Trước hết, tôi xin nói qua về hoàn cảnh của mình. Tôi 30 tuổi, làm trong ngành truyền thông, công việc ổn định, đang theo học thạc sĩ. Chồng có trình độ tương đương. Chúng tôi yêu nhau 3 năm rồi kết hôn, đến nay đã cưới được 4 năm. Cuộc sống vợ chồng từng có những khó khăn nhưng chưa bao giờ khiến tôi bế tắc như hiện tại.
Nguyên nhân lớn nhất là mẹ chồng luôn muốn kiểm soát và can thiệp quá sâu vào cuộc sống riêng của chúng tôi. Ngay từ lần đầu ra mắt, mẹ chồng đã hỏi rất chi tiết về nhà cửa, điều kiện kinh tế của gia đình tôi. Đến khi cưới, bà còn hỏi số vàng bố mẹ tôi cho làm của hồi môn. Dù gia đình tôi làm kinh doanh và kinh tế không hề thua kém, bà vẫn luôn cho rằng chỉ những gia đình làm nhà giáo như nhà bà mới “xứng tầm”.
Sau khi cưới, tôi càng cảm nhận rõ sự kiểm soát ấy. Chỉ vài tháng sau hôn lễ, mẹ chồng hỏi thẳng chuyện vợ chồng tôi có quan hệ thế nào, kéo dài bao lâu và liên tục thúc giục chuyện con cái. Khi chồng đi học xa, hầu như hai ngày một lần, bố hoặc mẹ chồng đều gọi điện để xem tôi có ở nhà hay không. Đến tết, dù vợ chồng tôi chỉ dành một ngày về ngoại, bà vẫn trách vì cho rằng như vậy sẽ ảnh hưởng đến việc có con.
Trong gia đình, mọi người đều rất sợ mẹ chồng tôi. Bà quyết định từ chuyện ăn uống, bài trí trong nhà đến cách ăn mặc, phát biểu của bố chồng. Khi đi mua giường cưới, bà đi cùng và chồng tôi chở mẹ, còn tôi tự đi xe riêng. Tết đến, bà chuẩn bị sẵn phong bao lì xì cho cả nhà, không cho các con tự mừng tuổi theo ý mình.
Điều khiến tôi khó chịu hơn cả là bà thường xuyên can thiệp vào những chuyện rất riêng tư của chúng tôi. Mỗi lần lên nhà, bà vào phòng ngủ lấy cớ dọn dẹp nhưng thực chất là xem xét đồ đạc, quần áo, thuốc men của tôi. Có lần bà còn gọi cho mẹ tôi hỏi về tình trạng sức khỏe phụ khoa của tôi sau khi xem hồ sơ khám bệnh. Là phụ nữ, chắc ai cũng hiểu cảm giác bị xâm phạm quyền riêng tư như vậy khó chịu đến mức nào.
Không chỉ vậy, mẹ chồng còn nhiều lần tỏ thái độ coi thường gia đình tôi. Bố mẹ tôi sống riêng vì tính chất công việc, hết yêu nhưng không ly hôn, vẫn cùng chăm lo cho con cái và gia đình. Thế nhưng bà thường bóng gió rằng gia đình tôi không trọn vẹn. Những món quà nhà tôi biếu cũng bị xem nhẹ, trong khi quà của nhà con rể lại được bà trân trọng.
Điều khiến tôi buồn nhất là chồng dần bị ảnh hưởng bởi cách suy nghĩ của mẹ. Anh được bao bọc từ nhỏ nên hơn 30 tuổi vẫn rất phụ thuộc vào bố mẹ, hiếm khi dám có chính kiến. Hầu hết những lần vợ chồng cãi nhau đều bắt nguồn từ chuyện mẹ chồng. Đỉnh điểm là vài ngày trước, khi chúng tôi bàn chuyện mua đất đầu tư, bố mẹ chồng lập tức phản đối vì không tin con trai đủ khả năng tự quyết. Tôi góp ý rằng anh đã hơn 30 tuổi, cần tự lập hơn thì anh nổi nóng. Điều khiến tôi tổn thương nhất là anh nói tôi “ít được giáo dục”, bố mẹ tôi không biết dạy con nên mới thấy sự quan tâm của bố mẹ anh là bất thường.
Tôi suy sụp, có thể chấp nhận việc vợ chồng tranh cãi, nhưng không thể chấp nhận việc anh xúc phạm bố mẹ mình. Người mà tôi từng tin là có học thức, biết phân biệt đúng sai cuối cùng lại nhìn nhận gia đình tôi như thế. Hiện tôi ra ngoài ở ba ngày và nghiêm túc nghĩ đến việc ly thân. Nếu sau một thời gian cả hai vẫn không thể thay đổi, có lẽ tôi sẽ lựa chọn ly hôn.
Chúng tôi kết hôn 4 năm nhưng chỉ thực sự sống cùng nhau khoảng hai năm vì chồng đi học nước ngoài. Hai vợ chồng vẫn chưa có con do vấn đề sức khỏe sinh sản của anh. Với tôi điều đó chưa bao giờ là trở ngại, nhưng mẹ chồng luôn ngầm cho rằng nguyên nhân nằm ở tôi.
Ở tuổi 30, chưa có con, hôn nhân liên tục chịu áp lực từ sự can thiệp của mẹ chồng, sự coi thường dành cho gia đình ngoại và sự thiếu đồng cảm từ chồng, tôi thực sự cảm thấy bế tắc. Tôi rất mong nhận được lời khuyên. Liệu ly thân, thậm chí ly hôn, có phải là lựa chọn đúng để giải thoát cho cả hai hay không?
Tôi và chồng có độ tuổi như vợ chồng tác giả bài viết: "Bài học tôi nhận được sau một năm ly hôn chồng". Khi quyết định cưới, tôi cũng bằng đúng độ tuổi đó với suy nghĩ đã đủ chín chắn và trưởng thành nhưng cũng có thực tế nhiều trái ngược. Tôi từng nghĩ, con người khi đối diện với kinh tế, lúc nóng giận và sự tử tế với mọi người là mấu chốt quyết định số phận một đời người, đó cũng là sự lựa chọn.
Sau khi cưới, trải qua thời gian gắn bó rồi mới vỡ lẽ nhiều vấn đề không hợp nhau. Ngày ấy, chồng tôi tiết kiệm đến mức cả bản thân và người thân cũng không dám chi tiêu một số khoản mà tôi cho là cần thiết như: mua sắm cho bản thân, biếu bố mẹ hàng tháng, quà Tết,... Còn tôi khá thoải mái về những khoản đó, kể cả quà tặng họ hàng và láng giềng. Vợ chồng tôi đến với nhau trong sự độc lập kinh tế, thu nhập của tôi tương đối ổn. Tôi sống khá thoải mái hay nói đúng hơn là lãng phí. Tôi sẵn sàng chi vài triệu mua sắm online trong ngày theo sở thích cá nhân, có những món đồ mà đến giờ tôi còn chưa đụng tới. Những khoản tiền biếu, quà tặng gia đình nội ngoại đều do tôi chuẩn bị mỗi dịp như nhau thì tôi mới hài lòng.
Nhiều lúc tôi hờn trách chồng vì sự tiết kiệm đó. Cho đến này, sau cưới hơn sáu năm, chúng tôi có hai con, mọi chi phí tăng vọt, kinh tế khó khăn, thu nhập giảm đáng kể thì tôi mới thấm thía. Giờ như đổi vai ngược lại, tôi tiết kiệm đến mức keo kiệt với bản thân về các nhu cầu thiết yếu, làm đẹp và mua sắm vốn rất phụ nữ. Còn chồng là người lo lắng chính cho gia đình về các khoản sinh hoạt phí, sữa cho mẹ tuổi đã cao, cho các con, học phí,... Có những thời điểm tưởng chừng hôn nhân rạn nứt vì sự tiết kiệm của chồng, vì sự thoải mái chi tiêu của tôi.
Giờ nhìn lại chặng đường đã đi qua, tôi thầm cảm ơn chồng, đồng thời cũng nhận ra giá trị của sự tiết kiệm mà tôi từng thấy rất khó chịu, thậm chí cho là chồng quá ích kỷ và cả tiếc nuối vì trước đây mình chi tiêu quá thoải mái. Nên khi đọc bài viết trên, tôi thấy tiếc cho hôn nhân của hai bạn vì sự thoải mái của chồng và sự tiết kiệm của bạn. Mong hai bạn luôn sống vui khỏe và vững bước với sự lựa chọn của mình.
Tôi 33 tuổi, sinh ra ở một miền quê nghèo, học tập và sinh sống ở Hà Nội. Tại đây, tôi đã gặp và yêu em. Thời gian đầu chúng tôi đến với nhau vì cả hai đều là người tỉnh lẻ về Hà Nội lập nghiệp, dần dần tình cảm sâu đậm nên quyết định tiến đến hôn nhân. Tôi hơi cổ hủ, thiếu quyết đoán. Em chân thành, năng động, đầy nhiệt huyết nhưng có phần cá tính. Đối với gia đình, em luôn toàn tâm toàn ý. Nhưng với cá tính của mình, em luôn là người muốn quyết định mọi việc trong nhà, từ cái gương phải treo ở đâu, cái bếp phải kê thế nào, giường phải đặt ở đâu; đến những việc lớn trong nhà như kinh doanh theo cách nào (sau cưới chúng tôi mở một cửa hàng buôn bán nhỏ).
Biết tính em nên tôi cũng chiều theo, nhưng thật sự trong lòng rất khó chịu, vì cái gì em cũng bắt theo đúng ý mình. Vì thế cuộc sống hôn nhân của chúng tôi bắt đầu có những vết nứt. Trước khi đến với tôi, em đã yêu người con trai khác thời sinh viên và đi quá giới hạn. Tôi biết điều này, trước khi lấy em tôi cũng day dứt vì không biết có vượt qua được chuyện này không.
Cuối cùng tôi nghĩ với tình yêu chân thành của mình và ai cũng có quá khứ (ngay cả tôi cũng thế) tôi sẽ vượt qua được. Thú thật trong thâm tâm tôi vẫn có một cái gì đó rất u buồn, ám ảnh nên sau khi cưới có hai lần uống rượu say tôi mắng em về chuyện trong trắng. Em đã nói với tôi rằng em tự hào vì đã trao cái ngàn vàng cho người em yêu chứ không phải là một kẻ ích kỷ như tôi. Lúc đó tôi bị tổn thương trầm trọng, không phải vì em không còn trong trắng khi đến với tôi mà vì thái độ của em. Những câu nói đó làm tôi coi thường em. Ngược lại cũng vì chuyện này mà trong mắt em, tôi đáng khinh; cộng với việc làm ăn của chúng tôi thua lỗ, tôi thất nghiệp còn em phải xin đi làm ở một công ty tư nhân. Con trai chúng tôi đã hai tuổi, cuộc sống gia đình rất khó khăn, một mình em phải lo toan cuộc sống cho cả ba người, công việc của tôi lúc có lúc không.
Tôi quyết định về quê mở cửa hàng kinh doanh quần áo, còn em sẽ ở lại Hà Nội với công việc mình, hai mẹ con gọi là tạm đủ chi phí sinh hoạt. Tôi ở quê mở cửa hàng buôn bán, kiếm ít vốn dự tính đôi ba năm có vốn liếng sẽ tính tiếp. Sự đời có ai biết chữ ngờ, mở cửa hàng được 3 tháng thì một lần tôi ra Hà Nội thăm em với con, chúng tôi mâu thuẫn rồi em đòi ly hôn. Vì tự ái của người đàn ông khi vợ đòi ly hôn, lúc đó tôi chấp nhận. Tôi về quê, vợ chồng nhắn tin chửi mắng nhau, trách móc nhau bằng những câu thậm tệ.
Sau đó vài tháng tôi còn rất yêu em, chỉ là cách thể hiện tình yêu khiến em hiểu nhầm, với lại tôi cũng nghĩ ly hôn thì thương con nên ra sức níu kéo, làm mọi điều, năn nỉ có, dọa nạt có, em vẫn nhất quyết ly hôn. Em không nói gì với tôi, tự động đưa con vào Sài Gòn nhờ bạn xin việc cho ở trong đó. Lúc này em sợ ly hôn tôi sẽ giành mất quyền nuôi con vì kinh tế của tôi khá hơn em. Biết tin em đưa con đi Sài Gòn, tôi rất tức giận, cố kìm nén cảm xúc để hỏi em địa chỉ nhà bạn ở đâu, vì em dọa nếu tôi mà vào tìm thì sẽ đưa con trốn biệt tích. Sau một thời gian, em cũng cho tôi biết em tìm được việc làm và nhắn tin địa chỉ. Tôi nói sẽ vào đón con về chơi nên em đồng ý và bắt tôi hứa là phải mang con vào cho em thì em mới đồng ý.
Đối với em, tôi thật sự còn rất yêu, lúc khó khăn em là người cho tôi động lực, vừa sinh con được 3 tuần em đã phải đi làm vất vả kiếm tiền. Tôi luôn hứa với lòng mình sẽ không để em phải chịu khổ nữa. Đến bây giờ việc kinh doanh của tôi có thể gọi là tạm ổn, cửa hàng bắt đầu đi vào guồng, khách khứa ngày một tăng, nhưng em lại chọn lựa ra đi. Chẳng lẽ chỉ vì câu nói của tôi lúc say mà em không tha thứ? Chẳng lẽ chỉ vì tự ái cá nhân mà em đẩy con vào cảnh ba mẹ xa nhau. Tôi xin em quay về, em nói không thể. Hỏi lý do, em nói không hợp nên có quay về cũng không ở được với nhau. Em xin tôi cho đưa con đi vào Sài Gòn ở cùng em. Nếu em không giành được quyền nuôi con, em sẽ làm chuyện dại dột.
Trong thâm tâm tôi, mọi tình cảm đều dành cho em và con. Lúc trước tôi biết mình hời hợt với tình yêu của em, giờ tôi muốn xin em một cơ hội để được chăm sóc hai mẹ con. Hiện tại tôi không biết phải làm sao nữa, xin mọi người hãy giúp tôi. Chân thành cảm ơn.
Tôi 40 tuổi, quen bạn gái gần bốn năm. Cả hai đều từng ly hôn và có con riêng nên đến với nhau rất thận trọng. Chúng tôi hợp nhau trong nhiều mặt từ cách sống đến quan điểm về gia đình. Chúng tôi yêu nghiêm túc, đã tính tới chuyện kết hôn. Nhưng có một điều khiến tôi băn khoăn là bạn gái vẫn giữ liên hệ thường xuyên với chồng cũ.
Tháng nào cô ấy cũng về nhà chồng cũ thăm con, nhiều lần ở lại qua đêm với con. Vào những dịp sinh nhật hay nghỉ lễ của con, cô ấy và chồng cũ vẫn cùng đưa con đi chơi như một gia đình trọn vẹn. Có vài lần cô ấy nói đi công tác, sau tôi mới biết đó là chuyến đi cùng gia đình bên chồng cũ.
Tôi góp ý thì cô ấy nói tất cả chỉ vì con, giữa hai người không còn tình cảm. Nhưng tôi không thể không chạnh lòng khi người mình yêu vẫn luôn ưu tiên một gia đình mà tôi không thuộc về như vậy.
Gần đây, bố mẹ cô ấy khuyên nên quay lại với chồng cũ để con có đủ cha mẹ. Sau nhiều tháng suy nghĩ, cô ấy nói muốn dừng lại với tôi. Cô ấy bảo không còn yêu chồng cũ nhưng có thể sẽ quay về vì con và vì mong con lớn lên trong một gia đình đủ đầy. Cô ấy mong tôi tìm người khác xứng đáng hơn để được yêu thương. Tôi rất yêu cô ấy. Giờ tôi chẳng biết phải làm sao.