Bài viết Trằn trọc vì không thân, chẳng liên lạc mà vẫn nhận được thiệp mời cưới nhận về nhiều ý kiến tranh luận của bạn đọc.
Bạn đọc chia sẻ nhiều cách ứng xử khi nhận lời mời cưới. Quan điểm chung là đi vì tình cảm, ưu tiên mối quan hệ, còn xã giao chỉ cần lịch sự vừa đủ.
Bạn đọc Kim Thắm cho rằng nên đi, dù lâu không gặp, nhưng đó là cơ hội duy trì mối quan hệ. “Tiền mừng thì dựa theo mức thu nhập hiện tại, không cần quá cao, quan trọng là tấm lòng”, Thắm nói.
Tương tự, bạn đọc Quỳnh Trang nói thường đặt ra câu hỏi khi được bạn bè cũ không thân mời cưới: “Sau này mình có gặp lại nữa không?”, nếu là không thì từ chối không đi, còn nếu có khả năng gặp lại thì chỉ lịch sự gửi tiền theo mức thấp nhất.
Bạn đọc ledu****@gmail.com cho rằng chuyện khá tế nhị. Khi còn làm việc, anh luôn chọn những đám cưới nào có quan hệ cộng tác thì mới dự; còn không thì “xin kiếu”!
“Khi về hưu, những đám mời tôi ngày xưa, khi đám cưới con mình thì mình mời lại vì “có đi có lại mới toại lòng nhau”. Tôi chỉ có một con trai, bạn bè mời thì tôi theo tỉ số 1-1; nếu bạn có con thứ 2, thứ 3 mà mời nữa thì tôi xin phép vắng mặt vì mình đã “trả nợ” bạn xong rồi”, bạn đọc này nói.
Bạn đọc Hoa An cho rằng nhiều lời mời mang tính xã giao, không nhất thiết phải thân thiết, vì vậy cô thường chỉ nhắn tin chúc mừng cho lịch sự. An ưu tiên tham dự những đám với người thực sự thân thiết hoặc quan trọng trong công việc.
Bạn đọc Minh thẳng thắn nói chuyện đơn giản mà cũng phải suy nghĩ nhiều đến phức tạp. Anh cho rằng nay người mai ta, nay mình không đi người thì xác định rằng sau này khỏi mời người ta khi mình tổ chức tiệc tương tự.
Nếu không thân mà vẫn muốn giữ mối quan hệ thì mừng cưới ngang với cỗ cưới, giờ nhà hàng nào cũng báo giá rần rần trên mạng, đừng lo không biết giá.
“Thay vì cứ ngồi suy nghĩ đi – không đi, nếu đi thì mừng bao nhiêu… thì nên dùng thời gian này để kiếm thêm tiền, lúc đó sẽ có tiền để đi đám cưới”, Minh nói.
Bạn đọc Thanh nói những người ngàn năm không gặp mà đám cưới lại nhớ thì bỏ, không cần cảm thấy ngại gì hết. Còn quen sơ sơ mà mời thì họ đang kinh doanh, tùy theo trường hợp mà đi hay gửi hoặc bỏ.
Còn bạn đọc Nhiên Hà nói nếu đám cưới nào cũng vậy, đi nhiều dễ tốn kém, lại mệt. Nếu không quá thân, cô thường nhắn chúc mừng thay vì đi. Nên cân nhắc từng mối quan hệ, không phải ai mời cũng đi.
Bạn đọc Thúy Uyên thẳng thắn nói sợ nhất là bạn bè lâu không liên lạc xong nhắn mời cưới, đi thì không vui mà không đi thì ngại, tại vì có thầy cô, bạn bè thân thiết chung.
Còn bạn đọc Phương Anh nói với những người mời qua mạng xã hội kiểu “quăng bom” hàng loạt, bạn có quyền không đi, không trả lời. Người ta có lịch sự với mình đâu mà quan tâm làm gì.
Bạn đọc Lại Quang Tấn kể ở cơ quan có một đồng nghiệp cả đời chẳng đi dự đám cưới ai, nhưng đến đám cưới của mình, anh lại thuê hẳn một chiếc xe buýt lớn trước cửa cơ quan để đón khách, nhưng chẳng có ai đến.
Bạn đọc Linh Linh nói với bạn THPT lâu không liên lạc mà mời cưới, cô không bao giờ đi, cũng không gửi thiệp. “Đi đám cưới để mừng ngày vui của cô dâu chú rể, để cùng nhau vui vẻ. Nếu không thân thì đâu mà vui vẻ, cứ nói thẳng là “tớ bận rộn công việc lắm, không đi được” là xong”, Linh nói.
Những ngày qua, thông tin Trung tâm Kiểm soát bệnh tật (CDC) Hà Nội ghi nhận một trường hợp mắc viêm não Nhật Bản đầu tiên trong năm 2026 trên địa bàn nhận được sự quan tâm của các phụ huynh.
Bệnh nhi là trẻ 13 tuổi, sinh sống tại xã Hưng Đạo, Hà Nội (thuộc huyện Quốc Oai cũ). Đây cũng là ca bệnh viêm não Nhật Bản đầu tiên trong năm tại Hà Nội.
Qua khai thác bệnh sử, bệnh nhi được phát hiện mắc bệnh khoảng một tuần trước và hiện vẫn đang được điều trị tích cực. Đáng chú ý, dù đã hoàn thành 3 mũi vắc xin cơ bản, trẻ chưa được tiêm mũi nhắc lại theo khuyến cáo.
Còn theo thông tin từ Trung tâm Kiểm soát bệnh tật tỉnh Thanh Hóa, bệnh nhân N.T.T.L., 14 tuổi, phường Đông Sơn, tỉnh Thanh Hóa xuất hiện các triệu chứng sốt cao, đau đầu, nôn, mệt mỏi.
Sau đó trẻ có biểu hiện nói ngọng, rối loạn ý thức và tăng trương lực cơ. Dù được điều trị tại cơ sở y tế địa phương nhưng tình trạng không cải thiện nên được chuyển đến Bệnh viện Nhi Thanh Hóa trong tình trạng nặng.
Kết quả xét nghiệm xác định bệnh nhi dương tính với viêm não Nhật Bản. Các bác sĩ đã tiến hành hồi sức tích cực, thở máy và sử dụng thuốc vận mạch liều cao nhưng vẫn không thể cứu được người bệnh. Điều đáng tiếc là bệnh nhi chưa được tiêm vắc-xin phòng viêm não Nhật Bản.
Theo các chuyên gia, bệnh thường gia tăng vào mùa hè khi muỗi phát triển mạnh, đặc biệt tại các khu vực nông thôn có hoạt động chăn nuôi và trồng lúa nước. Trẻ em là nhóm có nguy cơ mắc bệnh cao và dễ gặp các biến chứng thần kinh nghiêm trọng nếu không được phòng ngừa đầy đủ.
Điều khiến viêm não Nhật Bản trở thành nỗi lo của ngành y tế là bệnh thường khởi phát với các triệu chứng không đặc hiệu, dễ nhầm lẫn với cảm cúm hoặc các bệnh sốt do virus khác như sốt cao, đau đầu, buồn nôn, nôn và mệt mỏi.
Tuy nhiên, chỉ sau một thời gian ngắn, virus có thể xâm nhập và tấn công hệ thần kinh trung ương gây viêm não với các biểu hiện như phù não, co giật, rối loạn ý thức, hôn mê và nhiều biến chứng thần kinh nghiêm trọng.
Các chuyên gia cho biết tỉ lệ tử vong do viêm não Nhật Bản có thể lên tới 20-30%. Ngay cả trong số những người may mắn sống sót, khoảng 30-50% phải gánh chịu các di chứng thần kinh và tâm thần kéo dài như liệt vận động, co cứng cơ, động kinh, giảm trí nhớ, rối loạn ngôn ngữ, chậm phát triển trí tuệ hoặc suy giảm khả năng học tập và lao động.
Nhiều trường hợp phải sống chung với di chứng suốt đời, ảnh hưởng nghiêm trọng đến chất lượng cuộc sống của người bệnh và gia đình.
Đến nay, viêm não Nhật Bản vẫn chưa có thuốc điều trị đặc hiệu, các biện pháp điều trị chủ yếu hiện nay là hồi sức tích cực, kiểm soát triệu chứng và hỗ trợ chức năng sống.
Chính vì vậy, phát hiện sớm chỉ giúp tăng cơ hội cứu sống người bệnh, còn biện pháp hiệu quả nhất để phòng bệnh vẫn là tiêm chủng.
Tại Việt Nam, nhờ chương trình tiêm chủng mở rộng, số ca mắc đã giảm mạnh xuống còn khoảng 100-200 trường hợp mỗi năm. Tuy nhiên, ngành y tế vẫn ghi nhận các ca bệnh ở những người không tiêm chủng, tiêm không đủ liều hoặc không tiêm nhắc theo khuyến cáo…
Theo chuyên gia, trẻ cần tiêm 3 mũi vắc-xin viêm não Nhật Bản cơ bản, gồm mũi đầu tiên lúc 1 tuổi, mũi thứ hai sau 1-2 tuần và mũi thứ ba sau mũi thứ hai một năm. Sau đó cần tiêm nhắc lại mỗi 3-4 năm cho đến khi đủ 15 tuổi để duy trì miễn dịch bảo vệ.
Tuy nhiên, nhiều phụ huynh thường ghi nhớ lịch tiêm cơ bản của con nhưng lại quên các mũi tiêm nhắc. Đây là khoảng trống miễn dịch khiến trẻ vẫn có nguy cơ mắc bệnh dù đã từng được tiêm chủng trước đó.
Theo BS.Nguyễn Tuấn Hải, chuyên gia trong lĩnh vực y tế dự phòng cho biết, vắc-xin là biện pháp hiệu quả nhất để phòng ngừa bệnh viêm não Nhật Bản.
Việc tiêm chủng đầy đủ và đúng lịch giúp cơ thể tạo miễn dịch bảo vệ, từ đó giảm nguy cơ mắc bệnh cũng như hạn chế các biến chứng nặng và tử vong.
Các chuyên gia y tế cho rằng, bất kỳ ai chưa có miễn dịch với virus viêm não Nhật Bản đều có nguy cơ mắc bệnh.
Do vậy, không chỉ trẻ em mà cả người lớn chưa từng tiêm chủng hoặc chưa tiêm đủ liều theo lịch khuyến cáo cũng cần được tư vấn để hoàn thiện lịch tiêm phòng.
Song song với việc tiêm chủng, người dân cần chủ động phòng chống muỗi đốt bằng các biện pháp như: ngủ màn, vệ sinh môi trường, loại bỏ các ổ nước đọng và tăng cường bảo vệ trẻ trong mùa cao điểm từ tháng 5 đến tháng 9 hằng năm.
21h30 tại Sutton Place, quận Manhattan, New York một nhóm 10 người tập trung bới thùng rác của các siêu thị cao cấp để tìm thực phẩm còn ăn được. Họ là những người Freegans, một cộng đồng theo đuổi lối sống tiết kiệm và chống lãng phí, gặp nhau hai tuần một lần. Các thành viên đến từ nhiều quận, làm các ngành nghề đa dạng và ở độ tuổi 20-60.
Khi tham gia, họ đeo khẩu trang và găng tay. Các thùng rác trong khu vực không có mùi hay dấu hiệu phân hủy. Bên trong chứa nhiều sản phẩm còn nguyên bao bì, tương tự hàng đang trưng bày trên kệ. Trong một buổi thu gom, nhóm tìm thấy nước sốt, bánh mì sandwich, rau củ, cá hồi đạt chuẩn và những hộp kem tươi giá khoảng 10 USD mỗi hộp.
Bà Janet Kalish, 63 tuổi, cựu giáo viên, tham gia nhóm từ năm 2004. "Tôi không tiêu nhiều tiền vì gần như không tốn cho thực phẩm", bà nói. Ban đầu, bà xem đây là cách giảm chi phí sinh hoạt nhưng sau đó quyết định gắn bó lâu dài.
Các chuyến thu gom diễn ra chớp nhoáng vì họ chỉ có khoảng hai tiếng từ lúc siêu thị mang rác ra (21h) và xe thu gom tới (23h). Nhưng cũng chính vì thế mà thực phẩm bị vứt bỏ thường vẫn tươi mới. Dù là đêm hè, những hộp sữa chua được lấy ra lúc 21h30 vẫn còn nguyên độ lạnh.
Các địa điểm được nhóm chọn lọc kỹ dựa trên vị trí, khả năng tiếp cận và chất lượng thực phẩm. Trong đó, các siêu thị lớn thường có nguồn hàng dồi dào. Nhóm thống nhất không quay lại cùng một điểm hai lần để tránh tranh giành với những người thực sự phụ thuộc vào nguồn thức ăn này. Các chuyến đi thường được tổ chức công khai qua ứng dụng Meetup.
Trào lưu này đang lan rộng khi nhiều nhà sáng tạo nội dung chia sẻ video thu gom đồ từ thùng rác. Điển hình là Anna Sacks, người có hơn 500.000 người theo dõi trên Instagram, thường đăng video tìm được nhiều món đồ giá trị từ bánh kẹo đến chiếc máy ép chậm giá 500 USD.
Hoạt động diễn ra trong bối cảnh lạm phát và chi phí sinh hoạt tại Mỹ leo thang. Dữ liệu từ RTS (Recycle Track Systems) cho thấy nước Mỹ lãng phí khoảng 54,4 triệu tấn (120 tỷ pound) thực phẩm mỗi năm, tương đương 40% tổng nguồn cung toàn quốc. Nhiều sản phẩm bị vứt bỏ chỉ để nhường chỗ cho lô hàng mới.
Anh Gil, một nhà giáo dục môi trường, kể từng tìm thấy 6 bánh phô mai nhập khẩu với giá 450 USD mỗi chiếc trong một kho lạnh phế thải. Năm 2010, anh được hướng dẫn đến khu vực phía sau một xưởng bánh mì công nghiệp ở Long Island City. Tại đây có ba thùng rác chứa đầy bánh mì còn ấm. "Bạn có thể sống như một người giàu chỉ từ thùng rác. Điều quan trọng là phải bỏ qua định kiến", Gil nói.
Dù thu được thực phẩm giá trị, vấn đề vệ sinh vẫn là lo ngại lớn. Tuy vậy, những người tham gia lâu năm cho rằng nguy cơ ngộ độc thường bị đánh giá quá mức. Bà Kalish cho biết luôn kiểm tra nấm mốc, mùi, hạn sử dụng và loại bỏ những món có dấu hiệu nhiễm chéo giữa trái cây với thịt.
Tại New York, việc nhặt rác được coi là hợp pháp nếu không xâm nhập trái phép vào khu vực có rào chắn. Tuy nhiên, hành vi bới rác bừa bãi có thể khiến cửa hàng bị cơ quan quản lý xử phạt. Vì vậy, nhóm luôn mở túi rác cẩn thận, buộc lại như cũ và dọn sạch khu vực sau khi hoàn tất.
Lâu nay hôn nhân vốn được xem là điểm tựa quan trọng trong đời sống mỗi con người, nơi hai người cùng nhau xây dựng tương lai hạnh phúc trên nền tảng tin tưởng, trách nhiệm và sẻ chia . Tuy nhiên, thực tế không phải cuộc hôn nhân nào cũng đi theo hướng êm đềm như kỳ vọng, và đôi khi những bi kịch lại đến từ chính người từng được xem là chỗ dựa lớn nhất.
Đặc biệt phía sau những kỳ vọng về một mái ấm bền vững, không ít cuộc hôn nhân lại rẽ sang hướng đầy bất ngờ và đau lòng. Câu chuyện của cô Triệu ở Trung Quốc là một ví dụ điển hình, phản ánh rõ những hệ lụy có thể xảy ra khi niềm tin và lựa chọn ban đầu không đi cùng thực tế.
Cặp đôi cô Triệu và anh Lương đến với nhau qua sự giới thiệu của người mai mối và quyết định kết hôn sau thời gian tìm hiểu không quá dài. Trong giai đoạn đầu, anh Lương được đánh giá là người đàn ông hiền lành, chịu khó, có trách nhiệm và thường xuyên bày tỏ mong muốn xây dựng một cuộc sống gia đình ổn định. Những ấn tượng ban đầu đó đã khiến cô Triệu đặt niềm tin và lựa chọn tiến tới hôn nhân.
Tưởng chừng khi kết hôn họ có cuộc sống hạnh phúc nhưng thực tế lại hoàn toàn trái ngược. Người chồng từng được kỳ vọng trở thành trụ cột gia đình lại dần bộc lộ sự thiếu ổn định trong công việc, liên tục nghỉ việc với nhiều lý do khác nhau như thu nhập thấp hay áp lực công việc. Không chỉ không đóng góp kinh tế, anh còn có thói quen chi tiêu thiếu kiểm soát, khiến gánh nặng tài chính của gia đình ngày càng đè nặng lên vai người vợ.
Điều đáng nói không còn nhiều lựa chọn để dựa vào, cô Triệu đành trở thành trụ cột kinh tế trong gia đình và chủ động tìm việc để trang trải cuộc sống. Cô làm kỹ thuật viên tại một cơ sở mát-xa chân hợp pháp, công việc mang lại thu nhập ổn định nhưng cũng khiến cô phải đối mặt với không ít ánh nhìn định kiến từ xã hội. Dù vậy, cô vẫn lặng lẽ chấp nhận để lo cho gia đình.
Biến cố thực sự ập đến vào một ngày tưởng chừng như bình thường như bao ngày khác. Trong lúc đang làm việc, cô Triệu bất ngờ phát hiện vị khách bước vào cơ sở chính là chồng mình.
Sự thật bất ngờ khiến cô rơi vào trạng thái chết lặng ngay tại chỗ. Không chỉ là cảm giác bàng hoàng, đó còn là cú sốc tinh thần nặng nề khi cô nhận ra trong lúc bản thân đang nỗ lực kiếm tiền duy trì cuộc sống gia đình, thì chồng lại sử dụng chính số tiền đó cho những mục đích cá nhân. Cảm xúc dồn nén bấy lâu bùng phát, khiến cô không thể kiềm chế nước mắt.
Nỗi đau mà cô Triệu phải chịu đựng không chỉ nằm ở sự tổn thương tinh thần, mà còn là cảm giác bị phủ nhận toàn bộ những hy sinh âm thầm suốt thời gian dài. Người từng hứa sẽ cùng mình xây dựng tương lai giờ lại trở thành nguyên nhân khiến cuộc hôn nhân rơi vào khủng hoảng.
Sự việc nhanh chóng thu hút sự chú ý và tạo ra nhiều tranh luận, không chỉ xoay quanh vấn đề đạo đức trong hôn nhân mà còn liên quan đến quyền lợi tài sản giữa vợ chồng. Theo quy định pháp luật dân sự Trung Quốc, thu nhập trong thời kỳ hôn nhân được xem là tài sản chung, và việc một bên tự ý sử dụng thiếu minh bạch có thể ảnh hưởng đến quyền lợi của người còn lại.
Trong những trường hợp tương tự, người bị thiệt hại có thể yêu cầu phân chia lại tài sản chung hoặc đề nghị tòa án xem xét quyền lợi hợp pháp khi ly hôn. Đây được xem là cơ sở pháp lý nhằm đảm bảo sự công bằng trong quan hệ hôn nhân.
Câu chuyện của cô Triệu không chỉ dừng lại ở một bi kịch cá nhân, mà còn là lời cảnh báo về việc lựa chọn bạn đời và trách nhiệm trong hôn nhân. Khi niềm tin bị đặt sai chỗ, hậu quả không chỉ là đổ vỡ tình cảm mà còn kéo theo những tổn thương kéo dài cả về tinh thần lẫn cuộc sống.