Anh Hong Pham và vợ, chị Kim, sống ở bang California, là những người đam mê ẩm thực. Khi yêu thích món ăn nào, họ sẽ tìm mọi cách nghiên cứu để chế biến bằng được tại nhà, từ bánh cuốn, dồi cho đến bánh kem sầu riêng.
Nửa năm qua, “ám ảnh” lớn nhất của người đàn ông gốc Việt này là các món thịt quay kiểu Trung Hoa như xá xíu, thịt ba chỉ và đặc biệt là vịt quay. Anh bắt đầu chia sẻ hành trình thử nghiệm của mình lên tài khoản Instagram @thatpekingduckguy. Các bức ảnh, video trên trang là cảnh anh lấy những con vịt màu nâu đỏ ra khỏi lò, chặt thành miếng và phục vụ theo kiểu truyền thống lẫn hiện đại (như taco, ramen).
Ban đầu, anh Hong làm vịt quay bằng lò nướng gia đình. Dù hương vị khá tốt, anh vẫn nhận thấy thành phẩm chưa đạt độ hoàn hảo. “Tôi học rất nhiều từ YouTube và nhận ra trong các video ở châu Á, họ đều dùng kiểu lò hình chum. Tôi nghĩ mình phải tìm bằng được loại này vì đó là cách tối ưu nhất để da vịt giòn đều”, anh nói.
Hai năm trước, anh chi 1.000 USD đặt mua một chiếc lò quay vịt bằng than từ Alibaba. Chiếc lò được đặt ở sân sau nhà tại Los Angeles, ban đầu chỉ dùng để quay gà và thịt lợn. Anh thừa nhận bản thân từng không dám thử sức với vịt vì đây là món ăn “đáng sợ” đối với người nấu nghiệp dư.
“Vịt rất nhiều mỡ, người nấu phải xử lý để phần mỡ tan chảy đúng cách. Quy trình chuẩn bị đòi hỏi nhiều kỹ thuật phức tạp như chần sơ, bóc tách da, bơm phồng da, không hề dễ dàng như gà hay lợn”, anh Hong cho biết.
Để giải quyết khó khăn, anh nhắn tin qua mạng xã hội để xin lời khuyên từ Mei Lin – quán quân mùa 12 chương trình ẩm thực nổi tiếng Top Chef tại Mỹ. Nhờ sự khích lệ và hướng dẫn từ nữ đầu bếp chuyên nghiệp, anh bắt đầu thử nghiệm với vịt quay Quảng Đông, sau đó là vịt quay Bắc Kinh.
Để hoàn thành một con vịt quay Bắc Kinh chuẩn vị, cựu bác sĩ phải chần vịt với nước sôi, rưới hỗn hợp giấm, mật ong, nước và mạch nha để tạo màu. Tiếp theo, anh dùng bơm khí chuyên dụng để tách phần da ra khỏi thịt, nêm nếm với ngũ vị hương, tiêu trắng rồi treo ủ trong tủ lạnh từ 7 đến 10 ngày nhằm làm khô da hoàn toàn. Quá trình quay trong lò than mất khoảng 1,5 giờ.
Bên cạnh vịt Bắc Kinh, anh Hong Pham còn thử món “vịt tỳ bà” – kỹ thuật lọc xương, ướp gia vị rồi căng vịt lên khung kim loại phẳng có hình dáng giống cây đàn tỳ bà. Tại Mỹ, anh thường gọi vui đây là “guitar ducks” (vịt guitar). Loại vịt này có ưu điểm da giòn, thịt mềm mọng, thấm vị sâu và chỉ mất 45 phút để quay chín.
“Ở Mỹ, nhiều người chưa biết đến món vịt tỳ bà và tôi đang cố gắng phổ cập nó. Khâu lọc xương rất tốn công nhưng bù lại thực khách sẽ có trải nghiệm ăn uống tuyệt vời. Món này kết hợp được những gì ngon nhất của vịt Bắc Kinh và Quảng Đông”, anh nói.
Mô hình kinh doanh tại gia của anh không lãng phí bất kỳ bộ phận nào của con vịt. Xương được ninh làm nước dùng mì ramen, thịt vịt được thái lát làm nhân bánh taco, tortilla hoặc bánh xèo Việt Nam.
Hiện anh bán các combo bữa ăn với giá 110 USD (khoảng 2,7 triệu đồng), gồm một con vịt quay nguyên con, rau ăn kèm, bánh cuốn, mì vịt và nước súp, đủ cho một gia đình bốn người ăn. Anh cho biết có những thực khách lái xe hơn một tiếng đồng hồ đến nhà anh để nhận món ăn khi còn nóng hổi.
Hong Pham đã làm việc trong ngành chẩn đoán hình ảnh 20 năm. Giờ đây, món vịt quay ngày càng nổi tiếng, anh tính chuyển hướng sang xây dựng doanh nghiệp ăn uống.
Thời gian qua, anh đã nhận phục vụ các bữa tiệc gia đình như lễ tốt nghiệp, sinh nhật, kỷ niệm tại Los Angeles. Điểm nhấn trong các bữa tiệc của anh là màn chủ bữa tiệc kéo con vịt quay nóng hổi ra khỏi lò ngay trước mặt thực khách.
“Sau đó họ luôn nói với tôi rằng đó là trải nghiệm vui vẻ. Những buổi quay vịt kiểu này thật sự thú vị. Thành thật mà nói, đó không còn là công việc nữa”, anh nói.
Trung tâm Bảo tồn Di tích Cố đô Huế cho biết dạ yến hoàng cung sẽ được dàn dựng công phu nhằm tái hiện không khí yến tiệc hoàng gia xưa, kết hợp ẩm thực cung đình tinh tế với nghệ thuật biểu diễn truyền thống tại nhà hát Duyệt Thị Đường. Tại đây, du khách không chỉ thưởng thức các món ăn đặc trưng của Huế mà còn hòa mình vào không gian âm nhạc cung đình, nghi lễ và phong vị vương triều Nguyễn.
Dạ yến Hoàng cung phục vụ tối đa 130 khách tham dự mỗi đêm, giá vé khách tham gia 1,7 triệu đồng/người.
Chương trình nằm trong chuỗi hoạt động của lễ hội mùa Hạ "Kinh thành tỏa sáng", diễn ra từ 24/4 đến 2/5/2026, phục vụ cộng đồng với nhiều hoạt động. Trước khi bước vào dạ tiệc, du khách sẽ được dẫn dắt qua hành trình trải nghiệm đêm hoàng cung từ Lễ đổi gác tại Ngọ Môn, hiệu ứng khai hỏa thần công, trình diễn ánh sáng 3D mapping, đến các màn múa cung nữ, tái hiện lễ thiết triều và thao diễn Kinh binh đầy khí thế.
Bên cạnh đó, không gian Điện Thái Hòa và khu vực phụ cận được mở rộng thành các điểm trải nghiệm như phiên chợ hoàng cung, trò chơi cung đình, trình diễn áo dài Huế kết hợp Hanbok, cùng các hoạt động công nghệ như thực tế ảo "Đi tìm Hoàng cung đã mất".
Riêng khu ẩm thực tại phủ Nội vụ mở cửa từ 17h30 mỗi ngày, với nhiều hình thức phục vụ. Đáng chú ý, các đêm 26, 28, 30/4 và 2/5 sẽ tổ chức buffet cung đình, trong khi các ngày còn lại phục vụ set menu và gọi món.
Theo Trung tâm Bảo tồn Di tích Cố đô Huế, với sự kết hợp giữa không gian di sản, nghệ thuật cung đình và trải nghiệm ẩm thực cao cấp, dạ yến hoàng cung tại nhà hát Duyệt Thị Đường được kỳ vọng trở thành điểm nhấn độc đáo, góp phần làm sống lại vẻ huy hoàng của hoàng cung Huế trong đời sống đương đại.
Carpaccio là món ăn Italy truyền thống nổi tiếng khắp thế giới, thường được dùng khai vị. Carpaccio gồm những lát thịt bò sống thái mỏng, bày trên đĩa cùng dầu oliu, phomai bào, nước cốt chanh, muối, tiêu để tạo hương vị và dậy mùi. Ngoài ra món ăn còn có các loại rau ăn kèm như rocket, hành tây hoặc hành tím, nụ bạch hoa.
Không chỉ là một món ăn, carpaccio còn là biểu tượng cho sự sáng tạo và tận tâm của các đầu bếp. Theo Food Republic, carpaccio là thuật ngữ chỉ phần thăn bò sống được làm lạnh kỹ và thái lát mỏng như giấy. Còn theo Taste Atlas, carpaccio được đầu bếp Giuseppe Cipriani, chủ sở hữu quán Harry’s Bar tại Venice (Italy), tạo ra vào năm 1950. Ông lần đầu chế biến món này để dành tặng nữ Bá tước Amalia Nani Mocenigo, sau khi bác sĩ khuyên bà nên ăn thịt sống.
Cipriani dựa trên một đặc sản của vùng Piedmont, món thịt bò sống thái lát dùng kèm nước cốt chanh, dầu oliu và nấm truffle trắng bào. Là người yêu nghệ thuật, ông đặt tên cho món ăn mới là carpaccio để vinh danh họa sĩ Vittore Carpaccio, bởi phong cách và những gam màu của người nghệ sĩ này tương đồng với sắc đỏ của thịt sống.
Ngày nay, carpaccio không thể thiếu trong thực đơn của các nhà hàng Italy toàn thế giới. Ban đầu carpaccio được làm từ thịt bò sống, nhưng đã được biến tấu với các nguyên liệu khác nhau. Các loại cá sống như cá hồi hay cá ngừ thường xuyên được sử dụng.
Các đầu bếp còn tạo nên các phiên bản carpaccio từ rau củ như cà tím, củ dền, bí ngòi, quả sung. Cách chế biến đa dạng khiến món ăn trở thành lựa chọn yêu thích của nhiều thực khách.
Dù có nhiều cải tiến, carpaccio vẫn giữ được sự tinh tế. Không chỉ là một món ăn, carpaccio còn là hình thái nghệ thuật cân bằng giữa nguyên liệu và hương vị, chế biến nhanh. Mỗi miếng có tác dụng kích thích vị giác, dễ tạo cảm xúc và lôi cuốn thực khách vào bữa chính.
Trên các diễn đàn ẩm thực quốc tế, carpaccio thường được so sánh với tartare. Trong khi carpaccio là dạng thịt thái lát, thì tartare là thịt sống được băm nhỏ hoặc xay nhuyễn. Các loại gia vị đi kèm tartare gồm sốt mayonnaise, nụ tầm xuân, hành tây, tiêu xay, lòng đỏ trứng gà sống và sốt Worcestershire.
Nhiều giả thiết cũng cho rằng có thể Cipriani đã lấy cảm hứng từ tartare khi tạo ra carpaccio bởi tartare có nguồn gốc từ thế kỷ 19. Công thức carpaccio nguyên bản của Cipriani (trong sách nấu ăn của Harry’s Bar) gồm 5 thành phần: thịt bò, sốt mayonnaise, sốt Worcestershire, nước cốt chanh và sữa khá giống tartare.
Còn trên các diễn đàn ẩm thực Việt, nhiều thực khách thường ví carpaccio như món tiết canh nhờ cảm quan ban đầu. Hai món khác nhau hoàn toàn ở nguyên liệu và cách chế biến, nhưng đều là những đồ ăn sống và có cách trình bày khá tương đồng.
"Rau mầm tươi lẫn với rau rocket đắng, một ít dầu olive và nụ bạch hoa mặn giúp đưa đẩy thêm vị ngọt của lát thịt", thực khách Minh Hưng miêu tả. Anh cũng là tác giả của bức ảnh chụp carpaccio ở các nhà hàng Italy khác nhau tại châu Âu và đều được các thành viên diễn đàn "công nhận trình bày giống tiết canh" dù mùi vị không liên quan.
"Đây chính là món khai vị nổi tiếng y như "tiết canh nhà mình", thành viên Choco cho hay. "Cách trình bày thật sự giống tiết canh, lần đầu nhìn thấy mà giật mình", Hưng Nguyễn nói thêm.
Carpaccio thường ăn kèm bánh mì nướng. Để có một đĩa carpaccio đúng điệu, nguyên liệu tươi là yếu tố quan trọng nhất, ngoài ra phần thịt phải mềm. Các loại sốt và gia vị được gia giảm hài hòa. Món ăn ngon nhất khi thưởng thức cùng một ly vang, để làm nổi bật vị tươi của thịt và cá.
Trước khi thảm kịch xảy ra vào năm 2009, Nutty Putty là một trong những hang động nổi tiếng nhất tại tiểu bang Utah, nằm ở phía Tây hồ Utah, cách thành phố Salt Lake khoảng một giờ lái xe.
Đây là một loại hang động thủy nhiệt hiếm gặp, nơi nước nóng đẩy từ dưới lên tạo nên cấu trúc đá vôi trơn trượt đặc trưng (đó là lý do hang có tên "Nutty Putty" - một loại đất sét dẻo).
Với hệ thống đường hầm chằng chịt và những khe hẹp thách thức như "The Birth Canal" hay "The Scout Trap", Nutty Putty từng thu hút khoảng 5.000 lượt khách mỗi năm. Đối với những người đam mê khám phá, việc chinh phục được những điểm thắt nút tại đây được coi là một chứng chỉ cho lòng dũng cảm và kỹ năng điêu luyện.
John Edward Jones, một sinh viên y khoa 26 tuổi với tương lai rộng mở, không ngờ chuyến thám hiểm hang động cùng gia đình vào tháng 11/2009 lại trở thành chuyến đi định mệnh.
Trong nỗ lực tìm kiếm lối đi mang tên "Birth Canal" (ống sinh), John đã vô tình chui vào một khe nứt chưa từng được lập bản đồ. Chỉ rộng vỏn vẹn 25cm x 45cm, khe đá hẹp đến mức sau khi lách mình vào, John hoàn toàn bị khóa chặt trong tư thế chúc đầu xuống dưới một góc 70 độ.
Càng vùng vẫy, trọng lực càng đẩy anh sâu hơn vào "gọng kìm" đá vôi, khiến lồng ngực bị ép chặt và máu không ngừng đổ dồn về não.
Ngay khi nhận được tín hiệu cầu cứu, hơn 100 nhân viên cứu hộ đã có mặt, bắt đầu 28 giờ đồng hồ nghẹt thở nhất trong lịch sử thám hiểm bang Utah.
Trong không gian hẹp đến mức chỉ một người có thể tiếp cận và chỉ nhìn thấy bàn chân của nạn nhân, lực lượng chức năng đã phải thiết lập một hệ thống ròng rọc phức tạp với 15 điểm chốt để cố gắng kéo John ra ngoài.
Đã có lúc, hy vọng bùng lên khi John được nhấc lên một khoảng nhỏ, đủ để anh hít thở sâu và nói lời yêu thương với người vợ đang mang thai qua bộ đàm. Thế nhưng, bi kịch ập đến khi một mỏm đá vỡ vụn khiến chốt ròng rọc bung ra, đẩy John rơi ngược lại vị trí cũ trong sự bất lực tột cùng của đội cứu hộ.
Dù cơ thể bị tàn phá bởi những cơn đau xé tâm can do tư thế treo ngược quá lâu, John Jones vẫn thể hiện một ý chí sắt đá đến kinh ngạc. Anh không hoảng loạn mà chọn cách cầu nguyện, trò chuyện để trấn an những nhân viên cứu hộ đang nằm sát bên mình.
Sự kiên cường ấy không chỉ tỏa ra từ người đàn ông đang kẹt trong đá, mà còn từ những tình nguyện viên đã bất chấp hiểm nguy, kiên trì nắm lấy bàn chân John suốt hàng giờ đồng hồ để anh biết rằng mình không cô đơn.
Tuy nhiên, khi cơ thể đã chạm đến giới hạn chịu đựng, John trút hơi thở cuối cùng do suy tim và ngạt thở trước khi nỗ lực giải cứu lần thứ hai kịp bắt đầu.
Cái chết của John Jones đã để lại một nỗi đau thắt lòng và buộc chính quyền bang Utah phải đưa ra một quyết định chưa từng có: Đóng cửa vĩnh viễn hang Nutty Putty. Do địa hình quá hiểm trở, việc đưa thi thể John ra ngoài là nhiệm vụ bất khả thi và đe dọa tính mạng của lực lượng cứu hộ.
Người ta đã dùng bê tông lấp đầy lối vào, biến toàn bộ hang động thành một đài tưởng niệm vĩnh cửu cho John.
Nutty Putty giờ đây không còn là điểm đến cho những kẻ ưa mạo hiểm, mà là một lời nhắc nhở lặng lẽ về sự khiêm nhường của con người trước thiên nhiên và giá trị thiêng liêng của mỗi nhịp thở.
Đến nay, hang Nutty Putty đã bị phong tỏa hoàn toàn.
Ngày nay, khu vực này không còn là điểm du lịch mạo hiểm mà trở thành một địa điểm tưởng niệm mang tính giáo dục. Những tấm bảng đồng ghi dấu câu chuyện của John Jones và lời nhắc nhở về sự an toàn được đặt tại cửa hang.
Những thước phim thực tế và các mô phỏng VR (thực tế ảo) về vụ tai nạn vẫn tiếp tục lan truyền trên mạng xã hội năm 2026, thu hút sự chú ý của cộng đồng du lịch quốc tế.
Thám hiểm hang động vốn được xếp vào nhóm du lịch mạo hiểm cấp độ cao, đòi hỏi sự chuẩn bị khắt khe cả về thể chất lẫn tâm lý. Khác với các môn thể thao ngoài trời thông thường, rủi ro trong lòng đất đến từ sự cộng hưởng của bóng tối tuyệt đối, địa hình biến động và không gian kín dễ gây hoảng loạn.
Để đảm bảo an toàn, các chuyên gia luôn nhấn mạnh quy tắc "bộ ba" - tuyệt đối không đi một mình và luôn giữ liên lạc với mặt đất về lịch trình cụ thể. Bên cạnh việc trang bị ít nhất ba nguồn sáng độc lập và đồ bảo hộ chuyên dụng, người tham gia cần có sự thấu hiểu về giới hạn bản thân; chỉ một khoảnh khắc hoảng loạn khi mắc kẹt cũng có thể dẫn đến những sai lầm không thể cứu vãn.
Sự đóng cửa vĩnh viễn của Nutty Putty chính là lời nhắc nhở rằng, trong cuộc đối đầu với thiên nhiên, ý thức kỷ luật và sự chuẩn bị kỹ lưỡng mới là "sợi dây bảo hiểm" quan trọng nhất.