Gia đình tôi có ba người, mẹ đã về hưu, chị gái và tôi. Tôi 26 tuổi, còn chị gái đã 39 tuổi nhưng chị chưa có gia đình, cũng không đi làm, suốt ngày chỉ ở nhà. Tôi và mẹ thực sự rất mệt mỏi với chị. Chị đã nghỉ làm từ khi tôi bắt đầu học đại học từ năm 2018 với lý do là “chán đi làm”. Chị còn bảo sau này tôi đi làm thì phải nuôi chị. Trong nhà, cái gì chị cũng thích phải theo ý mình nên rất dễ xảy ra mâu thuẫn với mẹ. Tôi thực sự rất mệt mỏi.
Tất nhiên, là một người em, tôi cũng có tình cảm với chị vì từ bé hai chị em khá thân thiết nhưng nếu phải nuôi chị, tôi thực sự không biết có đủ khả năng không, vì sau này tôi còn phải lập gia đình và phụng dưỡng bố mẹ nữa. Mọi người trong gia đình đều đã ra sức khuyên nhủ chị nhưng không hiệu quả, có thể do chị đã đứng tuổi và còn lười nữa. Nhiều lúc ngay cả đi bộ xuống nhà, chị còn không muốn đi. Các cô chú, anh chị độc giả có thể cho tôi lời khuyên được không? Tôi thực sự không biết phải làm gì nữa.
Tin Gốc: Vnexpress

Gửi Cốm! Em à, vậy là chúng mình đã về chung một nhà được hai tuần rồi. Em giờ đã là vợ của anh. Chúng mình có thêm bố mẹ, thêm người thân. Với anh, gia đình vốn trước đây ít người nên giờ anh hạnh phúc lắm. Bố mất sớm, anh đợi 22 năm để lại được gọi "Bố ơi". Từ bé anh nghĩ mình không thiếu thốn tình thương vì vẫn có mẹ lo lắng chăm sóc; vẫn có em trai để bầu bạn, chia sẻ và cùng nhau lớn lên. Thế nhưng sâu thẳm trong anh có lẽ vẫn luôn ngưỡng mộ các bạn, những người luôn có bố để dựa vào, có bố chở che. Nhà nghèo nên hồi nhỏ khi còn đi học rồi tới khi ra trường anh vẫn rất tự ti, do vậy anh không yêu ai cả. Trẻ thì ngại yêu, sợ người ta đánh giá hoàn cảnh; khi bớt tự ti hơn rồi anh lại nghĩ chưa thực sự cần tình yêu. Để rồi ngoảnh đi ngoảnh lại anh đã 34 tuổi mà vẫn một mình.
Anh chưa từng có suy nghĩ sẽ độc thân hay không lập gia đình, thế nhưng anh luôn nghĩ không thể vì sợ cô đơn mà chọn bừa may rủi, hay kết hôn mà không cần tình yêu. Trước khi gặp em, anh nghĩ sẽ kết hôn nhưng không có một mốc thời gian nào cụ thể, có lẽ gần 40 tuổi gì đó, cũng có thể hơn vì càng lớn tuổi càng ít lựa chọn hơn mà. Em hay bảo anh khó tính nên mới khó có người yêu, khó lấy vợ nhưng em cũng vậy mà nhỉ. Vậy mà không hiểu tại sao ông tơ bà nguyệt lại se duyên cho chúng mình thành một cặp, hơn nữa còn hợp nhau đến lạ.
Mình gặp nhau khi Hà Nội vào thu nồng nàn, mùa đẹp nhất trong năm. Có lẽ vậy mà chuyện tình của chúng mình cũng được thời tiết hỗ trợ nhiều. Mình dắt tay nhau đi qua những con phố nhỏ, ăn khoai nướng những quán ven đường, cùng nhau ngắm hoàng hôn ở hồ Tây và còn rất nhiều kỷ niệm nữa mà chắc chẳng bao giờ anh quên được.
Em từng hỏi anh là tuổi này rồi có còn tin vào tình yêu đẹp không, khi ấy anh trả lời: "Anh luôn tin vào tình yêu đẹp dù ở tuổi nào đi nữa. Hôn nhân nếu không có tình yêu thì không thể nào bền chặt được". Giờ anh lại càng tin hơn em ạ. Đám cưới của chúng mình là kết quả của tình yêu, lòng chân thành và sự thấu hiểu. Bước vào chương mới của cuộc đời, anh hy vọng dù khó khăn thế nào mình cũng nắm chặt tay nhau em nhé. Cảm ơn đời đã cho ta gặp trễ, để đủ trưởng thành mà giữ lấy nhau.
Tôi là độc giả lâu năm của VnExpress, nhân đây cũng xin cảm ơn quý báo và chuyên mục Hẹn hò đã là cầu nối để giúp vợ chồng tôi có thể tìm thấy nhau. Chúc quý báo ngày càng phát triển và ngày càng có nhiều cặp đôi có kết quả tốt đẹp thông qua chuyên mục. Chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress
Tâm Sự
Anh chị em ruột đố kỵ và soi mói khi cuộc sống của chúng tôi khấm khá hơn

Tôi sinh ra và lớn lên trong gia đình cùng khổ, có người bố hiền nhưng vô tâm và rượu chè, cả đời không phải lo cho ai bất cứ điều gì. Bố cũng phải gánh chịu cảnh sống khó khăn với cơ thể không lành lặn, do sở thích cá nhân dẫn đến tai nạn cho đến lúc qua đời. Mẹ là người phụ nữ thông minh, xinh đẹp, không học thức nhưng có tầm nhìn về tương lai và luôn cố gắng lo cho con ở mức có thể. Tuổi thơ của anh chị em tôi lớn lên với tình trạng thường xuyên áo không lành, cơm không đủ no vì mẹ luôn phải lao động, xoay xở lo từng bữa ăn cho cả gia đình đông người, mọi chi phí sinh hoạt và tiền học cho các con.
Rồi thời gian thấm thoát trôi qua, chúng tôi lớn lên được học hành tử tế và có công việc ổn định. Tôi luôn biết trân trọng từng khoảnh khắc tình cảm bên gia đình, công ơn sinh thành của cha và sự tảo tần, định hướng tương lai của mẹ dành cho anh chị em tôi. Có lẽ từng trải qua cuộc sống khốn khó nên khi trưởng thành, có nguồn thu nhập dồi dào, tôi luôn quan tâm, chăm sóc cả về thể chất lẫn tinh thần cho những người thân yêu, người xung quanh mình.
Hơn nửa đời người tôi chợt nhận ra thực tế đến xé lòng, tình thân hay tình cảm gia đình không phải mình muốn và vun đắp là sẽ đong đầy yêu thương, bền vững. Lúc khốn khó thì mọi người lại gần gũi, thương yêu, quý mến, đỡ đần nhau... tình cảm đó thật trân quý biết bao. Đến lúc có điều kiện hơn, khấm khá hơn, con người ta lại ganh đua, đố kỵ, soi mói với cả sự thành công của người thân từng giúp đỡ, dìu dắt mình. Tôi luôn trăn trở vì sự kết nối không thành công của chính mình, với mong muốn gia đình luôn hòa hợp, gắn bó như từng có. Sự nghèo giàu, gần gũi xa cách, phải chăng không thể nào đồng hành? Vì sao thế?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và anh làm chung, anh vào trước tôi 5 năm, tôi làm chưa được một năm. Tôi 28 tuổi, có chồng hai năm nhưng chưa có con dù không kế hoạch gì. Dáng người tôi cân đối, khuôn mặt dễ nhìn. Cũng vì điều đó tôi được nhiều người đàn ông độc thân đến có gia đình thích, trong đó có anh, dù anh nhỏ hơn tôi một tuổi. Không hiểu sao anh biết số điện thoại của tôi ngay ngày đầu tiên đi làm. Những ngày sau đó, anh liên tục nhắn tin, gọi điện hỏi thăm, muốn kết nối. Tôi thẳng thắn từ đầu rằng mình đã có gia đình, anh vẫn chẳng quan tâm việc đó, trong khi anh cũng có vợ rồi.
Chồng tôi là người khô khan, ít quan tâm đến vợ nên tôi thấy cuộc sống hôn nhân thiếu sự ngọt ngào. Đọc những tin nhắn của đồng nghiệp nhiều, dần dần tôi cũng rung động. Anh luôn để ý cảm xúc của tôi. Tôi đã mở lòng mình, chia sẻ nỗi lòng với anh. Chuyện gì đến đã đến, một lần chúng tôi đi ăn rồi tôi đã đồng ý cùng anh vào khách sạn. Tôi lao vào anh như thiêu thân, anh nói gì tôi cũng nghe. Chúng tôi đã trao cho nhau tất cả. Bình thường anh nhắn tin liên tục, luôn quan tâm tôi. Vậy mà sau chuyện vào khách sạn hôm đó, tin nhắn của anh thưa dần. Tôi đã biết mình ngu dại. Tôi đã yêu anh thật lòng nhưng giờ anh chẳng còn để tâm đến tôi nữa.Tôi biết mình đã gặp phải Sở Khanh. Trước anh luôn than phiền cuộc sống gia đình không tốt, mất cảm giác yêu vợ, không muốn gần gũi vợ, chỉ thương con trai, rồi anh tới với tôi để làm tôi đau khổ. Có lẽ tôi đã phải trả giá vì phản bội chồng. Tôi biết mình sai, thế nhưng chưa thể quên được người đàn ông đó. Mong được mọi người chia sẻ. Tôi muốn quên chuyện sai lầm, làm lại từ đầu. Cảm ơn các bạn đã đọc bài này.
Tin Gốc: Vnexpress

