên sợi cáp nặng trĩu, chân sục sâu vào lớp bùn nhão để giữ nhịp cho đồng đội. Gương mặt họ sạm đi vì gió biển, mồ hôi tuôn rơi, kết tinh thành những vệt muối trắng trên lưng áo công nhân. Mặc dù sự khắc nghiệt của thiên nhiên, nhưng đôi bàn tay chai sần ấy vẫn giữ chặt đường dây, đôi mắt vẫn rực sáng, quyết tâm vượt lên trên mọi trở lực để kịp tiến độ, bởi họ biết rằng phía sau mỗi mét dây là niềm khao khát ánh sáng cháy bỏng của những hộ dân đang mong chờ.
Cuối năm 2025, những hộ dân sống tại kênh 50 của xã đảo Thạnh An không giấu được niềm hạnh phúc và xúc động khi có điện về tận nhà. Các gia đình tất bật sắm sửa vật tư dây điện, công tắc, bóng đèn để chuẩn bị thắp sáng căn nhà, hòa lưới điện quốc gia.
Hơn ba thập kỷ sinh sống bằng nghề làm muối, đánh bắt thủy sản trên mảnh đất này, những người dân ở đây không dám nghĩ đến một ngày sẽ có điện lưới quốc gia về tới ấp đảo xa xôi này. Giờ đây, gia đình của những hộ ngày nào cũng xôn xao bàn bạc việc mua sắm quạt, tủ lạnh, tivi để phục vụ nhu cầu sinh hoạt hằng ngày… điều mà họ từng rất ao ước. Quá trình thi công dự án, người dân đã rất ủng hộ, nhường đất sản xuất để phát triển lưới điện.
30 năm sống với ánh sáng le lói ban đêm, bạn thử tưởng tượng xem, 30 năm, một nửa đời người. Người dân ở đây đã khao khát thế nào. Những đứa trẻ phải chờ đến 30 năm mới thật sự biết nguồn điện đến tận nhà mình. Hạnh phúc vỡ òa. Còn chúng ta với những đủ đầy của phố thị đôi khi chỉ cần mất điện vài giờ là... buông lời cay đắng đối với các "chiến sĩ ngành điện" đang vất vả đảm bảo dòng điện luôn hoạt động. Thế nên, trước khi nói những gì không hay, chúng ta nên xem lại chúng ta đã rất đủ đầy so với những người dân đang sống ở xã đảo Thạnh An. Ai cũng nghĩ mình là khổ nhất khi chưa thấy mái hiên nhà người khác dột nát ra sao.
Dòng điện mà chúng ta nhắc đến không chỉ dừng lại ở ý nghĩa lịch sử của những ngày đầu giải phóng. Sâu xa hơn, đó là một cuộc cách mạng về tư duy quản trị và vận hành, đưa điện về nơi khó khăn nhất không phải bằng bài toán kinh doanh lỗ - lãi, mà bằng mệnh lệnh của trái tim.
Trong kinh tế thị trường, việc kéo đường dây hàng chục cây số, băng sông Soài Rạp, xuyên rừng đước chỉ để phục vụ một nhóm hộ dân ở xã đảo Thạnh An hay ấp Thiềng Liềng là một sự đầu tư không tưởng về mặt lợi nhuận. Nếu chỉ nhìn vào những con số trên bảng cân đối kế toán, có lẽ ánh sáng lưới điện quốc gia sẽ còn rất lâu mới chạm đến kênh 50. Nhưng với EVNHCMC, giá trị nằm ở nụ cười rạng rỡ và niềm hạnh phúc vỡ òa của những người nông dân chân lấm tay bùn sau hàng thập kỷ chờ đợi.
Đó chính là tính cách mạng chấp nhận dấn thân vào nơi khó khăn nhất để thực hiện mục tiêu công bằng xã hội. Khi ngành điện xem sự hài lòng của nhân dân là tài sản quý giá nhất hơn bất cứ danh vọng hào quang nào, thì đó cũng là lúc dòng điện mang hàm nghĩa của sự giải phóng, giải phóng người dân khỏi bóng tối, cái nghèo và sự lạc hậu. Dòng điện ấy chảy từ mạch nguồn truyền thống của những người thợ điện như Chủ tịch Tôn Đức Thắng, được hun đúc qua gian khó để trở thành bản sắc phụng sự nhân dân vẹn nguyên cho đến tận hôm nay.
Con người EVNHCMC tự hào không phải vì bề dày thành tích mà đơn giản là những nụ cười rạng rỡ, niềm hạnh phúc của người dân ở vùng sâu, vùng xa, miền núi, ngoài hải đảo khi có điện, thì đây là tài sản lớn nhất, có giá trị nhất hơn bất cứ những hào quang.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Mang bánh tacos sang Việt Nam: Chàng trai Pháp làm chủ 5 tiệm, xem TP.HCM là nhà

Tại hai thành phố lớn là TP.HCM và Hà Nội, những tiệm bánh tacos kiểu Pháp có tên Hey Pelo của anh chủ người Pháp này đều nằm trên những con đường sầm uất, đông người qua lại. Thương hiệu này từ ngày được anh Julien Sanchez (33 tuổi) và vợ gầy dựng với hai bàn tay trắng vào năm 2018 đến nay đã phát triển thành chuỗi với 5 chi nhánh.
Chúng tôi có dịp ghé qua một chi nhánh của Hey Pelo trên đường Trần Khắc Chân (phường Tân Định, TP.HCM) vào một buổi tối. Ấn tượng đầu tiên là không gian với gam màu vàng tươi sáng, tạo cảm giác trẻ trung và dễ thu hút ánh nhìn của người đi đường.
Anh Julien Sanchez sinh ra và lớn lên tại Pháp trong một gia đình không quá khá giả. Năm 2016, anh đến Việt Nam sống và làm việc theo lời mời của một tổ chức cộng đồng để hỗ trợ trẻ em có hoàn cảnh khó khăn.
Sau 1 năm sinh sống tại đây, anh bén duyên với chị Hà Phương (hiện nay 31 tuổi). Với sự đồng hành cùng vợ, năm 2018, tiệm bánh tacos Pháp đầu tiên của anh được khai trương tại Hà Nội. Thời điểm đó, chàng trai gần như dồn toàn bộ số tiền mình có để đánh cược cho lần khởi nghiệp này ở một đất nước cách quê hương anh nửa vòng trái đất.
“Tôi đến từ thành phố Lyon, nằm ở phía đông nam nước Pháp, nơi được xem là cái nôi của bánh tacos Pháp. Tôi đã lớn lên với món ăn này. Mỗi khi có 5 euro, tôi sẽ đi ăn tacos với bạn bè và xem bóng đá”, anh Julien chia sẻ. Với anh, Tacos không chỉ là một món ăn mà còn gắn liền với tuổi thơ, đó cũng là lý do anh quyết định mang món ăn này đến Việt Nam.
Những ngày đầu mở tiệm tại Việt Nam, anh Julien gặp nhiều trở ngại, từ việc tìm nguyên liệu đến rào cản giao tiếp. Vì món tacos Pháp còn khá mới, nhiều nguyên liệu chưa phổ biến nên hầu hết các loại xốt đều được anh tự làm thủ công.
Ban đầu, vợ chồng anh trực tiếp chuẩn bị mọi thứ, về sau khi quán phát triển và có thêm nhân sự hỗ trợ, công việc được san sẻ, nhưng hương vị vẫn được giữ nguyên theo công thức ban đầu để giữ trọn nét đặc trưng quê nhà.
Đến với Hey Pelo, thực khách có thể tự do lựa chọn nhân như gà tẩm bột, bò xay, xúc xích gà… ăn kèm với nhiều loại xốt khác nhau. Theo anh Julien, xốt tỏi là loại dễ “chinh phục” khẩu vị nhất, sau đó có thể kết hợp thêm xốt Samurai hoặc xốt Algerian để tăng vị cay nhẹ. Món ăn còn được dùng kèm salad, từ kiểu tươi với xà lách, cà chua, hành, đến kiểu salad Ả Rập nấu chín với ớt chuông và gia vị. Ngoài ra, nhiều thực khách cũng lựa chọn thêm phô mai để tăng độ béo.
Khách hàng có thể chọn nhân bánh phù hợp khẩu vị
ẢNH: THÁI HÒA
Khách đến quán có thể lựa chọn mua mang đi hoặc ngồi lại thưởng thức tại chỗ. Chị Quỳnh Thy (24 tuổi), một khách quen của quán cho biết đây là lần thứ hai chị ăn tại chỗ. “Vỏ bánh dày vừa phải nhân đầy ắp là điều tôi thích nhất. Ngoài ra, việc được lựa chọn loại xốt và nhân phù hợp với khẩu vị cá nhân khiến tôi thấy rất xứng đáng với giá tiền”, chị chia sẻ.
Hiện nay, tiệm đã phát triển thành chuỗi với 5 chi nhánh tại TP.HCM và Hà Nội, chủ yếu nằm trên những tuyến đường sầm uất, đông người qua lại như Sư Vạn Hạnh, Trần Khắc Chân, Võ Oanh (TP.HCM) và Phan Kế Bính và Xuân Diệu (Hà Nội). Anh tự hào khi Hey Pelo trở thành một trong những tiệm bánh tacos đầu tiên tại Việt Nam được báo Mỹ The New Yorker nhắc tới.
Dù chưa có cơ hội đặt chân đến nhiều quốc gia, nhưng ngay từ lần đầu đến Việt Nam, Julien đã nhanh chóng bén duyên và quyết định gắn bó lâu dài. Những ngày đầu, anh không tránh khỏi cảm giác choáng ngợp trước âm thanh xe cộ, mùi thức ăn len lỏi khắp các con phố, nhịp sống hối hả. Nhưng theo thời gian, những điều từng xa lạ ấy dần trở nên quen thuộc và anh nhận ra mình thực sự hợp với nhịp sống nơi đây.
Ẩm thực Việt Nam là một trong những yếu tố khiến Julien thêm yêu cuộc sống tại TP.HCM hay Hà Nội. Anh và vợ gần như ăn món Việt mỗi ngày, trong đó bún chả và bún riêu là 2 món để lại nhiều ấn tượng nhất. Đặc biệt, những mâm cơm gia đình giản dị với thịt luộc, rau muống xào lại mang đến cho anh cảm giác gần gũi, ấm áp hơn hẳn.
Theo Julien, điểm đặc sắc của ẩm thực Việt nằm ở những món có nước lèo đậm đà như phở, bánh đa cua hay bún riêu. Anh cho biết mình đặc biệt yêu thích các món nước vì vừa được ăn, vừa có thể “húp nước”, lại kết hợp với nhiều loại rau thơm tạo nên chiều sâu hương vị.
Với anh, mỗi nền ẩm thực đều có bản sắc riêng không thể thay thế. Cũng như việc anh trân trọng hương vị nguyên bản của món Việt, anh cũng mong muốn những chiếc bánh tacos Pháp của mình vẫn giữ được tinh thần truyền thống.
Không chỉ gắn bó với ẩm thực, Việt Nam còn là nơi anh Julien xây dựng được mái ấm. Anh và chị Phương đã đồng hành cùng nhau gần 9 năm, không chỉ trong chuyện tình cảm và còn trong cả công việc.
Cả hai cùng sáng lập Hey Pelo, trong đó vợ anh đóng vai trò quan trọng trong việc quản lý và vận hành. Dù không trực tiếp điều hành hằng ngày, Julien cho biết anh luôn theo sát, bởi đó là “đứa con chung” của hai người.
“Ngoài việc giúp anh giao tiếp bằng tiếng Việt, trong công việc tôi còn hỗ trợ chồng xây dựng bộ máy vận hành. Chúng tôi muốn truyền cảm hứng để mọi người giữ được sự độc đáo, làm mọi thứ bằng cả trái tim và luôn rộng lượng với người khác”, chị Hà Phương chia sẻ.
Trong tương lai, Julien mong muốn tiếp tục gắn bó lâu dài với Việt Nam, nơi anh tìm thấy sự phù hợp cả trong cuộc sống lẫn công việc. Dù ở Hà Nội hay TP.HCM, anh đều cảm nhận được nguồn năng lượng tích cực từ con người và sự phát triển mạnh mẽ của đất nước. Sau gần một thập kỷ, Julien tin rằng mình đã thực sự hòa nhập và xây dựng được một cuộc sống ổn định tại nơi mà anh gọi là nhà.
Tin Gốc: Thanh Niên

